Chí Tôn Vạn Đế
Chương 147

Cập nhật lúc: 2026-03-18 15:30:26 | Lượt xem: 4

Chương 147: Huyền Giới Tông – Tài Năng Chớm Nở

Ánh trăng dần nhạt phai, nhường chỗ cho rạng đông đỏ ửng nơi chân trời. Lăng Tiêu mở mắt, một luồng tinh quang chợt lóe lên rồi lại nhanh chóng ẩn sâu trong đôi con ngươi đen láy. Cả đêm tu luyện, hắn cảm nhận rõ ràng sự tiến bộ dù chỉ là một tia nhỏ. Linh khí trong Huyền Giới Tông quả thực nồng đậm hơn hẳn so với bất cứ nơi nào hắn từng đặt chân đến ở Phàm Trần Giới. Mỗi hơi thở, mỗi chu kỳ vận công đều hấp thu được một lượng năng lượng đáng kể.

Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể vẫn im lìm, nhưng Lăng Tiêu biết nó đang âm thầm vận chuyển, tinh lọc từng tia linh khí mà hắn hấp thu, khiến cho linh lực của hắn trở nên tinh khiết và mạnh mẽ hơn nhiều so với các tu sĩ cùng cấp. Dù vậy, mục tiêu Bão Nguyên Cảnh vẫn còn là một chặng đường dài. Hắn cần một sự tích lũy khổng lồ và một cơ duyên đột phá tâm cảnh mới có thể phá vỡ cánh cửa đó.

“Không thể nóng vội,” Lăng Tiêu tự nhủ. “Càng lên cao, càng cần nền tảng vững chắc.”

Hắn đứng dậy, giãn gân cốt, cảm nhận sự dẻo dai và sức mạnh tiềm ẩn trong từng thớ thịt. Bên ngoài, tiếng chuông buổi sáng của Huyền Giới Tông vang vọng, trầm hùng và uy nghi, đánh thức mọi ngóc ngách của tông môn. Hôm nay là ngày đầu tiên Lăng Tiêu chính thức hòa nhập vào cuộc sống của một đệ tử ngoại môn.

Sau khi rửa mặt, chỉnh trang y phục đệ tử ngoại môn màu xanh lam, Lăng Tiêu rời khỏi căn phòng nhỏ. Hành lang đá xanh uốn lượn, dẫn hắn đến một quảng trường rộng lớn nơi các đệ tử ngoại môn thường tập trung. Quang cảnh Huyền Giới Tông vào ban ngày thật tráng lệ. Những tòa tháp cổ kính vươn cao, lấp lánh dưới ánh nắng sớm. Các đệ tử mặc y phục đủ màu sắc hối hả đi lại, hoặc ngồi thiền trên những phiến đá, hoặc trao đổi kinh nghiệm tu luyện.

Hắn tìm đến khu vực dành cho tân đệ tử. Tại đó, một vị trưởng lão tóc bạc phơ, khuôn mặt nghiêm nghị nhưng ánh mắt hiền hòa, đang đứng giữa một đám đông đệ tử trẻ tuổi. Vị trưởng lão đó là Trưởng Lão Trần, người phụ trách việc hướng dẫn các đệ tử mới.

“Chào mừng các ngươi đến với Huyền Giới Tông,” Trưởng Lão Trần cất giọng, âm thanh không quá lớn nhưng đủ để mọi người đều nghe rõ. “Kể từ hôm nay, các ngươi đã là một phần của đại gia đình này. Ta hy vọng các ngươi sẽ nỗ lực tu luyện, không ngừng vươn lên, để xứng đáng với danh hiệu đệ tử Huyền Giới Tông.”

Sau một bài diễn văn ngắn gọn, Trưởng Lão Trần bắt đầu phổ biến các quy định, quyền lợi và nghĩa vụ của đệ tử ngoại môn. Mỗi đệ tử sẽ được cấp một thẻ bài thân phận, một bộ công pháp nhập môn cơ bản, và quyền sử dụng một số khu vực tu luyện nhất định. Đồng thời, họ cũng phải hoàn thành các nhiệm vụ tông môn để tích lũy cống hiến điểm, thứ có thể dùng để đổi lấy tài nguyên tu luyện quý giá hơn.

Trong lúc chờ đợi, Lăng Tiêu lẳng lặng quan sát xung quanh. Hắn thấy một vài gương mặt quen thuộc từ kỳ tuyển chọn, nhưng cũng có rất nhiều người xa lạ. Hắn cảm nhận được sự tự mãn và kiêu ngạo từ một số thiên tài đến từ các gia tộc lớn, nhưng cũng có những ánh mắt đầy khát vọng và sự khiêm tốn.

