Chí Tôn Vạn Đế
Chương 123
Lăng Tiêu không quay đầu lại. Những lời xì xào bàn tán phía sau hắn vẫn còn, nhưng hắn không để tâm. Hắn cần nhanh chóng chuẩn bị, rồi lên đường đến Thanh Phong Lĩnh. Con đường của Chí Tôn, không cho phép hắn chần chừ hay e ngại bất kỳ thử thách nào.
Thanh Phong Lĩnh, Ma Viên Vương, Hóa Thần Đan… Tất cả đều là bước đệm cho hành trình vươn lên đỉnh cao của hắn. Lăng Tiêu siết chặt bàn tay, ánh mắt lóe lên một tia sáng sắc bén. Hắn sẽ chứng minh cho tất cả thấy, kẻ mà bọn họ gọi là “đệ tử mới không biết lượng sức” này, sẽ sớm trở thành một huyền thoại, một Chí Tôn thực sự. Vạn Tượng Học Viện, Huyền Giới, và xa hơn nữa, sẽ phải ghi nhớ cái tên Lăng Tiêu.
Hắn bước ra khỏi quảng trường, bóng lưng kiên nghị hòa vào ánh hoàng hôn rực rỡ, mang theo quyết tâm sắt đá và bí mật kinh thiên của Chí Tôn Thần Tàng.
Trở về động phủ của mình, Lăng Tiêu không phí phạm một giây phút nào. Hắn kiểm tra lại toàn bộ vật phẩm trong không gian giới chỉ: một vài viên đan dược hồi phục nguyên khí, đan dược chữa thương, phù triện phòng ngự, cùng với hai món linh khí cấp thấp hắn đã giành được trong các nhiệm vụ trước. Quan trọng nhất, hắn mang theo Thiên Hỏa Kiếm, thanh kiếm đã cùng hắn trải qua không ít trận chiến sinh tử. Mặc dù Thiên Hỏa Kiếm chỉ là linh khí cấp trung phẩm, nhưng trong tay Lăng Tiêu, nó có thể phát huy sức mạnh vượt xa đẳng cấp vốn có.
Hóa Thần Đan là một vật phẩm cực kỳ quý giá, có thể giúp tu sĩ đột phá cảnh giới Hóa Thần, hoặc củng cố căn cơ cho những người đã ở cảnh giới này. Đối với Lăng Tiêu, mặc dù hắn chưa đến cảnh giới Hóa Thần, nhưng Hóa Thần Đan có thể giúp hắn tăng cường tiềm lực, mở rộng kinh mạch, và quan trọng hơn, nó có thể là một phần trong kế hoạch kích hoạt sâu hơn Chí Tôn Thần Tàng.
Ma Viên Vương trấn giữ Thanh Phong Lĩnh là một yêu thú cấp bốn đỉnh phong, tương đương với tu sĩ Hóa Thần cảnh trung kỳ hoặc hậu kỳ. Sức mạnh của yêu thú thường vượt trội hơn tu sĩ cùng cấp về thể chất và bản năng chiến đấu. Đối với một tu sĩ Luyện Hồn cảnh như Lăng Tiêu, đối đầu với một yêu thú cấp bốn đỉnh phong là một nhiệm vụ gần như không tưởng, nhưng hắn có bí mật của riêng mình.
Sau khi chuẩn bị xong, Lăng Tiêu không chần chừ nữa. Hắn gửi một tin nhắn cho trưởng lão phụ trách nhiệm vụ, xác nhận việc hắn nhận nhiệm vụ Thanh Phong Lĩnh, và sau đó lặng lẽ rời khỏi Vạn Tượng Học Viện. Học viện nằm sâu trong một dãy núi hùng vĩ, và để đến Thanh Phong Lĩnh, hắn phải đi qua một vùng hoang dã rộng lớn, mất ít nhất ba ngày đường nếu di chuyển hết tốc độ.
Bầu trời đêm đầy sao giăng, Lăng Tiêu vận dụng thân pháp Vân Ảnh Bộ, thân ảnh hắn thoắt ẩn thoắt hiện giữa các ngọn cây, tốc độ nhanh như một làn gió. Hắn không muốn gây sự chú ý, càng ít người biết hắn đi đâu càng tốt. Dù sao, nhiệm vụ này cũng không phải là loại nhiệm vụ mà Học viện khuyến khích các đệ tử Luyện Hồn cảnh thực hiện.
