Chí Tôn Vạn Đế
Chương 151

Cập nhật lúc: 2026-03-18 15:32:32 | Lượt xem: 4

Chương 151: Thức Tỉnh Ký Ức Viễn Cổ

Bóng lưng Lăng Tiêu dần khuất vào màn sương u ám của Thiên U Mật Lâm, nhưng khí thế kiên định của hắn lại như một ngọn lửa bùng cháy giữa màn đêm, xua tan đi sự mịt mờ. Ánh mắt hắn hướng về tấm bia đá cổ xưa, nơi những phù văn khó hiểu đang ẩn chứa một thứ năng lượng bí ẩn, gọi mời.

Lăng Tiêu bước đến gần tấm bia. Bề mặt nó sần sùi, phủ đầy rêu phong và dây leo cổ thụ, nhưng những đường nét khắc họa vẫn còn rõ ràng, dù đã bị thời gian gặm mòn. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào bề mặt lạnh lẽo của bia đá. Ngay lập tức, một luồng điện xẹt qua, không phải là đau đớn, mà là một cảm giác tê dại lan tỏa khắp cơ thể, kéo theo một dòng năng lượng cổ xưa, hùng vĩ tuôn chảy vào trong thức hải của hắn.

Trong khoảnh khắc đó, Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể Lăng Tiêu như được kích hoạt. Ấn ký bí ẩn trên trán hắn chợt lóe lên ánh sáng vàng kim nhạt, sau đó lan tỏa ra khắp các mạch máu, khiến cơ thể hắn như một khối ngọc phát quang. Tấm bia đá cũng rung lên bần bật, những phù văn trên đó như sống lại, phát ra từng đạo hào quang rực rỡ, chiếu rọi cả một vùng rừng núi.

Một cảnh tượng kỳ lạ hiện lên trong tâm trí Lăng Tiêu. Hắn thấy một vũ trụ mênh mông, vô số tinh hà xoay chuyển. Ở trung tâm, một bóng người vĩ đại đứng sừng sững, thân ảnh cao lớn đến mức có thể đỡ lấy cả trời đất. Người đó giơ tay, vạn vật đều phải cúi đầu, một hơi thở của hắn cũng đủ để tái tạo một thế giới, một cái liếc mắt có thể xuyên thấu thời không. Đó là một tồn tại vượt trên mọi giới hạn, một Chí Tôn thực sự. Ký ức này chớp nhoáng, mơ hồ, nhưng lại mang theo một cảm giác quen thuộc đến lạ thường, như thể hắn đã từng là một phần của cảnh tượng đó.

Cùng lúc đó, một giọng nói cổ xưa, trầm hùng vang vọng trong tâm thức Lăng Tiêu, như tiếng chuông từ thuở khai thiên lập địa:

“Kẻ kế thừa Chí Tôn, ngươi đã đến. Con đường vĩnh hằng bắt đầu từ đây. Phong ấn Thần Tàng của ngươi chỉ là một màn che, để ngươi tôi luyện ý chí và khám phá lại chân ngã. Tổ Chức Hắc Ám… chúng đã làm điều đó để ngăn cản sự thức tỉnh của ngươi, nhưng chúng không thể ngăn cản được vận mệnh.”

Giọng nói đó dừng lại, để lại trong Lăng Tiêu một sự chấn động cực lớn. Hắn đã biết mình không phải phế vật, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng thân phận của mình lại liên quan đến một “Chí Tôn” vĩ đại đến thế. Và “Tổ Chức Hắc Ám” không chỉ là kẻ thù hãm hại hắn, mà còn là kẻ phong ấn sức mạnh và ký ức của hắn!

Khi luồng năng lượng từ tấm bia lắng xuống, phù văn trên đó mờ đi, nhưng không phải biến mất. Thay vào đó, chúng như một chiếc chìa khóa, mở ra một cánh cổng vô hình ngay phía sau tấm bia. Không gian xung quanh vặn vẹo, tạo thành một vòng xoáy màu đen sâu thẳm, bên trong ẩn chứa những luồng khí tức cổ xưa và nguy hiểm hơn bất kỳ nơi nào trong Thiên U Bí Cảnh mà hắn từng đặt chân đến.

