Chí Tôn Vạn Đế
Chương 14

Cập nhật lúc: 2026-03-18 14:21:01 | Lượt xem: 3

Chương 14: Thánh Long Sơ Thí

Bình minh ló dạng, những tia nắng đầu tiên xuyên qua khung cửa sổ đơn sơ, rải nhẹ lên gương mặt thanh tú của Lăng Tiêu. Hắn mở mắt, cảm nhận sự thay đổi trong cơ thể. Dòng linh khí sau một đêm vận chuyển theo công pháp “Vạn Tượng Thôn Thiên Quyết” đã trở nên hùng hậu hơn, tuy chưa đột phá cảnh giới nhưng đã vững chắc hơn rất nhiều.

Thánh Long Cung. Ba chữ này vang vọng trong tâm trí hắn. Đây là bệ phóng, là nơi hắn sẽ bắt đầu hành trình vươn lên giữa Huyền Giới rộng lớn. Hắn nhớ lại những lời của trưởng lão lúc nhập môn: “Thánh Long Cung có hàng vạn đệ tử, chia thành Ngoại Môn, Nội Môn và Hạch Tâm. Ngoại Môn đệ tử đông đảo nhất, cũng là những người có thiên phú thấp nhất hoặc mới gia nhập. Muốn trở thành Nội Môn đệ tử, phải trải qua khảo hạch nghiêm ngặt hoặc đạt được công lao hiển hách. Còn Hạch Tâm đệ tử, mỗi người đều là thiên chi kiêu tử, có hy vọng vấn đỉnh Đại Đạo.”

Lăng Tiêu đứng dậy, cảm nhận sức sống dồi dào chảy trong huyết quản. Hắn không còn là phế vật ở Lăng gia, không còn là kẻ bị người đời khinh rẻ. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể tuy vẫn còn phong ấn phần lớn, nhưng mỗi lần hắn vận chuyển công pháp, những mảnh vụn ký ức về cung điện nguy nga, ngai vàng lấp lánh lại hiện lên rõ nét hơn. Hắn biết, con đường phía trước còn dài, nhưng hắn sẽ không lùi bước.

Sáng sớm, các đệ tử Ngoại Môn phải tập trung tại quảng trường luyện võ. Lăng Tiêu đi theo dòng người, quan sát xung quanh. Thánh Long Cung quả nhiên không hổ danh là một trong những tông môn hàng đầu Huyền Giới. Kiến trúc hùng vĩ, những dãy núi lơ lửng giữa không trung, những thác nước linh khí đổ xuống, tất cả đều toát lên vẻ thần bí và tráng lệ. Linh khí ở đây cũng nồng đậm hơn gấp mười lần so với Lăng gia nhỏ bé trước kia.

Tại quảng trường, một vị chấp sự trung niên, thân hình vạm vỡ, ánh mắt sắc bén đang đứng đợi. Ông ta tên là Trương Hổ, phụ trách quản lý và chỉ đạo các đệ tử Ngoại Môn. “Các ngươi nghe đây! Hôm nay là ngày đầu tiên các đệ tử mới chính thức bắt đầu tu luyện tại Thánh Long Cung. Các ngươi đều là những kẻ may mắn được ban cho cơ hội này. Nhưng đừng quên, may mắn không đi kèm với sức mạnh. Muốn có tài nguyên, muốn có công pháp cao cấp, muốn được trưởng lão chú ý, các ngươi phải tự mình tranh đoạt!” Giọng Trương Hổ vang vọng, đầy uy áp.

“Mỗi tháng, các ngươi sẽ có một lần khảo hạch thực lực. Ai đạt đủ tiêu chuẩn sẽ được ban thưởng linh thạch, đan dược, và có cơ hội tiến vào Nội Môn. Ai liên tục không đạt, sẽ bị tước đoạt thân phận đệ tử, trục xuất khỏi tông môn!”

Một làn sóng xôn xao nổi lên giữa đám đệ tử. Lăng Tiêu im lặng lắng nghe. Hắn biết, đây là quy tắc sinh tồn khắc nghiệt của thế giới tu luyện.

“Bài kiểm tra đầu tiên của các ngươi rất đơn giản,” Trương Hổ tiếp tục, “chỉ là một bài kiểm tra sức mạnh cơ bản và khả năng hấp thụ linh khí. Các ngươi sẽ lần lượt tiến lên, đặt tay lên Thạch Trắc Linh Đài. Linh Đài sẽ hiển thị cấp độ tu vi và độ tinh thuần của linh khí trong cơ thể các ngươi.”

