Chí Tôn Vạn Đế
Chương 149

Cập nhật lúc: 2026-03-18 15:31:32 | Lượt xem: 4

Chương 149: U Minh Cổ Tàng

Lăng Tiêu đứng thẳng tắp, khí tức Mệnh Luân Cảnh mạnh mẽ cuồn cuộn quanh thân, tựa như một ngọn lửa bùng cháy giữa màn đêm thăm thẳm của Thiên U Bí Cảnh. Hắn cảm nhận được sức mạnh mới trong từng tế bào, mỗi động tác đều ẩn chứa uy năng kinh người. Mệnh Luân xoay chuyển trong đan điền, liên tục hấp thu linh khí xung quanh, khiến hắn tràn đầy tự tin.

“Thiên U Bí Cảnh… Xem ra, hành trình của ta còn chưa dừng lại ở đây.” Lăng Tiêu lẩm bẩm, ánh mắt sắc bén quét qua những thân cây cổ thụ cao vút, những dây leo chằng chịt và sương mù dày đặc bao phủ phía trước. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn khẽ rung động, phát ra một luồng khí tức ấm áp, như đang dẫn đường cho hắn.

Hắn không chần chừ, cất bước đi sâu hơn vào bí cảnh. Càng đi vào trong, không khí càng trở nên cổ xưa và nặng nề. Linh khí ở đây không còn thuần khiết như bên ngoài, mà mang theo một chút khí tức hỗn độn, hoang dại, tựa như chưa từng bị nhân loại động chạm tới. Những loài linh thú gặp phải cũng trở nên mạnh mẽ và hung tàn hơn, nhưng với tu vi Mệnh Luân Cảnh của Lăng Tiêu, chúng không còn là mối đe dọa nữa.

Bỗng nhiên, Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể Lăng Tiêu rung động mạnh mẽ hơn, phát ra một luồng ánh sáng yếu ớt chỉ mình hắn có thể cảm nhận. Hướng về phía trước, một con đường mòn ẩn hiện dưới lớp lá khô mục nát, dẫn vào một khe núi hẹp.

Lăng Tiêu không chút do dự bước vào. Vừa lọt qua khe núi, một cảnh tượng hùng vĩ hiện ra trước mắt hắn. Đó là một thung lũng rộng lớn, được bao phủ bởi những vách đá dựng đứng, và ở trung tâm thung lũng, một dòng sông ngầm màu đen chảy xiết, bốc lên những làn hơi lạnh lẽo. Trên bờ sông, rải rác những tàn tích của một công trình kiến trúc cổ xưa, bị thời gian và thiên nhiên tàn phá, chỉ còn lại những cột đá đổ nát và những phiến đá tạc hình kỳ lạ.

“Đây là… một di tích cổ?” Lăng Tiêu nhíu mày, cảm nhận được một luồng năng lượng bí ẩn tỏa ra từ nơi này. Chí Tôn Thần Tàng càng lúc càng kích động, như thể đang thúc giục hắn tiến vào.

Hắn cẩn thận tiến lại gần. Những cột đá cao lớn đã bị phong hóa gần hết, nhưng vẫn có thể nhìn ra những họa tiết chạm khắc tinh xảo, dù đã mờ nhạt. Những họa tiết đó không giống bất kỳ văn minh nào hắn từng biết trong Huyền Giới, chúng cổ xưa và mang theo một phong thái thần bí, quỷ dị.

Khi Lăng Tiêu đặt chân lên phiến đá đầu tiên của di tích, một làn sương mù màu xám đột nhiên bốc lên từ dòng sông ngầm, bao trùm lấy toàn bộ thung lũng. Từ trong sương mù, một tiếng gầm rống trầm thấp vang lên, chấn động cả không gian.

Một bóng đen khổng lồ lao ra từ dòng sông, đó là một con Thâm Uyên Mãng Xà (Abyssal Python) khổng lồ, thân hình vảy đen bóng loáng, đôi mắt đỏ rực như máu, mang theo khí tức Mệnh Luân Cảnh đỉnh phong. Nó là hộ vệ của di tích này, đã ngủ say hàng ngàn năm, nay bị sự xuất hiện của Lăng Tiêu đánh thức.

“Mệnh Luân Cảnh đỉnh phong?” Lăng Tiêu khẽ nhếch môi, không hề sợ hãi. Đây chính là cơ hội để hắn thử nghiệm sức mạnh mới của mình. Hắn không lùi bước, mà trực tiếp nghênh chiến.

“Kiếm Khí Phi Thiên!”

Lăng Tiêu rút Thần Lôi Kiếm, một chiêu kiếm khí mạnh mẽ như cầu vồng phá không, chém thẳng vào đầu Mãng Xà. Con Mãng Xà rống lên, thân hình khổng lồ cuộn tròn lại, cố gắng tránh né, nhưng kiếm khí quá nhanh và mạnh, xé toạc một vảy lớn trên đầu nó, máu đen chảy ra.

