Chí Tôn Vạn Đế
Chương 208

Cập nhật lúc: 2026-03-18 16:01:17 | Lượt xem: 5

Chương 208: Thiên Thanh Quy Phục – Vạn Đế Thần Triều Khai Trương

Lời tuyên bố của Lăng Tiêu vang vọng khắp không gian Thiên Thanh Tiểu Giới, tựa như sấm sét giữa trời quang, đánh thẳng vào tâm can của mỗi cường giả. Sự uy hiếp to lớn từ sức mạnh tuyệt đối đã khiến toàn bộ liên quân liên thủ trước đó hóa thành một bầy cừu non run rẩy trước hổ đói. Không ai dám hoài nghi lời nói của hắn, bởi vì hậu quả của sự hoài nghi đã được chứng minh bằng cái chết tức thì của những kẻ mạnh nhất. Mấy chục Thần Vệ của Lăng Tiêu, tuy số lượng ít ỏi, nhưng mỗi người đều là tinh anh được tôi luyện qua sinh tử, khí thế tỏa ra đủ để áp đảo hàng vạn người. Nhất là Lăng Tiêu, hắn đứng đó, giữa trời và đất, uy nghi lẫm liệt, ánh mắt sắc như dao găm quét qua từng khuôn mặt, khiến ai nấy đều phải cúi đầu né tránh.

Không khí căng thẳng đến tột độ, chỉ có tiếng gió rít qua những tàn tích đổ nát sau trận chiến. Cuối cùng, một lão giả tóc bạc, vị tông chủ của một tông môn lớn nhất nhì Thiên Thanh Tiểu Giới còn sót lại, run rẩy bước ra khỏi hàng ngũ. Hắn quỳ sụp xuống, dập đầu chạm đất, giọng nói khản đặc vì sợ hãi:

“Thiên Thanh Môn, Môn chủ Thanh Phong, xin nguyện ý quy phục Vạn Đế Thần Triều! Kính xin Chí Tôn bớt giận, ban cho một con đường sống!”

Hành động của Thanh Phong như một tín hiệu. Ngay lập tức, những cường giả khác, từ các gia tộc, tông môn lớn nhỏ, cũng nhao nhao quỳ rạp xuống, đồng thanh hô vang:

“Chúng ta nguyện ý quy phục! Vạn Đế Thần Triều vạn tuế! Chí Tôn vạn tuế!”

Tiếng hô vang lên, lan khắp cả chiến trường, mang theo sự kính sợ tuyệt đối. Lăng Tiêu hừ lạnh một tiếng, khí thế cường đại thu lại một phần, nhưng vẫn đủ để khiến những kẻ đang quỳ rạp không dám ngẩng đầu. Hắn nhìn xuống, ánh mắt sắc bén quét qua từng người, rồi chậm rãi cất lời, giọng nói không quá lớn nhưng lại mang theo một sức nặng không thể lay chuyển:

“Tốt. Đã nguyện ý quy phục, ta sẽ cho các ngươi một cơ hội. Nhưng hãy nhớ kỹ, từ giờ phút này, Thiên Thanh Tiểu Giới không còn thuộc về bất kỳ thế lực cá nhân nào nữa. Nó là một phần của Vạn Đế Thần Triều. Kẻ nào dám phản bội, dám âm mưu quỷ kế, sẽ phải đối mặt với sự trừng phạt nặng nề nhất mà các ngươi có thể tưởng tượng được. Ta, Lăng Tiêu, sẽ không nhân nhượng bất kỳ ai.”

Hắn dừng lại một chút, rồi tiếp tục:

“Ta không muốn Thiên Thanh Tiểu Giới biến thành một đống đổ nát, cũng không muốn thấy cảnh máu chảy thành sông. Trật tự mới sẽ được thiết lập. Những kẻ yếu sẽ được bảo vệ, những kẻ mạnh sẽ được trọng dụng. Nhưng tất cả phải tuân theo quy tắc của Vạn Đế Thần Triều. Kể từ giờ phút này, ta sẽ thiết lập một bộ máy quản lý tạm thời. Các ngươi, những kẻ đứng đầu các thế lực còn sống sót, sẽ có trách nhiệm hỗ trợ ta ổn định tình hình.”

