Chí Tôn Vạn Đế
Chương 133

Cập nhật lúc: 2026-03-18 15:23:41 | Lượt xem: 4

Chương 133

“Mộ Dung Tuyết, ngươi dẫn các đồng bạn bảo vệ phía sau. Ta sẽ mở đường!”

Lời Lăng Tiêu vừa dứt, một tiếng rống giận dữ như sư tử gầm vang lên, chấn động cả không gian. Hắn không chút do dự, thân hình hóa thành một đạo kim quang xé gió lao đi. Nắm đấm của hắn không còn chỉ đơn thuần là sức mạnh thể phách, mà ẩn chứa một luồng khí tức cổ xưa, hùng vĩ, tựa như có thể xuyên phá mọi chướng ngại. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn như một cỗ máy khổng lồ được kích hoạt, không ngừng tuôn trào năng lượng, khiến luồng kim quang bao bọc hắn ngày càng rõ nét, rực rỡ hơn.

Phía trước họ là một hành lang dài hun hút, hai bên vách đá khắc họa những hình ảnh cổ xưa khó hiểu, nhuốm màu máu khô. Không khí đặc quánh mùi tanh tưởi, như thể hàng vạn sinh linh đã bỏ mạng tại đây. Ngay khi Lăng Tiêu bước chân vào, hàng loạt bóng đen lù lù hiện ra từ những góc khuất. Đó là những bộ xương khô khốc, đôi mắt hốc hác đỏ rực lên những đốm lửa ma quái, chúng cầm theo những binh khí rỉ sét, lao đến với tốc độ kinh người, tạo thành một bức tường sắt thép.

“Hừ!” Lăng Tiêu khẽ hừ lạnh. Hắn không lùi bước, nắm đấm giáng xuống. “Chí Tôn Quyền!”

Một đạo quyền ảnh kim sắc khổng lồ mang theo uy lực long trời lở đất, trực tiếp xuyên phá hàng ngũ xương khô. Những bộ xương đó, dù có vẻ cứng cáp, nhưng dưới một quyền của Lăng Tiêu, chúng vỡ vụn như những mảnh gốm, hóa thành tro bụi màu đen tan biến trong không khí. Luồng sức mạnh từ Chí Tôn Thần Tàng không chỉ phá hủy thể xác, mà còn thanh tẩy cả tàn hồn ma quái ẩn chứa trong chúng.

Phía sau, Mộ Dung Tuyết cùng các đồng bạn cũng nhanh chóng triển khai đội hình. Mộ Dung Tuyết kiếm pháp tinh diệu, từng đường kiếm như rồng lượn, hóa giải những đợt tấn công còn sót lại. Kiếm quang của nàng lạnh lẽo nhưng sắc bén, mỗi nhát chém đều chuẩn xác đoạt mạng. Các thành viên khác cũng không hề yếu kém, người thì dùng hỏa diễm thiêu đốt, người thì dùng băng phong đóng băng, người thì dùng sức mạnh cuồng bạo đánh nát. Họ đã trải qua nhiều trận chiến cùng Lăng Tiêu, sự phối hợp giữa họ đã đạt đến mức độ ăn ý, tạo thành một tuyến phòng thủ vững chắc.

“Tổ Chức này rốt cuộc muốn gì?” Mộ Dung Tuyết vừa chiến đấu vừa cau mày, vẻ mặt đầy cảnh giác. “Những bộ xương này không phải là những linh hồn bình thường, chúng được tẩm ướp bằng một loại huyết năng kỳ dị, dường như chúng là vật thí nghiệm, là những binh lính không có tri giác.”

Lăng Tiêu không trả lời, hắn đang dồn toàn bộ tâm trí vào trận chiến. Mỗi khi hắn đấm ra một quyền, một luồng năng lượng bí ẩn từ Chí Tôn Thần Tàng lại dâng trào, không chỉ giúp hắn dễ dàng phá hủy những chướng ngại vật vật lý, mà còn giúp hắn cảm nhận được những luồng khí tức ẩn giấu phía sau. Hắn cảm thấy một sự liên kết mờ nhạt giữa Huyết Thần Khô Lâu và cái Tổ Chức mà hắn đang tìm kiếm. Đây không chỉ là một cái bí cảnh thông thường, mà là một nơi chôn giấu bí mật.

Khi Lăng Tiêu phá tan hàng trăm bộ xương khô, một cánh cửa đá khổng lồ hiện ra cuối hành lang. Cánh cửa được khắc những phù văn cổ xưa, tỏa ra một áp lực nặng nề. Phía trên cánh cửa, một con mắt khổng lồ được chạm khắc tinh xảo, đồng tử đỏ như máu, dường như đang dõi theo mọi động thái của họ. Đó chính là biểu tượng mà Lăng Tiêu đã từng thoáng thấy trong những giấc mơ mơ hồ của mình, biểu tượng của Tổ Chức.

