Chí Tôn Vạn Đế
Chương 240
CHƯƠNG 240: Lam Tinh Giới – Chân Tướng Ẩn Giấu
Phi thuyền lướt nhẹ qua tầng khí quyển, ẩn mình trong màn đêm của một lục địa rộng lớn. Không phải là sự hùng vĩ rực rỡ của các Đại Giới tràn ngập linh khí, cũng chẳng phải vẻ hoang tàn khắc nghiệt của những tinh cầu chết chóc. Lam Tinh Giới, với cái tên đơn giản mà Lăng Tiêu đã nghe thoáng qua trong một mảnh ký ức mơ hồ, hiện ra với vẻ đẹp tĩnh lặng đến lạ thường. Những ánh đèn đô thị lấp lánh như hàng vạn vì sao nhỏ, trải dài dưới chân, vẽ nên một bức tranh của sự sống và phát triển, nhưng lại mang đậm hơi thở của phàm trần.
“Tìm một điểm hạ cánh bí mật, chúng ta sẽ bắt đầu từ đó,” Lăng Tiêu ra lệnh, giọng nói trầm ổn vang vọng trong khoang điều khiển. Hắn đứng bên cửa sổ quan sát, đôi mắt sâu thẳm ánh lên tia suy tư. “Sự thật mà chúng ta tìm kiếm, có thể nằm sâu dưới lớp vỏ của hành tinh xanh này.”
Thuyền trưởng Liệt Phong, một chiến tướng trung thành của Vạn Đế Thần Triều, gật đầu tuân lệnh. “Tuân lệnh Đại Đế! Phi thuyền đã khóa mục tiêu là một khu vực hẻo lánh, ít người qua lại, gần một dãy núi cổ xưa. Tín hiệu năng lượng ở đó cũng khá bất thường.”
Dãy núi cổ xưa… Lăng Tiêu khẽ nhíu mày. Luôn luôn là những nơi cổ xưa, những vùng đất bị lãng quên, chứa đựng những bí mật sâu xa nhất. Dù Lam Tinh Giới này có vẻ ngoài bình dị, nhưng trực giác của hắn, thứ trực giác đã dẫn dắt hắn từ một phế vật đến ngôi vị Đại Đế, mách bảo rằng nơi đây không hề đơn giản.
Phi thuyền hạ xuống một cách êm ái, gần như không gây ra bất kỳ tiếng động nào. Cửa khoang mở ra, luồng không khí trong lành mang theo hơi ẩm của cây cỏ và mùi đất đá ùa vào. Lăng Tiêu bước ra đầu tiên, theo sau là Liệt Phong, Lão Quái (một đạo sư trận pháp và cổ vật học tinh thông) cùng một đội cận vệ tinh nhuệ. Tất cả đều ẩn giấu khí tức, trông không khác gì những lữ khách bình thường.
“Một thế giới thú vị,” Lão Quái lẩm bẩm, đôi mắt tinh anh quét qua khung cảnh xung quanh. “Linh khí cực kỳ loãng, gần như không có. Người tu luyện ở đây chắc chắn rất hiếm hoi, hoặc phải có phương pháp đặc biệt.”
Lăng Tiêu gật đầu. “Đúng vậy. Nhưng đó lại là điểm đáng ngờ. Một Đại Giới không thể hoàn toàn cạn kiệt linh khí mà vẫn duy trì được sự sống phát triển đến vậy. Chắc chắn có điều gì đó đang che giấu.” Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự khác biệt rõ rệt so với các Đại Giới tràn ngập nguyên khí thần thánh mà hắn đã từng chinh phạt. Nơi đây, năng lượng chủ đạo lại là một loại năng lượng thuần túy, nhưng lại không phải linh khí. Nó có vẻ tinh khiết hơn, nhưng lại ít linh động hơn.
“Đại Đế, theo tín hiệu, có một di tích cổ xưa nằm sâu trong dãy núi này,” Liệt Phong báo cáo, chỉ tay về phía những đỉnh núi sừng sững ẩn hiện trong bóng đêm. “Nó phát ra một loại năng lượng rất cổ quái, không thuộc bất kỳ hệ thống tu luyện nào mà chúng ta từng biết.”
“Dẫn đường,” Lăng Tiêu nói ngắn gọn. Ánh mắt hắn lóe lên sự tò mò và một tia hoài niệm khó tả. Có lẽ, nơi đây thực sự chứa đựng những mảnh ghép còn thiếu trong ký ức của hắn, hoặc liên quan đến Chí Tôn Thần Tàng.
Đoàn người di chuyển nhanh chóng, ẩn mình trong màn đêm và sự rậm rạp của rừng cây. Càng tiến sâu vào dãy núi, không khí càng trở nên nặng nề, mang theo một cảm giác áp bức cổ xưa. Lão Quái đi trước, thi thoảng lại dừng lại kiểm tra địa mạch và các luồng năng lượng. “Kỳ lạ… nơi đây có vẻ như là một điểm nút của năng lượng. Không phải linh mạch, cũng không phải ma mạch, mà là… một loại dao động nguyên thủy, như thể chính thế giới này đang hô hấp.”
