Chí Tôn Vạn Đế
Chương 138
Lăng Tiêu đứng bên cửa sổ, ánh mắt xuyên qua màn đêm của thành phố, nhìn về phương trời xa xăm. Câu nói của hắn, “Thái Huyền Giới này, rồi sẽ trở thành một phần của Vạn Đế Thần Triều của ta,” không chỉ là lời nói suông, mà là một lời thề, một tuyên ngôn về ý chí. Kẻ thù của hắn, Tổ Chức bí ẩn kia, vẫn còn là một bóng ma lẩn khuất trong vũ trụ rộng lớn, nhưng Lăng Tiêu biết, mỗi bước đi ở Thái Huyền Giới này đều là nền móng vững chắc cho cuộc đối đầu cuối cùng.
Hắn quay người, khí chất đế vương ẩn chứa trong từng cử chỉ. Lăng Tiêu không phải là kẻ chỉ biết mơ mộng. Hắn là một người hành động. Bí Cảnh cổ xưa kia chính là mục tiêu trước mắt, là chìa khóa để hắn tiếp tục hành trình của mình. Những di tích cổ xưa luôn là nơi ẩn chứa cơ duyên lớn, không chỉ là tài nguyên tu luyện mà còn là những mảnh ghép ký ức, những manh mối về thân thế và Chí Tôn Thần Tàng bị phong ấn.
Trước tiên, hắn cần thông tin. Trong thời gian qua, Lăng Tiêu đã ngầm thiết lập một mạng lưới tình báo nhỏ trong thành phố thủ phủ Thái Huyền Giới, tận dụng tài nguyên và uy tín của mình. Giờ là lúc để mạng lưới đó phát huy tác dụng.
Hắn truyền âm, không lâu sau, một thân ảnh vạm vỡ, cao lớn bước vào. Đó là Kình Thiên, một cựu tán tu mà Lăng Tiêu đã thu phục. Kình Thiên có thân hình như tháp sắt, sức mạnh phi phàm, nhưng điều quý giá hơn là hắn có đầu óc sắc bén và sự trung thành tuyệt đối.
“Kình Thiên,” Lăng Tiêu cất giọng, không cần quá nhiều lời lẽ hoa mỹ, “Ta cần mọi thông tin về Bí Cảnh cổ xưa. Vị trí chính xác, thời điểm nó mở ra, những thế lực nào đang nhòm ngó, và đặc biệt là bất kỳ tin đồn nào về bảo vật hoặc nguy hiểm bên trong.”
Kình Thiên cúi đầu, vẻ mặt nghiêm nghị. “Thuộc hạ đã bắt đầu điều tra, chủ nhân. Theo những gì đồn đại, Bí Cảnh này chỉ mở ra mỗi trăm năm một lần, và lần này sắp đến rồi, chỉ còn khoảng một tháng nữa. Nó nằm sâu trong Hắc Long Sâm Lâm, một khu rừng cực kỳ nguy hiểm, nơi có vô số yêu thú cấp cao và cả một số cấm địa tự nhiên. Nhiều thế lực lớn của Thái Huyền Giới đều đang chuẩn bị, đặc biệt là Tam Đại Tông Môn và Tứ Đại Gia Tộc. Họ đã phái không ít cường giả đi thăm dò và chờ đợi.”
Lăng Tiêu nhíu mày. Tam Đại Tông Môn, Tứ Đại Gia Tộc – những thế lực đứng đầu Thái Huyền Giới. Sự tham gia của họ cho thấy giá trị của bí cảnh này không hề nhỏ, đồng thời cũng báo hiệu một cuộc cạnh tranh khốc liệt sắp tới. Nhưng điều đó càng khiến hắn thêm hứng thú.
“Còn gì nữa không?” Lăng Tiêu hỏi tiếp, ánh mắt sắc bén.
“Có một lời đồn, chủ nhân,” Kình Thiên nói với vẻ ngập ngừng. “Nó liên quan đến một vị Đại Đế đã biến mất từ hàng vạn năm trước. Có người nói, Bí Cảnh này chính là tàn tích của một trong những di tích tu luyện của ông ta, chứa đựng công pháp và thần khí cấp Đế Vương.”