“Cẩn thận, đây không phải là một cánh cửa bình thường.” Lăng Tiêu lên tiếng, cảm nhận được một luồng năng lượng hùng mạnh đang ẩn chứa sau đó. Hắn biết, kẻ thù sẽ không dễ dàng để họ tiến vào.

Đúng như dự đoán, ngay khi Lăng Tiêu định chạm vào cánh cửa, mặt đất rung chuyển dữ dội. Từ bốn phía hành lang, những dòng máu tươi đỏ rực đột ngột phun trào, nhanh chóng hợp lại, ngưng tụ thành một hình thù khổng lồ. Đó là một con quái vật được tạo thành từ máu, cao đến ba trượng, hình dáng nửa người nửa rắn, toàn thân bao phủ bởi những vảy máu đỏ thẫm, đôi mắt phát ra ánh sáng tà ác. Nó không có khuôn mặt, chỉ có một cái miệng rộng hoác đầy răng nanh sắc nhọn.

“Kẻ xâm nhập, chết!” Một giọng nói khàn khàn, đầy tà khí vang vọng khắp hành lang, khiến linh hồn người nghe như muốn vỡ vụn.

“Huyết Hồn Thủ Hộ Giả!” Mộ Dung Tuyết kinh hãi thốt lên. Nàng đã từng đọc được trong một cuốn sách cổ về những sinh vật được tạo ra từ huyết dịch cường giả, chúng có sức mạnh phi thường và gần như bất tử, chỉ có thể bị đánh bại bởi những thứ có thể thanh tẩy linh hồn hoặc áp chế huyết mạch.

Con quái vật máu lao đến, mang theo một luồng huyết khí nồng nặc, bao trùm lấy Lăng Tiêu. Nắm đấm của nó khổng lồ, mang theo sức mạnh đủ để nghiền nát một ngọn núi. Lăng Tiêu không né tránh, hắn biết đây là một cơ hội để hắn thử nghiệm sức mạnh của Chí Tôn Thần Tàng.

“Chí Tôn Chân Thân!”

Một tiếng rống vang dội, kim quang trên người Lăng Tiêu bùng nổ mạnh mẽ. Thân thể hắn dường như lớn hơn một chút, cơ bắp cuồn cuộn, từng thớ thịt đều ẩn chứa sức mạnh bùng nổ. Một vầng hào quang kim sắc rực rỡ lan tỏa ra xung quanh, đẩy lùi huyết khí của đối phương. Lăng Tiêu không còn là thiếu niên nữa, mà là một chiến thần uy vũ. Hắn vận dụng Chí Tôn Thần Tàng đến cực hạn, một luồng năng lượng thuần khiết, cao quý, có khả năng khắc chế mọi tà vật, bắt đầu lưu chuyển trong cơ thể hắn.

Hắn vươn tay, không phải là một quyền, mà là một chưởng. “Chí Tôn Phá Huyết Chưởng!”

Lòng bàn tay Lăng Tiêu phát ra một luồng kim quang chói lọi, không hề có chút tạp chất nào. Khi luồng kim quang chạm vào Huyết Hồn Thủ Hộ Giả, con quái vật máu đột nhiên phát ra một tiếng gầm thét đau đớn. Những vảy máu trên người nó bắt đầu nứt ra, huyết dịch đỏ tươi không còn là sức mạnh của nó mà biến thành chất độc, ăn mòn chính nó. Khí tức tà ác của nó bị luồng kim quang thanh tẩy, tan rã dần.

“Không thể nào! Ngươi là ai?” Huyết Hồn Thủ Hộ Giả gào lên, giọng nói đầy sự kinh hoàng và không thể tin được. Nó cảm nhận được một loại năng lượng vượt lên trên mọi loại huyết mạch, một thứ có thể trực tiếp làm suy yếu bản chất của nó.

Lăng Tiêu không đáp, ánh mắt hắn lạnh lẽo. Chí Tôn Thần Tàng của hắn như có sinh mệnh, nó phản ứng cực kỳ mạnh mẽ với năng lượng của Huyết Hồn Thủ Hộ Giả, như thể đang hấp thụ hoặc thanh lọc nó. Mỗi khi một phần huyết dịch của con quái vật bị thanh tẩy, Lăng Tiêu lại cảm thấy một luồng năng lượng ấm áp, tinh thuần tràn vào cơ thể mình, bồi bổ cho Chí Tôn Thần Tàng, khiến phong ấn trong hắn có vẻ lỏng lẻo hơn một chút.

Hắn chợt nhận ra, đây không chỉ là một trận chiến, mà còn là một cơ duyên! Chí Tôn Thần Tàng của hắn dường như có khả năng chuyển hóa và hấp thụ những năng lượng tà ác này, biến chúng thành dưỡng chất cho chính nó.

