Chí Tôn Vạn Đế
Chương 22
Trưởng lão áo bào xám vừa dứt lời, cả Luyện Võ Đường rộng lớn liền vang lên những tiếng xì xào bàn tán. Hàng trăm đệ tử, từ những kẻ mới nhập môn cho đến những thiên tài đã có tiếng tăm, đều đổ dồn ánh mắt về tấm bia đá. Danh sách các cặp đấu hiện lên như những dòng chữ vàng rực rỡ, mỗi cái tên mang theo một số phận, một kỳ vọng.
Lăng Tiêu đứng giữa đám đông, thân hình không quá cao lớn nhưng khí chất lại có phần đặc biệt, tĩnh lặng đến lạ. Hắn nhìn chằm chằm vào cái tên “Lăng Tiêu” ở vị trí thứ mười lăm, đối thủ là “Mã Cương”, đệ tử Luyện Khí cảnh tầng thứ bảy. Một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi hắn. Mã Cương? Hắn có chút ấn tượng về tên này, một kẻ có vẻ ngoài thô kệch nhưng sức mạnh không tồi, thường xuyên khoe khoang về việc mình suýt nữa đã đột phá Luyện Khí cảnh tầng thứ tám.
Đối với Lăng Tiêu, Luyện Khí cảnh tầng thứ bảy không phải là một đối thủ đáng ngại. Kể từ khi vô tình kích hoạt Chí Tôn Thần Tàng, cơ thể hắn đã trải qua sự lột xác kinh người. Mặc dù vẫn giữ vẻ ngoài bình thường, nhưng huyết mạch trong người hắn đã được tẩy tủy, kinh mạch được mở rộng, và quan trọng nhất là, hắn đã lĩnh ngộ được một phần nhỏ của “Chí Tôn Chi Đạo” – con đường tu luyện tối thượng mà ngay cả những cường giả cấp Đế Vương cũng chỉ dám mơ ước. Hiện tại, hắn có thể dễ dàng đánh bại một Luyện Khí cảnh tầng thứ chín mà không cần phải dốc toàn lực.
“Thần Phong Bí Cảnh…” Lăng Tiêu lẩm bẩm trong lòng. Đây không chỉ là cơ hội để hắn có được tài nguyên tu luyện, mà còn là một bước đệm quan trọng để hắn tiếp cận những bí mật sâu hơn về thân thế và kẻ thù đã phong ấn mình. Những mảnh ký ức rời rạc, những cảm giác quen thuộc mỗi khi hắn vận dụng Chí Tôn Thần Tàng, tất cả đều thôi thúc hắn phải đi tìm đáp án.
Các trận đấu bắt đầu. Từng cặp đệ tử bước lên võ đài, khí thế bùng nổ. Có kẻ hăng hái xung trận, có kẻ cẩn trọng thăm dò, và cũng có kẻ chỉ vừa chạm mặt đã bị đánh văng ra ngoài. Những tiếng reo hò, những tiếng thở dài tiếc nuối không ngừng vang lên, tạo nên một bầu không khí sôi động.
Lăng Tiêu quan sát kỹ lưỡng. Hắn không chỉ xem xét sức mạnh của các đệ tử, mà còn phân tích lối đánh, công pháp mà họ sử dụng. Kiến thức của Chí Tôn Thần Tàng quá đỗi uyên thâm, giúp hắn dễ dàng nhìn thấu bản chất của mọi chiêu thức, mọi biến hóa. Trong mắt hắn, những kỹ năng được coi là “tuyệt học” của tông môn cũng chỉ là những chiêu thức cơ bản, chưa đạt đến sự tinh túy.
Chẳng mấy chốc, đã đến lượt Lăng Tiêu. Khi tên hắn và Mã Cương được xướng lên, một làn sóng xì xào khác lại dâng lên.
“Lăng Tiêu? Không phải là ‘phế vật’ Lăng Tiêu đó sao? Hắn ta cũng dám tham gia tuyển chọn Thần Phong Bí Cảnh à?”
“Đúng vậy, ta nghe nói hắn ta chỉ mới Luyện Khí cảnh tầng thứ ba, làm sao có thể đối đầu với Mã Cương Luyện Khí cảnh tầng thứ bảy chứ?”
“Chắc là đến cho đủ số, hoặc muốn thử vận may thôi. Đáng tiếc, Mã Cương không phải là người sẽ nương tay.”
Những lời bàn tán đầy khinh thường và chế giễu không lọt khỏi tai Lăng Tiêu, nhưng hắn chỉ xem đó như gió thoảng bên tai. Hắn bước lên võ đài, dáng vẻ ung dung tự tại, đối lập hoàn toàn với vẻ mặt hung hăng, đầy tự tin của Mã Cương.
Mã Cương nhìn Lăng Tiêu bằng ánh mắt khinh thường, phì một tiếng. “Ồ, thì ra là ‘thiếu gia phế vật’ Lăng Tiêu. Ngươi cũng có gan lên đây à? Ta khuyên ngươi nên tự động nhận thua đi, kẻo lại bị ta đánh cho tàn phế, đến lúc đó thì đừng trách ta không cảnh báo.”
