Chí Tôn Vạn Đế
Chương 206
Chương 206: Khai Sáng Thần Triều
Một bước chân ra, không gian vặn vẹo, cảnh vật trước mắt Lăng Tiêu cùng đoàn người đã thay đổi hoàn toàn. Họ không còn ở trong Thần Táng Chi Địa u ám mà xuất hiện tại một vùng đất rộng lớn, hoang vu nhưng tràn đầy sinh cơ. Gió rít gào mang theo mùi vị của đất đá và thảo nguyên, phía xa xa là dãy núi hùng vĩ sừng sững như những thanh kiếm đâm thẳng lên trời, và trên cao, ba vầng thái dương treo lơ lửng, nhuộm cả bầu trời một màu vàng cam rực rỡ, khác biệt hoàn toàn với những gì họ từng biết.
Đây chính là Bách Chiến Đại Giới, một trong vô số Đại Giới nằm giữa vũ trụ mênh mông, nơi các cường giả cấp Đế Vương ngang dọc, các thế lực Thần Tộc, Ma Tộc cổ xưa hùng cứ, và cũng là chiến trường không ngừng nghỉ của vô số đế quốc, tông môn.
Mộ Dung Tuyết đứng cạnh Lăng Tiêu, đôi mắt đẹp ngập tràn vẻ kinh ngạc. Nàng đã từng nghe nói về các Đại Giới, nhưng đây là lần đầu tiên nàng đặt chân tới một nơi như vậy. Khí tức linh nguyên ở đây nồng đậm hơn gấp trăm lần so với Huyền Giới, và dường như còn ẩn chứa một loại năng lượng cao cấp hơn, tinh thuần hơn, khiến cho mỗi hơi thở đều mang lại cảm giác sảng khoái, như thể toàn bộ kinh mạch đều được gột rửa.
“Đây chính là Đại Giới sao?” Một cường giả trong đoàn, một vị Tôn Giả của Huyền Giới, run rẩy thì thầm. Sức mạnh của hắn ở Huyền Giới đã là đỉnh cấp, nhưng khi đến đây, hắn cảm thấy mình nhỏ bé như một con kiến giữa đại dương.
Lăng Tiêu khẽ nhếch môi, ánh mắt quét qua vùng đất rộng lớn. Hắn có thể cảm nhận được vô số luồng khí tức cường đại đang ẩn hiện khắp nơi, có những luồng mạnh mẽ đến mức khiến không gian xung quanh chúng cũng phải vặn vẹo. Đây mới là nơi dành cho cường giả chân chính.
“Bách Chiến Đại Giới,” Lăng Tiêu chậm rãi cất tiếng, giọng nói trầm ổn nhưng chứa đựng một ý chí sắt đá. “Vô số cường giả, vô số thế lực. Nhưng tất cả rồi sẽ quỳ phục dưới chân Vạn Đế Thần Triều của ta.”
Ánh mắt của Mộ Dung Tuyết và những người khác đều tập trung vào Lăng Tiêu. Họ đã chứng kiến quá nhiều điều phi thường từ hắn, từ một phế vật thức tỉnh tài năng, đến việc quét ngang Huyền Giới, rồi đến khi hắn khai mở Chí Tôn Thần Tàng và lột xác thành một tồn tại gần như thần thoại. Đối với họ, Lăng Tiêu không chỉ là chủ nhân, mà còn là niềm tin, là hy vọng.
“Chủ nhân, chúng ta sẽ bắt đầu từ đâu?” Mộ Dung Tuyết hỏi, giọng nói đầy mong đợi.
Lăng Tiêu không trả lời ngay. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận luồng thông tin khổng lồ từ Chí Tôn Thần Tàng đang dần khôi phục trong đầu. Ký ức về Bách Chiến Đại Giới, về các Đại Đế, Thần Tộc, Ma Tộc, và đặc biệt là Hư Vô Thần Điện, từng chút một hiện rõ. Hắn không chỉ cần sức mạnh, mà còn cần trí tuệ và sự am hiểu sâu sắc về thế giới này.
