Chí Tôn Vạn Đế
Chương 129

Cập nhật lúc: 2026-03-18 15:21:07 | Lượt xem: 4

Ngày thứ hai của Giải đấu Huyền Giới bắt đầu, mang theo một bầu không khí căng thẳng và sôi động hơn hẳn ngày đầu. Nếu như ngày đầu là màn dạo đầu để các thiên tài trẻ tuổi thể hiện, thì hôm nay, những cái tên mạnh mẽ hơn, những hạt giống được kỳ vọng đã bắt đầu lộ diện. Các trận đấu không còn đơn thuần là kiểm tra thực lực, mà đã trở thành những màn tranh tài nảy lửa, quyết liệt đến từng chiêu thức.

Lăng Tiêu bước lên võ đài, cảm nhận ánh mắt đổ dồn về phía mình nhiều hơn. Danh hiệu “ngựa ô” đã không còn là lời đồn đại nhỏ lẻ, mà đã trở thành một sự thật được thừa nhận. Nhiều ánh mắt dò xét, tò mò, và cả ghen tỵ hướng về hắn. Hắn biết, một khi đã thu hút sự chú ý, phiền phức sẽ khó tránh khỏi. Nhưng đó cũng chính là mục đích của hắn. Chỉ khi lộ diện đủ mạnh, hắn mới có thể chạm đến những bí mật sâu xa hơn của Huyền Giới, và quan trọng hơn, tìm ra manh mối về kẻ thù đã phong ấn mình.

Đối thủ đầu tiên của hắn trong ngày là một đệ tử nội môn của một tông môn hạng hai, tu vi Thần Hải Cảnh tầng thứ ba. Hắn ta mang theo vẻ kiêu ngạo thường thấy ở những người có chút thành tựu, nhìn Lăng Tiêu với ánh mắt khinh thường, như thể hắn chỉ là một kẻ may mắn. “Ngươi là Lăng Tiêu? Kẻ được gọi là ngựa ô sao? Ta sẽ cho ngươi biết, ngựa ô cũng phải biết vị trí của mình!”

Lăng Tiêu không nói nhiều, chỉ khẽ nhếch môi. Khi trọng tài hô bắt đầu, đối thủ kia lập tức vọt tới, trường kiếm vung lên, mang theo kiếm khí sắc bén như muốn xé rách không khí. Hắn ta tự tin vào tốc độ và sức mạnh của mình. Nhưng trong mắt Lăng Tiêu, những chiêu thức đó vẫn quá chậm, quá lộ liễu.

Hắn nhẹ nhàng lách mình, tránh thoát một cách hoàn hảo đường kiếm hiểm ác. Bàn tay khẽ nâng lên, một luồng nguyên lực ôn hòa nhưng dứt khoát đẩy vào ngực đối thủ. Đối thủ kia còn chưa kịp phản ứng, đã cảm thấy một lực đạo không thể chống cự, cả người lảo đảo bay ra khỏi võ đài, ngã lăn ra đất, bất tỉnh nhân sự.

Trận đấu kết thúc trong chớp mắt. Khán đài im lặng vài giây, rồi một tràng xôn xao bùng nổ. Lăng Tiêu vẫn giữ nguyên vẻ bình tĩnh, không hề có vẻ đắc ý. Hắn cúi người chào trọng tài, rồi thong thả rời đi. Ánh mắt các vị trưởng lão trên khán đài danh dự càng lúc càng trở nên nghiêm trọng. Một số đã bắt đầu trao đổi với nhau bằng thần thức, rõ ràng là đang bàn tán về Lăng Tiêu.

Liên tiếp ba trận đấu tiếp theo, Lăng Tiêu đều giành chiến thắng một cách dễ dàng, thậm chí còn nhanh gọn hơn trước. Hắn đối mặt với các thiên tài từ Thần Hải Cảnh tầng thứ tư, thậm chí là tầng thứ năm, nhưng vẫn không hề gặp bất cứ trở ngại nào đáng kể. Hắn chỉ dùng những kỹ năng cơ bản nhất của mình, kết hợp với kinh nghiệm chiến đấu phong phú và trực giác nhạy bén, để hóa giải mọi đòn tấn công và kết thúc trận đấu bằng một đòn chí mạng nhưng không gây tổn thương vĩnh viễn.

Sức mạnh ẩn chứa trong cơ thể hắn, những mảnh ký ức cổ xưa và công pháp Chí Tôn Thần Tàng vẫn còn được phong ấn sâu bên trong, chỉ thỉnh thoảng lộ ra một tia nhỏ, đủ để hắn vượt trội hơn người thường, nhưng không quá mức kinh động thiên hạ. Hắn muốn thăm dò, không phải là khoe khoang.