Lăng Tiêu hít sâu một hơi. Cảm giác quen thuộc từ ký ức chớp nhoáng kia vẫn còn đọng lại, thôi thúc hắn. Hắn không ngần ngại, bước thẳng vào vòng xoáy. Hắn biết, đây chính là cơ duyên lớn, là bước ngoặt tiếp theo trên con đường của mình.

Khi bước qua cánh cổng không gian, Lăng Tiêu cảm thấy một lực hút mạnh mẽ, sau đó là cảm giác lơ lửng trong hư vô. Chỉ trong chốc lát, hắn đã đặt chân lên một vùng đất hoàn toàn khác. Nơi đây không phải là rừng rậm um tùm hay hang động ẩm ướt, mà là một phế tích cổ xưa khổng lồ, được làm từ những khối đá đen thẫm, cao vút chạm trời. Những bức tường đổ nát, những cột đá khổng lồ nghiêng ngả, tất cả đều toát ra vẻ hoang tàn nhưng vẫn hùng vĩ.

Trên nền đất, vô số hài cốt của những sinh vật khổng lồ nằm rải rác, có con có cánh như rồng, có con có bốn chân như voi, nhưng tất cả đều đã hóa đá, xương cốt hóa thạch, toát ra khí tức viễn cổ. Không khí ở đây đặc quánh năng lượng nguyên thủy, tinh thuần đến mức chỉ cần hít thở cũng đủ để tăng cường tu vi. Nhưng cùng với đó, một áp lực vô hình đè nặng lên mọi thứ, khiến Lăng Tiêu cảm thấy như đang gánh cả một ngọn núi trên vai.

“Đây là… một Di Tích Thượng Cổ?” Lăng Tiêu lẩm bẩm, ánh mắt quét qua những tàn tích xung quanh. Hắn cảm thấy mình như một hạt cát nhỏ bé giữa một đại dương mênh mông của lịch sử.

Hắn tiến sâu vào phế tích. Càng vào trong, những kiến trúc càng trở nên kỳ vĩ. Một điện thờ khổng lồ hiện ra, mái vòm đã sụp đổ một nửa, nhưng vẫn còn đó những bức phù điêu chạm khắc hình ảnh các vị thần linh cổ xưa, cầm trong tay những pháp khí rực rỡ, chiến đấu với những quái vật đáng sợ. Ở trung tâm điện thờ, một ngọn lửa màu xanh lam nhạt vẫn bập bùng cháy, dù xung quanh chỉ toàn là đổ nát và tro bụi.

Khi Lăng Tiêu đến gần ngọn lửa, một luồng khí tức cực kỳ mạnh mẽ bùng phát, kèm theo một tiếng gầm gừ trầm đục. Từ trong ngọn lửa xanh, một con thú cổ xưa hiện ra. Nó có hình dáng như một con sư tử nhưng toàn thân được tạo thành từ những khối tinh thể màu xanh lam, đôi mắt rực cháy như hai vì sao băng. Đó là một Hỏa Tinh Thú, một sinh vật thủ hộ được tạo ra từ tinh túy của Hỏa Nguyên Tố và tinh thể, có sức mạnh tương đương với cường giả Thần Anh Cảnh đỉnh phong, thậm chí là Hóa Thần Cảnh sơ kỳ.

“Kẻ xâm nhập! Ngươi không thuộc về nơi đây!” Hỏa Tinh Thú gầm lên, giọng nói như tiếng sấm rền, chấn động cả phế tích. Nó vung một cái móng vuốt tinh thể, xé rách không khí, tạo ra một luồng năng lượng hỏa diễm cực nóng lao thẳng vào Lăng Tiêu.

Lăng Tiêu không hề nao núng. Hắn đã trải qua quá nhiều trận chiến, đối mặt với vô số kẻ địch mạnh mẽ. Hơn nữa, sau khi tiếp xúc với tấm bia đá và thức tỉnh một phần ký ức, hắn cảm thấy sức mạnh trong cơ thể mình như được giải phóng thêm một tầng. Chí Tôn Thần Tàng đang réo gọi, khao khát được thể hiện.

