Chí Tôn Vạn Đế
Chương 19

Cập nhật lúc: 2026-03-18 14:23:41 | Lượt xem: 3

CHƯƠNG 19: THIÊN CỰC HỌC VIỆN – LỘ DIỆN PHONG MANG

Thiên Vũ Thành, một trong những đại đô thị phồn hoa nhất Huyền Giới, tựa như một viên ngọc trai khổng lồ được khảm giữa vô số ngọn núi trùng điệp. Nơi đây không chỉ là trung tâm giao thương, mà còn là cửa ngõ dẫn đến một trong những học viện tu luyện danh tiếng nhất toàn bộ Huyền Giới: Thiên Cực Học Viện.

Lăng Tiêu ngẩng đầu, ánh mắt xuyên qua những mái nhà cao vút, nhìn về phía xa xăm, nơi có những ngọn núi hùng vĩ ẩn hiện trong mây. Ngọn núi cao nhất, tựa như một thanh thiên kiếm cắm thẳng lên trời xanh, chính là nơi tọa lạc của Thiên Cực Học Viện. Một luồng khí tức cổ xưa, hùng vĩ và tràn đầy sinh lực linh khí cuồn cuộn tỏa ra từ đó, khiến những người đứng dưới chân núi cũng cảm thấy tâm thần chấn động.

“Thiên Cực Học Viện…” Lăng Tiêu lẩm bẩm, trong mắt lóe lên một tia sáng kiên định. Hắn đã đi một chặng đường dài từ cái gọi là phế vật của Lăng gia, trải qua bao nhiêu sinh tử, bao nhiêu cạm bẫy, cuối cùng cũng đặt chân đến ngưỡng cửa của một thế lực lớn. Nơi đây, hắn tin rằng sẽ có đủ tài nguyên, đủ cơ hội để hắn tiếp tục mạnh lên, và quan trọng hơn, tìm kiếm những manh mối sâu hơn về Chí Tôn Thần Tàng trong mình, cũng như kẻ thù đã phong ấn hắn.

Dòng người tấp nập đổ về phía cổng học viện, đa số là những thiếu niên, thiếu nữ tuổi đời còn trẻ, nhưng ánh mắt ai nấy đều tràn đầy sự tự tin và khát khao chinh phục. Họ đều là những thiên tài đến từ các gia tộc, tông môn lớn nhỏ trong Huyền Giới, mang theo ước mơ được tỏa sáng tại Thiên Cực Học Viện.

Lăng Tiêu hòa vào dòng người, không quá nổi bật, nhưng cũng không hề tầm thường. Khí chất trầm ổn, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải mà những thiếu niên cùng lứa không thể nào có được. Hắn tiến đến trước một quảng trường rộng lớn nằm ngay dưới chân núi, nơi có hàng trăm người đang xếp hàng chờ đợi.

Trên quảng trường, có ba đài kiểm tra lớn được dựng lên, mỗi đài được trấn giữ bởi một vị trưởng lão với khí tức thâm sâu khó lường. Xung quanh là vô số đệ tử nội viện mặc đồng phục màu xanh lam, phụ trách việc duy trì trật tự và hướng dẫn thí sinh.

Lăng Tiêu lắng nghe một lát, nhanh chóng nắm bắt được quy trình. Thiên Cực Học Viện mỗi năm chỉ tuyển chọn một lượng nhỏ đệ tử tinh anh. Có ba vòng kiểm tra chính: vòng một kiểm tra căn cốt và thiên phú tu luyện; vòng hai kiểm tra thực lực chiến đấu; vòng ba kiểm tra tâm tính và ý chí.

Hắn tiến đến xếp hàng tại đài kiểm tra số một. Phía trước hắn, một thiếu niên mặc cẩm bào hoa lệ đang đặt tay lên một khối tinh thạch màu đen tuyền. Ánh sáng từ tinh thạch bùng lên, chiếu rọi ra ba đạo quang mang rực rỡ. Một vị trưởng lão râu tóc bạc phơ khẽ gật đầu, khuôn mặt hiện lên vẻ tán thưởng.

“Căn cốt thượng phẩm, thiên phú linh hồn trung phẩm. Tốt! Qua vòng một!”

