Chí Tôn Vạn Đế
Chương 142
Chương 142: Lạc Thần Sơn Mạch
Viên ngọc bội màu xanh biếc đã hoàn toàn dung nhập vào cơ thể Lăng Tiêu, không để lại bất kỳ dấu vết vật chất nào, chỉ có một luồng khí tức cổ xưa, huyền ảo lặng lẽ lan tỏa trong đan điền hắn. Cùng lúc đó, một tấm bản đồ chi tiết, không phải của bất kỳ khu vực nào hắn từng biết, mà là bản đồ nội bộ của ngọn núi đen khổng lồ đang sừng sững trước mặt, hiện rõ mồn một trong tâm trí hắn. Nó không chỉ hiển thị địa hình, mà còn vạch ra những con đường ẩn, những điểm nút năng lượng, và cả những khu vực bị phong ấn sâu thẳm.
Xung quanh, những ánh mắt thèm khát và đầy nghi hoặc vẫn dán chặt vào Lăng Tiêu. Các cường giả từ các tông môn lớn nhỏ, các thiên tài kiệt xuất, tất cả đều vừa chứng kiến một cảnh tượng không thể tin nổi: Thần Khí Dẫn Lộ, vật phẩm mà vô số người tranh đoạt, đã tự động chọn Lăng Tiêu và dung nhập vào hắn. Sự ghen tị, phẫn nộ, và cả một chút sợ hãi bắt đầu bùng lên trong không khí.
“Hắn… hắn đã nuốt Thần Khí Dẫn Lộ!” một đệ tử tông môn nhỏ lắp bắp, giọng run rẩy.
“Cái gì mà nuốt? Rõ ràng là thần khí đã nhận chủ!” một trưởng lão có kiến thức uyên bác hơn nhíu mày, “Nhưng tại sao lại là một tên tiểu tử vô danh?”
Thiên Cơ Tử, với nụ cười bí hiểm thường trực, lúc này cũng thoáng cứng lại. Ánh mắt hắn lóe lên tia suy tư sâu xa, nhìn chằm chằm vào Lăng Tiêu như muốn xuyên thấu mọi bí mật. Hắn không thể tính toán ra được bước đi này của Lăng Tiêu, hay nói đúng hơn, là bước đi của Thần Khí Dẫn Lộ.
Lăng Tiêu hoàn toàn phớt lờ những ánh mắt đó. Hắn cảm nhận được sức mạnh mới đang dần ổn định trong cơ thể, và quan trọng hơn, là sự dẫn dắt rõ ràng từ tấm bản đồ trong tâm trí. Ngọn núi đen không còn là một khối bí ẩn mờ mịt, mà đã trở thành một mê cung có lối ra, một kho tàng có chìa khóa.
Hắn ngước nhìn lên đỉnh núi đen, nơi sương mù cuồn cuộn như một bức màn che giấu. Trong tâm trí hắn, ngọn núi này có một cái tên: Lạc Thần Sơn Mạch. Một cái tên gợi lên sự suy tàn của các vị thần, nhưng cũng ẩn chứa cơ duyên nghịch thiên. Hắn biết, thời gian không cho phép hắn chần chừ. Kẻ thù của hắn, những kẻ đã phong ấn hắn, đang ẩn mình đâu đó. Và Chí Tôn Thần Tàng, nguồn gốc sức mạnh bị đánh cắp, chính là chìa khóa để hắn vạch trần tất cả.
“Ngươi định đi đâu?” Một giọng nói lạnh lùng vang lên. Là Hàn Băng Nữ, Thiên Tuyết Dao, nàng ta đã kìm nén sự tức giận và nghi ngờ từ nãy đến giờ. “Ngươi nghĩ có thể nuốt Thần Khí Dẫn Lộ rồi bỏ đi sao? Giao nó ra!”
Lăng Tiêu khẽ nhếch môi, ánh mắt sắc như kiếm. “Ta không có gì để giao ra cả. Nó đã dung nhập vào ta.”
