Chí Tôn Vạn Đế
Chương 172
Chương 172: Chí Tôn Khai Khải
Lăng Tiêu chậm rãi mở mắt. Một luồng tinh quang sắc bén chợt lóe lên trong đôi đồng tử đen láy, rồi lại nhanh chóng thu liễm, trở về vẻ bình tĩnh như thường. Ba ngày tĩnh tu trong Thiên Huyền Thành đã giúp hắn điều chỉnh trạng thái cơ thể và tâm thần đến mức hoàn mỹ nhất. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn không ngừng luân chuyển, mỗi chu thiên đều mang theo một luồng sức mạnh cổ xưa, huyền bí, khiến toàn thân hắn như được gột rửa, tinh khiết đến từng tế bào. Hắn không có đột phá về cảnh giới, nhưng sự củng cố nền tảng và sự kết nối sâu sắc hơn với Chí Tôn Thần Tàng đã khiến thực lực của hắn tăng lên một bậc, vượt xa những gì mà cảnh giới hiện tại có thể biểu hiện.
Hắn đứng dậy, khoác lên mình một bộ trường bào màu xanh sẫm, trông càng thêm tuấn dật phi phàm. Bước ra khỏi mật thất, ánh nắng ban mai của Thiên Huyền Thành đã rọi khắp nơi, mang theo một khí tức sôi động và náo nhiệt khác thường. Hôm nay chính là ngày Thiên Huyền Đại Bỉ chính thức khai mạc.
Khi Lăng Tiêu cùng Lạc Phượng và những người khác của Phượng Tộc tiến về phía Thiên Huyền Sơn Mạch, khung cảnh trước mắt khiến hắn cũng phải kinh ngạc. Cả một vùng trời đất dường như được bao phủ bởi vô số luồng khí tức cường đại. Hàng trăm vạn tu sĩ từ khắp các châu của Huyền Giới đã tề tựu, tạo thành một biển người mênh mông, kéo dài đến tận chân trời. Cờ xí của các tông môn, thế gia, vương triều lớn nhỏ tung bay phấp phới, tạo nên một bức tranh hùng vĩ và tráng lệ.
Thiên Huyền Sơn Mạch, một dãy núi khổng lồ hùng vĩ, vươn thẳng lên trời xanh, như một con rồng thiêng nằm phục giữa đất trời. Chính giữa dãy núi, một khe nứt khổng lồ phát ra ánh sáng cổ xưa, đó chính là lối vào của Cổ Thần Di Tích. Nơi đây, không gian bị bóp méo, những vòng xoáy năng lượng huyền ảo liên tục xuất hiện, cho thấy sự bất ổn và nguy hiểm tiềm tàng. Tuy nhiên, điều đó không hề làm giảm đi sự hưng phấn của các tu sĩ, ngược lại còn kích thích lòng tham lam và khát vọng chinh phục của họ.
Trên một đài cao bằng ngọc thạch trắng muốt, các nhân vật quyền lực nhất Huyền Giới đã tề tựu. Có trưởng lão của các Đại Tông như Huyền Thiên Tông, Bách Hoa Cung, Lôi Hỏa Điện; có tộc trưởng của các thế gia cổ xưa như Cổ Gia, Long Gia; và cả những vị Hoàng Đế của các Vương Triều hùng mạnh. Ánh mắt của họ quét qua đám đông, tìm kiếm những gương mặt trẻ tuổi đầy tiềm năng, những người sẽ định hình tương lai của Huyền Giới.
Một lão giả râu tóc bạc phơ, khí tức uy nghiêm như núi, bước ra phía trước. Ông ta là Đại Trưởng Lão của Thiên Huyền Tông, một trong những thế lực đứng đầu Huyền Giới, và cũng là người chủ trì Thiên Huyền Đại Bỉ. Giọng nói của ông ta vang vọng khắp không gian, mang theo uy áp kinh người:
“Chư vị thiên kiêu của Huyền Giới! Thiên Huyền Đại Bỉ, ba trăm năm mới tổ chức một lần, là cơ hội để các ngươi thể hiện tài năng, tranh giành cơ duyên, và bước lên đỉnh cao võ đạo! Lần này, Cổ Thần Di Tích đã mở ra, bên trong ẩn chứa vô số bảo vật, công pháp, thậm chí là truyền thừa của các vị Cổ Thần. Nhưng cũng đừng quên, cơ duyên lớn đi kèm với hiểm nguy lớn. Ngươi nào không đủ thực lực, không đủ bản lĩnh, chỉ có thể hóa thành cát bụi trong đó!”