Thiếu niên hớn hở bước sang một bên, nhận lấy tấm thẻ bài thông hành. Lăng Tiêu đứng sau, thầm đánh giá. Căn cốt thượng phẩm đã là một tài năng xuất chúng rồi, nhưng dường như vẫn chưa phải là đỉnh cao.

Đến lượt Lăng Tiêu. Hắn bước lên, đặt bàn tay phải lên khối tinh thạch lạnh buốt. Một làn năng lượng vô hình từ tinh thạch truyền vào cơ thể hắn, dường như đang thăm dò mọi ngóc ngách. Lăng Tiêu không hề kháng cự, để mặc nó dò xét.

Tinh thạch lúc đầu không có phản ứng gì, khiến vài đệ tử giám khảo xung quanh hơi nhíu mày. Chẳng lẽ là một phế vật? Nhưng ngay sau đó, một cảnh tượng kinh người đã xảy ra.

Tinh thạch đột nhiên bùng lên ánh sáng chói lòa, không phải ba đạo, cũng không phải bốn đạo, mà là năm đạo quang mang! Năm đạo quang mang rực rỡ, mỗi đạo đại diện cho một phẩm chất đỉnh cao, chiếu rọi cả quảng trường. Màu sắc của chúng hòa quyện vào nhau, tạo thành một vầng hào quang ngũ sắc tuyệt đẹp.

Cả quảng trường bỗng chốc im lặng như tờ. Vị trưởng lão râu bạc đang nhắm mắt dưỡng thần bỗng mở bừng mắt, ánh mắt sắc như dao găm nhìn chằm chằm vào Lăng Tiêu, vẻ mặt kinh ngạc tột độ.

“Năm… năm đạo quang mang?!” Một đệ tử giám khảo lắp bắp, không thể tin vào mắt mình. “Căn cốt chí thượng, thiên phú linh hồn chí thượng, ý chí chí thượng… và còn hai đạo quang mang khác, là cái gì? Chưa từng thấy!”

Vị trưởng lão bước nhanh đến, ánh mắt đầy vẻ thăm dò. Ông đưa tay chạm nhẹ vào khối tinh thạch, lẩm bẩm: “Căn cốt và linh hồn đều đạt đến cực hạn… Hai đạo còn lại… một đạo là Thể Chất Cực Phẩm, một đạo là Huyết Mạch Vô Song… Trời đất! Đây là tài năng cấp bậc yêu nghiệt ngàn năm khó gặp!”

Lời của trưởng lão vừa thốt ra, cả quảng trường như nổ tung. Những người đang xếp hàng, những đệ tử nội viện, thậm chí là các trưởng lão khác ở hai đài kiểm tra còn lại cũng đều quay sang nhìn Lăng Tiêu với ánh mắt tràn ngập sự kinh ngạc, hâm mộ và cả ghen tỵ.

Lăng Tiêu vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, thu tay lại. Hắn biết Chí Tôn Thần Tàng ẩn chứa trong mình không phải là thứ tầm thường, và việc thể hiện một phần nhỏ sức mạnh này sẽ không gây quá nhiều chấn động đến mức làm lộ ra bí mật lớn hơn. Đây chỉ là một cách để hắn đường hoàng bước vào học viện.

“Thiếu niên, tên ngươi là gì?” Vị trưởng lão nhìn Lăng Tiêu, ánh mắt rực sáng. Ông chưa từng thấy một thiên tài nào có thể đạt đến cấp độ này trong mấy trăm năm qua. Ngũ đạo quang mang, mỗi đạo đều là chí thượng phẩm, đây đã không còn là thiên phú, mà là sự ưu ái của Đại Đạo rồi!

“Vãn bối Lăng Tiêu.” Hắn khẽ cúi đầu, không kiêu ngạo cũng không tự ti.

“Lăng Tiêu… Lăng Tiêu… Tốt! Tốt lắm!” Trưởng lão liên tục khen ngợi, rồi trao cho hắn một tấm thẻ bài màu vàng rực, khác hẳn với thẻ bài màu bạc của những thí sinh khác. “Ngươi không cần qua vòng hai và vòng ba nữa. Với thiên phú này, ngươi trực tiếp trở thành đệ tử nội viện cấp cao của Thiên Cực Học Viện! Ngươi sẽ được đặc cách vào Thần Phong Điện, nơi dành cho những đệ tử tinh anh nhất!”