Ánh mắt Lăng Tiêu lóe lên một tia sáng. Di sản của Đại Đế! Đây chính xác là thứ hắn cần. Một di sản như vậy không chỉ cung cấp tài nguyên tu luyện khổng lồ mà còn có thể chứa đựng những hiểu biết sâu sắc về các cảnh giới cao hơn, thậm chí là những manh mối về quá khứ của hắn.
“Tốt lắm,” Lăng Tiêu gật đầu. “Tiếp tục thu thập thông tin. Ta muốn biết chi tiết về những thiên tài hàng đầu của các thế lực kia, cũng như những trưởng lão, hộ pháp mà họ dự định phái đi. Không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào.”
Kình Thiên lĩnh mệnh lui xuống, để lại Lăng Tiêu một mình trong căn phòng tĩnh mịch.
Lăng Tiêu ngồi xuống, một luồng khí tức nhàn nhạt bao quanh cơ thể, bắt đầu điều tức, củng cố cảnh giới của mình. Sau những trận chiến liên tiếp và sự hấp thụ tài nguyên, hắn đã đạt đến đỉnh phong của Huyền Linh Cảnh. Chỉ còn một bước nữa, hắn có thể đột phá lên Nguyên Thần Cảnh – một cảnh giới mà ở Thái Huyền Giới đã được coi là cường giả hạng nhất, có thể xưng bá một phương.
Tuy nhiên, Lăng Tiêu biết rằng cảnh giới này vẫn còn quá thấp so với kẻ thù thực sự của hắn. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn vẫn đang bị phong ấn phần lớn sức mạnh. Hắn cảm nhận được sự tồn tại của nó, như một đại dương năng lượng vô tận bị đóng băng, chỉ một vài dòng chảy nhỏ bé được giải phóng, đủ để hắn vượt xa những kẻ cùng cảnh giới. Mỗi khi Chí Tôn Thần Tàng thức tỉnh một phần, sức mạnh của hắn lại tăng vọt, kèm theo là những mảnh ký ức mơ hồ nhưng hùng vĩ, gợi nhắc về một quá khứ huy hoàng mà hắn đã lãng quên.
Hắn nhắm mắt lại, ý thức chìm sâu vào bên trong cơ thể. Hắn “nhìn thấy” một khối ấn ký cổ xưa, lấp lánh những hoa văn phức tạp, bao bọc lấy một nguồn năng lượng rực rỡ, vô biên. Đây chính là Chí Tôn Thần Tàng, cội nguồn sức mạnh chân chính của hắn. Xung quanh ấn ký là những sợi xích vô hình, tỏa ra khí tức thần bí, ngăn cản hắn tiếp cận nguồn năng lượng cốt lõi.
“Những sợi xích này… chính là phong ấn của Tổ Chức kia sao?” Lăng Tiêu thầm nghĩ. “Hay là một thứ gì đó sâu xa hơn, một cơ chế bảo vệ của chính Chí Tôn Thần Tàng?”
Hắn thử vận dụng công pháp Chí Tôn mà hắn đã mơ hồ nhớ lại, nhẹ nhàng chạm vào một sợi xích. Ngay lập tức, một luồng điện giật mạnh truyền khắp cơ thể, khiến hắn phải giật mình thoát khỏi trạng thái nhập định. Mồ hôi lạnh toát ra trên trán.
“Quả nhiên không đơn giản,” hắn lẩm bẩm, vẻ mặt nghiêm trọng. “Sức mạnh của phong ấn này còn đáng sợ hơn ta tưởng. Cứ cố gắng đột phá mạnh bạo chỉ khiến ta bị phản phệ, thậm chí gây tổn thương vĩnh viễn cho Thần Tàng.”
