Chí Tôn Vạn Đế
Chương 121

Cập nhật lúc: 2026-03-18 15:16:43 | Lượt xem: 4

CHƯƠNG 121: HỌC VIỆN VẠN TƯỢNG – THỬ THÁCH ĐẦU TIÊN

Căn phòng tân sinh của Lăng Tiêu tuy giản dị nhưng cũng đủ rộng rãi, được bài trí tinh tế với một bàn đá, một giường ngọc và một trận pháp tụ linh nhỏ giúp tăng cường mật độ linh khí xung quanh. Đối với một tân sinh vừa gia nhập, đây đã là đãi ngộ không tồi. Nhưng Lăng Tiêu biết, Vạn Tượng Học Viện, một trong những thánh địa tu luyện hàng đầu Huyền Giới, còn ẩn chứa vô số những cơ hội và bí mật lớn lao hơn nhiều. Hắn không đến đây để hưởng thụ sự an nhàn, mà là để tìm kiếm con đường vươn tới đỉnh cao, vén màn thân thế và đối mặt với kẻ thù đã phong ấn mình.

Ngồi xếp bằng trên giường ngọc, Lăng Tiêu hít thở sâu, cảm nhận linh khí tinh thuần hơn hẳn so với bất kỳ nơi nào hắn từng đặt chân đến ở Phàm Trần. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn như một hố đen không đáy, điên cuồng hấp thụ, chuyển hóa. Chỉ mới nhập viện vài canh giờ, hắn đã cảm thấy cảnh giới có chút lỏng lẻo, dấu hiệu của sự đột phá sắp tới.

“Vạn Tượng Học Viện… quả nhiên danh bất hư truyền,” Lăng Tiêu thầm nghĩ. “Nhưng muốn đạt được tài nguyên tốt nhất, không thể chỉ dựa vào thân phận tân sinh.”

Hắn lướt qua tấm thẻ bài học viên trên tay. Mặt trước khắc chữ “Lăng Tiêu”, mặt sau là một phù hiệu Vạn Tượng cổ xưa, cùng với một con số nhỏ: “100 điểm cống hiến.” Đây là số điểm cơ bản mà mỗi tân sinh nhận được. Trong Học Viện, điểm cống hiến là tiền tệ duy nhất để đổi lấy công pháp, đan dược, vũ khí, thậm chí là quyền vào các khu vực tu luyện đặc biệt. Muốn có nhiều điểm, chỉ có một cách: hoàn thành nhiệm vụ hoặc thể hiện tài năng trong các cuộc thi đấu.

Sáng hôm sau, Lăng Tiêu thức dậy sớm. Hắn quyết định đi thăm thú xung quanh Học Viện, đồng thời tìm hiểu cách thức hoạt động của nơi này. Vạn Tượng Học Viện rộng lớn đến mức choáng ngợp, với hàng ngàn kiến trúc cổ kính, những ngọn núi lơ lửng, thác nước đổ xuống từ hư không, và vô số đệ tử qua lại, mỗi người đều mang khí tức mạnh mẽ hơn nhiều so với các thiên tài ở Phàm Trần Cảnh. Hắn đi qua Tàng Kinh Các uy nghi, nơi cất giữ vô số công pháp và bí thuật; qua Luyện Đan Các tỏa ra mùi hương dược liệu nồng nặc; qua Võ Đạo Đài, nơi các đệ tử tỷ thí, tiếng hô hào vang vọng; và cả Linh Thú Viên, nơi nuôi dưỡng các loài linh thú cường đại.

Khi Lăng Tiêu đang đi ngang qua một khu vườn cảnh, một giọng nói ngang ngược đột nhiên vang lên:

“Này, tiểu tử kia! Ngươi chính là Lăng Tiêu, tân sinh vừa gây náo loạn hôm qua đó à?”

Lăng Tiêu dừng bước, quay đầu lại. Trước mặt hắn là ba thanh niên, mặc đồng phục nội môn của Học Viện, khí tức hùng hậu, hiển nhiên đã đạt đến cảnh giới Linh Hải Cảnh đỉnh phong, thậm chí có thể đã chạm tới ngưỡng Hóa Thần Cảnh. Kẻ vừa lên tiếng là một nam tử cao lớn, khuôn mặt kiêu ngạo, ánh mắt đầy sự dò xét và khinh thường.

“Ta chính là Lăng Tiêu,” hắn bình thản đáp, ánh mắt sắc bén quét qua ba người. “Có chuyện gì?”