Lời nói của Đại Trưởng Lão khiến không khí càng thêm căng thẳng. Vô số ánh mắt lóe lên vẻ kiên định, xen lẫn chút sợ hãi. Lăng Tiêu cảm nhận được vài ánh mắt sắc bén lướt qua mình, có sự tò mò, có sự khinh thường, và cũng có cả sự cảnh giác. Hắn không để tâm, chỉ tập trung vào khe nứt không gian khổng lồ dẫn vào Cổ Thần Di Tích. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn đang rung động mãnh liệt hơn bao giờ hết, như một con thú đói khát đã bị giam cầm quá lâu, giờ phút này đang gào thét muốn được giải thoát.
“Luật lệ rất đơn giản,” Đại Trưởng Lão tiếp tục, “Bước vào Cổ Thần Di Tích, sống sót và mang về càng nhiều cơ duyên càng tốt. Ba tháng sau, lối ra sẽ xuất hiện. Những ai có thành tích xuất sắc nhất sẽ được ban thưởng hậu hĩnh, và có cơ hội được các Đại Tông chiêu mộ, thậm chí là truyền thụ chân truyền!”
“Giờ khắc đã đến! Cổ Thần Di Tích, khai mở!”
Khi Đại Trưởng Lão dứt lời, các cường giả cấp cao trên đài cùng lúc thi triển thần thông. Vô số phù văn cổ xưa bay lượn trên không trung, kết nối với khe nứt, khiến nó mở rộng ra, lộ ra một cánh cổng không gian sâu thẳm, mơ hồ có thể nhìn thấy những kiến trúc đổ nát và ánh sáng kỳ dị bên trong.
“Vào đi!”
Một tiếng hô vang lên, như mệnh lệnh cuối cùng. Hàng trăm vạn tu sĩ đồng loạt lao về phía cánh cổng. Khung cảnh hỗn loạn nhưng đầy uy thế. Những người mạnh mẽ nhất dẫn đầu, xé gió bay đi, những người yếu hơn thì cố gắng chen chúc, sợ bị bỏ lại. Lăng Tiêu không vội vàng. Hắn cảm nhận được một luồng sức mạnh quen thuộc, nhưng lại vô cùng xa lạ, đang vẫy gọi hắn từ sâu thẳm bên trong Di Tích.
“Lăng Tiêu, cẩn thận.” Lạc Phượng khẽ nói, ánh mắt có chút lo lắng.
Lăng Tiêu gật đầu, nở một nụ cười trấn an: “Yên tâm, ta sẽ trở về.”
Sau đó, hắn hóa thành một tia sáng, lao thẳng vào cánh cổng không gian. Ngay khi bước qua, một cảm giác quay cuồng ập đến, rồi sau đó là một thế giới hoàn toàn khác.
Đây là một vùng đất hoang tàn, cổ xưa đến cực điểm. Bầu trời bị bao phủ bởi những đám mây đen kịt, thỉnh thoảng có những tia sét màu tím xé toang không gian. Mặt đất nứt nẻ, đầy rẫy những xác đá khổng lồ của các sinh vật không rõ nguồn gốc. Những kiến trúc đổ nát, những bức tường thành vỡ vụn, những pho tượng thần thánh không đầu… tất cả đều cho thấy nơi đây đã từng trải qua một trận đại chiến hủy diệt kinh thiên động địa. Một luồng khí tức mục nát, tang thương và thần bí bao trùm khắp không gian.
Lăng Tiêu đứng trên một đỉnh núi đá, phóng tầm mắt ra xa. Vô số điểm sáng đang tản ra khắp nơi, đó chính là các tu sĩ vừa mới tiến vào. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng linh khí nơi đây. Nó không thuần khiết như bên ngoài, mà mang theo một loại năng lượng cổ xưa, hỗn độn, nhưng lại vô cùng dồi dào. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn không ngừng hấp thụ loại năng lượng này, chuyển hóa nó thành sức mạnh tinh thuần của riêng mình.
“Đây chính là Cổ Thần Di Tích… quả nhiên không tầm thường.” Lăng Tiêu lẩm bẩm. Hắn cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ từ sâu thẳm linh hồn, như có thứ gì đó đang gọi tên hắn. Đó không phải là tiếng gọi của cơ duyên thông thường, mà là một sự cộng hưởng sâu sắc với Chí Tôn Thần Tàng, một cảm giác quen thuộc đến khó tả.
Hắn bắt đầu di chuyển, thân pháp linh hoạt như một cơn gió. Các tu sĩ khác vừa mới vào đã vội vã tìm kiếm bảo vật, tranh giành lẫn nhau, nhưng Lăng Tiêu lại đi theo một hướng khác, hướng về phía một vùng đất tối tăm, nơi có một ngọn tháp cổ xưa đổ nát vươn cao, phát ra những luồng dao động yếu ớt nhưng lại vô cùng cổ xưa.
