Chí Tôn Vạn Đế
Chương 17
CHƯƠNG 17: TỤ LINH THÁP ĐỘT PHÁ – KHAI MẠCH HIỂN LỘ
Sau đêm vinh quang tại Thí Luyện Tháp, tên tuổi Lăng Tiêu đã vang vọng khắp Ngoại Môn. Từ một phế vật bị khinh miệt, hắn chỉ trong một đêm đã trở thành thiên tài được tông môn trọng dụng, nhận được phần thưởng hậu hĩnh và một cơ hội tu luyện mà vô số đệ tử hạch tâm cũng phải thèm muốn: ba ngày tu luyện tại Tụ Linh Tháp tầng ba, cùng với một viên Cực Phẩm Tụ Linh Đan.
Sáng sớm hôm sau, Lăng Tiêu đã có mặt trước Tụ Linh Tháp. Tòa tháp cao vút, được xây bằng đá cổ kính, tỏa ra một luồng linh khí dày đặc có thể nhìn thấy bằng mắt thường, tựa như một ngọn núi nhỏ giữa lòng tông môn. Tầng ba của tháp nằm ở vị trí cao nhất có thể tiếp cận công khai, nơi linh khí ngưng tụ nhất, chỉ dành cho những đệ tử có cống hiến hoặc thiên phú xuất chúng.
Một vị trưởng lão thủ tháp với mái tóc bạc phơ, ánh mắt sắc bén, nhìn Lăng Tiêu một lượt, rồi khẽ gật đầu.
“Ngươi chính là Lăng Tiêu? Thành tích Thí Luyện Tháp của ngươi quả thực chấn động. Cầm lấy, đây là lệnh bài ra vào Tụ Linh Tháp tầng ba. Nhớ kỹ, thời gian là ba ngày. Ta hy vọng ngươi sẽ không phụ sự kỳ vọng của tông môn.”
Lăng Tiêu cung kính nhận lấy lệnh bài, cảm nhận hơi ấm từ nó truyền vào lòng bàn tay. “Đa tạ Trưởng lão, đệ tử nhất định không phụ lòng.”
Bước qua cánh cửa đá nặng nề của Tụ Linh Tháp, một luồng linh khí tinh khiết và nồng đậm lập tức ập vào mặt, khiến toàn thân Lăng Tiêu như được gột rửa. Tầng ba không quá rộng, nhưng mỗi viên gạch, mỗi phiến đá đều như được tẩm ướp linh khí qua hàng ngàn năm. Trung tâm tầng là một đài tu luyện hình bát giác, nơi linh khí xoáy tụ mạnh mẽ nhất, tạo thành một vũng xoáy linh khí nhỏ. Ánh sáng dịu nhẹ từ các viên linh thạch khảm trên tường chiếu rọi, tạo nên một không gian thiêng liêng.
Hít một hơi thật sâu, Lăng Tiêu cảm thấy từng tế bào trong cơ thể như được hồi sinh, khao khát hấp thu nguồn năng lượng tinh túy này. Hắn không chần chừ, bước lên đài tu luyện, khoanh chân ngồi xuống. Lấy ra viên Cực Phẩm Tụ Linh Đan, Lăng Tiêu ngắm nhìn nó. Viên đan dược trong suốt như ngọc, tỏa ra một mùi hương thanh khiết, chỉ cần ngửi thôi cũng cảm thấy tinh thần sảng khoái. Đây chính là thứ sẽ giúp hắn đột phá.
Không chút do dự, Lăng Tiêu nuốt viên đan dược. Ngay lập tức, một luồng năng lượng ấm áp, tinh thuần và mạnh mẽ bùng nổ trong đan điền, lan tỏa khắp kinh mạch. Năng lượng này không hề hung bạo mà vô cùng ôn hòa, dễ dàng được hấp thu. Cùng lúc đó, linh khí từ Tụ Linh Tháp tầng ba như bị một lực hút vô hình kéo tới, ào ạt tràn vào cơ thể Lăng Tiêu qua từng lỗ chân lông.