Hắn quát khẽ một tiếng, “Hừ! Ta là kẻ kế thừa Chí Tôn, không gì có thể ngăn cản ta!”

Hắn vận chuyển Hỗn Độn Thôn Thiên Quyết, một luồng hắc khí mạnh mẽ bùng nổ từ cơ thể, hóa thành một tấm khiên năng lượng vững chắc chặn đứng đòn tấn công của Hỏa Tinh Thú. Đồng thời, hắn rút ra Thanh Long Kiếm, thân kiếm phát ra tiếng rồng ngâm vang dội. Kiếm ý ngập trời bùng phát, hóa thành một đạo kiếm quang xanh biếc, mang theo khí thế hủy diệt, chém thẳng vào Hỏa Tinh Thú.

Hỏa Tinh Thú không ngờ Lăng Tiêu lại mạnh mẽ đến vậy. Nó gầm lên giận dữ, thân thể tinh thể phát sáng rực rỡ, phun ra vô số tinh thể lửa, tạo thành một cơn bão hỏa diễm bao trùm lấy Lăng Tiêu.

Nhưng Lăng Tiêu không phải là phàm nhân như xưa. Hắn đã lĩnh ngộ được bản chất của Hỗn Độn. Hắn lao thẳng vào cơn bão lửa, thân pháp nhanh nhẹn như quỷ mị. Thanh Long Kiếm trong tay hắn múa lượn, mỗi nhát chém đều mang theo sức mạnh của rồng, xé toạc không gian, phá hủy các tinh thể lửa.

“Thiên Long Phá Diệt!”

Lăng Tiêu tung ra một chiêu kiếm cực mạnh, kiếm quang hóa thành một con Thanh Long khổng lồ, gầm thét lao vào Hỏa Tinh Thú. Con thú tinh thể không kịp phản ứng, bị Thanh Long đâm xuyên qua thân thể. Những tinh thể cấu tạo nên nó nứt vỡ, phát ra tiếng kêu đau đớn. Ngọn lửa xanh lam trong trung tâm nó cũng yếu đi.

“Vẫn chưa đủ!” Lăng Tiêu dứt khoát. Hắn biết, những sinh vật thủ hộ như thế này thường có một hạch tâm năng lượng. Hắn vận chuyển Chí Tôn Thần Tàng, một luồng sức mạnh tối thượng từ sâu trong cơ thể bùng nổ, hóa thành một đạo ấn quyết màu vàng kim, trực tiếp xuyên phá qua vết nứt trên thân Hỏa Tinh Thú, nhắm thẳng vào hạch tâm của nó.

“Aaaaaaa!” Hỏa Tinh Thú gào thét thảm thiết, thân thể tinh thể của nó tan rã nhanh chóng, hóa thành vô số mảnh vỡ tinh thể và năng lượng hỏa diễm thuần túy. Ở trung tâm, một viên Tinh Hạch màu xanh lam rực rỡ hiện ra, tỏa ra khí tức dồi dào.

Lăng Tiêu vươn tay hút lấy Tinh Hạch. Ngay lập tức, một luồng năng lượng tinh thuần và dồi dào tuôn vào cơ thể hắn. Tu vi của hắn vốn đã đạt đến cảnh giới đỉnh phong của Thiên Cương Cảnh, giờ đây, dưới sự tẩm bổ của Tinh Hạch này, hắn cảm thấy một bức tường vô hình trong cơ thể mình đang dần nứt vỡ. Không lâu nữa, hắn sẽ có thể đột phá đến Thần Anh Cảnh!

Sau khi đánh bại Hỏa Tinh Thú, ngọn lửa xanh lam ở trung tâm điện thờ cũng thu nhỏ lại, lộ ra một bệ đá cổ xưa. Trên bệ đá, không có pháp khí hay bảo vật, mà là một cuộn da dê cũ kỹ, tỏa ra ánh sáng mờ ảo.