Đám đệ tử bắt đầu xếp hàng. Lăng Tiêu đứng ở cuối, quan sát những người đi trước. Hầu hết đều ở Võ Sĩ Cảnh tầng thứ ba hoặc thứ tư, một số ít đạt đến tầng thứ năm. Khi một đệ tử đặt tay lên Linh Đài, một cột sáng sẽ hiện lên, kèm theo con số biểu thị sức mạnh. Trương Hổ thỉnh thoảng gật đầu hoặc lắc đầu, vẻ mặt không chút biểu cảm.

Một thanh niên dáng người cao lớn, khí chất kiêu ngạo bước lên. “Lý Phàm, Võ Sĩ Cảnh tầng thứ sáu, linh khí tinh thuần!” Trương Hổ khẽ gật đầu, ánh mắt thoáng chút tán thưởng. Lý Phàm nở một nụ cười đắc ý, liếc nhìn đám đệ tử xung quanh.

“Hừ, tưởng mình giỏi lắm sao!” Một tiếng hừ lạnh vang lên. Một thiếu nữ mặc y phục màu xanh lam, dung mạo thanh tú nhưng ánh mắt sắc sảo, bước đến. “Vũ Phi Yến, Võ Sĩ Cảnh tầng thứ sáu, linh khí tinh thuần!” Cột sáng của nàng thậm chí còn cao hơn Lý Phàm một chút. Lý Phàm sắc mặt hơi biến, nhưng không nói gì.

Lăng Tiêu nhận ra hai người này. Họ là những thiên tài nổi bật trong số các đệ tử mới, có lẽ đã đạt đến Võ Sĩ Cảnh tầng thứ sáu trước khi nhập môn.

Đến lượt Lăng Tiêu. Hắn bước lên, đặt tay lên Thạch Trắc Linh Đài. Một dòng năng lượng lạnh lẽo truyền vào cơ thể, rồi Linh Đài phát ra một ánh sáng xanh nhạt. “Lăng Tiêu, Võ Sĩ Cảnh tầng thứ ba, linh khí tinh khiết.” Trương Hổ đọc to.

Cả quảng trường im lặng một chút, rồi những tiếng xì xào bắt đầu nổi lên. “Võ Sĩ Cảnh tầng thứ ba? Thấp vậy sao?” “Chẳng trách lại bị xếp vào Ngoại Môn, thiên phú kém quá.” “Có khi nào là kẻ đi cửa sau không?”

Lý Phàm và Vũ Phi Yến cũng khẽ nhíu mày. Võ Sĩ Cảnh tầng thứ ba đúng là quá thấp so với tiêu chuẩn của một tông môn lớn như Thánh Long Cung. Ngay cả Lăng Tiêu cũng cảm thấy hơi bất ngờ. Hắn rõ ràng đã đạt đến tầng thứ năm sau khi thức tỉnh Chí Tôn Thần Tàng và tu luyện “Vạn Tượng Thôn Thiên Quyết” một thời gian. Có lẽ, Thạch Trắc Linh Đài này không thể hoàn toàn đo lường được sự đặc biệt của hắn, hoặc Chí Tôn Thần Tàng đã che giấu một phần sức mạnh của hắn.

Trương Hổ nhìn Lăng Tiêu một chút, ánh mắt có chút nghi hoặc nhưng cũng không nói gì. “Tiếp theo!” Ông ta ra hiệu.

Mặc dù kết quả không được như mong đợi, Lăng Tiêu không hề nản lòng. Hắn biết thực lực của mình không chỉ dừng lại ở đó. “Võ Sĩ Cảnh tầng thứ ba” chỉ là một vỏ bọc, một sự che giấu hoàn hảo cho sức mạnh đang lớn dần bên trong. Điều này thậm chí còn tốt, giúp hắn tránh được sự chú ý không cần thiết trong giai đoạn đầu.

Sau bài kiểm tra, Trương Hổ phân phát các công pháp cơ bản và chỉ định các khu vực tu luyện. “Trong ba ngày tới, các ngươi phải nắm vững ‘Thánh Long Quyết’ tầng thứ nhất. Ba ngày sau, ta sẽ kiểm tra. Ai không đạt, tự chịu hình phạt!”

Lăng Tiêu nhận lấy một quyển sách mỏng. ‘Thánh Long Quyết’ là công pháp nhập môn của Thánh Long Cung, chú trọng vào việc hấp thụ và vận chuyển linh khí, củng cố kinh mạch. Đối với người bình thường, nắm vững tầng thứ nhất trong ba ngày là một thử thách không nhỏ.

Hắn trở về phòng, ngồi xếp bằng trên giường. Hắn mở ‘Thánh Long Quyết’, lướt qua nội dung. Chỉ mất một lát, hắn đã nắm bắt được toàn bộ yếu lĩnh. ‘Vạn Tượng Thôn Thiên Quyết’ mà hắn tu luyện vượt xa ‘Thánh Long Quyết’ về độ thâm sâu và hiệu quả. Việc vận hành ‘Thánh Long Quyết’ đối với hắn đơn giản như hít thở.