Lăng Tiêu phất tay, một luồng sáng bay ra, chia thành hàng trăm đạo, mỗi đạo đáp xuống một cường giả đang quỳ. Đó là những mệnh lệnh được khắc ghi bằng thần niệm, chứa đựng các quy tắc cơ bản và nhiệm vụ đầu tiên của họ. Ánh mắt Lăng Tiêu sắc lạnh, ra lệnh cho một trong những Thần Vệ thân cận nhất của mình:

“Lạc Vũ, ngươi hãy dẫn mười Thần Vệ ở lại, cùng với những kẻ vừa quy phục này, nhanh chóng ổn định Thiên Thanh Tiểu Giới. Thu thập tất cả tài nguyên, khoáng mạch, linh dược, và đặc biệt là danh sách tất cả các thiên tài có tiềm năng. Vạn Đế Thần Triều sẽ cần những người tài giỏi để phát triển.”

Một bóng người cao lớn, toàn thân được bao bọc trong bộ giáp đen tuyền, bước ra khỏi hàng ngũ Thần Vệ. Hắn chính là Lạc Vũ, một trong những chiến tướng mạnh mẽ nhất của Lăng Tiêu, được Lăng Tiêu cứu vớt và bồi dưỡng từ khi còn ở Huyền Giới. Lạc Vũ quỳ một gối, cung kính đáp:

“Thuộc hạ tuân lệnh Chí Tôn! Sẽ không để Chí Tôn thất vọng!”

Lăng Tiêu gật đầu hài lòng, rồi ánh mắt chuyển sang những cường giả Thiên Thanh Tiểu Giới đang run rẩy. Hắn chỉ vào một vài lão giả có tu vi cao nhất trong số đó:

“Các ngươi, Thanh Phong, Huyền Minh, Lôi Bạo… hãy hỗ trợ Lạc Vũ. Kẻ nào làm tốt, Vạn Đế Thần Triều sẽ không bạc đãi. Kẻ nào làm trái, đừng trách ta không niệm tình.”

Những người được điểm danh vội vàng dập đầu, thề sống thề chết sẽ trung thành. Họ biết rằng, đây là cơ hội duy nhất để họ và thế lực của mình tiếp tục tồn tại dưới sự cai trị của một vị Chí Tôn trẻ tuổi nhưng đáng sợ này. Lạc Vũ và mười Thần Vệ nhanh chóng bắt tay vào công việc, bắt đầu thiết lập trật tự. Các cường giả Thiên Thanh Tiểu Giới dù trong lòng còn nhiều lo lắng, nhưng cũng không dám chậm trễ, vội vàng đi theo Lạc Vũ để thực hiện nhiệm vụ.

Trong khi đó, Lăng Tiêu dẫn theo phần còn lại của Thần Vệ, bay về phía trung tâm của Thiên Thanh Tiểu Giới – nơi có linh mạch dồi dào nhất và là vị trí lý tưởng để đặt bản doanh. Hắn cần một căn cứ vững chắc, không chỉ để ổn định Thiên Thanh Tiểu Giới mà còn để chuẩn bị cho những bước tiếp theo của Vạn Đế Thần Triều.

Trên đường đi, một Thần Vệ khác, một nữ nhân xinh đẹp nhưng lạnh lùng tên là Thanh Loan, bay đến bên cạnh Lăng Tiêu, cung kính nói:

“Bẩm Chí Tôn, theo thông tin chúng ta thu thập được, Thiên Thanh Tiểu Giới có một khoáng mạch Tinh Linh Thạch cực phẩm, và một số di tích cổ xưa chưa được khai phá hoàn toàn. Tài nguyên ở đây đủ để củng cố nền móng của chúng ta trong giai đoạn đầu.”