Trên đường đi, hắn gặp phải một vài sinh vật cổ quái. Đó là những con quái vật được tạo nên từ linh khí hỗn độn và oán niệm, thân hình khổng lồ, sức mạnh không tầm thường. Nhưng đối với Lăng Tiêu hiện tại, chúng chỉ là những trở ngại nhỏ. Hắn nhẹ nhàng vung tay, một luồng kiếm khí sắc bén xé tan không gian, dễ dàng chém nát chúng. Không chút dừng lại, hắn tiếp tục tiến sâu vào.
Càng đến gần ngọn tháp đổ nát, cảm giác quen thuộc càng trở nên rõ ràng. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn rung động đến mức khiến không gian xung quanh cũng bắt đầu biến dạng. Hắn cảm thấy một luồng ký ức mơ hồ, như sương như khói, đang cố gắng hiện rõ trong đầu. Một cảm giác bi thương và phẫn nộ không tên chợt trỗi dậy trong lòng hắn, như thể hắn đã từng chứng kiến sự hủy diệt của nơi đây.
Cuối cùng, hắn đến được chân ngọn tháp. Nó là một kiến trúc cổ xưa, được xây dựng từ một loại đá không rõ nguồn gốc, đã bị thời gian và chiến tranh bào mòn đến mức gần như không còn hình dạng. Tuy nhiên, trên một phiến đá còn sót lại, Lăng Tiêu nhìn thấy một phù văn phức tạp, phát ra ánh sáng mờ ảo. Phù văn này… chính là một phần của Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn! Hắn chắc chắn điều đó.
Hắn đưa tay chạm vào phiến đá. Ngay lập tức, phù văn trên phiến đá bừng sáng rực rỡ, một luồng sức mạnh cổ xưa không thể tưởng tượng nổi ập thẳng vào tâm trí Lăng Tiêu. Vô số hình ảnh rời rạc lướt qua như một thước phim quay chậm: một vị Thần nhân hùng vĩ đứng trên đỉnh trời, chống lại vô số kẻ địch; một trận chiến kinh thiên động địa khiến vạn vật hóa hư vô; một lời nguyền cổ xưa được thốt ra trước khi mọi thứ sụp đổ…
“Đây… đây là gì?” Lăng Tiêu lùi lại, tâm thần chấn động. Hắn cảm thấy đầu óc mình như muốn nổ tung. Những hình ảnh đó quá chân thực, quá mạnh mẽ, không giống như những ký ức của riêng hắn, mà giống như một mảnh vỡ của lịch sử, của một kỷ nguyên đã bị lãng quên.
Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn không còn rung động nữa, mà bắt đầu xoay chuyển điên cuồng, hấp thụ luồng năng lượng từ phiến đá cổ. Lăng Tiêu cảm thấy một dòng chảy ấm áp lan tỏa khắp cơ thể, tẩy rửa linh hồn, và một phần phong ấn trong tiềm thức hắn dường như đang lung lay. Một mảnh ghép quan trọng trong thân phận của hắn, một manh mối về kẻ thù tối cao, đang dần được vén màn.
Hắn nhìn chằm chằm vào phù văn trên phiến đá, ánh mắt trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Cổ Thần Di Tích này không chỉ là một nơi để tìm kiếm cơ duyên, mà nó chính là một phần của bí mật về hắn, về Chí Tôn Thần Tàng. Huyền Giới tranh bá, từ giờ phút này, không chỉ là tranh giành danh tiếng, mà còn là khởi đầu của hành trình tìm lại bản thân và đối đầu với vận mệnh đã bị định đoạt.
Lăng Tiêu nhắm mắt lại, cảm nhận sự thay đổi trong cơ thể. Hắn biết, con đường phía trước còn đầy rẫy hiểm nguy, nhưng cũng đầy hứa hẹn. Chí Tôn Thần Tàng đã thức tỉnh mạnh mẽ hơn, và hắn đã chạm vào một mảnh ghép của quá khứ. Cổ Thần Di Tích này, sẽ là nơi hắn bắt đầu giải mã bí mật của chính mình, và cũng là nơi hắn sẽ khẳng định vị thế của một Chí Tôn trong tương lai.
Hắn mở mắt, ánh nhìn sắc bén như kiếm, xuyên thấu hư không. Sâu bên trong ngọn tháp đổ nát, một luồng sức mạnh cổ xưa hơn, mạnh mẽ hơn đang vẫy gọi. Lăng Tiêu bước tới, không chút do dự, tiến vào bóng tối của ngọn tháp, nơi mà những bí mật lớn hơn đang chờ đợi hắn.