Một thanh niên có vẻ ngoài thư sinh, khuôn mặt khá hiền lành, đứng cạnh Lăng Tiêu. Thấy Lăng Tiêu đang nhìn mình, hắn mỉm cười thân thiện.

“Chào huynh đệ, ta là Mộc Phong. Huynh đệ tên gì?”

Lăng Tiêu đáp lại với nụ cười nhẹ. “Ta là Lăng Tiêu.”

Mộc Phong gật đầu. “Huyền Giới Tông thật sự hùng vĩ, phải không? Linh khí ở đây cũng nồng đậm hơn nhiều so với quê nhà ta. Ta chỉ mong có thể nhanh chóng đột phá Bão Nguyên Cảnh.”

Lăng Tiêu khẽ gật đầu, thầm nghĩ Mộc Phong là một người có tâm tính tốt. Hắn cũng nhận ra Mộc Phong đã đạt đến đỉnh Khí Hải Cảnh, sắp đột phá Bão Nguyên Cảnh. Đây là trình độ khá phổ biến trong số các tân đệ tử.

Đúng lúc đó, một giọng nói đầy ngạo mạn vang lên từ phía sau.

“Bão Nguyên Cảnh mà đã vội mừng? Một đám phế vật chỉ biết nhìn trời mà than thở. Huyền Giới Tông này cần là thiên tài, chứ không phải lũ chuột nhắt các ngươi.”

Lăng Tiêu và Mộc Phong quay lại, thấy một thanh niên cao lớn, mặt mày hung hăng, đang khoanh tay nhìn họ với vẻ khinh thường. Hắn ta tên là Triệu Cường, đến từ một gia tộc có thế lực khá lớn ở Huyền Giới, và đã sớm đạt đến Bão Nguyên Cảnh Sơ Kỳ trước khi gia nhập tông môn.

Mộc Phong cau mày, nhưng không nói gì. Hắn không muốn gây sự vào ngày đầu tiên.

Lăng Tiêu cũng chỉ liếc mắt nhìn Triệu Cường một cái rồi quay đi. Hắn không có hứng thú với những cuộc cãi vã vô bổ.

Sự thờ ơ của Lăng Tiêu dường như chọc tức Triệu Cường. “Ngươi là ai? Dám ngó lơ lời ta nói?”

Trưởng Lão Trần lúc này đã phát xong thẻ bài và công pháp, quay lại nhìn đám đệ tử. Ánh mắt ông dừng lại ở Triệu Cường. “Triệu Cường, hôm nay là ngày đầu tiên, không được gây sự.”

Triệu Cường đành phải nuốt cục tức, hừ lạnh một tiếng rồi quay đi. Hắn ghi nhớ khuôn mặt của Lăng Tiêu.

Sau khi nhận được thẻ bài và công pháp, Lăng Tiêu cùng các đệ tử khác được dẫn đến khu vực tu luyện cơ bản. Đây là một khu rừng nhỏ với nhiều bãi đất trống, nơi các đệ tử có thể thực hành công pháp và võ kỹ. Trưởng Lão Trần cũng đưa ra một bài kiểm tra nhỏ, yêu cầu mỗi đệ tử vận dụng công pháp nhập môn để phát ra một luồng linh lực vào bia đá kiểm tra.

Đây là cơ hội để Lăng Tiêu thể hiện tài năng của mình một cách có chừng mực. Hắn bước lên, hít một hơi thật sâu, vận chuyển linh lực theo công pháp. Một luồng linh lực tinh khiết, mạnh mẽ hơn hẳn so với những người khác, đánh vào bia đá. Bia đá phát ra một vầng sáng chói mắt, và chỉ số hiện lên khiến nhiều người phải kinh ngạc.

Triệu Cường đang đứng một bên, ánh mắt đầy khinh thường, bỗng chốc trợn tròn. Điểm số của Lăng Tiêu không phải là cao nhất, nhưng cũng nằm trong top 5 của lứa đệ tử này, và quan trọng hơn, linh lực của hắn vô cùng tinh thuần, khiến các trưởng lão kiểm tra phải gật gù tán thưởng.

Trưởng Lão Trần cũng nhìn Lăng Tiêu với ánh mắt khác. “Không tệ. Linh lực cực kỳ tinh khiết, nền tảng vững chắc. Tiểu tử, ngươi đã tu luyện công pháp gì trước đây?”

Lăng Tiêu cung kính đáp: “Đệ tử chỉ tu luyện một bộ công pháp gia truyền đơn giản, không đáng kể.” Hắn không muốn tiết lộ quá nhiều.

Trưởng Lão Trần không hỏi sâu thêm. Ông biết một số thiên tài có cơ duyên đặc biệt, hoặc gia tộc có truyền thừa tốt. “Tốt. Với nền tảng này, ngươi sẽ tiến bộ rất nhanh.”

