Chí Tôn Vạn Đế
Chương 136

Cập nhật lúc: 2026-03-18 15:24:59 | Lượt xem: 4

Chương 136: Đại Giới Sơ Lâm – Tiềm Long Khởi Vũ

Lăng Tiêu đáp xuống một đỉnh núi hoang vắng, vầng sáng bao bọc thân thể hắn dần tan biến. Hơi thở của Đại Giới này khác hẳn Huyền Giới mà hắn vừa rời đi, nồng đậm hơn, cổ xưa hơn, dường như mỗi hạt bụi cũng mang theo một chút tinh hoa của Đạo.

Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận sự thay đổi trong không khí. Linh khí ở đây không chỉ dồi dào mà còn ẩn chứa một loại năng lượng thâm sâu hơn, một loại “Nguyên Lực” mà chỉ các cường giả cấp Đế Vương mới có thể cảm nhận và hấp thu. Đây chính là dấu hiệu của một thế giới cao cấp hơn, nơi quy tắc và sức mạnh được nâng lên một tầm cao mới.

Đứng trên đỉnh núi, Lăng Tiêu phóng tầm mắt ra xa. Trước mặt hắn là một bức tranh hùng vĩ của thiên nhiên. Những ngọn núi trùng điệp vươn thẳng lên trời, bị mây mù bao phủ. Dưới chân núi là những khu rừng nguyên sinh trải dài vô tận, xanh thẳm đến mức khó mà nhìn thấy điểm cuối. Xa hơn nữa, hắn dường như có thể cảm nhận được sự tồn tại của những dòng sông lớn, những hồ nước khổng lồ và thậm chí cả những thành trì ẩn hiện trong lớp sương khói.

“Đây chính là Đại Giới sao?” Lăng Tiêu lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự hứng thú. “Quả nhiên không phụ kỳ vọng.”

Huyền Giới, dù rộng lớn đến đâu, cũng chỉ là một ao tù so với Đại Giới này. Ở đây, các quy tắc của Đạo dường như hoàn thiện hơn, cho phép sinh linh tu luyện đến cảnh giới cao hơn, chạm đến ngưỡng của Đế Vương và Chân Thần. Điều này đồng nghĩa với việc, kẻ thù của hắn, Tổ Chức bí ẩn kia, chắc chắn cũng sẽ có những căn cứ và cường giả mạnh mẽ hơn rất nhiều tại đây.

Mục tiêu đầu tiên của hắn là tìm hiểu về Đại Giới này. Hắn cần biết về các thế lực, các cường giả, các tài nguyên và những bí mật ẩn giấu. Một mình hắn dù mạnh đến đâu cũng khó lòng đối phó với một Tổ Chức đã tồn tại qua vô số kỷ nguyên. Hắn cần xây dựng Vạn Đế Thần Triều của riêng mình, tập hợp những anh hùng hào kiệt, những cường giả tiềm năng, những người có thể cùng hắn đối mặt với vận mệnh.

Lăng Tiêu không vội vã. Hắn ẩn mình trong một hang động gần đó, bắt đầu điều chỉnh trạng thái và hấp thu linh khí của Đại Giới. Loại Nguyên Lực thâm sâu này bắt đầu thấm vào kinh mạch, khiến cơ thể hắn như được tẩy rửa lần nữa, tiềm năng tăng lên một cách rõ rệt. Hắn cảm thấy Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể cũng đang dần hoạt động mạnh mẽ hơn, như thể được tiếp thêm nguồn năng lượng mới.

Ba ngày sau, Lăng Tiêu rời khỏi hang động. Hắn đã hoàn toàn thích nghi với môi trường mới và cảm thấy sức mạnh của mình có một bước tiến nhỏ. Hắn thu liễm khí tức, biến mình thành một thiếu niên tu sĩ bình thường, rồi bắt đầu hướng về phía có dấu hiệu của sự sống.

Sau nửa ngày bay lượn trên không trung (luôn giữ khoảng cách an toàn và ẩn mình), Lăng Tiêu nhìn thấy một thành trấn nhỏ hiện ra trong tầm mắt. Nó được bao quanh bởi một bức tường đá cũ kỹ, nhưng bên trong lại tấp nập những dòng người và kiến trúc cổ kính. Đây chính là điểm khởi đầu.

Hắn đáp xuống cách thành trấn vài dặm, rồi đi bộ vào. Cổng thành không quá lớn, có vài binh lính mặc giáp trụ cũ kỹ đang đứng gác. Chúng chỉ kiểm tra sơ sài những người ra vào, không có vẻ gì là quá nghiêm ngặt. Lăng Tiêu dễ dàng đi qua.