“Ngươi nghĩ chúng ta sẽ tin sao?” Một thiên tài khác gầm lên, bước tới. “Giao ra hoặc chết!”
Hơn chục cường giả và thiên tài lập tức bao vây Lăng Tiêu. Ánh mắt họ rực cháy tham lam, không ai muốn bỏ lỡ cơ hội đoạt lấy Thần Khí Dẫn Lộ, hoặc ít nhất là một phần bí mật của nó. Họ tin rằng Lăng Tiêu chỉ là một kẻ may mắn, không đủ khả năng giữ lấy bảo vật này.
Lăng Tiêu lướt qua đám đông, ánh mắt dừng lại ở Thiên Tuyết Dao và Thiên Cơ Tử. “Các ngươi muốn thử?” Giọng hắn bình thản, nhưng ẩn chứa sát ý lạnh lẽo.
“Ta không muốn Thần Khí Dẫn Lộ.” Thiên Cơ Tử đột nhiên lên tiếng, thu hút sự chú ý. Hắn nhìn Lăng Tiêu với vẻ hứng thú. “Nhưng ta rất tò mò về những gì ngươi sẽ tìm thấy trong Lạc Thần Sơn Mạch. Ta muốn xem ngươi có thể đi được bao xa.”
Lời nói của Thiên Cơ Tử như một gáo nước lạnh tạt vào đám đông. Hắn ta là người đứng đầu Thần Toán Môn, lời nói của hắn luôn có trọng lượng. Thiên Tuyết Dao cũng khẽ cau mày, nàng cảm thấy Lăng Tiêu có gì đó khác lạ. Mặc dù hắn chỉ mới là Nguyên Anh cảnh đỉnh phong, nhưng khí chất lúc này lại toát ra vẻ bất phàm, khiến người khác không dám khinh thường.
Lăng Tiêu không thèm để ý đến những kẻ còn lại. Hắn vận chuyển Linh Lực, thân hình hóa thành một đạo tàn ảnh, lao thẳng về phía Lạc Thần Sơn Mạch. Tốc độ của hắn nhanh như chớp, khiến những kẻ có ý định truy đuổi chỉ kịp hít một ngụm khói bụi.
“Hắn điên rồi! Hắn thực sự dám tiến vào Lạc Thần Sơn Mạch!”
“Khu vực đó là tử địa, không ai có thể sống sót trở ra!”
Mặc kệ những lời kinh hãi và chỉ trích, Lăng Tiêu vẫn không hề dừng lại. Ngay khi hắn chạm vào rìa núi, một luồng khí tức cổ xưa, nặng nề ập tới, như muốn nghiền nát tâm trí hắn. Sương mù dày đặc bao phủ, nuốt chửng mọi ánh sáng, khiến tầm nhìn bị hạn chế đến mức tối đa. Những linh thực, cây cối ở đây đều biến dị, mang theo vẻ quỷ dị và nguy hiểm.
Tuy nhiên, đối với Lăng Tiêu, đây không phải là một mê cung vô vọng. Tấm bản đồ trong tâm trí hắn phát sáng, vạch rõ từng con đường, từng cạm bẫy ẩn giấu. Hắn cảm nhận được sự cộng hưởng mạnh mẽ giữa Thần Khí Dẫn Lộ và Lạc Thần Sơn Mạch, như thể ngọn núi này chính là một phần của Chí Tôn Thần Tàng, hoặc là một cánh cổng dẫn đến nó.
Bước chân hắn vững vàng, vượt qua những khu vực đầy cạm bẫy mà người khác phải mất mạng mới có thể nhận ra. Hắn tránh né những linh thú biến dị ẩn mình trong sương mù, vượt qua những dòng suối độc, những vực sâu không đáy. Thần Khí Dẫn Lộ không chỉ dẫn đường, mà còn tỏa ra một luồng năng lượng trấn áp, khiến những linh thú cấp thấp phải run sợ và tránh xa.