Lăng Tiêu vận chuyển công pháp Vạn Cổ Chí Tôn Quyết. Công pháp này vốn đã bá đạo, nay lại được cường hóa bởi Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn. Tốc độ hấp thu linh khí và luyện hóa đan dược nhanh đến kinh người. Linh khí cuồn cuộn chảy vào, được Chí Tôn Thần Tàng tinh luyện thành linh lực tinh khiết nhất, không hề có tạp chất, sau đó tích tụ vào đan điền.
Lúc này, tu vi của Lăng Tiêu đã ở đỉnh cao Luyện Thể Cảnh tầng chín, chỉ còn một bước nữa là có thể Khai Mạch. Dưới sự thúc đẩy của Cực Phẩm Tụ Linh Đan và linh khí dày đặc, thành trì cuối cùng của Luyện Thể Cảnh bắt đầu lung lay. Kinh mạch trong cơ thể hắn giãn nở, linh lực không ngừng va đập vào bức tường vô hình ngăn cách giữa hai cảnh giới.
“Phá!” Lăng Tiêu gầm nhẹ trong lòng. Linh lực trong đan điền dâng trào như thủy triều, dồn toàn lực công phá. Một tiếng “rắc” nhẹ vang vọng trong tâm thức, như một sợi dây bị đứt gãy. Ngay lập tức, một cảm giác thông suốt kỳ diệu lan tỏa khắp cơ thể. Hắn cảm nhận được những luồng khí mạch vô hình trong cơ thể mình, những kinh mạch ẩn sâu mà trước đây chưa từng chạm tới.
Khai Mạch Cảnh! Hắn đã thành công bước vào Khai Mạch Cảnh tầng một!
Nhưng sự đột phá không dừng lại ở đó. Năng lượng từ Cực Phẩm Tụ Linh Đan vẫn còn rất dồi dào, cùng với linh khí không ngừng tuôn vào. Lăng Tiêu tiếp tục hấp thu, củng cố tu vi. Khai Mạch Cảnh tầng một nhanh chóng ổn định, rồi tiếp tục hướng lên tầng hai. Chỉ trong vòng nửa ngày, hắn đã phá vỡ rào cản của tầng một, tiến vào Khai Mạch Cảnh tầng hai.
Tốc độ này khiến Lăng Tiêu cũng phải kinh ngạc. Hắn biết, nếu không có Chí Tôn Thần Tàng, dù có Cực Phẩm Tụ Linh Đan và Tụ Linh Tháp tầng ba, cũng không thể đạt được tốc độ khủng khiếp như vậy. Chí Tôn Thần Tàng không chỉ giúp hắn hấp thu nhanh hơn, mà còn tinh lọc linh khí đến mức hoàn hảo, giúp hắn không cần lo lắng về việc căn cơ không vững chắc.
Trong khi Lăng Tiêu đang chìm đắm trong tu luyện, đột nhiên, bên ngoài Tụ Linh Tháp, một vài luồng khí tức mạnh mẽ đang tiến đến. Vài đệ tử hạch tâm cũng được phép tu luyện tại Tụ Linh Tháp, nhưng thường là ở tầng hai hoặc tầng một. Việc Lăng Tiêu được thẳng tiến lên tầng ba đã khiến không ít người bất mãn.
“Cái gì? Lăng Tiêu cái thằng phế vật đó lại được ưu ái vào tầng ba Tụ Linh Tháp?” Một giọng nói đầy vẻ khinh miệt vang lên. Đó là Triệu Cương, một đệ tử hạch tâm có tu vi Khai Mạch Cảnh tầng ba, vẫn luôn tự cho mình là thiên tài hàng đầu Ngoại Môn.
“Hừ, nghe nói là nhờ may mắn vượt qua Thí Luyện Tháp tầng mười. Ta thấy hắn chỉ là mèo mù vớ cá rán thôi. Một tên xuất thân thấp hèn, căn cơ yếu kém, cho dù có linh khí tầng ba Tụ Linh Tháp cũng không thể tiêu hóa hết được.” Một đệ tử khác tên là Lý Phong phụ họa.
“Ta e là tông môn đã bị hắn lừa rồi. Để ta lên xem thử, liệu hắn có đang lãng phí tài nguyên của tông môn hay không.” Triệu Cương nheo mắt, ý đồ bất thiện.