Thông báo này lại một lần nữa khiến mọi người chấn động. Trực tiếp trở thành đệ tử nội viện cấp cao? Lại còn là Thần Phong Điện? Đó là nơi mơ ước của biết bao nhiêu thiên tài, nơi chỉ những người ưu tú nhất mới có thể đặt chân vào!

Lăng Tiêu nhận lấy tấm thẻ bài, cảm ơn. Hắn đã dự liệu được điều này. Với tài năng hắn thể hiện, nếu còn phải trải qua những vòng kiểm tra tầm thường thì quả là phí thời gian.

Trong đám đông, có một vài ánh mắt đặc biệt chú ý đến Lăng Tiêu. Một thiếu nữ tuyệt sắc với dung mạo như tiên tử, mái tóc đen dài xõa ngang vai, đôi mắt phượng sáng ngời, khẽ nhíu mày nhìn Lăng Tiêu. Nàng là Tô Mộng Dao, thiên tài đứng đầu thế hệ trẻ của Tô gia, cũng là người được mệnh danh là “Minh Châu Huyền Giới”. Nàng vừa hoàn thành kiểm tra với bốn đạo quang mang, đã khiến cả học viện chấn động, nhưng giờ đây, một người khác lại xuất hiện, vượt qua nàng.

“Lăng Tiêu? Cái tên này chưa từng nghe qua ở Huyền Giới.” Tô Mộng Dao lẩm bẩm, trong mắt hiện lên một tia hiếu kỳ. Nàng không ghen tỵ, mà là cảm thấy hứng thú. Đã lâu rồi nàng không gặp được một đối thủ xứng tầm.

Bên cạnh Tô Mộng Dao, một thiếu niên tuấn tú với khí chất cao ngạo, thân vận cẩm bào thêu rồng, khuôn mặt hơi cau lại. Hắn là Long Ngạo Thiên, thiếu chủ Long gia, một trong tứ đại gia tộc của Huyền Giới. Hắn vốn dĩ tự tin sẽ là người nổi bật nhất kỳ tuyển chọn này, nhưng sự xuất hiện của Lăng Tiêu đã hoàn toàn phá vỡ sự tự tin đó của hắn.

“Hừ, không biết từ xó xỉnh nào chui ra. Thiên phú cao không có nghĩa là thực lực mạnh. Vào Thần Phong Điện rồi, ta sẽ xem ngươi có bản lĩnh gì!” Long Ngạo Thiên hừ lạnh một tiếng, trong lòng đã nảy sinh ý định khiêu chiến.

Lăng Tiêu không để ý đến những ánh mắt đó. Hắn theo sự hướng dẫn của một đệ tử nội viện, đi qua cổng chính, bước lên con đường lát đá cổ kính dẫn vào sâu bên trong Thiên Cực Học Viện. Linh khí nơi đây nồng đậm hơn bên ngoài gấp mấy lần, hít thở một hơi cũng cảm thấy tinh thần sảng khoái. Các kiến trúc cổ kính, hùng vĩ được xây dựng hài hòa với thiên nhiên, tựa như một tiên cảnh.

“Lăng sư huynh, xin mời theo ta. Ta sẽ đưa huynh đến Thần Phong Điện và giới thiệu về các quy tắc cơ bản của học viện.” Đệ tử dẫn đường cung kính nói. Với việc Lăng Tiêu trực tiếp được đặc cách vào Thần Phong Điện, địa vị của hắn đã cao hơn cả những đệ tử nội viện bình thường.

Lăng Tiêu gật đầu, theo chân đệ tử đó. Hắn biết, đây chỉ là bước khởi đầu. Thiên Cực Học Viện là một thế giới thu nhỏ của Huyền Giới, nơi hội tụ vô số thiên tài và cũng ẩn chứa những âm mưu, bí mật. Hắn phải nhanh chóng thích nghi, mạnh mẽ hơn nữa để tiếp tục hành trình của mình.

Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn dường như cũng đang khẽ rung động, như thể cảm nhận được sự rộng lớn của Huyền Giới và những cơ hội đang chờ đợi. Hắn đã phá vỡ xiềng xích của số phận phế vật, giờ đây, hắn sẽ từng bước chinh phục Huyền Giới, vén màn bí mật về quá khứ của mình, và chuẩn bị cho cuộc đối đầu với kẻ thù tối cao.

Thiên Cực Học Viện, Lăng Tiêu đã đến rồi!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8