Hắn bắt đầu vận chuyển ‘Thánh Long Quyết’. Dòng linh khí trong cơ thể hắn nhanh chóng lưu chuyển theo lộ tuyến mới. Điều kỳ lạ là, khi hắn vận chuyển ‘Thánh Long Quyết’, Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể cũng khẽ rung động, như thể đang hấp thụ và phân tích công pháp này. Linh khí được ‘Thánh Long Quyết’ hấp thụ, sau khi đi qua Chí Tôn Thần Tàng, trở nên tinh khiết và hùng hậu hơn gấp bội, sau đó mới hòa vào kinh mạch của hắn.

Trong chớp mắt, Lăng Tiêu đã hoàn thành một chu thiên tu luyện. Hắn cảm thấy ‘Thánh Long Quyết’ tầng thứ nhất đã hoàn toàn ăn sâu vào cơ thể. Không chỉ vậy, dựa vào sự trợ giúp của Chí Tôn Thần Tàng, hắn còn cảm nhận được những tầng sâu hơn của công pháp này, những điều mà ngay cả người viết ra nó cũng chưa chắc đã thấu hiểu.

Hắn quyết định thử vận chuyển tầng thứ hai, rồi tầng thứ ba. Với mỗi tầng, tốc độ hấp thụ linh khí của hắn lại tăng vọt. Đến cuối ngày, Lăng Tiêu đã tu luyện ‘Thánh Long Quyết’ đến tầng thứ ba, và linh khí trong cơ thể hắn đã đạt đến Võ Sĩ Cảnh tầng thứ sáu, ngang bằng với Lý Phàm và Vũ Phi Yến.

“Thật đáng kinh ngạc!” Lăng Tiêu thầm nghĩ. “Chí Tôn Thần Tàng không chỉ phong ấn sức mạnh, mà còn là một cơ duyên nghịch thiên. Nó có thể phân tích, cải thiện và thúc đẩy bất kỳ công pháp nào ta tu luyện.”

Ba ngày trôi qua nhanh chóng. Đến ngày kiểm tra, Lăng Tiêu cùng các đệ tử khác tập trung tại quảng trường. Trương Hổ đứng đó, ánh mắt quét qua một lượt. “Hôm nay, ta sẽ kiểm tra ‘Thánh Long Quyết’ của các ngươi. Ai không đạt, ta sẽ đích thân thi hành hình phạt!”

Từng đệ tử lên thể hiện. Hầu hết đều đã nắm vững tầng thứ nhất, một số ít đạt tầng thứ hai. Trương Hổ gật gù hài lòng.

Đến lượt Lý Phàm. Hắn bước lên, hít sâu một hơi, vận chuyển ‘Thánh Long Quyết’. Một luồng linh khí hùng hậu bùng phát, rõ ràng đã đạt đến tầng thứ hai, thậm chí gần chạm đến tầng thứ ba. “Tốt! Lý Phàm, ngươi làm rất tốt!” Trương Hổ khen ngợi.

Vũ Phi Yến cũng không kém cạnh, nàng cũng đã tu luyện ‘Thánh Long Quyết’ đến tầng thứ hai, và có vẻ còn thuần thục hơn Lý Phàm một chút. “Không tồi!” Trương Hổ tiếp tục gật đầu.

Cuối cùng, đến lượt Lăng Tiêu. Các đệ tử khác nhìn hắn với ánh mắt chế giễu. “Kẻ có thiên phú Võ Sĩ Cảnh tầng thứ ba mà cũng muốn thi thố sao?”

Lăng Tiêu bước lên, bình tĩnh hít thở. Hắn vận chuyển ‘Thánh Long Quyết’. Một luồng linh khí mạnh mẽ hơn hẳn Lý Phàm và Vũ Phi Yến bùng phát từ cơ thể hắn. Không chỉ là tầng thứ hai, mà là tầng thứ ba, thậm chí còn có vẻ như đã chạm đến biên giới của tầng thứ tư!

“Cái gì?!” Trương Hổ đứng bật dậy, ánh mắt kinh ngạc. “Thánh Long Quyết tầng thứ ba? Không, dường như còn cao hơn! Làm sao có thể?”

Lý Phàm và Vũ Phi Yến cũng trợn tròn mắt. Ba ngày, từ Võ Sĩ Cảnh tầng thứ ba, lại tu luyện ‘Thánh Long Quyết’ đến tầng thứ ba, thậm chí gần tầng thứ tư? Đây là tốc độ mà ngay cả những thiên tài hàng đầu cũng khó mà đạt được!