Lăng Tiêu thận trọng tiến đến, cầm lấy cuộn da dê. Hắn mở ra, trên đó không có chữ viết thông thường, mà là những hình ảnh và phù văn cổ đại. Nhưng khi ánh mắt hắn lướt qua, những hình ảnh đó lại tự động biến thành dòng chữ hiện lên trong tâm trí hắn, nhờ vào sự thức tỉnh của Chí Tôn Thần Tàng.

“…Thiên U Giới, chỉ là một trong vô số tiểu giới thuộc về Đại Giới Huyền Hoàng. Kẻ phong ấn Chí Tôn Thần Tàng, chúng tự xưng là ‘Thiên Đạo Chấp Pháp Giả’, một tổ chức siêu việt đã tồn tại từ vô số kỷ nguyên, kiểm soát vận mệnh của vạn giới. Mục đích của chúng là duy trì trật tự mà chúng đã tạo ra, không cho phép bất kỳ ai vượt qua giới hạn của ‘Đại Đạo’ hiện tại. Kẻ kế thừa Chí Tôn, ngươi phải vượt qua Huyền Giới, tiến vào Đại Giới, tập hợp sức mạnh, để đối đầu với Thiên Đạo Chấp Pháp Giả và khôi phục lại vinh quang của Chí Tôn…”

Những dòng chữ đó như một tiếng sấm sét đánh thẳng vào tâm trí Lăng Tiêu. “Thiên Đạo Chấp Pháp Giả”? Đây chính là “Tổ Chức Hắc Ám” mà hắn vẫn luôn tìm kiếm! Và mục đích của chúng không chỉ là hãm hại hắn, mà còn là ngăn cản hắn phá vỡ “trật tự” của chúng. Hơn nữa, Huyền Giới mà hắn đang sống chỉ là một “tiểu giới” thuộc về một “Đại Giới” rộng lớn hơn nhiều lần.

Lăng Tiêu nắm chặt cuộn da dê trong tay. Hắn ngẩng đầu nhìn lên khoảng không gian đổ nát phía trên, nơi những vì sao xa xôi lấp lánh như đang chế giễu sự nhỏ bé của hắn. Nhưng trong mắt hắn không có sự sợ hãi, chỉ có sự kiên định và ý chí chiến đấu bùng cháy.

“Thiên Đạo Chấp Pháp Giả… các ngươi đã phong ấn ta, đã hãm hại ta. Ta sẽ không chỉ khôi phục vinh quang của Chí Tôn, mà còn sẽ tự mình tạo nên một Chí Tôn Chi Đạo, một Đạo Vĩnh Hằng của riêng ta. Huyền Giới không phải là điểm cuối, Đại Giới cũng không phải. Con đường của ta là chinh phạt vạn giới, đạp đổ những kẻ tự xưng là ‘Thiên Đạo’, và trở thành Chí Tôn Vạn Đế!”

Lời thề của Lăng Tiêu vang vọng trong phế tích cổ xưa, mang theo một khí phách ngút trời. Hắn biết, con đường phía trước sẽ còn gian nan gấp vạn lần, nhưng hắn đã sẵn sàng. Cuộn da dê trong tay hắn khẽ rung lên, sau đó hóa thành một luồng năng lượng thần bí, chui vào Chí Tôn Thần Tàng của hắn, như một hạt giống đã được gieo mầm.

Thiên U Bí Cảnh này chỉ là một trạm dừng chân, một bài kiểm tra đầu tiên để hắn thức tỉnh. Giờ đây, hắn đã có một mục tiêu rõ ràng hơn, một kẻ thù nguy hiểm hơn. Hắn sẽ rời khỏi Thiên U Bí Cảnh, mang theo những bí mật kinh thiên này, và bước vào một thế giới rộng lớn hơn, nơi những Đại Giới đang chờ đợi hắn chinh phục. Con đường Đại Đế Vấn Đạo, con đường Chí Tôn Vĩnh Hằng, đang mở ra trước mắt hắn.

Lăng Tiêu bước đi, bóng lưng hắn giờ đây không chỉ mang theo sự kiên định, mà còn có cả khí thế của một vị Đế Vương tương lai, người sẽ thống ngự vạn giới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8