Chí Tôn Vạn Đế
Chương 144
CHƯƠNG 144: Thần Đồng Hiện Thế, Huyền Giới Tông Hội
Kim quang rực rỡ từ Lạc Thần Sơn Mạch đã tan biến, nhưng dư âm của nó vẫn còn vương vấn trong không khí, như một lời thì thầm của một sự kiện kinh thiên động địa vừa xảy ra. Lăng Tiêu đã nhanh chóng rời đi, thân ảnh hắn hòa vào màn đêm, không để lại chút dấu vết nào. Tốc độ của hắn giờ đây còn nhanh hơn trước rất nhiều, như một bóng ma lướt qua các ngọn cây, dễ dàng tránh né mọi ánh mắt dò xét.
Không lâu sau khi Lăng Tiêu biến mất, một vài luồng khí tức cường đại mà hắn cảm nhận được đã ập đến. Đầu tiên là ba đạo nhân ảnh, hai nam một nữ, tất cả đều tỏa ra uy áp của cường giả Nguyên Anh cảnh. Họ là những trưởng lão từ các tông môn lớn gần kề, những người có nhiệm vụ giám sát các khu vực nguy hiểm, ngăn chặn dị biến ảnh hưởng đến bình an của Huyền Giới.
Một nam nhân trung niên với bộ râu dài thướt tha, mặc đạo bào xanh lam, khẽ nhíu mày khi nhìn vào khu vực phế tích cổ đại đã trở nên bình thường trước mắt. “Quả nhiên, đã không còn gì nữa rồi.” Giọng hắn trầm thấp, mang theo chút tiếc nuối. Hắn là Trưởng lão Thanh Huyền của Thiên Tinh Các, một trong ba tông môn đứng đầu khu vực này.
Nữ tử duy nhất trong nhóm, một mỹ nhân lạnh lùng vận y phục trắng như tuyết, là Hộ pháp Băng Nguyệt của Băng Tuyết Cung. Nàng dùng ánh mắt sắc bén quét qua từng ngóc ngách của phế tích, thậm chí còn tung ra thần niệm thăm dò. “Sức mạnh lúc nãy… chắc chắn là một loại dị tượng trời sinh, hoặc có chí bảo xuất thế. Đáng tiếc, chúng ta đến muộn.”
Nam nhân cuối cùng, vạm vỡ như một ngọn núi nhỏ, là Trưởng lão Hỏa Diễm của Liệt Dương Tông. Hắn gãi gãi đầu, vẻ mặt tràn đầy bực dọc. “Chết tiệt! Kim quang kia rực rỡ đến vậy, lẽ nào có Chí Bảo xuất thế mà chúng ta lại bỏ lỡ sao? Thật là oan uổng!”
Thanh Huyền Trưởng lão vuốt râu, ánh mắt lấp lánh suy tư. “Không đơn giản chỉ là chí bảo xuất thế. Dị tượng như vậy, e là liên quan đến một loại thể chất đặc thù nào đó, hoặc một loại thần thông cổ xưa vừa được khai mở. Dù là gì đi nữa, người may mắn đó chắc chắn không phải kẻ tầm thường. Sự kiện này e rằng sẽ gây chấn động không nhỏ trong Huyền Giới.”
Ba vị cường giả Nguyên Anh cảnh sau đó cũng tản ra, dùng hết khả năng để tìm kiếm bất kỳ dấu vết nào còn sót lại, nhưng vô vọng. Lăng Tiêu đã xóa sạch mọi dấu vết, kỹ năng ẩn nấp của hắn đã đạt đến một cảnh giới cao siêu. Họ chỉ có thể thở dài tiếc nuối, mang theo nỗi hoài nghi và tò mò về kẻ may mắn đã đoạt được cơ duyên kinh người này.
Trong khi đó, Lăng Tiêu đã cách xa Lạc Thần Sơn Mạch hàng trăm dặm. Hắn tìm một hang động kín đáo trong một khu rừng rậm, bố trí vài trận pháp đơn giản để che giấu khí tức, sau đó ngồi xuống tĩnh tâm. Hắn cần thời gian để làm quen với sức mạnh mới, đặc biệt là Chí Tôn Thần Đồng vừa thức tỉnh.
Khẽ nhắm mắt lại, Lăng Tiêu cảm nhận được một luồng năng lượng thần bí cuộn trào trong đôi mắt mình. Khi hắn mở mắt ra lần nữa, thế giới dường như đã thay đổi. Mọi vật trở nên rõ ràng và sắc nét hơn gấp vạn lần. Hắn có thể nhìn thấy dòng chảy của linh khí trong không khí, những đường vân phức tạp trên lá cây, thậm chí là sự lưu chuyển của huyết mạch trong cơ thể mình.
