Chí Tôn Vạn Đế
Chương 124

Cập nhật lúc: 2026-03-18 15:18:17 | Lượt xem: 4

Chương 124: Huyết Chiến Ma Viên Vương

Lăng Tiêu bước vào bóng tối, không khí lập tức trở nên nặng nề, ẩm ướt và tràn ngập mùi máu tanh nồng. Nhiệt độ bên trong hang động thấp hơn hẳn bên ngoài, một luồng hàn khí âm u tỏa ra từ sâu thẳm, như muốn đóng băng cả linh hồn. Từng bước chân của hắn vang vọng trong không gian tĩnh mịch, tạo nên một sự căng thẳng tột độ.

Càng đi sâu, áp lực vô hình càng lớn, như có một ngọn núi khổng lồ đè nặng lên vai hắn. Đây chính là uy áp của Ma Viên Vương, một linh thú cấp độ cao, có thể sánh ngang với cường giả Hóa Thần cảnh của nhân loại. Lăng Tiêu hít thở sâu, vận chuyển linh lực trong cơ thể, ổn định tâm thần. Hắn biết, một khi đã vào đây, không còn đường lùi nữa.

Đột nhiên, từ sâu trong hang động, một tiếng gầm rống trầm thấp vang lên, chấn động cả vách đá, khiến bụi đất rơi lả tả. Tiếng gầm mang theo một luồng khí tức hung bạo, cuồng nộ, như muốn xé nát mọi thứ. Ma Viên Vương đã bị đánh thức!

Một đôi mắt đỏ rực như hai ngọn đèn lồng khổng lồ bỗng xuất hiện trong bóng tối, nhìn chằm chằm vào Lăng Tiêu. Sau đó, một thân hình đồ sộ dần hiện ra. Đó là một con viên hầu khổng lồ, cao hơn mười trượng, toàn thân bao phủ bởi lớp lông đen nhánh cứng như thép. Các cơ bắp cuồn cuộn, căng tràn sức mạnh. Trên đầu nó mọc ra một chiếc sừng nhọn hoắt, lấp lánh ánh kim loại, và trên lưng nó có những gai xương sắc bén như đao kiếm. Chính là Ma Viên Vương.

Ma Viên Vương đứng sừng sững, tỏa ra một luồng sát khí ngút trời. Nó nhìn Lăng Tiêu bằng ánh mắt khinh bỉ và tức giận. Một con người nhỏ bé dám đột nhập lãnh địa của nó, lại còn đánh thức giấc ngủ của nó. Không thể tha thứ!

“Gầm!”

Nó lại gầm lên một tiếng, giơ cánh tay to lớn như cột đình lên, đấm mạnh xuống đất. Cả hang động rung chuyển dữ dội, một luồng chấn động vô hình lan tỏa, ép Lăng Tiêu lùi lại vài bước. Hắn cảm thấy ngũ tạng như muốn vỡ tung, một cỗ huyết khí trào lên cổ họng.

“Quả nhiên là mạnh!” Lăng Tiêu lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự nghiêm trọng. “Nhưng ta sẽ không lùi bước!”

Thiên Hỏa Kiếm trong tay Lăng Tiêu bùng lên ngọn lửa màu vàng kim rực rỡ, chiếu sáng một góc hang động. Hắn không nói nhiều lời, chủ động tấn công. Thân hình Lăng Tiêu hóa thành một đạo tàn ảnh, lao thẳng về phía Ma Viên Vương. Kiếm quang xé gió, mang theo hỏa diễm cuồn cuộn, chém thẳng vào đầu gối của con Ma Viên.

Ma Viên Vương hiển nhiên không ngờ một con người nhỏ bé lại dám chủ động tấn công. Nó khẽ hừ lạnh, tốc độ tuy không bằng Lăng Tiêu nhưng phòng ngự lại vô cùng kinh khủng. Cánh tay nó giơ lên, chặn đứng nhát kiếm của Lăng Tiêu. “Keng!” Một tiếng va chạm chói tai vang lên, tia lửa bắn ra tứ tung. Thiên Hỏa Kiếm tuy sắc bén nhưng cũng chỉ để lại một vết xước mờ nhạt trên lớp da thịt cứng rắn của Ma Viên Vương.

Sức mạnh phản chấn khiến Lăng Tiêu bay ngược ra sau, cảm giác như mình vừa đâm vào một khối kim loại nguyên khối. Cổ tay hắn tê dại, suýt chút nữa không giữ nổi Thiên Hỏa Kiếm.