Điều này càng củng cố quyết tâm của Lăng Tiêu: hắn cần thêm cơ duyên, thêm tài nguyên, và quan trọng nhất là phải hiểu rõ hơn về bản chất của Chí Tôn Thần Tàng. Có thể di sản của vị Đại Đế trong bí cảnh kia sẽ cung cấp một số manh mối, hoặc thậm chí là một công pháp đặc biệt có thể giúp hắn đối phó với phong ấn.
Những ngày tiếp theo, Lăng Tiêu không chỉ tu luyện mà còn tiếp tục củng cố thế lực của mình ở Thái Huyền Giới. Hắn bắt đầu tiếp xúc với một số nhân vật có tiềm năng, những người bị khinh miệt hoặc bị chèn ép nhưng lại có tài năng ẩn giấu, tương tự như chính hắn thuở ban đầu. Hắn dùng tài nguyên và kiến thức của mình để giúp đỡ họ, đổi lại là sự trung thành và tinh thần chiến đấu mạnh mẽ.
Một trong số đó là Mộc Linh Nhi, một cô gái trẻ tuổi bị xem là “phế vật” vì không thể tu luyện Hỏa thuộc tính công pháp của gia tộc, nhưng lại có một thiên phú kinh người về Mộc thuộc tính mà không ai phát hiện ra. Lăng Tiêu đã nhận ra điều này và truyền cho cô một bộ Mộc thuộc tính công pháp cổ xưa. Dưới sự chỉ dẫn của hắn, Mộc Linh Nhi tiến bộ thần tốc, trở thành một nhân vật quan trọng trong đội ngũ của hắn, đặc biệt là trong việc chế tạo độc dược và giải dược, cũng như hỗ trợ trận pháp.
“Chủ nhân, Hắc Long Sâm Lâm đã bắt đầu có động tĩnh. Năng lượng không gian ở vùng trung tâm đang biến động dữ dội. Chắc chắn Bí Cảnh sẽ mở ra trong khoảng nửa tháng tới,” Kình Thiên báo cáo, vẻ mặt có chút phấn khích xen lẫn lo lắng.
Lăng Tiêu gật đầu. “Tốt. Chúng ta cần chuẩn bị kỹ lưỡng. Kình Thiên, ngươi phụ trách thu thập các loại trận pháp, dược liệu cần thiết cho việc phòng ngự và hồi phục. Mộc Linh Nhi, ngươi hãy chuẩn bị một số loại độc dược và giải dược đặc biệt. Hắc Long Sâm Lâm là nơi hiểm địa, không thể khinh suất.”
“Vâng, chủ nhân!” Cả hai đồng thanh đáp, vẻ mặt kiên định.
Lăng Tiêu mỉm cười. Thế lực của hắn tuy còn non trẻ, nhưng những người hắn chọn đều là tinh anh, có tiềm năng phát triển cực lớn. Hắn không cần số lượng, hắn cần chất lượng, những người có thể cùng hắn đặt nền móng cho Vạn Đế Thần Triều trong tương lai.
Trong nửa tháng đó, Lăng Tiêu cũng không ngừng rèn luyện bản thân. Hắn không chỉ củng cố tu vi mà còn luyện tập các loại võ kỹ, thần thông mà hắn đã học được hoặc mơ hồ nhớ lại. Hắn cảm thấy mình đang dần chạm đến một ngưỡng cửa mới, nơi sức mạnh của Nguyên Thần Cảnh không còn là mục tiêu, mà là một bước đệm, một cánh cửa để khám phá những cảnh giới cao hơn.
Một buổi tối, khi Lăng Tiêu đang điều tức, hắn đột nhiên cảm nhận được một luồng khí tức quen thuộc nhưng đã lâu không gặp. Đó là khí tức của Băng Phượng, linh hồn hộ vệ đã từng xuất hiện và giúp đỡ hắn trong những lúc nguy nan, và cũng là một phần của bí ẩn Chí Tôn Thần Tàng.
“Băng Phượng, ngươi đã tỉnh rồi sao?” Lăng Tiêu ngạc nhiên, mở mắt ra.
