Chí Tôn Vạn Đế
Chương 21
Chương 21: Thần Phong Bí Cảnh và Vấn Đề Đầu Tiên
Ánh mắt Lăng Tiêu nheo lại, những dòng chữ về Thần Phong Bí Cảnh như khắc sâu vào tâm trí hắn. Đây chính là cơ hội hắn cần. Một bí cảnh cổ xưa, ẩn chứa vô số cơ duyên. Nguy hiểm thì sao? Hắn đã quen sống giữa lằn ranh sinh tử. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn không ngừng rung động, như một tiếng gọi thúc giục, một khát khao mãnh liệt muốn bùng nổ. Lăng Tiêu biết, mỗi lần Thần Tàng rung động mạnh mẽ như vậy, là lúc hắn sắp đối mặt với một bước ngoặt lớn.
Hắn cần mạnh hơn, nhanh hơn bất kỳ ai khác. Kẻ thù đã phong ấn hắn, cướp đi ký ức và sức mạnh của hắn chắc chắn không phải là một thế lực tầm thường. Nếu chỉ dựa vào tốc độ tu luyện bình thường, hắn sẽ vĩnh viễn không bao giờ có thể chạm tới gót chân của chúng, chứ đừng nói đến việc báo thù và vén màn bí mật thân thế.
Lăng Tiêu rời khỏi Võ Đài, hướng về phía Điện Công Đức – nơi xử lý các công việc hành chính và đăng ký các sự kiện của học viện. Trên đường đi, vô số ánh mắt tò mò và khinh thường quét qua hắn. Dù đã thể hiện sức mạnh trong bài kiểm tra nhập môn, nhưng danh xưng “phế vật” đã ăn sâu vào tiềm thức của nhiều người, đặc biệt là những kẻ đã quen nhìn hắn bằng ánh mắt coi thường.
Một nhóm đệ tử áo lam, biểu tượng của những học viên kỳ cựu trong học viện, đang đứng chắn ngang lối đi, trò chuyện ồn ào. Khi Lăng Tiêu đến gần, một trong số đó, tên là Triệu Khải, với khuôn mặt ngạo mạn và khí tức tu vi Luyện Khí cảnh tầng thứ bảy, đột nhiên liếc nhìn hắn.
“Ôi chao, đây không phải là Lăng Tiêu ‘Phế Vật’ sao? Nghe nói ngươi đã may mắn vượt qua bài kiểm tra nhập môn, còn dám đến Điện Công Đức à? Định đi nhận nhiệm vụ ‘săn gà rừng’ cho đỡ buồn chán sao?” Triệu Khải cười khẩy, giọng điệu đầy mỉa mai, cố tình nhấn mạnh hai chữ “Phế Vật”.
Những người xung quanh bật cười khúc khích. Lăng Tiêu dừng bước, ánh mắt lạnh như băng quét qua Triệu Khải. Hắn không có thời gian để lãng phí với loại người này. “Tránh ra.” Giọng hắn trầm thấp, mang theo một sự uy hiếp khó tả, khiến nụ cười của Triệu Khải thoáng cứng lại.
“Ngươi nói gì?” Triệu Khải nhíu mày, có chút bất ngờ trước sự ngông cuồng của Lăng Tiêu. Hắn ta là một trong những đệ tử nội môn có tiếng tăm, chưa từng có kẻ ngoại môn nào dám nói chuyện với hắn như vậy.
Một đệ tử khác trong nhóm, tên là Trần Hạo, khuyên nhủ: “Thôi đi Triệu Khải, hắn ta dù sao cũng đã vào được học viện rồi. Đừng gây sự nữa.”
Triệu Khải hừ lạnh: “Vào được học viện thì sao? Một phế vật mãi mãi là phế vật. Ngươi cho rằng ta sợ ngươi sao, Lăng Tiêu? Có tin ta một chưởng phế đi tu vi của ngươi ngay tại đây không?” Hắn ta giơ tay, một luồng chân khí hùng hậu bắt đầu tụ lại trong lòng bàn tay.