Trưởng lão thủ tháp chỉ khẽ lắc đầu, không nói gì. Quyền hạn của ông chỉ là quản lý ra vào, còn chuyện tranh chấp giữa các đệ tử, ông sẽ không can thiệp trừ khi quá giới hạn.
Triệu Cương cùng Lý Phong và một vài đệ tử khác bước lên cầu thang dẫn tới tầng ba. Cánh cửa tầng ba mở ra, luồng linh khí dày đặc phả vào mặt khiến bọn họ hơi giật mình. Nhưng ngay lập tức, ánh mắt bọn họ đổ dồn vào Lăng Tiêu, người đang ngồi tĩnh tọa ở trung tâm, thân thể tỏa ra một luồng linh lực mạnh mẽ, ổn định, rõ ràng đã đột phá Khai Mạch Cảnh.
“Cái gì? Hắn… hắn đã đột phá Khai Mạch Cảnh?” Lý Phong trợn tròn mắt, không thể tin được. Triệu Cương cũng sững sờ. Hắn biết Lăng Tiêu trước đây chỉ ở Luyện Thể Cảnh tầng bảy hoặc tám, làm sao có thể nhanh như vậy mà đã Khai Mạch?
Lăng Tiêu từ từ mở mắt. Ánh mắt hắn trong veo nhưng lại ẩn chứa một tia sắc bén khiến Triệu Cương và Lý Phong bất giác rùng mình. Hắn đã cảm nhận được sự hiện diện của bọn họ từ lúc bọn họ đặt chân vào tầng ba. Với tu vi Khai Mạch Cảnh tầng hai đã được củng cố, ngũ giác của hắn đã trở nên nhạy bén hơn rất nhiều.
“Các vị có chuyện gì sao?” Giọng Lăng Tiêu trầm ổn, không một chút sợ hãi hay e dè như một đệ tử mới đột phá. Ngược lại, hắn toát ra khí chất tự tin, thậm chí có chút ngạo nghễ.
Triệu Cương nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, dù trong lòng vẫn còn chút kinh ngạc. “Ngươi đúng là Lăng Tiêu? Ngươi đã đột phá Khai Mạch Cảnh?” Hắn cố tình nhấn mạnh từ “phế vật” trong đầu, muốn hạ thấp Lăng Tiêu.
Lăng Tiêu khẽ nhếch môi. “Đúng vậy. Có vẻ như việc ta đột phá khiến Triệu sư huynh bất ngờ. Hay là Triệu sư huynh muốn đích thân kiểm tra tu vi của ta?” Hắn nói bằng một giọng điệu đầy khiêu khích, nhưng lại ẩn chứa sự tự tin tuyệt đối.
Triệu Cương nhíu mày. Hắn cảm nhận được tu vi của Lăng Tiêu quả thực ở Khai Mạch Cảnh tầng hai, kém hắn một tầng. Tuy nhiên, linh lực của Lăng Tiêu lại tinh thuần và hùng hậu hơn hẳn những đệ tử Khai Mạch Cảnh tầng hai bình thường, thậm chí có thể so sánh với Khai Mạch Cảnh tầng ba sơ kỳ. Hắn không khỏi cảm thấy một áp lực vô hình. Hắn vốn định gây sự, nhưng khi đối diện với ánh mắt bình tĩnh của Lăng Tiêu, hắn lại có chút do dự.
Lý Phong thấy Triệu Cương im lặng, bèn lên tiếng: “Lăng Tiêu, ngươi đừng tưởng đột phá Khai Mạch Cảnh là có thể ngông cuồng. Tu vi của Triệu sư huynh đã ở Khai Mạch Cảnh tầng ba từ lâu, ngươi vẫn còn kém xa!”
Lăng Tiêu đảo mắt qua Lý Phong, ánh mắt như xuyên thấu. “Vậy sao? Có lẽ ta nên cảm ơn tông môn đã ban cho ta cơ hội này. Nếu không, ta vẫn còn ở Luyện Thể Cảnh, e rằng không có tư cách nói chuyện với các vị sư huynh thiên tài đây.” Hắn nói những lời này một cách đầy ẩn ý, ngụ ý rằng tài năng của hắn không thua kém ai, chỉ là thiếu cơ hội.