Suốt ba ngày đêm, Lăng Tiêu hầu như không nghỉ ngơi. Hắn hấp thụ linh khí trời đất để duy trì nguyên khí, chỉ dừng lại chốc lát để bổ sung đan dược. Vùng đất hắn đi qua dần trở nên hoang vu hơn, cây cối rậm rạp và cao lớn, không khí mang theo mùi ẩm ướt của rừng sâu và cả một chút mùi máu tanh của yêu thú. Thanh Phong Lĩnh không phải là một ngọn núi đơn lẻ, mà là một dãy núi hiểm trở, cao chót vót, quanh năm mây mù bao phủ.
Khi Lăng Tiêu cuối cùng cũng đặt chân đến rìa Thanh Phong Lĩnh, mặt trời đã lên cao, chiếu rọi qua những tán cây cổ thụ, tạo thành những vệt sáng lốm đốm trên mặt đất. Hắn đứng trên một mỏm đá cao, phóng tầm mắt ra xa. Trước mắt hắn là một thung lũng rộng lớn, với những vách đá dựng đứng và những khe nứt sâu hun hút. Linh khí ở đây nồng đậm hơn hẳn so với bên ngoài, chứng tỏ đây là một nơi hội tụ linh mạch.
Nhưng cùng với linh khí nồng đậm là một áp lực vô hình, một cảm giác nguy hiểm rình rập. Đây là lãnh địa của yêu thú, và Ma Viên Vương là kẻ thống trị tối cao.
Lăng Tiêu không vội vàng tiến vào. Hắn dành thời gian quan sát. Dù trong Học viện, hắn bị coi là “phế vật” hay “kẻ ngông cuồng”, nhưng kinh nghiệm chiến đấu của hắn đã được tôi luyện qua vô số kiếp, thông qua ký ức và tiềm thức của Chí Tôn Thần Tàng. Hắn biết rằng sự cẩn trọng là chìa khóa để sinh tồn trong thế giới tu luyện hiểm ác này.
Hắn ẩn mình trong một lùm cây rậm rạp, vận dụng linh lực bao phủ toàn thân, che giấu khí tức. Ánh mắt hắn sắc bén như chim ưng, quét qua từng ngóc ngách của thung lũng. Ma Viên Vương là một yêu thú khôn ngoan, nó sẽ không dễ dàng lộ diện. Hắn cần tìm hiểu thói quen, địa bàn hoạt động, và điểm yếu của nó.
Đột nhiên, Lăng Tiêu cảm nhận được một luồng khí tức khác không phải của yêu thú. Đó là khí tức của con người, của tu sĩ. Hắn nheo mắt, nhìn về phía một khe núi hẹp. Ba bóng người đang lén lút di chuyển, khí tức của họ đều ở Luyện Hồn cảnh hậu kỳ, không kém hơn hắn là bao.
“Lại có kẻ cũng muốn mò đến Thanh Phong Lĩnh này sao?” Lăng Tiêu lẩm bẩm. Hắn không ngạc nhiên. Hóa Thần Đan quá hấp dẫn, không ít người sẽ liều mạng để có được nó.
Hắn quyết định theo dõi ba người này. Có thể họ sẽ cung cấp thêm thông tin, hoặc vô tình giúp hắn thăm dò được động tĩnh của Ma Viên Vương. Lăng Tiêu vận dụng Vân Ảnh Bộ đến mức tối đa, nhẹ nhàng như một chiếc lá rơi, bám theo ba tu sĩ kia từ xa.
Ba tu sĩ kia là hai nam một nữ, đều mặc trang phục của một tông môn nhỏ nào đó, hoặc có thể là tu sĩ tán tu hợp sức. Bọn họ di chuyển rất cẩn trọng, nhưng rõ ràng không chuyên nghiệp bằng Lăng Tiêu. Hắn có thể nghe thấy tiếng thì thầm của họ, dù rất nhỏ.
“Chắc chắn Ma Viên Vương đang ẩn mình trong hang động đó. Đã có người nhìn thấy nó ra vào.” Một nam nhân tóc dài nói, chỉ tay về phía một vách đá có một cái động lớn.