Bên trong thành trấn, cảnh tượng không khác mấy so với những thành trấn nhỏ ở Huyền Giới. Các quầy hàng bày bán đủ loại vật phẩm, từ linh dược, công pháp cho đến vũ khí. Những tiếng rao hàng, tiếng mặc cả vang lên không ngớt. Điều khác biệt duy nhất là cấp độ tu vi của người dân ở đây. Ngay cả những người bán hàng rong cũng có tu vi Luyện Khí cảnh, và thỉnh thoảng hắn lại thấy một vài cường giả Khai Nguyên cảnh hoặc Hóa Phàm cảnh lướt qua.

Lăng Tiêu tìm một quán trà nhỏ, gọi một ấm trà và vài món ăn. Hắn không chỉ muốn no bụng mà còn muốn lắng nghe tin tức. Đây là cách hiệu quả nhất để tìm hiểu về một thế giới mới.

Ngồi trong quán trà, Lăng Tiêu lắng tai nghe những câu chuyện phiếm của những người xung quanh. Hắn nhanh chóng nắm bắt được một số thông tin cơ bản: Đại Giới này được gọi là “Thái Huyền Giới”, một trong hàng vạn Đại Giới tồn tại trong vũ trụ. Thái Huyền Giới được cai trị bởi ba đế quốc lớn: Đại Chu Thần Triều, Đại Tần Thần Triều và Đại Hán Thần Triều, cùng với vô số tông môn, gia tộc và thế lực nhỏ hơn. Các cường giả được gọi là “Đại Đế” hoặc “Thần Quân”, những người đứng trên vạn vật.

Hắn cũng nghe được một tin tức thú vị: trong vòng một tháng tới, tông môn lớn nhất khu vực này, “Thanh Vân Tông”, sẽ mở đợt tuyển chọn đệ tử mới. Thanh Vân Tông là một tông môn hạng ba trong Thái Huyền Giới, nhưng đối với một thành trấn nhỏ như thế này, nó lại là một thế lực khổng lồ, là con đường để vô số thiếu niên tài tuấn mơ ước bước vào tu luyện.

“Thanh Vân Tông sao?” Lăng Tiêu khẽ nhếch mép. Một tông môn nhỏ là một khởi đầu không tồi. Hắn có thể dùng nó làm bàn đạp để thu thập thông tin, tích lũy tài nguyên và tìm kiếm những hạt giống tiềm năng cho Vạn Đế Thần Triều của mình.

Đột nhiên, một tiếng ồn ào lớn vang lên từ phía cổng thành. Lăng Tiêu quay đầu nhìn lại, thấy một đám người đang xô đẩy, chen lấn. Một thiếu nữ trẻ tuổi, quần áo rách rưới, bị một đám thanh niên ngang ngược vây quanh. Cô gái có vẻ ngoài yếu ớt, nhưng đôi mắt lại ánh lên sự kiên cường.

“Tiểu Mạn, mau giao cái công pháp kia ra đây!” Một tên thanh niên đầu trọc, vẻ mặt hung hãn, quát lớn. “Bằng không đừng trách chúng ta không khách khí!”

“Đây là công pháp của gia tộc ta, ta không thể giao cho các ngươi!” Thiếu nữ Tiểu Mạn cắn chặt môi, tay ôm chặt một cuốn sách cũ kỹ vào ngực.

“Gia tộc của ngươi đã sớm suy tàn, căn bản không có tư cách giữ bảo vật này!” Tên đầu trọc cười khẩy. “Hôm nay ngươi giao ra đây, chúng ta có thể tha cho ngươi một mạng. Bằng không, đừng mơ tưởng đến việc sống sót rời khỏi đây!”

Những người xung quanh ai nấy đều xì xào bàn tán nhưng không ai dám ra tay giúp đỡ. Tên đầu trọc kia là con trai của thành chủ, một kẻ hống hách ngang ngược, tu vi cũng đã đạt đến Hóa Phàm cảnh trung kỳ, ít ai dám đắc tội.

Lăng Tiêu nhíu mày. Hắn vốn không muốn gây sự, nhưng chứng kiến cảnh ức hiếp này, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu hắn. Đây có thể là một cơ hội.

Hắn đứng dậy, bước chậm rãi về phía đám người. Tên đầu trọc kia thấy có người đi tới, liền quát lớn: “Kẻ nào không liên quan mau cút đi! Đừng xen vào chuyện của lão tử!”