Sau một lúc, Lăng Tiêu mở mắt ra, tia sáng lóe lên trong đồng tử. “Bách Chiến Đại Giới có ba vị Đại Đế hùng mạnh nhất, phân chia ba thế lực lớn: Thiên Khải Thần Triều, Vạn Kiếm Thánh Địa, và Hắc Ám Ma Điện. Ngoài ra, còn có các Thần Tộc và Ma Tộc cổ xưa luôn tìm cách quấy phá. Và trên hết, là Hư Vô Thần Điện, thế lực đứng sau mọi âm mưu, từng phong ấn ta.”
“Hư Vô Thần Điện đã cử người đến Thần Táng Chi Địa để thăm dò, nhưng ta đã xóa bỏ mọi dấu vết. Tuy nhiên, chúng sẽ không bỏ qua đâu. Cuộc chiến giành quyền lực ở Đại Giới này đã đến hồi gay cấn nhất, và chúng ta sẽ là nhân tố thay đổi tất cả.”
Lăng Tiêu phất tay, một luồng ánh sáng bao phủ lấy một viên ngọc bội cổ xưa từ trong không gian giới chỉ của hắn. Viên ngọc tỏa ra ánh sáng huyền ảo, trên đó khắc họa những hoa văn cổ kính. “Đây là Thần Giới Lệnh, chìa khóa đến một tiểu thế giới bị phong ấn, nơi ta từng để lại một phần di sản. Chúng ta sẽ đến đó trước, lập căn cơ, chiêu mộ cường giả, và sau đó, sẽ là lúc để Bách Chiến Đại Giới này chấn động.”
“Di sản? Tiểu thế giới?” Mộ Dung Tuyết và những người khác đều ngạc nhiên. Lăng Tiêu dường như có vô số bí mật.
Lăng Tiêu gật đầu. “Trong kiếp trước, ta đã từng đặt chân đến đây, để lại một vài thứ phòng thân. Bây giờ, đã đến lúc chúng được khai quật.” Hắn nhìn về phía chân trời, nơi ba vầng thái dương đang tỏa sáng. “Mục tiêu đầu tiên của chúng ta là tìm kiếm một không gian ẩn chứa Thần Giới Lệnh này. Sau đó, chúng ta sẽ cần phải thu thập thông tin chi tiết hơn về tình hình của ba Đại Đế và Hư Vô Thần Điện.”
Đúng lúc đó, một tiếng động lớn vang lên từ phía xa. Mặt đất rung chuyển, và một luồng khí tức hung hãn như sóng thần cuồn cuộn ập đến. Một đạo ánh sáng đen kịt xé toạc bầu trời, lao thẳng về phía họ với tốc độ kinh hồn.
“Là phi thuyền của Hắc Ám Ma Điện!” Mộ Dung Tuyết thốt lên, vẻ mặt căng thẳng. Nàng đã nhận ra biểu tượng của một trong ba thế lực lớn nhất Bách Chiến Đại Giới. “Chúng ta bị phát hiện rồi sao?”
Lăng Tiêu khẽ cười. “Phát hiện thì đã sao? Dù sao chúng ta cũng sẽ phải đối đầu với chúng sớm thôi.” Hắn tiến lên một bước, khí thế toàn thân bùng nổ, tạo thành một trường lực vô hình đẩy lùi luồng khí tức hung hãn đang ập tới. Sức mạnh của hắn hiện giờ đã vượt xa cảnh giới Đại Đế thông thường, tiệm cận với cấp độ mà người phàm không thể tưởng tượng nổi.
Chiếc phi thuyền khổng lồ dừng lại giữa không trung, hàng trăm bóng người mặc áo giáp đen tuyền, mang theo khí tức sát phạt mạnh mẽ, hiện ra. Dẫn đầu là một nam tử trung niên, thân hình vạm vỡ, đôi mắt đỏ ngầu như máu, khí thế bá đạo ngút trời, hiển nhiên là một cường giả cấp Đại Đế của Hắc Ám Ma Điện.