“Nhưng chúng ta không nên xông vào. Yêu thú cấp bốn đỉnh phong không phải trò đùa.” Nữ nhân duy nhất trong nhóm có vẻ thận trọng hơn.
“Sợ gì chứ? Chúng ta có ba người, lại có Huyết Linh Phù hỗ trợ. Chỉ cần dụ nó ra, rồi dùng phù triện trấn áp, chia nhau Hóa Thần Đan là được.” Nam nhân còn lại, vóc dáng vạm vỡ, nói với vẻ tự tin thái quá.
Lăng Tiêu nghe vậy, khóe môi khẽ nhếch. “Huyết Linh Phù? Loại phù triện dùng máu tươi yêu thú cấp cao để gia tăng sức mạnh trong thời gian ngắn, nhưng có tác dụng phụ lớn. Và dụ Ma Viên Vương ra? Đó là cách để tự sát.”
Hắn lắc đầu. Ba người này rõ ràng đã đánh giá thấp Ma Viên Vương, và đánh giá quá cao bản thân. Nhưng hành động của họ có thể sẽ là cơ hội cho hắn.
Ba tu sĩ kia tiếp tục tiến vào sâu hơn thung lũng, hướng thẳng đến cái hang mà nam nhân tóc dài đã chỉ. Lăng Tiêu vẫn giữ một khoảng cách an toàn, theo dõi từng bước đi của họ. Hắn cảm nhận được khí tức của Ma Viên Vương ngày càng mạnh mẽ, nó đang ngủ say, hay đang chờ đợi con mồi tự chui đầu vào lưới?
Bỗng nhiên, một tiếng gầm rống kinh thiên động địa vang vọng khắp thung lũng, khiến cây cối rung chuyển, chim chóc bay tán loạn. Âm thanh đó mang theo uy áp của một yêu thú hùng mạnh, khiến không khí trở nên nặng nề.
Lăng Tiêu cảm thấy một luồng chấn động mạnh mẽ từ sâu trong thung lũng. Hắn biết, Ma Viên Vương đã bị quấy rầy, hoặc đã phát hiện ra ba tu sĩ kia. Đây là thời cơ của hắn.
Hắn không lập tức xông vào. Thay vào đó, Lăng Tiêu tìm một vị trí ẩn nấp tốt hơn, trên một ngọn cây cổ thụ cao nhất, nơi hắn có thể quan sát toàn bộ diễn biến mà không bị phát hiện. Hắn muốn xem ba người kia sẽ đối phó với Ma Viên Vương như thế nào, và quan trọng hơn, hắn muốn đánh giá sức mạnh thực sự của Ma Viên Vương trước khi ra tay.
Tiếng gầm rống tiếp tục vang lên, kèm theo đó là tiếng va chạm kịch liệt, tiếng nổ của linh lực, và cả tiếng kêu la hoảng sợ của ba tu sĩ. Lăng Tiêu nhắm mắt lại, dùng thần thức quét qua chiến trường. Hắn thấy Ma Viên Vương, một con vượn khổng lồ cao hơn năm trượng, với bộ lông đen bóng và đôi mắt đỏ rực như lửa, đang vung nắm đấm cuồng bạo, dễ dàng đập nát những tảng đá lớn. Ba tu sĩ kia đang chật vật chống đỡ, Huyết Linh Phù đã được kích hoạt, khiến khí tức của họ tăng vọt trong chốc lát, nhưng vẫn không thể làm gì được Ma Viên Vương.
“Thật mạnh mẽ!” Lăng Tiêu thầm nghĩ. “Yêu thú cấp bốn đỉnh phong quả nhiên không thể khinh thường. Nếu không có kế hoạch kỹ lưỡng, ta cũng khó mà toàn mạng.”
Trong tâm trí Lăng Tiêu, Chí Tôn Thần Tàng bắt đầu mơ hồ tỏa ra một loại năng lượng đặc biệt, giúp hắn phân tích và tính toán mọi khả năng. Hắn bắt đầu hình thành một chiến thuật trong đầu, một chiến thuật không chỉ để đánh bại Ma Viên Vương, mà còn để lấy được Hóa Thần Đan một cách hiệu quả nhất, tránh những rủi ro không cần thiết.