Vào buổi chiều, khi giải đấu bước vào vòng loại thứ bảy, đối thủ của Lăng Tiêu là một cái tên không hề xa lạ: Liệt Phong, đệ tử chân truyền của Liệt Hỏa Tông, một trong mười tông môn lớn nhất Huyền Giới. Liệt Phong nổi tiếng với Hỏa Linh Căn cực phẩm và bộ Liệt Hỏa Chưởng pháp uy chấn, tu vi đã đạt đến Thần Hải Cảnh đỉnh phong, chỉ cách Tụ Hồn Cảnh một bước. Hắn được xem là một trong những hạt giống hàng đầu của giải đấu, và đây là lần đầu tiên hắn và Lăng Tiêu đối đầu trực diện.

Khi tên của hai người được xướng lên, toàn bộ khán đài như bùng nổ. Đây chính là trận đấu được mong chờ nhất trong ngày. Một bên là “ngựa ô” thần bí chưa từng thất bại, một bên là thiên tài danh trấn Huyền Giới. Ai sẽ thắng, ai sẽ thua?

Liệt Phong bước lên võ đài, khí thế bừng bừng, toàn thân bao phủ bởi một luồng hỏa diễm màu đỏ cam rực rỡ. Hắn nhìn Lăng Tiêu với ánh mắt sắc bén, không có vẻ khinh thường như những đối thủ trước, mà là một sự thận trọng pha lẫn hứng thú. “Lăng Tiêu, ta đã nghe danh ngươi. Ngươi rất mạnh, nhưng cũng chỉ đến đây thôi. Liệt Hỏa Chưởng của ta sẽ cho ngươi biết, đâu mới là thực lực chân chính!”

Lăng Tiêu mỉm cười, ánh mắt lóe lên một tia sáng khó lường. “Vậy thì, xin mời.”

Trọng tài vừa hô “Bắt đầu!”, Liệt Phong lập tức ra tay. Hắn không hề giữ lại, đôi tay hóa thành hai ngọn lửa dữ dội, thi triển Liệt Hỏa Chưởng. Từng chưởng vỗ ra, hỏa diễm cuồn cuộn như sóng thần, mang theo sức nóng kinh người, thiêu đốt cả không khí, khiến võ đài như biến thành một lò lửa khổng lồ. Mục tiêu của hắn là nhanh chóng áp đảo Lăng Tiêu, không cho đối phương có cơ hội phản công.

Lăng Tiêu không tránh né, mà đứng yên tại chỗ. Khi những luồng hỏa diễm hung mãnh ập đến, hắn khẽ vươn tay, một luồng sức mạnh vô hình tựa như bức tường vô kiên bất tồi hiện ra trước mặt. Ngọn lửa va vào bức tường vô hình, bị phân tán và suy yếu đi đáng kể, không thể chạm tới hắn.

“Cái gì?!” Liệt Phong kinh ngạc. Hỏa diễm của hắn có thể đốt cháy cả kim loại, vậy mà lại không thể xuyên thủng phòng ngự của Lăng Tiêu?

Lăng Tiêu không cho hắn cơ hội suy nghĩ. Hắn đột nhiên lao tới, tốc độ nhanh như tia chớp, vượt qua tàn dư của hỏa diễm, xuất hiện ngay trước mặt Liệt Phong. Một quyền đơn giản, không hoa mỹ, nhưng ẩn chứa sức mạnh kinh người, đánh thẳng vào trung tâm phòng ngự của đối phương.

Liệt Phong phản ứng cực nhanh, lập tức giơ chưởng chống đỡ, toàn thân hỏa diễm bùng lên mạnh mẽ nhất. “Hỏa Lân Hộ Thể!”

RẦM! Một tiếng nổ lớn vang vọng khắp võ đài. Liệt Phong cảm thấy một lực đạo cường đại như núi lở biển gầm ập đến, xuyên qua lớp Hỏa Lân Hộ Thể của hắn, trực tiếp chấn động nội phủ. Hắn phun ra một ngụm máu tươi, cả người bị đánh bay về phía sau, may mắn là vẫn còn trên võ đài, nhưng sắc mặt đã trắng bệch.

Lăng Tiêu thu tay, đứng thẳng người. Hắn vẫn chưa dùng hết sức, chỉ là một quyền thăm dò, nhưng đã đủ để Liệt Phong hiểu rằng khoảng cách giữa họ là rất lớn. Liệt Phong cố gắng đứng dậy, ánh mắt nhìn Lăng Tiêu không còn là sự thận trọng hay hứng thú, mà là sự sợ hãi và kinh hãi tột độ.