Triệu Cương nhận ra sự châm chọc trong lời nói của Lăng Tiêu. Hắn hừ lạnh một tiếng: “Đừng có ra vẻ thần bí. Dù ngươi có đột phá, cũng đừng quên quy tắc của Tụ Linh Tháp. Tầng ba này không phải là nơi để ngươi gây rối. Tốt nhất là tập trung tu luyện đi.” Mặc dù nói vậy, nhưng Triệu Cương đã không còn ý định gây sự trực tiếp nữa. Hắn cảm thấy có gì đó bất ổn với Lăng Tiêu. Tên này không còn là phế vật yếu ớt mà hắn từng biết.
Nói xong, Triệu Cương quay người, cùng Lý Phong và đám đệ tử kia rời đi, không quên liếc nhìn Lăng Tiêu với ánh mắt đầy cảnh cáo và ghen ghét. Sự đột phá của Lăng Tiêu đã khiến vị thế của hắn trong Ngoại Môn lung lay. Một thiên tài mới đang trỗi dậy, và điều này không phải ai cũng muốn thấy.
Lăng Tiêu nhìn bóng lưng của bọn họ biến mất sau cánh cửa. Hắn khẽ thở dài. Mặc dù không thích rắc rối, nhưng hắn biết, con đường tu luyện luôn đầy rẫy chông gai và sự đố kỵ. Hắn không thể trốn tránh, chỉ có thể đối mặt và trở nên mạnh mẽ hơn.
Hắn nhắm mắt lại, tiếp tục hấp thu linh khí. Ba ngày trôi qua nhanh chóng. Trong khoảng thời gian này, Lăng Tiêu không chỉ củng cố vững chắc Khai Mạch Cảnh tầng hai, mà còn cảm nhận được rào cản của tầng ba đang dần nới lỏng. Sức mạnh của hắn tăng lên một cách chóng mặt, mang lại cảm giác tự tin chưa từng có. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn cũng dần dần hiển lộ thêm một phần nhỏ năng lực, giúp hắn không chỉ hấp thu linh khí mà còn cảm nhận được sự vận hành của thiên địa, mặc dù chỉ là mơ hồ.
Khi thời gian ba ngày kết thúc, Lăng Tiêu rời khỏi Tụ Linh Tháp. Ánh sáng mặt trời chiếu vào khiến hắn cảm thấy tinh thần sảng khoái. Hắn đã hoàn toàn lột xác. Tu vi Khai Mạch Cảnh tầng hai, cùng với sự tinh thuần của linh lực và sức mạnh thể chất đã được tôi luyện, khiến hắn tự tin có thể đối mặt với bất kỳ đối thủ nào trong Ngoại Môn, thậm chí là một số đệ tử hạch tâm ở Khai Mạch Cảnh tầng ba hoặc tầng bốn.
Nhưng Lăng Tiêu biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Ngoại Môn, thậm chí là toàn bộ tông môn này, cũng chỉ là một góc nhỏ trong Huyền Giới rộng lớn. Kẻ thù đã phong ấn sức mạnh và ký ức của hắn chắc chắn không phải là những kẻ tầm thường. Hắn cần phải mạnh mẽ hơn, tìm kiếm manh mối về Chí Tôn Thần Tàng, và vén màn bí mật về thân thế thật sự của mình.
Hắn ngẩng đầu nhìn về phía xa, nơi những ngọn núi hùng vĩ ẩn hiện trong mây mù. Một thế giới rộng lớn hơn đang chờ đợi hắn, một thế giới đầy rẫy cơ duyên và nguy hiểm. Lăng Tiêu nắm chặt tay. Hắn không còn là phế vật bị ruồng bỏ nữa. Hắn là Lăng Tiêu, người sẽ từng bước vươn lên, khai sáng kỷ nguyên mới, trở thành Chí Tôn thống ngự vạn giới.
Con đường Đại Đế Vấn Đạo, con đường Chí Tôn Vĩnh Hằng, đang dần mở ra trước mắt hắn. Và đây, chỉ là những bước chân đầu tiên trên hành trình vạn dặm.