Lăng Tiêu không nói lời nào. Hắn biết, nếu muốn có được sự yên bình trong học viện này, hắn phải lập uy. Thân phận “phế vật” này phải được gột rửa bằng thực lực.
Cùng lúc đó, một bóng người thanh tú xuất hiện, nàng mặc một bộ váy lụa màu xanh nhạt, mái tóc đen nhánh buông dài, khuôn mặt diễm lệ nhưng toát lên vẻ lạnh lùng và cao ngạo. Đó là Mộ Dung Tuyết, đệ tử hạch tâm, con gái của một trưởng lão trong Thiên Cực Học Viện, và cũng là người đã từng nhìn thấy Lăng Tiêu trong bài kiểm tra nhập môn.
Nàng đi ngang qua, ánh mắt vô tình lướt qua đám người đang đối đầu. Khi nhìn thấy Lăng Tiêu, nàng khẽ nhíu mày, nhưng không dừng lại. Nàng chỉ để lại một câu nói lạnh nhạt: “Không có thực lực thì đừng nên gây sự vô cớ. Nếu không, chỉ tự chuốc lấy phiền phức.”
Lời nói này như một gáo nước lạnh tạt vào mặt Triệu Khải. Mộ Dung Tuyết đang ám chỉ hắn ta. Sắc mặt Triệu Khải tái mét, nhưng hắn không dám phản bác. Uy danh của Mộ Dung Tuyết trong học viện không phải là thứ hắn có thể khiêu khích.
Lăng Tiêu thầm cười lạnh. Mộ Dung Tuyết này đúng là kiêu ngạo, nhưng lời nói của nàng không phải không có lý. Hắn nhìn Triệu Khải, ánh mắt lóe lên một tia sáng kỳ dị. “Ngươi muốn phế ta? Vậy ta sẽ cho ngươi biết, phế vật này có thể làm được gì.”
Hắn không đợi Triệu Khải phản ứng, một cước đã tung ra. Cước pháp của hắn không hoa mỹ, nhưng cực kỳ nhanh và chuẩn xác, mang theo sức mạnh bùng nổ của Bá Thể Quyết mà hắn đã tu luyện. Triệu Khải còn chưa kịp hoàn toàn ngưng tụ chân khí, đã cảm thấy một lực đạo kinh khủng đánh thẳng vào bụng. “Rầm!”
Triệu Khải bay ngược ra sau, đâm sầm vào bức tường đá của Điện Công Đức, tạo thành một tiếng động lớn. Miệng hắn ộc ra một ngụm máu tươi, khuôn mặt trắng bệch vì đau đớn và kinh ngạc. Hắn không ngờ Lăng Tiêu lại dám ra tay, và sức mạnh lại lớn đến vậy!
Cả đám đệ tử xung quanh đều im bặt, nhìn cảnh tượng trước mắt với vẻ mặt kinh hãi. Lăng Tiêu, tên “phế vật” mà họ thường xuyên cười nhạo, lại có thể một cước đánh bay Triệu Khải, một đệ tử Luyện Khí cảnh tầng thứ bảy?
Lăng Tiêu phủi tay, ánh mắt lạnh lùng quét qua những người còn lại trong nhóm của Triệu Khải. “Còn ai muốn thử không?”
Không ai dám lên tiếng. Những ánh mắt khinh thường ban nãy giờ đã biến thành sợ hãi và kiêng dè. Lăng Tiêu không thèm để ý đến bọn họ nữa, trực tiếp bước vào Điện Công Đức.
Bên trong Điện Công Đức, một lão giả tóc bạc đang ngồi sau quầy, mắt nhắm nghiền như đang ngủ gật. Khi Lăng Tiêu bước vào, lão giả từ từ mở mắt, ánh mắt tinh anh như chim ưng lướt qua hắn. “Ngươi là Lăng Tiêu, đệ tử mới nhập môn phải không? Có việc gì?”
“Vãn bối muốn tìm hiểu về Thần Phong Bí Cảnh và cách đăng ký tham gia.” Lăng Tiêu cung kính nói.
Lão giả khẽ vuốt râu, mỉm cười: “Ngươi cũng có hứng thú với Thần Phong Bí Cảnh sao? Không tệ. Bí cảnh này không đơn giản, nhưng cũng là cơ hội ngàn năm có một để những kẻ trẻ tuổi như các ngươi trui rèn bản thân.”