Lăng Tiêu khẽ gật đầu, ánh mắt lóe lên sự tính toán. “Tốt. Hãy cử người phong tỏa và khai thác khoáng mạch đó ngay lập tức. Các di tích cổ xưa thì cần phải thăm dò kỹ lưỡng, có thể có cơ duyên hoặc bí mật nào đó.”

Hắn biết, Thiên Thanh Tiểu Giới chỉ là một bước đệm rất nhỏ. Mục tiêu của hắn là thống nhất Vạn Giới, đối đầu với cái Tổ Chức bí ẩn đã phong ấn hắn. Để đạt được điều đó, hắn cần tài nguyên, cần binh lực, và quan trọng nhất là cần không ngừng tăng cường sức mạnh bản thân, từng bước thức tỉnh Chí Tôn Thần Tàng đã bị phong ấn.

Sau khi đến vị trí trung tâm, Lăng Tiêu hạ lệnh cho các Thần Vệ bắt đầu xây dựng một Thần Điện nguy nga, làm nơi ở và nơi làm việc của hắn. Hắn đứng trên đỉnh cao nhất, phóng tầm mắt ra xa, nhìn về phía chân trời vô tận. Thiên Thanh Tiểu Giới đang dần được đặt dưới sự kiểm soát của hắn, nhưng bên ngoài kia, còn vô số tiểu giới, vô số đại giới khác đang chờ đợi. Những Đại Giới nơi có các cường giả cấp Đế Vương/Chân Thần ngự trị, những nơi mà hắn phải đặt chân đến, phải chinh phục hoặc liên kết để xây dựng nên đế quốc vĩ đại của riêng mình.

Trong tâm trí Lăng Tiêu, một bản đồ rộng lớn hơn đang dần hiện ra. Thiên Thanh Tiểu Giới chỉ là một chấm nhỏ bé trên bản đồ ấy. Hắn cần phải tiến xa hơn, nhanh hơn. Ký ức về kiếp trước, về kẻ thù hùng mạnh đã phong ấn hắn, tuy vẫn còn mờ nhạt, nhưng nỗi căm hận và khát vọng báo thù thì lại càng lúc càng mãnh liệt. Hắn không có thời gian để lãng phí.

“Vạn Đế Thần Triều… Mới chỉ là khởi đầu.” Lăng Tiêu lẩm bẩm, nắm chặt tay. Một luồng uy áp vô hình tỏa ra từ hắn, khiến không gian xung quanh khẽ rung động. Hắn đã đặt chân lên con đường của một Đại Đế, và con đường này sẽ chỉ kết thúc khi hắn đứng trên đỉnh cao nhất, thống ngự vạn giới, trở thành Chí Tôn Vĩnh Hằng.

Trong vài ngày tiếp theo, dưới sự điều hành của Lạc Vũ và sự giám sát của các Thần Vệ, Thiên Thanh Tiểu Giới đã nhanh chóng đi vào quỹ đạo mới. Các thế lực cũ hoặc bị giải thể, hoặc được sáp nhập, những kẻ phản kháng nhỏ lẻ đều bị dập tắt không chút thương tiếc. Các khoáng mạch được khai thác, tài nguyên được vận chuyển về tổng bộ. Hàng ngàn thanh niên có tiềm năng tu luyện được chọn lọc, trở thành những tân binh đầu tiên của Vạn Đế Thần Triều, được huấn luyện bởi các Thần Vệ. Thiên Thanh Tiểu Giới, từ một vùng đất tranh giành loạn lạc, đã trở thành một cứ điểm vững chắc, một bàn đạp quan trọng cho cuộc chinh phạt vĩ đại của Lăng Tiêu. Hắn biết, đã đến lúc phải nhìn xa hơn, ra khỏi giới hạn của Thiên Thanh Tiểu Giới này, để tìm kiếm những Đại Giới rộng lớn hơn, nơi có thể thực sự phát huy tiềm năng của Vạn Đế Thần Triều.

Mục tiêu tiếp theo của hắn đã hiện rõ trong tâm trí…

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8