“Kẻ nào dám xâm phạm lãnh địa của Hắc Ám Ma Điện ta?” Nam tử trung niên gầm lên, giọng nói vang vọng như sấm sét, mang theo uy áp kinh hoàng khiến những cường giả Huyền Giới đi cùng Lăng Tiêu phải run rẩy, khó khăn lắm mới đứng vững.
Lăng Tiêu nhìn thẳng vào nam tử, ánh mắt không hề nao núng. “Hắc Ám Ma Điện? Ngươi là ai?”
Nam tử trung niên sững sờ. Đã bao năm qua, không ai dám nói chuyện với hắn như vậy. “Hỗn xược! Ta là Ma Đế Huyết Lang, một trong Thập Đại Ma Đế của Hắc Ám Ma Điện! Ngươi là ai? Dám không biết trời cao đất rộng mà xuất hiện ở đây?”
Lăng Tiêu mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự khinh thường. “Ma Đế Huyết Lang? Một con chó nhỏ của Hắc Ám Ma Điện mà cũng dám sủa trước mặt ta sao?” Hắn vươn tay ra, một luồng sức mạnh vô hình bùng nổ, không gian xung quanh Ma Đế Huyết Lang bỗng chốc đông cứng, như thể bị một bàn tay vô hình bóp chặt.
Ma Đế Huyết Lang kinh hãi. Hắn cảm thấy một áp lực khủng khiếp đè nặng lên mình, khiến hắn không thể cử động, linh nguyên trong cơ thể hoàn toàn bị phong tỏa. Sức mạnh này… vượt xa sự hiểu biết của hắn về cấp độ Đại Đế!
“Ngươi… ngươi là ai?” Ma Đế Huyết Lang nghiến răng hỏi, trong lòng trào dâng một cảm giác sợ hãi tột độ.
Lăng Tiêu thu tay lại, áp lực biến mất. Hắn không muốn giết chết một cường giả cấp Đại Đế vô danh như vậy ngay lập tức. Hắn cần chiêu mộ, không phải hủy diệt bừa bãi. “Ngươi không cần biết ta là ai. Ngươi chỉ cần biết rằng, từ nay về sau, Hắc Ám Ma Điện của ngươi, và toàn bộ Bách Chiến Đại Giới này, sẽ sớm đổi chủ.”
Một câu nói nhẹ nhàng, nhưng lại mang theo sự bá đạo và ngạo nghễ tột cùng, khiến Ma Đế Huyết Lang và toàn bộ binh lính của Hắc Ám Ma Điện phải run rẩy. Lời tuyên bố này, không khác gì một lời khai chiến với toàn bộ Bách Chiến Đại Giới.
Lăng Tiêu quay đầu lại nhìn Mộ Dung Tuyết và những người khác. “Đi thôi. Chúng ta sẽ tìm đến tiểu thế giới kia. Hắc Ám Ma Điện chỉ là một bước đệm nhỏ trên con đường chinh phạt vạn giới của ta.”
Với một cái phất tay, một vết nứt không gian xuất hiện. Lăng Tiêu dẫn đầu đoàn người bước vào, biến mất không dấu vết, bỏ lại Ma Đế Huyết Lang và binh lính của hắn vẫn còn đứng sững sờ giữa không trung, vẻ mặt tràn đầy kinh hoàng và bất lực.
Ma Đế Huyết Lang không biết người vừa rồi là ai, nhưng hắn biết, Bách Chiến Đại Giới, từ nay, sẽ không còn yên bình nữa. Một cơn bão táp mang tên Lăng Tiêu, vị Chí Tôn thức tỉnh, đã chính thức đổ bộ.
Con đường Đại Đế Vấn Đạo, khai sáng Chí Tôn Thần Triều, đã chính thức được mở ra.