Bị thương, Thâm Uyên Mãng Xà càng trở nên điên cuồng. Nó há to miệng, phun ra một luồng độc vụ màu đen kịt, ăn mòn cả không gian. Lăng Tiêu lập tức thi triển Hư Không Bộ, thân ảnh thoắt ẩn thoắt hiện, dễ dàng né tránh độc vụ. Đồng thời, hắn vận chuyển Chí Tôn Thần Tàng, một luồng sức mạnh cổ xưa dâng trào, ngưng tụ vào Thần Lôi Kiếm.

“Vạn Kiếm Quy Tông – Phá!”

Lăng Tiêu tung ra chiêu thức mạnh nhất của mình. Hàng vạn kiếm ảnh từ hư vô ngưng tụ, tạo thành một cơn bão kiếm khí khổng lồ, bao phủ lấy Thâm Uyên Mãng Xà. Con Mãng Xà gầm thét trong tuyệt vọng, cố gắng chống cự, nhưng kiếm khí quá sắc bén, xuyên thủng lớp vảy dày của nó, đâm xuyên qua từng tấc thịt.

Chỉ trong chớp mắt, Thâm Uyên Mãng Xà bị băm vằm thành từng mảnh, máu đen văng tung tóe, nhuộm đỏ cả dòng sông ngầm. Khí tức Mệnh Luân Cảnh đỉnh phong của nó tan biến, để lại một viên nội đan sáng chói.

Lăng Tiêu thu hồi nội đan, không chút biểu cảm. Sức mạnh Mệnh Luân Cảnh của hắn đã vượt xa những gì hắn tưởng tượng. Hắn tin rằng, ngay cả những Trưởng lão cấp thấp trong Huyền Giới Tông cũng khó lòng chống lại một chiêu Vạn Kiếm Quy Tông toàn lực của hắn lúc này.

Sau khi giải quyết con Mãng Xà, Chí Tôn Thần Tàng trở nên vô cùng hưng phấn, dẫn dắt hắn đến một khu vực sâu hơn trong di tích. Ở đó, một cánh cổng đá đổ nát hiện ra, được bao phủ bởi những dây leo và rêu phong. Trên cánh cổng, những phù văn cổ xưa mờ nhạt lóe lên, tạo thành một trận pháp phong ấn.

Lăng Tiêu đưa tay chạm vào cánh cổng. Ngay lập tức, Chí Tôn Thần Tàng phát ra một luồng năng lượng thần bí, bao phủ lấy cánh cổng. Những phù văn trên đó như được đánh thức, từ từ sáng lên, rồi vụt tắt. Trận pháp phong ấn tan rã, cánh cổng đá từ từ mở ra, để lộ một lối đi tối tăm dẫn xuống lòng đất.

Hắn thắp sáng một viên Dạ Minh Châu, chậm rãi bước vào. Lối đi dẫn xuống một không gian ngầm rộng lớn, không khí ở đây vô cùng ẩm ướt và lạnh lẽo. Ở trung tâm không gian, một tòa tế đàn cổ xưa sừng sững, được làm từ một loại đá không rõ nguồn gốc, phát ra ánh sáng xanh lục yếu ớt.

Trên tòa tế đàn, có những hình khắc phức tạp và những dòng chữ cổ đại mà Lăng Tiêu chưa từng thấy. Tuy nhiên, khi hắn nhìn vào chúng, một luồng thông tin lạ lẫm đột nhiên tràn vào tâm trí hắn, như thể ký ức của hắn đang dần được mở khóa.

“Chí Tôn huyết mạch… Đạo Thống cổ xưa… Mưu đồ vạn cổ…”

Những từ ngữ này vang vọng trong đầu Lăng Tiêu. Hắn nhận ra, những phù văn này đang kể về một câu chuyện đã bị lãng quên từ vô số kỷ nguyên. Chúng nói về một dòng máu Chí Tôn bị nguyền rủa, về một Đạo Thống hùng mạnh đã từng thống trị vạn giới, và về một âm mưu kinh thiên động địa đã phong ấn sức mạnh và ký ức của hắn.

“Chí Tôn Thần Tàng… ngươi thật sự là một phần của ta?” Lăng Tiêu lẩm bẩm, cảm thấy mối liên hệ giữa hắn và Chí Tôn Thần Tàng càng lúc càng sâu sắc. Những hình khắc này không chỉ là thông tin, chúng còn là một phần ký ức, một phần bản nguyên của hắn.

Bên cạnh tòa tế đàn, một hồ nước nhỏ trong vắt hiện ra. Nước trong hồ không phải là nước bình thường, mà là một loại dịch thể màu xanh ngọc bích, tỏa ra linh khí nồng đậm. Đó là Dưỡng Hồn Ngọc Tủy, một loại thiên tài địa bảo cực hiếm, có khả năng tẩm bổ linh hồn, cường hóa thần thức, và thậm chí là tăng cường tu vi một cách đáng kể.