Ma Viên Vương thấy vậy liền cười khẩy, đôi mắt đỏ rực lộ rõ vẻ chế giễu. Nó không cho Lăng Tiêu có cơ hội thở dốc, lập tức phản công. Thân hình khổng lồ của nó lao tới, tốc độ tuy chậm nhưng mỗi bước đều mang theo sức mạnh kinh hoàng, khiến mặt đất rung chuyển. Cánh tay to lớn như vồ trời của nó vung lên, tạo thành một cơn gió lốc mạnh mẽ, giáng xuống Lăng Tiêu.

Lăng Tiêu không dám đối đầu trực diện. Hắn vận dụng “Lăng Ba Vi Bộ”, thân pháp linh hoạt như chim én, né tránh đòn tấn công. Cú đấm của Ma Viên Vương sượt qua người hắn, đánh thẳng vào vách đá phía sau. “Rầm!” Một tiếng nổ lớn, vách đá sụp đổ, bụi đất bay mù mịt.

Bụi tan, Lăng Tiêu xuất hiện ở một vị trí khác, sắc mặt tái nhợt. Sức mạnh của Ma Viên Vương vượt xa dự kiến của hắn. Nếu cứ tiếp tục như vậy, hắn chắc chắn sẽ bị đánh bại.

Hắn cần phải tìm ra điểm yếu. Lăng Tiêu mở ra “Thiên Nhãn Thông”, đôi mắt hắn lóe lên ánh sáng vàng kim, quét qua toàn thân Ma Viên Vương. Lớp lông dày đặc, cơ bắp cuồn cuộn, sừng nhọn, gai xương… tất cả đều là phòng ngự tuyệt vời. Tuy nhiên, hắn nhận thấy một điều. Mặc dù toàn thân nó cường tráng, nhưng có một vị trí trên bụng nó, nơi tập trung linh lực, có vẻ như lớp da mỏng hơn một chút, hoặc đó là huyệt vị tử huyệt của nó.

“Chính là chỗ đó!” Lăng Tiêu thầm nghĩ. “Nhưng làm sao để tiếp cận?”

Ma Viên Vương lại gầm lên, liên tục tấn công. Lăng Tiêu vận dụng hết tốc độ và sự khéo léo để né tránh, đồng thời tìm kiếm cơ hội. Hắn bắt đầu sử dụng Hỏa Diễm của Thiên Hỏa Kiếm. Từng đạo kiếm khí rực lửa bắn ra, không nhằm mục đích gây sát thương mà là để quấy nhiễu, thu hút sự chú ý của Ma Viên Vương.

Ma Viên Vương bị ngọn lửa thiêu đốt, lớp lông cứng như thép cũng không thể hoàn toàn chống đỡ. Nó bắt đầu cảm thấy khó chịu, tiếng gầm rống càng thêm hung tợn. Nó không còn chỉ đơn thuần dùng sức mạnh, mà bắt đầu vận dụng linh lực của mình. Một luồng sóng âm vô hình từ miệng nó phát ra, mang theo sức công phá tinh thần khủng khiếp. Lăng Tiêu cảm thấy đầu óc choáng váng, linh hồn như muốn bị xé toạc. Hắn vội vàng vận chuyển Bất Diệt Kim Thân Quyết, ổn định linh hồn.

Đây là lúc! Lăng Tiêu biết mình không còn nhiều thời gian. Hắn cần một đòn quyết định.

Hắn lùi lại một khoảng cách, sau đó bất ngờ phóng lên cao. Thiên Hỏa Kiếm trong tay hắn bỗng nhiên bùng lên ánh sáng chói lòa, không còn là màu vàng kim đơn thuần, mà là một ngọn lửa trắng tinh khiết, mang theo nhiệt độ kinh hoàng, như có thể thiêu rụi cả không gian. Đây là sức mạnh của Hỏa Linh Chi Tâm mà hắn đã hấp thụ, được Thiên Hỏa Kiếm cường hóa.

“Hỏa Thần Trảm!” Lăng Tiêu gầm lên, dồn toàn bộ linh lực vào Thiên Hỏa Kiếm. Hắn biến thành một đạo kiếm quang rực rỡ, lao thẳng xuống, nhắm vào điểm yếu trên bụng Ma Viên Vương mà hắn đã phát hiện.

Ma Viên Vương cảm nhận được nguy hiểm, đôi mắt đỏ rực lộ ra vẻ kinh hãi. Nó không ngờ con người nhỏ bé này lại có thể bộc phát ra sức mạnh kinh khủng đến vậy. Nó vội vàng giơ hai cánh tay lên che chắn, đồng thời kích hoạt lớp phòng ngự linh lực mạnh nhất của mình.

Nhưng Lăng Tiêu đã chuẩn bị quá kỹ lưỡng. Kiếm quang trắng xóa như một tia sét xé toạc không gian, mang theo sức mạnh hủy diệt. “Xoẹt!” Một âm thanh xé rách chói tai vang lên, không phải tiếng kim loại va chạm, mà là tiếng da thịt bị xuyên thủng.