Lăng Tiêu phớt lờ hắn, đi thẳng đến trước mặt Tiểu Mạn. Hắn nhìn cuốn công pháp cũ kỹ trong tay cô gái, rồi quay sang tên đầu trọc.

“Có vẻ như ngươi đang làm phiền cô gái này.” Lăng Tiêu nói, giọng điệu bình thản nhưng ẩn chứa một sự lạnh lẽo.

Tên đầu trọc ngẩn người một chút, rồi phá ra cười lớn. “Ha ha ha! Ngươi là ai? Dám xen vào việc của Vương Khảm ta? Ngươi chán sống rồi sao?”

“Ta chỉ là một người qua đường.” Lăng Tiêu nhàn nhạt đáp. “Nhưng ta không thích nhìn thấy cảnh ức hiếp kẻ yếu.”

“Được! Vậy thì hôm nay lão tử sẽ cho ngươi biết thế nào là kẻ yếu!” Vương Khảm nổi giận, vung quyền lao thẳng về phía Lăng Tiêu, mang theo một luồng linh lực cuồn cuộn.

Lăng Tiêu vẫn đứng yên, đợi đến khi nắm đấm của Vương Khảm chỉ còn cách mặt hắn một tấc. Đột nhiên, hắn đưa tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay của Vương Khảm. Một luồng sức mạnh vô hình lập tức bao trùm lấy Vương Khảm, khiến toàn thân hắn cứng đờ, không thể nhúc nhích.

“Ngươi… ngươi làm cái gì?” Vương Khảm kinh hãi, cảm thấy một luồng năng lượng khổng lồ đang giam cầm hắn, khiến linh lực trong cơ thể hắn như đóng băng.

Lăng Tiêu khẽ siết tay. Một tiếng “rắc” nhỏ vang lên, cổ tay của Vương Khảm lập tức biến dạng, xương cốt nứt vỡ. Một tiếng kêu thảm thiết vang vọng khắp con phố.

“Cút đi.” Lăng Tiêu buông tay, Vương Khảm ngã lăn ra đất, ôm cổ tay rên rỉ. Đám thuộc hạ của hắn sợ hãi đến mức tái mặt, vội vàng khiêng Vương Khảm chạy trối chết.

Cả con phố chợt im lặng như tờ. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Lăng Tiêu, vừa kinh ngạc vừa kính sợ. Một chiêu, một cái nắm tay, đã phế đi một cường giả Hóa Phàm cảnh trung kỳ, con trai của thành chủ. Người thiếu niên này rốt cuộc có tu vi gì?

Thiếu nữ Tiểu Mạn cũng ngẩng đầu nhìn Lăng Tiêu, đôi mắt trong veo đầy vẻ khó tin. Cô không ngờ lại có người ra tay giúp mình, mà còn mạnh mẽ đến mức này.

Lăng Tiêu phớt lờ những ánh mắt đó. Hắn quay sang Tiểu Mạn, khẽ gật đầu. “Ngươi không sao chứ?”

“Ta… ta không sao.” Tiểu Mạn lắp bắp, khuôn mặt vẫn còn chút tái nhợt.

“Vậy thì tốt.” Lăng Tiêu nói. “Ta có thể giúp ngươi bảo vệ cuốn công pháp này, nhưng đổi lại, ngươi phải cho ta biết một số thông tin về Thái Huyền Giới.”

Tiểu Mạn nhìn Lăng Tiêu, cảm nhận được một luồng khí chất đặc biệt từ hắn. Nàng biết, người thiếu niên này tuyệt đối không phải người bình thường. Hắn có thể dễ dàng cướp đi công pháp của nàng, nhưng lại chọn cách trao đổi. Điều này khiến nàng cảm thấy được tôn trọng.

“Vâng, tiền bối!” Tiểu Mạn cúi đầu. “Tiểu nữ nguyện ý giúp tiền bối hết sức mình.”

Lăng Tiêu mỉm cười. “Tốt. Vậy thì chúng ta hãy tìm một nơi yên tĩnh để nói chuyện.”

Hắn đã có được bước đi đầu tiên trong Thái Huyền Giới. Một cô gái yếu đuối nhưng có ý chí kiên cường, một cuốn công pháp cổ xưa, và một chút danh tiếng nho nhỏ. Từ đây, hắn sẽ bắt đầu hành trình xây dựng Vạn Đế Thần Triều, từng bước một, từng viên gạch một.

Kẻ thù tối cao, Tổ Chức bí ẩn kia, hãy đợi đấy. Lăng Tiêu, Chí Tôn Vạn Đế, đã trở lại!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8