“Ngươi… Ngươi rốt cuộc là ai?” Hắn thốt lên, giọng nói run rẩy.

Lăng Tiêu khẽ lắc đầu. “Ngươi thua rồi.”

Liệt Phong nghiến răng, biết mình đã hoàn toàn thất bại. Hắn không thể tin được, một người chỉ dùng những chiêu thức đơn giản lại có thể đánh bại hắn một cách dễ dàng đến vậy. Hắn đã dốc toàn lực, nhưng vẫn không thể khiến Lăng Tiêu phải lùi dù chỉ một bước.

Sau trận đấu này, tên tuổi Lăng Tiêu không còn là “ngựa ô” nữa, mà đã trở thành một “hắc mã” thực sự, một ngôi sao mới nổi đang dần che mờ hào quang của các thiên tài danh tiếng khác. Các trưởng lão của những tông môn hàng đầu, bao gồm cả Huyền Kiếm Môn, Thiên Linh Cung và Độc Cô Gia, đều đã bắt đầu cử người điều tra về thân thế của hắn. Một số thậm chí còn ngỏ ý muốn chiêu mộ hắn vào tông môn của mình, hứa hẹn những tài nguyên và đãi ngộ tốt nhất.

Trên khán đài danh dự, một vị lão giả râu tóc bạc phơ, mặc đạo bào màu xanh thẫm của Thiên Linh Cung, khẽ vuốt râu, ánh mắt sắc lẹm nhìn chằm chằm vào Lăng Tiêu. “Thú vị… Thật sự thú vị. Kẻ này không có tông môn bối cảnh rõ ràng, nhưng lại sở hữu sức mạnh và kỹ năng chiến đấu vượt xa lứa tuổi. Hắn không giống một thiên tài được bồi dưỡng thông thường.”

Bên cạnh ông, một nữ nhân trung niên xinh đẹp với khí chất cao quý từ Độc Cô Gia, khẽ nhíu mày. “Đúng vậy. Hơn nữa, ta cảm thấy trong người hắn có một luồng khí tức rất cổ xưa, rất mơ hồ, nhưng lại vô cùng hùng vĩ. Nó không thuộc về bất kỳ công pháp nào ta từng biết ở Huyền Giới này.”

Lăng Tiêu, sau khi rời võ đài, không quan tâm đến những lời bàn tán hay ánh mắt dõi theo. Hắn đã đạt được mục đích. Danh tiếng đã đủ lớn để kéo theo những “cá lớn” hơn. Hắn cảm nhận được nhiều luồng thần thức cường đại đang quét qua mình, nhưng hắn khéo léo che giấu, không để lộ sơ hở.

Trong tâm trí Lăng Tiêu, một giọng nói cổ xưa, trầm thấp vang lên. Đó là tàn hồn của một cường giả bí ẩn mà hắn vô tình gặp được trong Chí Tôn Thần Tàng, người đã dẫn dắt hắn trên con đường tu luyện. “Ngươi làm rất tốt, tiểu tử. Sức mạnh của ngươi đã đủ để thu hút những con mồi lớn hơn. Ta cảm nhận được, trong số những kẻ đang theo dõi ngươi, có một vài luồng khí tức không bình thường. Chúng mang theo dấu vết của ‘Thế Lực Hắc Ám’ mà ta từng biết, tuy rất yếu ớt, nhưng không thể nhầm lẫn.”

Lăng Tiêu thầm gật đầu. “Vậy là chúng đã bắt đầu lộ diện sao?”

Tàn hồn cười khẩy. “Chúng không thể ngồi yên khi có một kẻ như ngươi xuất hiện và phá vỡ cục diện. Hãy cẩn thận, đây mới chỉ là khởi đầu. Những trận chiến phía trước sẽ không còn đơn giản là tỷ thí nữa đâu.”

Lăng Tiêu nắm chặt tay. Hắn biết điều đó. Ánh mắt hắn nhìn về phía xa xăm, nơi những ngọn núi hùng vĩ của Huyền Giới ẩn hiện trong làn sương mù. Kẻ thù của hắn, thế lực đã phong ấn sức mạnh và ký ức của hắn, đang ở đâu đó, chờ đợi. Nhưng hắn sẽ không còn là kẻ yếu đuối bị định đoạt số phận nữa. Hắn sẽ chủ động tìm kiếm, chủ động đối đầu. Con đường Huyền Giới Tranh Bá, giờ đây, đã thực sự chuyển mình thành một cuộc săn lùng đầy nguy hiểm và thử thách.

Giải đấu vẫn tiếp diễn, nhưng trong tâm trí Lăng Tiêu, một cuộc chiến khác, lớn hơn và thâm hiểm hơn, đã chính thức bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8