“Ngươi… ngươi đã tu luyện ‘Thánh Long Quyết’ đến tầng thứ mấy?” Trương Hổ hỏi, giọng nói run run.

“Bẩm chấp sự, đệ tử đã tu luyện đến tầng thứ ba, và có vẻ như sắp đột phá tầng thứ tư,” Lăng Tiêu cung kính đáp, giữ vẻ mặt bình thản như không có gì to tát.

Trương Hổ nhìn chằm chằm vào Lăng Tiêu, như muốn nhìn thấu hắn. Ánh mắt ông ta từ nghi hoặc chuyển sang kinh ngạc, rồi cuối cùng là một sự hứng thú sâu sắc. “Tốt! Rất tốt! Lăng Tiêu, ngươi đã vượt xa mọi kỳ vọng! Ngươi là người đầu tiên trong lịch sử Ngoại Môn có thể đạt được thành tựu này trong ba ngày!”

Lời khen ngợi của Trương Hổ khiến toàn bộ quảng trường im phăng phắc. Những ánh mắt chế giễu trước đó giờ đã thay bằng sự kinh ngạc, ngưỡng mộ, và cả ghen tỵ.

“Lăng Tiêu, ngươi đã hoàn thành xuất sắc bài kiểm tra!” Trương Hổ nói, “Ngươi được thưởng ba mươi linh thạch hạ phẩm, và một viên Hồi Khí Đan. Đồng thời, ta sẽ đề cử ngươi tham gia vào ‘Thí Luyện Bí Cảnh’ của Ngoại Môn vào tháng tới. Đó là cơ hội để ngươi thể hiện bản thân, và có thể tìm kiếm cơ duyên để tiến vào Nội Môn!”

Một làn sóng xôn xao khác lại bùng lên. Thí Luyện Bí Cảnh là một sự kiện lớn của Ngoại Môn, nơi các đệ tử sẽ phải đối mặt với nguy hiểm để tìm kiếm tài nguyên và cơ duyên. Chỉ những đệ tử xuất sắc nhất mới được tham gia. Lăng Tiêu, một kẻ mới đến, lại được đề cử ngay lập tức.

Lăng Tiêu cúi đầu: “Đa tạ chấp sự!” Trong lòng hắn, một tia sáng lóe lên. Thí Luyện Bí Cảnh… đây chính là cơ hội để hắn khám phá, để tìm kiếm những mảnh ghép của Chí Tôn Thần Tàng, và để bộc lộ tài năng thật sự của mình mà không bị quá nhiều ràng buộc.

Đêm đó, Lăng Tiêu ngồi trong phòng, trầm ngâm. Hắn đã gây chú ý, nhưng đây là sự chú ý cần thiết. Hắn cần một bệ phóng, một cơ hội để tiếp cận những điều sâu hơn trong Thánh Long Cung và Huyền Giới. Thí Luyện Bí Cảnh chính là cánh cửa đầu tiên.

Hắn lấy ra ba mươi linh thạch và viên Hồi Khí Đan. Linh thạch là tài nguyên cần thiết cho tu luyện, còn Hồi Khí Đan có thể giúp hắn nhanh chóng khôi phục linh khí. Những vật phẩm này đối với hắn bây giờ là vô cùng quý giá.

“Thí Luyện Bí Cảnh…” Hắn lẩm bẩm. “Liệu có manh mối nào về kẻ thù đã phong ấn ta, hay về Chí Tôn Thần Tàng trong đó không?”

Lăng Tiêu nhắm mắt lại, vận chuyển ‘Vạn Tượng Thôn Thiên Quyết’. Ánh sáng ngũ sắc từ Chí Tôn Thần Tàng lại chợt lóe lên trong tiềm thức hắn, như một lời hứa hẹn, một sự dẫn dắt. Hắn biết, con đường phía trước đầy chông gai, nhưng hắn sẽ không dừng lại. Hắn sẽ từng bước vươn lên, lột xác, và cuối cùng, trở thành Chí Tôn Vạn Đế, vĩnh hằng bất diệt. Thánh Long Cung, và sau này là toàn bộ Huyền Giới, sẽ phải ghi nhớ cái tên Lăng Tiêu này.

DIỄN BIẾN TIẾP THEO: Lăng Tiêu sẽ chuẩn bị cho Thí Luyện Bí Cảnh, có thể gặp gỡ thêm bằng hữu hoặc đối thủ trong quá trình này. Trong Bí Cảnh, hắn sẽ đối mặt với nguy hiểm, khám phá cơ duyên, và bộc lộ sức mạnh tiềm ẩn của Chí Tôn Thần Tàng, gây chấn động Ngoại Môn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8