Sau khoảng một canh giờ, họ đến một thung lũng hẹp, nơi cây cối rậm rạp đột ngột nhường chỗ cho một khoảng đất trống. Ở giữa khoảng đất đó, một cấu trúc khổng lồ bằng đá xám đen sừng sững vươn lên, bị bao phủ bởi lớp rêu phong và dây leo. Nó không giống bất kỳ kiến trúc nào Lăng Tiêu từng thấy. Hình dáng của nó vừa thô sơ vừa tinh xảo, những đường nét chạm khắc trên bề mặt đá đã bị thời gian bào mòn, nhưng vẫn đủ để nhận ra những hoa văn kỳ lạ, không thuộc về bất kỳ nền văn minh nào hắn biết.
“Đây là… một vật thể nhân tạo?” Liệt Phong thì thầm, vẻ mặt kinh ngạc. “Nó có vẻ đã tồn tại ở đây hàng vạn năm.”
Lão Quái tiến lại gần, cẩn thận đặt tay lên bề mặt đá. Đôi mắt ông ta nhắm nghiền, cảm nhận. Một lúc sau, ông ta mở mắt, vẻ mặt đầy vẻ nghiêm trọng. “Không phải nhân tạo theo cách chúng ta hiểu. Nó là một… vật chứa. Hoặc một công trình được xây dựng để chứa đựng thứ gì đó. Và nó đang… ngủ say. Năng lượng bên trong nó quá khổng lồ, đến mức gần như bị ẩn giấu hoàn toàn khỏi thế giới bên ngoài.”
Lăng Tiêu bước tới, ánh mắt dán chặt vào cấu trúc đá. Hắn cảm nhận được một sự cộng hưởng nhè nhẹ trong huyết mạch, một sự quen thuộc mơ hồ. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn dường như cũng đang khẽ rung động. “Vật chứa… chứa đựng thứ gì?”
Đúng lúc đó, một luồng ánh sáng xanh lam yếu ớt đột nhiên lóe lên từ một khe nứt trên bề mặt cấu trúc đá. Ngay sau đó, một dòng năng lượng vô hình nhưng cực kỳ mạnh mẽ bắn ra, quét qua toàn bộ khu vực. Đội cận vệ lập tức rút vũ khí, đề phòng. Lão Quái lùi lại, sắc mặt tái nhợt. “Không ổn! Năng lượng này… nó không phải là của thế giới này! Nó đang cố gắng… liên lạc với thứ gì đó!”
Lăng Tiêu không nói gì, chỉ giơ tay ra. Luồng năng lượng vô hình va chạm vào một lớp màn chắn vô hình quanh hắn, tạo ra những gợn sóng không gian. Hắn cảm nhận được sự hung hãn và cả sự tuyệt vọng trong luồng năng lượng đó. Nó không phải là một đòn tấn công, mà như một tiếng kêu cứu, hoặc một lời cảnh báo.
“Đại Đế, cẩn thận!” Liệt Phong nhắc nhở.
Lăng Tiêu khẽ lắc đầu. “Không sao. Nó không có ác ý. Hơn nữa… ta cảm thấy, nó đang gọi ta.”
Hắn tiến lại gần hơn, đặt tay lên bề mặt cấu trúc đá, đúng vào vị trí khe nứt phát ra ánh sáng xanh. Ngay lập tức, luồng năng lượng xanh lam yếu ớt bùng lên mạnh mẽ hơn, như thể được tiếp thêm sức sống. Những hoa văn cổ xưa trên bề mặt đá bắt đầu phát sáng mờ ảo, tạo thành một mạng lưới phức tạp. Một luồng ký ức mơ hồ, không rõ ràng, đột nhiên ùa vào tâm trí Lăng Tiêu.
Những hình ảnh chớp nhoáng: một thế giới rực rỡ, những sinh linh khổng lồ, những trận chiến tàn khốc, và một bóng hình quen thuộc, mang theo khí tức chí tôn, đang đứng giữa biển lửa, cố gắng phong ấn thứ gì đó… Một sự kiện đã xảy ra từ vô số kỷ nguyên trước, liên quan đến Tổ Chức, và có thể là cả sự phong ấn sức mạnh của chính hắn.
“Đây là một phần của Chí Tôn Thần Tàng,” Lăng Tiêu thì thầm, đôi mắt nhắm nghiền, cố gắng nắm bắt những mảnh ký ức vụn vỡ. “Hoặc là một vật phẩm liên quan mật thiết đến nó. Nó đã được đặt ở đây để bảo vệ, hoặc để chờ đợi sự trở lại của ta.”
Lão Quái tiến lại gần hơn, nhìn vào những hoa văn đang phát sáng. “Đại Đế, những hoa văn này… chúng là một phần của một trận pháp phong ấn cổ xưa! Nhưng lại không phải phong ấn thông thường. Nó vừa phong ấn thứ gì đó bên trong, lại vừa bảo vệ nó khỏi sự can thiệp từ bên ngoài. Và năng lượng xanh lam này… nó có vẻ là một loại năng lượng thuần túy, có thể kích hoạt trận pháp này.”