Sau bài kiểm tra, các đệ tử được tự do tu luyện hoặc tìm hiểu tông môn. Lăng Tiêu quyết định không vội vàng. Hắn dành thời gian đi thăm thú Tàng Thư Các (Thư viện) của ngoại môn. Hắn muốn tìm hiểu thêm về Huyền Giới, về các thế lực lớn, và đặc biệt là về những manh mối liên quan đến Chí Tôn Thần Tàng và kẻ thù đã phong ấn mình.

Tàng Thư Các ngoại môn khá đồ sộ, chứa đựng vô số điển tịch từ công pháp, võ kỹ đến lịch sử, địa lý, và các loại dị văn. Lăng Tiêu cẩn thận chọn lọc, đọc lướt qua những quyển sách về lịch sử Huyền Giới, về các tông môn cổ xưa, và những truyền thuyết về các cường giả siêu phàm.

Hắn phát hiện ra rằng Huyền Giới không chỉ là một đại lục, mà là một tập hợp các tiểu thế giới và vùng đất rộng lớn, được cai trị bởi vô số tông môn, đế quốc và gia tộc. Trên các điển tịch cổ, đôi khi có nhắc đến những “Chí Tôn” hay “Đại Đế” từng xuất hiện trong các kỷ nguyên xa xưa, những người có khả năng điều khiển thiên địa, khai sơn phá thạch, di chuyển tinh tú.

Một quyển sách cũ kỹ, mang tên “Vạn Giới Dị Chí”, thu hút sự chú ý của hắn. Quyển sách này không nói nhiều về Huyền Giới hiện tại, mà lại mô tả về những “Đại Giới” khác, những nơi mà các cường giả có thể đạt đến cảnh giới “Đế Vương” hay thậm chí là “Chân Thần”. Nó cũng đề cập đến một “Tổ Chức Hắc Ám” bí ẩn, được cho là đã thao túng vận mệnh của vô số thế giới từ thời thượng cổ, với mục đích không ai hay biết.

Trái tim Lăng Tiêu đập mạnh. “Tổ Chức Hắc Ám?” Từ này nghe thật quen thuộc, như thể hắn đã từng nghe thấy ở đâu đó trong giấc mơ, hoặc trong những ký ức bị phong ấn. Có lẽ, đây chính là manh mối đầu tiên về kẻ thù của hắn.

Hắn cố gắng ghi nhớ mọi chi tiết trong quyển sách, đặc biệt là những đoạn văn mơ hồ nói về “Chí Tôn Thần Tàng” và “huyết mạch bị nguyền rủa”. Quyển sách không giải thích rõ, nhưng lại hé lộ rằng những ai sở hữu “huyết mạch chí tôn” thường bị các thế lực cổ xưa săn lùng hoặc phong ấn vì một mục đích nào đó.

Buổi chiều, Lăng Tiêu quay về phòng tu luyện, tâm trạng đầy suy tư. Hắn đã tìm thấy manh mối, dù chỉ là một cái tên mơ hồ, nhưng đủ để khẳng định rằng kẻ thù của hắn không chỉ là một cá nhân hay một thế lực nhỏ bé, mà là một tổ chức khổng lồ, ẩn mình trong bóng tối, có thể đã tồn tại từ vô số kỷ nguyên.

Hắn ngồi xuống, bắt đầu vận công. Linh khí trong phòng dường như bị một luồng lực vô hình kéo đến, tạo thành một xoáy nước nhỏ xung quanh hắn. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể khẽ rung động, hấp thu và chuyển hóa linh khí với tốc độ kinh người. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài, đầy rẫy nguy hiểm và thách thức. Nhưng hắn không hề sợ hãi.

“Tổ Chức Hắc Ám… Ta sẽ tìm ra các ngươi, và đòi lại tất cả những gì thuộc về ta!” Lăng Tiêu thầm gầm lên trong lòng. Quyết tâm trong mắt hắn bùng cháy rực rỡ hơn bao giờ hết. Hắn sẽ không chỉ là một đệ tử ngoại môn tầm thường, mà sẽ trở thành một Chí Tôn, một Đế Vương, thống ngự vạn giới, và khai sáng một kỷ nguyên mới.

Đêm lại buông xuống. Dưới ánh trăng mờ ảo, Lăng Tiêu tiếp tục chìm đắm trong tu luyện. Mỗi ngày trôi qua, hắn càng thêm khao khát sức mạnh, càng thêm mong muốn khám phá bí mật của bản thân và của vũ trụ bao la này. Huyền Giới Tông chỉ là khởi đầu, một bước đệm cho hành trình vạn dặm của hắn. Hạt giống chí tôn đã nảy mầm, và giờ đây, nó đang âm thầm vươn mình, chuẩn bị cho một ngày long trời lở đất.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8