Chí Tôn Vạn Đế
Chương 23
Chương 23: Thần Phong Bí Cảnh
Lăng Tiêu không nán lại lâu trên võ đài. Hắn thong thả bước xuống, vẻ mặt điềm nhiên như thể vừa làm một chuyện vô cùng bình thường, không phải là đánh bại một đối thủ vượt cấp ba tầng cảnh giới trước ánh mắt của hàng trăm người. Dưới chân võ đài, những tiếng xì xào bàn tán vẫn chưa dứt, nhưng giờ đây, chúng không còn là tiếng khinh miệt hay chế giễu, mà xen lẫn sự kinh ngạc, hoài nghi, và cả một chút kính sợ mơ hồ.
Hắn biết mình đã đạt được mục đích. Một suất vào Thần Phong Bí Cảnh. Đây là cơ hội để hắn tìm kiếm những manh mối quan trọng về Chí Tôn Thần Tàng, về thân thế thực sự của mình, và cả về kẻ thù đã phong ấn hắn. Những mảnh ký ức vụn vỡ lướt qua tâm trí, thôi thúc hắn phải đi sâu vào bí cảnh đó, phải khám phá mọi bí ẩn.
Mã Cương, sau khi được các y sư sơ cứu, vẫn nằm bệt một chỗ, khuôn mặt tái nhợt vì mất máu và cả vì sự sỉ nhục. Hắn nhìn Lăng Tiêu rời đi, ánh mắt tràn đầy căm hờn và không cam lòng. Một phế vật… lại có thể đánh bại hắn? Nỗi nhục này, hắn nhất định phải báo!
Ngược lại, Trưởng lão Trần Hải, người chủ trì vòng tuyển chọn, khẽ gật đầu, trong mắt lộ ra vẻ tán thưởng. Ông ta đã chứng kiến nhiều thiên tài, nhưng chưa từng thấy ai như Lăng Tiêu. Một tiểu tử Luyện Khí cảnh tầng ba lại có thể vận dụng sức mạnh tới mức này, không chỉ là may mắn, mà là có một loại thiên phú chiến đấu bẩm sinh. “Lăng Tiêu… cái tên này, e rằng sẽ sớm vang danh trong Thần Phong Tông.” Ông ta thầm nghĩ.
Sau khi vòng tuyển chọn kết thúc, Lăng Tiêu trở về tẩm thất của mình. Hắn không nghỉ ngơi mà lập tức ngồi xuống, vận chuyển công pháp. Trận chiến vừa rồi không chỉ giúp hắn khẳng định vị thế, mà còn là một cuộc tôi luyện tuyệt vời. Dưới áp lực sinh tử, tiềm năng trong cơ thể hắn được kích phát, Chí Tôn Thần Tàng trong đan điền cũng khẽ rung động, truyền ra một luồng khí tức ấm áp, chữa lành vết thương và củng cố tu vi.
Hắn cảm nhận được mình đã tiến gần hơn một bước đến cảnh giới Luyện Khí cảnh tầng thứ tư. Chỉ cần một cơ duyên nhỏ, hoặc vài ngày tu luyện khổ cực, hắn sẽ có thể đột phá. Nhưng hắn không vội. Mục tiêu trước mắt là Thần Phong Bí Cảnh. Hắn cần chuẩn bị thật tốt.
Thần Phong Bí Cảnh là một di tích cổ xưa, được Thần Phong Tông phát hiện và phong ấn cách đây hàng ngàn năm. Tương truyền, nơi đó ẩn chứa vô số cơ duyên, từ linh dược quý hiếm, công pháp thất truyền, cho đến bảo khí thượng cổ. Tuy nhiên, nó cũng đầy rẫy hiểm nguy, với những cạm bẫy chết người và các loại yêu thú hung tàn. Chỉ những đệ tử xuất sắc nhất, có tu vi từ Luyện Khí cảnh tầng ba trở lên mới đủ tư cách tiến vào.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, Lăng Tiêu đã có mặt tại quảng trường trung tâm của Thần Phong Tông, nơi tập trung tất cả các đệ tử đủ tư cách tham gia Bí Cảnh. Có khoảng năm mươi người, mỗi người đều mang khí thế bất phàm, ánh mắt tràn đầy tự tin và khát khao. Họ là những tinh anh của Thần Phong Tông, những thiên tài được kỳ vọng sẽ làm rạng danh tông môn.