Lăng Tiêu chỉ cười nhạt. “Nói nhiều vô ích. Ra tay đi.”
Thái độ của Lăng Tiêu khiến Mã Cương tức giận. “Được lắm! Ngươi đúng là không biết trời cao đất rộng!” Hắn gầm lên một tiếng, chân đạp mạnh xuống võ đài, thân hình vọt tới như một mũi tên. Nắm đấm của Mã Cương mang theo sức mạnh kinh người, gió rít lên từng hồi, thẳng tắp giáng xuống mặt Lăng Tiêu. Đây là một chiêu “Thiết Sơn Quyền” nổi tiếng của tông môn, mạnh mẽ và dứt khoát, thường dùng để kết thúc đối thủ trong một đòn.
Đám đông nín thở, chờ đợi cảnh Lăng Tiêu bị đánh bay. Nhưng Lăng Tiêu vẫn đứng yên, chỉ khẽ nghiêng đầu. Cú đấm của Mã Cương sượt qua mặt hắn trong gang tấc, tạo ra một luồng khí nóng bỏng.
Mã Cương ngẩn người. Hắn không ngờ Lăng Tiêu lại có thể tránh thoát một cách dễ dàng như vậy. Hắn chưa kịp phản ứng, Lăng Tiêu đã nhẹ nhàng xoay người, bàn tay như một làn khói lướt qua vai Mã Cương, sau đó là một lực đẩy nhẹ nhưng cực kỳ chuẩn xác.
Mã Cương cảm thấy một luồng kình lực quỷ dị xuyên qua vai, khiến hắn mất thăng bằng. Hắn cố gắng gồng mình chống đỡ, nhưng cơ thể dường như không nghe lời, loạng choạng lùi lại vài bước, rồi ngã nhào ra khỏi mép võ đài, lăn mấy vòng trên đất.
Cả Luyện Võ Đường chìm vào im lặng. Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào Mã Cương đang nằm bệt dưới đất, và Lăng Tiêu vẫn đứng vững trên võ đài, vẻ mặt bình thản như chưa từng làm gì.
“Ngươi… ngươi chơi tiểu xảo!” Mã Cương lồm cồm bò dậy, mặt đỏ tía tai vì tức giận và xấu hổ. Hắn là Luyện Khí cảnh tầng thứ bảy, lại bị một “phế vật” Luyện Khí cảnh tầng thứ ba đánh bại chỉ bằng một chiêu, thậm chí còn không nhìn rõ Lăng Tiêu đã ra tay thế nào.
Lăng Tiêu thờ ơ đáp: “Tiểu xảo? Võ đài là nơi phân định thắng thua, không phân định chiêu thức đẹp hay xấu. Ngươi đã ra khỏi võ đài, thua rồi.”
Trưởng lão áo bào xám, người vẫn luôn giữ vẻ mặt uy nghiêm, khẽ nhíu mày. Ông ta đã nhìn rõ chiêu vừa rồi của Lăng Tiêu. Đó không phải là tiểu xảo, mà là sự tinh thông về lực đạo và trọng tâm đến mức kinh người. Một chiêu hóa giải công kích, mượn lực đẩy đối thủ ra khỏi võ đài, tuy đơn giản nhưng lại vô cùng hiệu quả. Thậm chí, ông ta còn cảm nhận được một luồng khí tức rất nhẹ, nhưng vô cùng tinh thuần, ẩn chứa trong chiêu thức của Lăng Tiêu. Luồng khí tức đó không giống với bất kỳ công pháp nào của tông môn.
“Trận này Lăng Tiêu thắng!” Trưởng lão dứt khoát tuyên bố, cắt ngang lời lẽ phân bua của Mã Cương. Mã Cương dù không cam lòng cũng đành phải câm miệng, bởi vì lời của trưởng lão không ai dám trái.
Đám đông bắt đầu xôn xao trở lại, nhưng lần này không còn là những lời khinh miệt mà là sự kinh ngạc và hoài nghi. Một phế vật Luyện Khí cảnh tầng thứ ba lại có thể đánh bại Luyện Khí cảnh tầng thứ bảy? Chuyện này thật sự quá khó tin! Có người cho rằng Mã Cương sơ suất, có người lại nghĩ Lăng Tiêu may mắn, nhưng không ai dám phủ nhận rằng Lăng Tiêu đã chiến thắng.
Lăng Tiêu không quan tâm đến những ánh mắt đó. Hắn thong thả bước xuống võ đài, trong lòng đã chắc chắn một suất vào Thần Phong Bí Cảnh. Đây chỉ là khởi đầu. Hắn biết, con đường phía trước còn dài, còn vô vàn kẻ mạnh hơn, âm mưu sâu xa hơn đang chờ đợi hắn.
Những mảnh ký ức về “Chí Tôn Thần Tàng” lại thoáng hiện trong đầu hắn, thôi thúc hắn phải đi sâu vào Thần Phong Bí Cảnh, nơi có thể ẩn chứa chìa khóa để vén màn bí mật của mình, và cũng là khởi đầu cho hành trình chinh phục vạn giới, trở thành Chí Tôn Vạn Đế!