Càng đi sâu, không khí càng trở nên quỷ dị. Những bức tường đá đen kịt hiện ra, khắc đầy những phù văn cổ xưa mà Lăng Tiêu chưa từng thấy bao giờ. Chúng tỏa ra một luồng khí tức xa xưa, mang theo hơi thở của thời đại Hồng Hoang. Đây không phải là một bí cảnh tự nhiên, mà là một di tích khổng lồ, được tạo ra bởi một sức mạnh vĩ đại nào đó.
Lăng Tiêu đi qua một cánh cổng đá cổ kính, bề mặt đã bị phong hóa nặng nề. Vừa bước qua, tầm nhìn của hắn bỗng trở nên rõ ràng hơn, sương mù tan bớt, nhưng thay vào đó là một khu rừng cây cổ thụ to lớn, thân cây đen nhánh như sắt, lá cây đỏ như máu. Những ánh sáng lập lòe như đom đóm trôi nổi giữa không trung, mang theo vẻ ma mị.
Bản đồ trong tâm trí hắn chỉ dẫn đến một con đường mòn hẹp, ẩn mình giữa những thân cây khổng lồ. Lăng Tiêu biết, đây chính là lối đi mà chưa ai từng khám phá. Hắn tiến vào con đường đó, cảm nhận được một luồng áp lực vô hình bao trùm, như muốn nghiền nát ý chí của hắn. Nhưng áp lực này không thể lay chuyển Lăng Tiêu. Hắn đã trải qua quá nhiều gian nan, ý chí của hắn đã được tôi luyện đến mức kiên cường.
Đột nhiên, một tiếng gầm rú vang vọng, xé tan sự tĩnh lặng của khu rừng. Một con hắc hổ khổng lồ, toàn thân được bao phủ bởi những vảy đá sắc nhọn, đôi mắt đỏ rực như máu, lao ra từ trong bụi cây, nhắm thẳng vào Lăng Tiêu. Nó là một linh thú cấp độ Vô Cực Cảnh sơ kỳ, cực kỳ hung hãn, trấn giữ con đường này.
Lăng Tiêu không hề nao núng. Hắn rút Thiên Lôi Kiếm ra, kiếm ý bùng nổ. “Đến đây!”
Hắc hổ gầm lên, tung ra một đòn vuốt sắc bén, xé rách không khí. Lăng Tiêu thân hình lóe lên, tránh thoát một cách khéo léo, đồng thời Thiên Lôi Kiếm trong tay hắn đã chém ra. “Thiên Lôi Kiếm Quyết – Lôi Vân Phá Cửu Tiêu!”
Một luồng kiếm khí màu tím mang theo sức mạnh sấm sét bùng nổ, chém thẳng vào đầu con hắc hổ. Hắc hổ kêu lên một tiếng thê lương, thân hình khổng lồ đổ rầm xuống. Mặc dù nó có lớp vảy cứng rắn, nhưng không thể chống lại sức mạnh của Thiên Lôi Kiếm Quyết đã được Lăng Tiêu tu luyện đến cảnh giới cao.
Sau khi tiêu diệt hắc hổ, Lăng Tiêu không dừng lại mà tiếp tục tiến sâu. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn vô số hiểm nguy đang chờ đợi, nhưng cũng tiềm ẩn những cơ duyên lớn lao hơn. Hắn cảm nhận được sự kích động từ Chí Tôn Thần Tàng sâu trong đan điền, như thể nó đang réo gọi, thúc giục hắn tiến về phía trước, về nơi cất giấu bí mật cuối cùng.
Bản đồ trong tâm trí hắn dần dần hiện ra một điểm sáng chói lọi ở trung tâm Lạc Thần Sơn Mạch, nơi đó có một luồng năng lượng cổ xưa, hùng vĩ đang bùng nổ, mạnh mẽ đến mức khiến hắn phải rung động. Đó chính là nơi cất giấu bí mật của Chí Tôn Thần Tàng, và cũng là nơi hắn sẽ tìm thấy câu trả lời cho thân phận thật sự của mình. Lăng Tiêu siết chặt tay, ánh mắt kiên định. Hắn sẽ vén màn tất cả.