“Hóa ra là vậy!” Lăng Tiêu thì thầm, một tia sáng lóe lên trong mắt. Hắn hiểu ra một phần bí mật của Chí Tôn Thần Tàng. Có lẽ, kẻ đã phong ấn hắn, đã cố gắng dùng những năng lượng tà ác để giam cầm sức mạnh của hắn, nhưng không ngờ, Chí Tôn Thần Tàng lại có thể biến những thứ đó thành chất xúc tác để nó thức tỉnh!

Với nhận thức mới, Lăng Tiêu càng trở nên mạnh mẽ hơn. Hắn không ngừng tung ra những đòn Chí Tôn Phá Huyết Chưởng, mỗi chưởng đều khiến Huyết Hồn Thủ Hộ Giả gào thét thảm thiết. Con quái vật khổng lồ dần co rút lại, những vảy máu tan chảy, biến thành những dòng máu đen kịt bốc khói, bốc lên mùi hôi thối khó tả. Cuối cùng, nó chỉ còn là một khối máu đen to lớn, giãy giụa yếu ớt trước khi hoàn toàn bị kim quang của Lăng Tiêu thanh tẩy, hóa thành hư vô.

Một luồng năng lượng khổng lồ, tinh thuần hơn rất nhiều so với những bộ xương khô, cuồn cuộn tràn vào cơ thể Lăng Tiêu. Hắn cảm thấy một phần phong ấn trong Chí Tôn Thần Tàng lại được giải khai, một dòng ký ức mờ nhạt chợt lóe lên trong đầu hắn, nhưng quá nhanh để hắn có thể nắm bắt. Chỉ có một hình ảnh mờ ảo về một tòa tháp cổ xưa, cao vút chạm mây, và một cảm giác lạnh lẽo, cô độc đến tận xương tủy.

“Lăng Tiêu, ngươi không sao chứ?” Mộ Dung Tuyết vội vàng chạy đến, lo lắng hỏi. Nàng chưa bao giờ thấy Lăng Tiêu dùng sức mạnh kinh khủng như vậy, và nàng cũng cảm nhận được sự biến hóa kỳ lạ trong khí tức của hắn.

Lăng Tiêu lắc đầu, ánh mắt hắn trở nên sâu thẳm hơn. “Ta không sao. Ngược lại, ta đã hiểu ra một điều.” Hắn nhìn cánh cửa đá khổng lồ, đôi mắt ánh lên sự kiên định. “Cánh cửa này, chính là chìa khóa để tiến sâu hơn vào bí mật của Tổ Chức. Và có lẽ, cả bí mật về thân thế của ta nữa.”

Với Huyết Hồn Thủ Hộ Giả đã bị tiêu diệt, áp lực trên cánh cửa đá cũng giảm đi đáng kể. Lăng Tiêu bước đến, không chút do dự đặt tay lên bề mặt lạnh lẽo của nó. Một luồng năng lượng kim sắc từ lòng bàn tay hắn truyền vào cánh cửa. Các phù văn cổ xưa trên cánh cửa lập tức phát sáng, không phải là ánh sáng đỏ máu như trước, mà là một thứ ánh sáng vàng nhạt, rực rỡ, như đang được thanh tẩy. Con mắt khổng lồ phía trên cánh cửa cũng khép lại, thay vào đó là một biểu tượng vòng tròn tỏa ra ánh sáng rực rỡ.

Cánh cửa đá khổng lồ bắt đầu từ từ mở ra, để lộ một không gian rộng lớn, sâu thẳm và bí ẩn hơn nhiều. Một luồng khí tức cổ xưa, hùng vĩ hơn tràn ra, mang theo cả mùi hương của thảo mộc và khoáng thạch quý hiếm. Bên trong, những cây cột đá khổng lồ vươn lên chạm trần, và xa xa, một ánh sáng xanh mờ ảo đang nhấp nháy, tựa như một viên ngọc quý đang tỏa sáng trong bóng tối vĩnh cửu.

“Chúng ta vào thôi!” Lăng Tiêu nói, giọng hắn đầy kiên quyết, trong ánh mắt ẩn chứa một ngọn lửa khát khao mãnh liệt. Hắn sẽ không dừng lại cho đến khi vén màn mọi bí mật, và tìm ra sự thật đằng sau cái tên “Tổ Chức”, dù cho phải đối mặt với bất cứ thứ gì đang chờ đợi họ ở phía trước.

Huyết Thần Khô Lâu đã bị khuất phục, nhưng con đường phía trước chỉ mới bắt đầu. Những gì họ sắp đối mặt có thể còn đáng sợ hơn gấp vạn lần, nhưng với sức mạnh mới được thức tỉnh và sự kiên định của Lăng Tiêu, họ đã sẵn sàng. Chí Tôn Thần Tàng đã chỉ cho hắn một con đường, và hắn sẽ đi đến cùng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8