“Năng lượng thuần túy…” Lăng Tiêu mở mắt. Hắn nhìn xuống bàn tay mình, nơi luồng ánh sáng xanh lam đang chảy vào cơ thể. Hắn cảm thấy một sự liên kết sâu sắc, như thể luồng năng lượng này chính là một phần của bản thân hắn. “Đây không phải là linh khí, cũng không phải là thần lực. Đây là… Nguồn Năng Lượng Nguyên Thủy. Nguồn gốc của tất cả các loại năng lượng trong vũ trụ.”
Một ý nghĩ kinh hoàng chợt lóe lên trong đầu Lăng Tiêu. Nếu Lam Tinh Giới này có thể sản sinh ra Nguồn Năng Lượng Nguyên Thủy, dù chỉ là một lượng nhỏ và bị ẩn giấu, thì ý nghĩa của nó còn vượt xa mọi di tích hay Thần Khí. Nó có thể là chìa khóa để phá vỡ phong ấn Chí Tôn Thần Tàng hoàn toàn, và thậm chí là để hiểu rõ hơn về Tổ Chức đã phong ấn hắn. Tổ Chức đó có thể cũng đang tìm kiếm Nguồn Năng Lượng Nguyên Thủy này.
“Lão Quái, kiểm tra địa mạch xung quanh,” Lăng Tiêu ra lệnh, giọng nói đầy uy nghiêm. “Tìm kiếm bất kỳ dấu vết nào của Nguồn Năng Lượng Nguyên Thủy này. Liệt Phong, cử người thiết lập phòng thủ, phong tỏa khu vực này. Không cho phép bất kỳ ai tiếp cận.”
“Tuân lệnh Đại Đế!” Cả hai người đồng thanh đáp lời. Họ nhận ra sự nghiêm trọng của tình hình. Một Đại Giới tưởng chừng bình thường lại ẩn chứa bí mật kinh thiên động địa như vậy.
Lăng Tiêu rút tay khỏi cấu trúc đá. Luồng sáng xanh lam dần yếu đi, nhưng sự cộng hưởng trong cơ thể hắn thì càng lúc càng mạnh. Hắn cảm thấy Chí Tôn Thần Tàng đang dần thức tỉnh. Những mảnh ký ức vụn vỡ liên tục ùa về, rõ ràng hơn, sống động hơn.
Hắn nhớ lại một cái tên… Địa Cầu. Và một cuộc chiến tranh cổ xưa, nơi mà những vị Chí Tôn đã phải hy sinh để phong ấn một thứ gì đó… một mối đe dọa vũ trụ, mà Tổ Chức có vẻ muốn giải phóng, hoặc kiểm soát.
Lam Tinh Giới, Địa Cầu… Không phải ngẫu nhiên mà nó lại xuất hiện trong ký ức của hắn. Nó không chỉ là một Đại Giới bình thường, mà là một nơi mang ý nghĩa đặc biệt, một chiến trường cổ xưa, một kho báu bị lãng quên của vũ trụ.
“Tổ Chức…” Lăng Tiêu lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự lạnh lẽo. “Chắc chắn chúng cũng đã biết về nơi này, hoặc đang tìm cách tiếp cận nó. Chúng ta phải nhanh hơn chúng.”
Hắn quay lại nhìn đội quân của mình. “Đây là một nhiệm vụ tối mật. Chúng ta sẽ không chỉ tìm kiếm, mà còn bảo vệ. Bất cứ ai dám can thiệp vào Lam Tinh Giới này, dù là thế lực địa phương hay tay sai của Tổ Chức, đều sẽ phải đối mặt với Vạn Đế Thần Triều.”
Tiếng “Rõ!” vang dội, đầy quyết tâm. Dưới ánh trăng mờ ảo, dãy núi cổ xưa và cấu trúc đá bí ẩn trở nên uy nghi hơn bao giờ hết, như một người khổng lồ đang ngủ say, chờ đợi được đánh thức. Lăng Tiêu biết rằng, cuộc hành trình ở Lam Tinh Giới này sẽ không chỉ là một cuộc khám phá đơn thuần, mà còn là một cuộc chạy đua với thời gian, một cuộc chiến giành quyền kiểm soát vận mệnh của chính hắn và toàn bộ vạn giới. Chân tướng vũ trụ, và bí mật của Chí Tôn Thần Tàng, đang dần được vén màn tại nơi tưởng chừng như bình dị nhất này.
Lăng Tiêu nhìn lên bầu trời đêm, nơi những vì sao lấp lánh như đang kể lại những câu chuyện cổ xưa. Hắn cảm thấy một sự liên kết mạnh mẽ với Lam Tinh Giới, một cảm giác mà hắn chưa từng có ở bất kỳ Đại Giới nào khác. Có lẽ, đây chính là khởi điểm của mọi thứ, nơi mà hắn đã từng tồn tại, hoặc nơi mà vận mệnh của hắn đã bị định đoạt. Cuộc phiêu lưu chỉ mới bắt đầu.