Chí Tôn Thần Đồng không chỉ là một cặp mắt có thể nhìn xuyên thấu, mà còn là một cổng thông tin kết nối với những bí ẩn sâu xa của vũ trụ. Hắn có thể dễ dàng nhận ra những điểm yếu trong cấu trúc của một hòn đá, phân tích các thuộc tính của một loại thảo dược, hay thậm chí là phỏng đoán được quỹ đạo của một đòn tấn công trước khi nó diễn ra.
Lăng Tiêu thử tập trung thần niệm vào một phiến đá trước mặt. Lập tức, phiến đá như trở nên trong suốt, hắn có thể thấy rõ cấu trúc tinh thể bên trong, từng hạt vật chất nhỏ bé đang rung động. Hắn thậm chí còn có thể cảm nhận được một luồng linh khí cực kỳ yếu ớt đang bị giam cầm trong đó, một viên Linh Tinh cấp thấp đã hình thành từ hàng vạn năm trước.
“Thật kinh khủng!” Lăng Tiêu thốt lên, trong lòng tràn ngập sự kinh ngạc. Với Chí Tôn Thần Đồng, hắn có thể dễ dàng phát hiện ra các báu vật ẩn giấu, nhìn thấu mọi trận pháp, ảo cảnh, và thậm chí là các kỹ năng ẩn giấu của đối thủ. Khả năng phán đoán và phân tích của hắn đã được nâng lên một tầm cao mới, khiến hắn trở nên bất khả chiến bại trong các cuộc đối đầu cùng cấp bậc.
Hắn còn phát hiện ra rằng, Chí Tôn Thần Đồng còn mang theo một khả năng đặc biệt: khả năng sao chép và diễn giải công pháp. Bằng cách quan sát một công pháp hoặc kỹ năng của người khác, Chí Tôn Thần Đồng có thể phân tích cấu trúc năng lượng, nguyên lý vận hành, và thậm chí là chỉ ra những điểm cần cải thiện. Điều này có nghĩa là, hắn có thể học hỏi và tinh luyện bất kỳ công pháp nào mà hắn nhìn thấy, với tốc độ nhanh hơn người thường gấp bội.
“Với Chí Tôn Thần Đồng này, Đại Hội Thiên Tài của Huyền Giới Tông sẽ không còn là thử thách quá lớn nữa.” Lăng Tiêu mỉm cười tự tin. Hắn đã có trong tay một vũ khí bí mật mạnh mẽ, giúp hắn nổi bật giữa vô số thiên tài từ khắp Huyền Giới.
Tuy nhiên, hắn cũng nhận ra rằng việc sử dụng Thần Đồng đòi hỏi một lượng lớn thần niệm và linh khí. Nếu sử dụng quá mức, đôi mắt hắn sẽ cảm thấy mệt mỏi và đau nhức. Hắn cần phải rèn luyện thêm để có thể phát huy toàn bộ sức mạnh của nó.
Sau khi đã nắm sơ qua những khả năng của Chí Tôn Thần Đồng, Lăng Tiêu tiếp tục hành trình của mình. Hướng đi của hắn là Huyền Giới Tông, nơi Đại Hội Thiên Tài sẽ được tổ chức trong vài ngày tới.
Càng đến gần Huyền Giới Tông, không khí càng trở nên sôi động. Các thị trấn và thành phố xung quanh tông môn lớn này đều trở nên đông đúc lạ thường. Vô số thanh niên tuấn kiệt, đến từ các gia tộc, tông môn lớn nhỏ khác nhau, đều đổ về đây với khát vọng được một lần thể hiện tài năng, được Huyền Giới Tông để mắt tới, và có cơ hội bước vào cánh cửa tu luyện rộng lớn hơn.
Lăng Tiêu bước vào một thị trấn có tên là Phong Vân Trấn, nằm cách Huyền Giới Tông chỉ khoảng một ngày đường. Con đường lát đá cổ kính chật kín người qua lại, tiếng ồn ào của người bán hàng, tiếng cười nói của các tu sĩ trẻ, cùng với những luồng khí tức mạnh yếu khác nhau, tạo nên một bức tranh vô cùng sống động.
Hắn chọn một quán trà nhỏ, yên tĩnh ở góc phố, ngồi xuống và gọi một ấm trà. Với Chí Tôn Thần Đồng, hắn dễ dàng lắng nghe và thu thập thông tin từ những cuộc trò chuyện xung quanh mà không cần phải cố ý. Hắn muốn biết thêm về các đối thủ tiềm năng, cũng như những tin tức nóng hổi về Đại Hội Thiên Tài.