Lưỡi kiếm của Thiên Hỏa Kiếm, mang theo ngọn lửa trắng tinh khiết, đã xuyên qua lớp phòng ngự, xuyên qua lớp da dày cứng như thép, ghim sâu vào điểm yếu trên bụng của Ma Viên Vương. Ngọn lửa trắng lập tức bùng phát, thiêu đốt từ bên trong.

“A… Gừ…m!!!”

Ma Viên Vương phát ra một tiếng gầm rống thê lương, kinh thiên động địa, mang theo sự đau đớn tột cùng và không thể tin được. Thân hình khổng lồ của nó run rẩy dữ dội, ngọn lửa trắng từ vết thương bùng lên, nhanh chóng lan rộng, thiêu đốt nội tạng của nó.

Lăng Tiêu không cho nó cơ hội phản kháng. Hắn rút Thiên Hỏa Kiếm ra, sau đó lại chém thêm vài nhát nữa vào cùng một vị trí. Mỗi nhát kiếm đều mang theo sức mạnh hủy diệt, khiến vết thương càng thêm trầm trọng.

Ma Viên Vương cuối cùng không thể chịu đựng được nữa. Thân hình khổng lồ của nó đổ sụp xuống đất, tạo ra một tiếng động long trời lở đất, khiến cả hang động chấn động như muốn sụp đổ. Đôi mắt đỏ rực của nó dần dần mất đi ánh sáng, ngọn lửa trắng vẫn tiếp tục thiêu đốt cho đến khi thân thể nó hóa thành tro bụi.

Lăng Tiêu thở hổn hển, cả người ướt đẫm mồ hôi. Hắn chống Thiên Hỏa Kiếm xuống đất, cố gắng đứng vững. Trận chiến vừa rồi đã tiêu hao gần hết linh lực và thể lực của hắn, nhưng ánh mắt hắn lại tràn đầy vẻ kiên định và hưng phấn.

Hắn đã chiến thắng!

Sau khi Ma Viên Vương hoàn toàn hóa thành tro bụi, một viên nội đan màu xanh biếc, tỏa ra linh khí nồng đậm, lơ lửng giữa không trung. Đó chính là Hóa Thần Đan, kết tinh linh lực và tinh hoa của Ma Viên Vương.

Lăng Tiêu đưa tay ra, nhẹ nhàng thu lấy Hóa Thần Đan. Viên đan dược này không lớn, chỉ bằng ngón tay cái, nhưng lại chứa đựng một năng lượng tinh thuần đến kinh người. Chỉ cần chạm vào, Lăng Tiêu đã cảm nhận được một luồng linh khí ấm áp tràn vào cơ thể, khiến những vết thương nhỏ và sự mệt mỏi của hắn được xoa dịu đôi chút.

“Hóa Thần Đan… Cuối cùng cũng có được.” Lăng Tiêu mỉm cười, nụ cười tràn đầy sự hài lòng và tự hào. Với viên đan dược này, hắn có thể đẩy nhanh quá trình tu luyện, chuẩn bị cho việc đột phá cảnh giới Hóa Thần.

Đây là một bước tiến lớn trên con đường tu luyện của hắn, khẳng định sức mạnh và tiềm năng của một thiếu niên tài tuấn trong Huyền Giới rộng lớn. Hắn đã chứng minh rằng, không có gì là không thể, chỉ cần có ý chí và sự kiên định.

Tuy nhiên, Lăng Tiêu cũng hiểu rằng, Ma Viên Vương chỉ là một thử thách ban đầu. Con đường phía trước vẫn còn vô vàn chông gai, với những kẻ thù mạnh hơn, những bí mật sâu hơn đang chờ hắn khám phá. Hắn cần phải trở nên mạnh mẽ hơn nữa, để đối mặt với tất cả.

Hắn nhìn viên Hóa Thần Đan trong tay, cảm nhận sức mạnh tiềm tàng bên trong nó. Một luồng linh khí tinh thuần tràn ngập trong hang động giờ đây đã trở nên trống trải. Lăng Tiêu hít một hơi thật sâu, thu lại Thiên Hỏa Kiếm. Hắn cần tìm một nơi an toàn để luyện hóa viên đan dược quý giá này. Cuộc hành trình của hắn, con đường trở thành Chí Tôn Vạn Đế, vẫn còn rất dài, nhưng mỗi bước tiến đều là một minh chứng cho sự bất khuất của hắn.

Rời khỏi hang động, Lăng Tiêu ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm đầy sao. Hắn đã vượt qua thử thách này, nhưng đây chỉ là khởi đầu. Hắn sẽ tiếp tục bước đi, tiếp tục chinh phục, cho đến khi đứng trên đỉnh cao nhất của vạn giới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8