Một bóng hình hư ảo màu xanh lam dần hiện ra trước mặt hắn, mang theo khí chất cao quý và lạnh lẽo của một Thần Thú thượng cổ. Băng Phượng vẫn uy nghi như ngày nào, nhưng ánh mắt dường như sâu thẳm hơn, chứa đựng sự cổ xưa và từng trải.
“Ngươi đã tiến bộ rất nhiều, tiểu tử,” Băng Phượng cất giọng, âm thanh trong trẻo nhưng đầy uy lực. “Khí tức của Chí Tôn Thần Tàng trong ngươi đang dần mạnh lên. Nhưng phong ấn vẫn còn quá nặng nề.”
“Ta biết,” Lăng Tiêu đáp, vẻ mặt nghiêm túc. “Ta đang tìm cách phá giải nó. Bí Cảnh sắp mở ra, ta hy vọng có thể tìm thấy cơ duyên ở đó.”
Băng Phượng khẽ gật đầu. “Bí Cảnh kia… ta có thể cảm nhận được một chút tàn dư của ‘Đạo’ cổ xưa. Nó không đơn thuần là di tích của một Đại Đế.”
Lăng Tiêu nhíu mày. “Không đơn thuần là di tích của một Đại Đế? Ý ngươi là sao?” Hắn biết Băng Phượng có kiến thức vượt xa những gì hắn biết về vũ trụ này.
“Ta không thể nói rõ ràng. Ký ức của ta cũng không trọn vẹn. Nhưng có một cảm giác… nơi đó có thể liên quan đến nguồn gốc của ‘Chí Tôn Thần Tàng’ của ngươi, hoặc ít nhất là một mảnh ghép quan trọng để mở ra nó,” Băng Phượng trầm ngâm, giọng nói mang theo sự phức tạp. “Hãy cẩn trọng. Những thứ liên quan đến Chí Tôn, luôn ẩn chứa đại nguy hiểm, nhưng cũng là đại cơ duyên.”
Lời cảnh báo của Băng Phượng khiến Lăng Tiêu càng thêm cảnh giác, nhưng đồng thời cũng kích thích sự khao khát khám phá của hắn. Nếu bí cảnh này liên quan đến Chí Tôn Thần Tàng, vậy thì giá trị của nó sẽ còn lớn hơn gấp vạn lần những gì hắn tưởng tượng. Đồng thời, nguy hiểm cũng sẽ tăng lên bội phần, vượt xa cả những gì các thế lực khác của Thái Huyền Giới có thể đoán được.
“Ta hiểu rồi. Cảm ơn ngươi, Băng Phượng,” Lăng Tiêu nói, trong lòng dâng lên vô vàn suy nghĩ.
Băng Phượng gật đầu, rồi dần tan biến vào hư không, chỉ để lại một luồng khí tức lạnh lẽo phảng phất trong căn phòng.
Lăng Tiêu đứng dậy, nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa. Thành phố giờ đây chìm trong bóng tối tĩnh mịch, nhưng trong tâm trí hắn, một ngọn lửa tham vọng và khao khát đã bùng cháy dữ dội hơn bao giờ hết. Hắn không chỉ muốn tài nguyên, không chỉ muốn đột phá cảnh giới. Hắn muốn sự thật. Hắn muốn giải mã bí ẩn về thân phận của mình, về Chí Tôn Thần Tàng, và về Tổ Chức bí ẩn đã phong ấn hắn.
Hắc Long Sâm Lâm, Bí Cảnh cổ xưa… nơi đó sẽ là bước tiếp theo trong hành trình vạn dặm của hắn. Lăng Tiêu siết chặt nắm tay, ánh mắt kiên định. Hắn không còn là thiếu niên phế vật bị ruồng bỏ nữa. Hắn là Lăng Tiêu, người đang trên con đường trở thành Chí Tôn Vạn Đế.
“Thái Huyền Giới, ta đến đây không chỉ để tranh bá, mà là để tìm lại những gì thuộc về ta. Kẻ nào cản đường, đều sẽ phải lùi bước!”