“Nghe nói, lần này Huyền Giới Tông đã mời cả Tứ Đại Thiên Tài của các tông môn lớn đến tham gia, chỉ để làm nền cho con cháu của họ mà thôi.” Một tu sĩ trẻ tuổi, ăn mặc sang trọng, nói với vẻ khinh thường.
“Ngươi nói đúng. Vị thiếu chủ của Thiên Kiếm Môn, Kiếm Vô Trần, đã đạt tới Trúc Cơ đỉnh phong ở tuổi hai mươi lăm, kiếm ý thông thiên. Còn có Thánh Nữ của Băng Tuyết Cung, Lâm Thi Vũ, với Băng Linh Căn hiếm có, tu vi cũng đã vượt qua Trúc Cơ viên mãn.” Một tu sĩ khác tiếp lời, giọng điệu đầy ngưỡng mộ và có chút sợ hãi.
Lăng Tiêu nhấp một ngụm trà, trong lòng ghi nhớ những cái tên này. Kiếm Vô Trần, Lâm Thi Vũ… những cái tên đã vang danh khắp Huyền Giới. Tuy nhiên, hắn không hề cảm thấy áp lực. Ngược lại, một ngọn lửa chiến ý bùng cháy trong lồng ngực hắn. Hắn muốn đối đầu với những thiên tài mạnh nhất, để kiểm chứng sức mạnh của Chí Tôn Thần Đồng, và để tên tuổi của “Lăng Tiêu” thực sự chấn động Huyền Giới.
Hắn cũng nghe được một vài tin tức về Huyền Giới Tông, về các trưởng lão quyền lực, và những quy tắc khắc nghiệt của tông môn. Đại Hội Thiên Tài lần này không chỉ là một cuộc tỷ thí, mà còn là một cuộc sàng lọc tàn khốc. Chỉ những người thực sự xuất sắc mới có cơ hội bước vào Huyền Giới Tông, và thậm chí còn có cơ hội được các trưởng lão cấp cao để mắt tới.
Đặc biệt, hắn còn nghe phong phanh về một sự kiện kỳ lạ xảy ra ở Lạc Thần Sơn Mạch vài ngày trước, một luồng kim quang rực rỡ bùng nổ, khiến cả Huyền Giới chấn động. Các tu sĩ đều đồn đoán về một chí bảo hoặc một cơ duyên kinh người nào đó. Lăng Tiêu mỉm cười thầm, biết rằng đó chính là do Chí Tôn Thần Đồng của hắn mà ra. Điều này càng khẳng định rằng hắn đã đi đúng hướng, và con đường phía trước sẽ còn nhiều thử thách cam go hơn.
Sau khi thu thập đủ thông tin, Lăng Tiêu đứng dậy. Hắn cảm thấy mình đã sẵn sàng. Huyền Giới Tông, Đại Hội Thiên Tài, và những thiên tài khắp nơi, tất cả đều đang chờ đợi sự xuất hiện của hắn. Một kỷ nguyên mới của Lăng Tiêu đang bắt đầu, và hắn sẽ dùng chính đôi mắt Chí Tôn Thần Đồng của mình để khai phá mọi bí ẩn, chinh phục mọi thử thách, và từng bước vươn lên đỉnh cao Chí Tôn.
Đêm đó, Lăng Tiêu tìm một khách điếm để nghỉ ngơi. Hắn không hề vội vàng, mà dành thời gian để điều chỉnh trạng thái, làm quen sâu hơn với Chí Tôn Thần Đồng. Hắn biết, Đại Hội Thiên Tài không chỉ là một cơ hội, mà còn là một bước ngoặt quan trọng để hắn tiếp tục hành trình tìm kiếm sự thật về thân thế, về Chí Tôn Thần Tàng, và về kẻ thù đã phong ấn hắn. Ánh mắt hắn lóe lên một tia sáng kiên định, chứa đựng khát vọng vô tận.
Sáng hôm sau, Lăng Tiêu rời khỏi Phong Vân Trấn, một mình tiến về phía Huyền Giới Tông, nơi vận mệnh của hắn và cả Huyền Giới đang chờ đợi.
Hành trình Chí Tôn Vạn Đế của Lăng Tiêu, từ đây, sẽ chính thức bước sang một trang sử mới, đầy rẫy thử thách nhưng cũng tràn ngập cơ duyên.