Lão giả giải thích: “Thần Phong Bí Cảnh ba năm mới mở một lần, mỗi lần chỉ cho phép một trăm đệ tử ưu tú nhất của Thiên Cực Học Viện tiến vào. Điều kiện là phải đạt tới Luyện Khí cảnh tầng thứ sáu trở lên, và phải vượt qua một bài kiểm tra nhỏ về thực lực và ý chí.”
“Bài kiểm tra sẽ được tổ chức sau ba ngày nữa tại Luyện Võ Đường. Chỉ những ai vượt qua mới có tư cách tranh giành 100 suất vào bí cảnh. Mà hiện tại, đã có hơn hai trăm đệ tử đạt đủ điều kiện đăng ký rồi.” Lão giả nhìn Lăng Tiêu đầy thâm ý. “Ngươi mới Luyện Khí cảnh tầng thứ năm, muốn tham gia e rằng hơi khó khăn.”
Lăng Tiêu nhíu mày. Luyện Khí cảnh tầng thứ sáu? Hắn hiện tại mới tầng thứ năm. Nhưng hắn không hề nản chí. Ba ngày… ba ngày là đủ. Chí Tôn Thần Tàng đã phong ấn một phần lớn sức mạnh của hắn, nhưng cũng để lại những hạt giống tiềm năng. Với Bá Thể Quyết và kinh nghiệm tu luyện của kiếp trước (hoặc tiềm thức Chí Tôn), việc đột phá một cảnh giới nhỏ không phải là không thể.
“Vãn bối xin đăng ký.” Lăng Tiêu kiên định nói.
Lão giả hơi bất ngờ, nhưng rồi lại cười hiền từ: “Được thôi. Có chí khí là tốt. Tên ngươi đã được ghi lại. Đến ngày đó, cứ đến Luyện Võ Đường.”
Lăng Tiêu cúi đầu cảm ơn rồi rời đi. Khi hắn bước ra, những ánh mắt nhìn hắn đã hoàn toàn khác. Vụ việc Triệu Khải bị đánh bay đã lan truyền nhanh chóng. Không còn ai dám gọi hắn là “phế vật” nữa. Thay vào đó là sự tò mò, kiêng dè, và cả một chút ngưỡng mộ.
Hắn quay trở về phòng tu luyện của mình. Ba ngày. Hắn phải đột phá lên Luyện Khí cảnh tầng thứ sáu. Đây không chỉ là điều kiện để vào Thần Phong Bí Cảnh, mà còn là một bước đệm quan trọng để thức tỉnh thêm sức mạnh của Chí Tôn Thần Tàng.
Ngồi khoanh chân trên bồ đoàn, Lăng Tiêu nhắm mắt lại. Hơi thở đều đặn, hắn vận chuyển Bá Thể Quyết. Từng luồng linh khí từ xung quanh hội tụ vào cơ thể hắn, được Chí Tôn Thần Tàng tinh luyện, biến thành một dòng năng lượng tinh thuần mạnh mẽ, không ngừng củng cố kinh mạch và đan điền của hắn.
Trong sâu thẳm ý thức, Chí Tôn Thần Tàng lại rung động mạnh mẽ hơn. Lần này, nó không chỉ là sự thúc giục, mà dường như còn là một luồng thông tin mơ hồ, một loại bản năng tu luyện cổ xưa đang dần được giải phóng. Hắn cảm thấy một sự liên kết sâu sắc hơn với linh khí thiên địa, khả năng hấp thu và chuyển hóa linh khí của hắn tăng vọt.
Một đêm trôi qua, rồi hai đêm. Lăng Tiêu quên đi mọi thứ xung quanh, hoàn toàn chìm đắm trong tu luyện. Năng lượng trong cơ thể hắn không ngừng tích lũy, dồn nén, rồi lại bùng nổ, liên tục tuần hoàn. Hắn cảm thấy mình đang chạm đến một giới hạn, một bức tường vô hình ngăn cách hắn với cảnh giới tiếp theo.