Trong số đó, Lăng Tiêu nhận ra vài gương mặt quen thuộc. Là Lăng Tuyết, Lăng Phong của Lăng gia, ánh mắt họ nhìn hắn đầy phức tạp. Có cả Tần Lạc, cô gái đã từng bị hắn “trêu chọc” ở Thú Hồn Sơn, giờ đây khí chất nàng càng thêm thanh cao, tu vi cũng đã đạt đến Luyện Khí cảnh tầng năm. Nàng khẽ liếc nhìn Lăng Tiêu, trong mắt có chút tò mò, nhưng rồi nhanh chóng quay đi.
Một nhóm trưởng lão xuất hiện, dẫn đầu là Tông chủ Thần Phong Tông, một lão giả tóc bạc phơ, khí thế uy nghiêm, tu vi đạt tới Nguyên Anh cảnh. Ông ta đứng trên cao, ánh mắt quét qua một lượt các đệ tử, rồi chậm rãi cất tiếng:
“Các ngươi là tinh hoa của Thần Phong Tông. Thần Phong Bí Cảnh là cơ hội ngàn năm có một, nhưng cũng là nơi ẩn chứa vô vàn hiểm nguy. Ta mong các ngươi hãy cẩn trọng, đoàn kết, nhưng cũng đừng quên cạnh tranh. Cơ duyên là của kẻ có thực lực và may mắn. Hãy nhớ, bảo vệ bản thân là trên hết. Khi gặp nguy hiểm không thể đối phó, hãy kích hoạt Thần Phong Lệnh bài để được đưa ra ngoài.”
Sau lời dặn dò, Tông chủ phất tay. Một cánh cổng không gian khổng lồ hiện ra giữa quảng trường, xoáy sâu vào hư không, phát ra những luồng khí tức cổ xưa và thần bí. Đó chính là lối vào Thần Phong Bí Cảnh.
“Tiến vào đi!” Tông chủ ra lệnh.
Từng đệ tử một bước vào cánh cổng. Lăng Tiêu không vội, hắn đi ở giữa đoàn người. Khi đến lượt hắn, một cảm giác choáng váng ập đến, rồi không gian xung quanh biến đổi nhanh chóng. Hắn cảm thấy mình như bị kéo vào một dòng xoáy vô tận, trước mắt chỉ còn lại những mảng màu hỗn độn.
Khi tầm nhìn trở lại, Lăng Tiêu đã đứng trên một thảm cỏ xanh mướt, bao quanh bởi những cây cổ thụ cao vút, tán lá rậm rạp che khuất ánh mặt trời. Không khí trong lành, ẩm ướt, mang theo mùi hương của đất và cây cỏ. Tiếng chim hót líu lo, tiếng suối chảy róc rách vọng lại từ xa. Nơi đây khác hẳn với thế giới bên ngoài, dường như là một tiểu thế giới hoàn chỉnh, tràn đầy linh khí.
Các đệ tử khác cũng lần lượt xuất hiện, tản mát ra khắp khu rừng. Ai nấy đều cảnh giác quan sát xung quanh, vận chuyển linh lực trong người, sẵn sàng đối phó với bất kỳ nguy hiểm nào.
Lăng Tiêu hít sâu một hơi. Linh khí nơi đây nồng đậm hơn bên ngoài rất nhiều, cực kỳ thích hợp cho việc tu luyện. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận luồng khí tức cổ xưa lan tỏa trong không gian. Trong sâu thẳm tâm trí, Chí Tôn Thần Tàng trong đan điền khẽ rung lên, như thể đang phản ứng với một thứ gì đó.
Một cảm giác kỳ lạ chợt dâng lên trong lòng Lăng Tiêu. Không phải là nguy hiểm, mà là một sự thôi thúc, một tiếng gọi vô hình. Hắn mở mắt, ánh mắt đảo qua khu rừng rậm. Khác với những đệ tử khác đang thận trọng dò xét từng bước, Lăng Tiêu lại có một cảm giác quen thuộc khó tả, như thể hắn đã từng đến nơi này trước đây.
“Hướng đó…” Hắn lẩm bẩm. Bản năng mách bảo hắn đi về phía đông bắc, nơi có một ngọn núi cao chót vót bị bao phủ bởi sương mù quanh năm. Nơi đó ẩn chứa một thứ gì đó quan trọng, một thứ có thể liên quan đến bí mật của hắn.