Trận chiến bên dưới ngày càng ác liệt. Ba tu sĩ kia đã bắt đầu kiệt sức, Huyết Linh Phù đã hết tác dụng, để lại di chứng mệt mỏi và suy yếu. Ma Viên Vương gầm lên một tiếng, vung một chưởng mạnh mẽ, đập thẳng vào một nam nhân. Nam nhân kia không kịp né tránh, thân thể lập tức nổ tung thành một màn mưa máu.
Hai người còn lại hoảng sợ tột độ, quay đầu bỏ chạy. Nhưng Ma Viên Vương không cho phép chúng thoát. Nó nhảy vọt lên, tốc độ nhanh đến kinh ngạc, chặn đứng đường lui của họ. Một người nữa bị nó tóm gọn, xé toạc làm đôi. Chỉ còn lại nữ nhân tóc dài, nàng ta tuyệt vọng gào thét, cố gắng dùng phù triện cuối cùng để tự bảo vệ.
Lăng Tiêu vẫn ẩn mình, ánh mắt lạnh lùng chứng kiến tất cả. Hắn không có ý định ra tay cứu giúp. Trong thế giới tu luyện, sự yếu đuối đồng nghĩa với cái chết. Hắn cần phải sống sót, phải mạnh lên, để hoàn thành sứ mệnh của mình.
Nữ nhân cuối cùng cũng bị Ma Viên Vương nuốt chửng. Toàn bộ thung lũng trở nên yên tĩnh một cách đáng sợ, chỉ còn tiếng Ma Viên Vương gầm gừ thỏa mãn. Nó nhìn quanh, dường như cảm nhận được điều gì đó, nhưng không phát hiện ra Lăng Tiêu. Sau đó, nó quay trở lại hang động của mình.
Lăng Tiêu thở phào nhẹ nhõm. Trận chiến vừa rồi đã cho hắn cái nhìn rõ ràng về sức mạnh của Ma Viên Vương. Nó nhanh nhẹn, mạnh mẽ, và cực kỳ hung bạo. Hắn không thể đối đầu trực diện với nó trong một trận chiến kéo dài. Hắn cần một kế hoạch bất ngờ, một đòn chí mạng.
Hắn chờ đợi thêm một lúc, đảm bảo Ma Viên Vương đã hoàn toàn trở về hang động và không còn cảnh giác. Sau đó, Lăng Tiêu lặng lẽ trượt xuống từ ngọn cây, hướng về phía hang động của Ma Viên Vương.
Hắn không vào ngay. Lăng Tiêu bắt đầu bố trí một vài trận pháp đơn giản xung quanh lối vào hang động. Chúng không đủ mạnh để cầm chân Ma Viên Vương lâu, nhưng đủ để gây nhiễu loạn và tạo ra cơ hội cho hắn. Đồng thời, hắn lấy ra một số viên đan dược cường hóa, sẵn sàng hấp thụ bất cứ lúc nào.
Ánh mắt Lăng Tiêu lóe lên sự kiên định. Hóa Thần Đan, hắn nhất định phải có được. Con đường Chí Tôn của hắn không cho phép hắn lùi bước. Hắn sẽ đối mặt với Ma Viên Vương, và chiến thắng.
Khi mọi thứ đã sẵn sàng, Lăng Tiêu hít một hơi thật sâu, điều chỉnh trạng thái tinh thần và linh lực lên đến đỉnh phong. Hắn nắm chặt Thiên Hỏa Kiếm, mũi kiếm khẽ rung lên như chờ đợi được uống máu. Một nụ cười lạnh lẽo xuất hiện trên môi hắn.
Hang động đen ngòm hiện ra trước mắt, như một cái miệng khổng lồ chờ nuốt chửng mọi thứ. Bên trong, một luồng khí tức hùng mạnh đang ngủ yên. Lăng Tiêu biết, thời khắc quyết định đã đến.
Hắn bước vào bóng tối, từng bước chân vững chãi và kiên quyết. Phía trước là Ma Viên Vương, là Hóa Thần Đan, và là một bước tiến mới trên con đường trở thành Chí Tôn Vạn Đế.