Vào rạng sáng ngày thứ ba, một tiếng “rắc” khẽ vang lên trong đan điền của hắn, không phải âm thanh, mà là cảm giác. Bức tường vô hình kia vỡ vụn. Linh khí trong cơ thể hắn như thủy triều vỡ bờ, cuồn cuộn chảy qua mọi kinh mạch, mang theo một cảm giác mạnh mẽ và tràn đầy sức sống chưa từng có.
Luyện Khí cảnh tầng thứ sáu! Hắn đã đột phá!
Mở mắt ra, hai tia sáng sắc bén chợt lóe lên trong đôi mắt Lăng Tiêu. Hắn đứng dậy, cảm nhận sức mạnh mới tràn ngập cơ thể. Không chỉ là cảnh giới tăng lên, mà toàn bộ cơ thể hắn dường như đã được tôi luyện thêm một tầng nữa. Mỗi cử động đều ẩn chứa một lực lượng kinh người.
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh bình minh đang dần hé lộ. “Thần Phong Bí Cảnh… ta đến đây!”
Thiên Cực Học Viện, Luyện Võ Đường. Hôm nay, không khí vô cùng sôi động. Hàng trăm đệ tử đã tề tựu, ai nấy đều mang theo vẻ mặt hưng phấn và tự tin. Họ đều là những tinh anh của học viện, những thiên tài đầy triển vọng, và mục tiêu của họ chỉ có một: giành lấy một trong một trăm suất vào Thần Phong Bí Cảnh.
Lăng Tiêu bước vào, thân ảnh của hắn lập tức thu hút sự chú ý. Vụ việc Triệu Khải đã khiến tên tuổi hắn được biết đến rộng rãi. Giờ đây, hắn không còn là một “phế vật” vô danh nữa. Nhiều ánh mắt dò xét, kinh ngạc, và thậm chí là ghen tỵ hướng về phía hắn.
Triệu Khải cũng có mặt, khuôn mặt hắn vẫn còn chút bầm tím. Hắn nhìn Lăng Tiêu với ánh mắt căm hờn, nhưng trong đó còn có cả sự sợ hãi. Hắn không thể tin được Lăng Tiêu lại có thể đột phá lên Luyện Khí cảnh tầng thứ sáu chỉ trong ba ngày ngắn ngủi. Điều này hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của hắn, và càng chứng tỏ thực lực của Lăng Tiêu đã vượt xa những gì hắn tưởng tượng.
Mộ Dung Tuyết cũng đứng đó, nàng liếc nhìn Lăng Tiêu một cái, đôi mắt hồ ly hiện lên vẻ ngạc nhiên hiếm thấy. Nàng không ngờ Lăng Tiêu lại có thể đột phá nhanh đến vậy. Xem ra, hắn không chỉ là một kẻ may mắn vượt qua kiểm tra, mà còn ẩn chứa tiềm năng thật sự.
Một trưởng lão mặc áo bào xám đứng ở trung tâm Luyện Võ Đường, ánh mắt uy nghiêm quét qua đám đông. “Chư vị đệ tử, trật tự! Hôm nay là ngày tuyển chọn những người có tư cách tiến vào Thần Phong Bí Cảnh. Bài kiểm tra không phức tạp, chỉ là một cuộc đối đầu trực diện. Hai người một cặp, ai bị đánh văng khỏi võ đài hoặc nhận thua sẽ bị loại. Một trăm người cuối cùng sẽ được chọn.”
Trưởng lão vung tay, một danh sách các cặp đấu hiện lên trên một bia đá lớn. Lăng Tiêu nhìn vào, tên hắn nằm ở vị trí thứ mười lăm, đối thủ là một đệ tử có vẻ ngoài cường tráng, khí tức Luyện Khí cảnh tầng thứ bảy.
Một nụ cười tự tin hiện lên trên môi Lăng Tiêu. Thần Phong Bí Cảnh, hắn nhất định phải vào! Đây là bước đầu tiên để hắn vén màn bí mật của mình, và cũng là khởi đầu cho hành trình chinh phục vạn giới, trở thành Chí Tôn Vạn Đế!