Không chần chừ, Lăng Tiêu không đi theo hướng mà đa số các đệ tử khác chọn, mà một mình rẽ vào một con đường mòn ít người qua lại, tiến sâu vào khu rừng. Hắn vận chuyển linh lực, tốc độ nhanh như một cơn gió. Trên đường đi, hắn gặp vài con yêu thú cấp thấp, nhưng với kinh nghiệm chiến đấu phong phú và sức mạnh vượt trội, hắn dễ dàng né tránh hoặc tiêu diệt chúng mà không tốn quá nhiều sức lực.
Càng đi sâu, linh khí càng trở nên nồng đậm, và cảm giác thôi thúc trong lòng Lăng Tiêu càng rõ ràng. Hắn phát hiện ra một dấu vết kỳ lạ trên một thân cây cổ thụ: một ký hiệu đã mờ nhạt theo thời gian, nhưng lại khiến Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn rung động mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Đó là một ký hiệu cổ xưa, phức tạp, dường như là một phần của một loại văn tự đã thất truyền. Lăng Tiêu chưa từng thấy nó trước đây, nhưng hắn lại có cảm giác như mình có thể hiểu được một phần ý nghĩa của nó.
Ký hiệu đó dường như là một mũi tên chỉ hướng, dẫn hắn đến một khe núi hẹp, bị che khuất bởi dây leo và những tảng đá lớn. Một luồng khí tức âm u, cổ kính phả ra từ bên trong. Lăng Tiêu không chút do dự, vén dây leo, bước vào.
Bên trong khe núi là một hang động sâu hun hút, tối đen như mực. Ánh sáng từ bên ngoài không thể chiếu tới. Lăng Tiêu lấy ra một viên dạ minh châu, thắp sáng con đường. Hang động không quá rộng, vách đá ẩm ướt, nhưng không có dấu vết của yêu thú. Dọc theo vách hang, hắn thấy nhiều vết tích của những trận chiến cổ xưa, những vết chém, vết đâm sâu hoắm vào đá, cho thấy nơi đây đã từng là chiến trường của những cường giả khủng khiếp.
Đi được một đoạn, Lăng Tiêu dừng lại. Trước mắt hắn là một vách đá bằng phẳng, trên đó khắc họa một bức tranh lớn. Bức tranh đã mờ đi rất nhiều, nhưng vẫn có thể nhìn ra hình ảnh của một vị thần nhân cao lớn, khí thế ngút trời, đang vung tay tạo ra vạn vật. Phía dưới là vô số sinh linh đang quỳ bái. Nhưng điều khiến Lăng Tiêu chú ý nhất không phải là vị thần nhân đó, mà là một biểu tượng nhỏ khắc ở góc bức tranh, rất dễ bị bỏ qua. Đó chính là ký hiệu mà hắn đã thấy trên thân cây cổ thụ!
Khi ánh sáng của dạ minh châu chiếu vào biểu tượng, Chí Tôn Thần Tàng trong Lăng Tiêu như bùng nổ. Một luồng năng lượng khổng lồ từ sâu trong cơ thể hắn trào ra, không thể kiểm soát. Đồng thời, một mảnh ký ức vụn vỡ khác lại hiện lên trong đầu hắn, nhanh như chớp, nhưng đủ để hắn nhận ra một điều kinh thiên động địa: Ký hiệu này không phải là một biểu tượng bình thường, mà là một phần của “Thần Văn” cổ xưa, một loại ngôn ngữ chỉ có những vị Chí Tôn mới có thể sử dụng! Và vị thần nhân trong bức tranh, với khí thế cùng biểu tượng đó… dường như có liên quan mật thiết đến Chí Tôn Thần Tàng của hắn!
Lăng Tiêu hít thở dồn dập. Hắn đã tìm thấy manh mối đầu tiên, một manh mối cực kỳ quan trọng, trong Thần Phong Bí Cảnh này! Con đường phía trước, hắn biết, sẽ còn nhiều bí ẩn và hiểm nguy hơn nữa. Nhưng hắn đã sẵn sàng. Hắn sẽ vén màn tất cả, tìm lại thân phận thật sự, và trở thành Chí Tôn Vạn Đế!