“Dưỡng Hồn Ngọc Tủy!” Lăng Tiêu kinh ngạc. Đây là một cơ duyên lớn mà hắn không ngờ tới. Với Dưỡng Hồn Ngọc Tủy, hắn không chỉ có thể củng cố tu vi Mệnh Luân Cảnh vừa đột phá, mà còn có thể tăng cường sức mạnh linh hồn, đặt nền móng vững chắc cho con đường tu luyện sau này.

Hắn định bước tới thu lấy Dưỡng Hồn Ngọc Tủy, nhưng ngay lúc đó, một tiếng động nhẹ từ phía lối vào vang lên. Lăng Tiêu lập tức cảnh giác, ánh mắt sắc lạnh quét về phía đó. Vài bóng người xuất hiện, trên người mặc y phục của các tông môn khác trong Huyền Giới.

“Ha ha, không ngờ ở đây lại có một tòa U Minh Cổ Tàng bị lãng quên! Xem ra, vận khí của chúng ta không tồi!” Một nam tử trung niên cường tráng dẫn đầu, tu vi đạt đến Mệnh Luân Cảnh trung kỳ, ánh mắt tham lam quét qua hồ Dưỡng Hồn Ngọc Tủy.

Khi hắn nhìn thấy Lăng Tiêu đang đứng bên cạnh hồ, sắc mặt liền trầm xuống. “Tiểu tử, ngươi là ai? Dám một mình chiếm đoạt cơ duyên này? Mau cút đi, nếu không đừng trách chúng ta không khách khí!”

Lăng Tiêu cười lạnh. “Cơ duyên này là do ta phát hiện, do ta mở ra. Các ngươi muốn cướp đoạt?”

“Nói nhảm! Thiên tài địa bảo, hữu duyên giả đắc chi! Ngươi chỉ là một tiểu tử Mệnh Luân Cảnh sơ kỳ, đừng hòng nuốt trọn!” Một tên đệ tử khác quát lớn, rút vũ khí ra, ánh mắt hung ác.

Lăng Tiêu không muốn lãng phí thời gian với bọn chúng. Hắn cần Dưỡng Hồn Ngọc Tủy để củng cố sức mạnh và giải mã thêm những bí mật về thân thế của mình. Hắn không có thời gian để chơi trò mèo vờn chuột.

“Nếu đã vậy, đừng trách ta không nể tình.”

Lăng Tiêu nói xong, thân hình đột nhiên biến mất, chỉ để lại một tàn ảnh. Hư Không Bộ thi triển đến cực hạn, hắn xuất hiện ngay trước mặt tên nam tử trung niên cường tráng, Thần Lôi Kiếm mang theo tiếng sấm rền rĩ, chém thẳng xuống.

“Cái gì? Nhanh… nhanh quá!” Nam tử trung niên kinh hãi, vội vàng giơ vũ khí lên đỡ, nhưng tốc độ và sức mạnh của Lăng Tiêu đã vượt xa tưởng tượng của hắn. Một tiếng “keng” vang lên, vũ khí của hắn bị chém bay, Thần Lôi Kiếm không chút trở ngại, xuyên thẳng qua yết hầu.

Máu tươi phun ra, nam tử trung niên trợn mắt nhìn Lăng Tiêu, không thể tin được mình lại bị một thiếu niên Mệnh Luân Cảnh sơ kỳ giết chết chỉ trong một chiêu. Hắn ngã vật xuống, tắt thở.

Các đệ tử còn lại đều hoảng sợ tột độ. Bọn chúng không ngờ thiếu niên này lại mạnh mẽ đến vậy, giết chết trưởng bối của mình chỉ trong nháy mắt. Chúng run rẩy lùi lại, không dám tiến lên.

“Cút đi, hoặc là chết!” Lăng Tiêu lạnh lùng nói, ánh mắt quét qua bọn chúng như nhìn những kẻ đã chết. Hắn không có thời gian để thương xót những kẻ tham lam này.

Các đệ tử kia không dám chần chừ, vội vàng quay đầu bỏ chạy, mất dạng trong lối đi tối tăm. Lăng Tiêu không đuổi theo, ánh mắt hắn trở lại hồ Dưỡng Hồn Ngọc Tủy.

“Bí mật về thân thế, về Tổ Chức Hắc Ám… ta sẽ từng bước vén màn.” Lăng Tiêu thì thầm, ngồi xuống bên hồ, bắt đầu hấp thu Dưỡng Hồn Ngọc Tủy. Hắn biết, đây chỉ là một khởi đầu nhỏ. Con đường trở thành Chí Tôn Vạn Đế còn rất dài và đầy chông gai, nhưng hắn đã sẵn sàng đối mặt với tất cả.

Với Dưỡng Hồn Ngọc Tủy, tu vi Mệnh Luân Cảnh của hắn sẽ được củng cố, và thần hồn sẽ càng thêm vững chắc, giúp hắn đối mặt với những thử thách lớn hơn đang chờ đợi trong Thiên U Bí Cảnh, và cả Huyền Giới rộng lớn.

Cổ Tàng U Minh này, chỉ là một trạm dừng chân, một dấu mốc trên con đường chinh phục vạn giới của hắn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8