Nam tử cao lớn cười khẩy: “Nghe nói ngươi chỉ là một tên phế vật đến từ vùng đất hẻo lánh, vậy mà lại dám cướp đi danh tiếng của ‘Thiên Kiêu’ Bách Lý Vô Song, thậm chí còn được Mộ Dung trưởng lão đích thân ban cho đặc quyền. Ha, ta thấy ngươi chắc chắn là đã dùng thủ đoạn bỉ ổi gì đó.”

Lăng Tiêu nhíu mày. Bách Lý Vô Song, hắn nhớ ra tên này. Là một trong những thiên tài được đánh giá cao nhất của Học Viện, người mà hắn đã gián tiếp ‘vượt mặt’ trong kỳ kiểm tra nhập môn. Xem ra, danh tiếng của hắn đã nhanh chóng lan truyền, và không ít kẻ cảm thấy khó chịu.

“Thủ đoạn bỉ ổi?” Lăng Tiêu lặp lại, giọng nói lạnh lùng. “Nếu ngươi cho rằng thực lực của ta là thủ đoạn bỉ ổi, vậy thì ta không có gì để nói.”

“Hỗn xược!” Một tên đệ tử khác đứng cạnh nam tử cao lớn quát lên. “Ngươi dám nói chuyện như vậy với sư huynh Lôi Báo ư? Lôi Báo sư huynh là đệ tử nội môn đứng thứ ba mươi mốt, là người có thể tranh đoạt vị trí chân truyền trong tương lai!”

Lôi Báo nhếch mép: “Nghe nói ngươi có thể đánh bại cường giả Hóa Thần Cảnh khi còn ở Phàm Trần Cảnh. Ta không tin. Ta muốn xem thử, tân sinh kiệt xuất của chúng ta có bản lĩnh đến đâu!”

Nói rồi, Lôi Báo không đợi Lăng Tiêu trả lời, trực tiếp tung ra một chưởng, cuồng phong gào thét, linh lực hội tụ thành một con báo điện màu xanh lam, lao thẳng về phía Lăng Tiêu. Hắn muốn dùng đòn phủ đầu này để hạ gục Lăng Tiêu, chứng minh cái gọi là “thiên tài” của hắn chỉ là hư danh.

Lăng Tiêu đứng yên, vẻ mặt không chút biến sắc. Ngay khi con báo điện sắp chạm vào hắn, một đạo quyền kình hùng hậu mang theo khí tức hủy diệt bỗng nhiên bùng nổ từ trong cơ thể hắn. “Phá Diệt Quyền!”

Một quyền đơn giản, không hoa mỹ, nhưng ẩn chứa sức mạnh kinh thiên. Con báo điện màu xanh lam va chạm với quyền kình của Lăng Tiêu, không hề có tiếng nổ lớn, mà là một sự nghiền nát hoàn toàn. Từng tia điện tan biến, linh lực bị xé toạc, trong nháy mắt đã hóa thành hư vô.

Lôi Báo trợn tròn mắt. Hắn không ngờ một đòn công kích dứt khoát của mình lại bị đối phương hóa giải nhẹ nhàng đến vậy. Hơn nữa, quyền kình của Lăng Tiêu không những không tan biến, mà còn tiếp tục lao thẳng về phía hắn, mang theo một luồng áp lực khủng khiếp.

“Cái gì?!” Lôi Báo kinh hãi, vội vàng dồn toàn bộ linh lực vào hai tay, tạo thành một lá chắn phòng ngự. Nhưng vô ích, quyền kình của Lăng Tiêu xé nát lá chắn như xé giấy vụn, đánh thẳng vào ngực Lôi Báo.

“Phụt!” Lôi Báo phun ra một ngụm máu tươi, thân hình nặng nề văng ngược ra sau, đập mạnh vào thân cây cổ thụ, khiến nó rung chuyển dữ dội. Hắn cảm thấy ngũ tạng như bị xé toạc, linh lực trong cơ thể hỗn loạn, không thể tin vào những gì vừa xảy ra.

Hai tên đồng bọn của Lôi Báo tái mặt, đứng sững như trời trồng. Bọn họ biết Lôi Báo mạnh đến mức nào, vậy mà lại bị một tân sinh một chiêu đánh trọng thương? Điều này quá sức tưởng tượng!

Lăng Tiêu thu tay về, ánh mắt lạnh lẽo nhìn Lôi Báo đang chật vật bò dậy. “Ngươi muốn xem bản lĩnh của ta? Đây chỉ là một phần nhỏ.”

Một giọng nói trầm ổn khác vang lên từ phía xa:

“Lôi Báo, ngươi lại gây chuyện rồi sao?”

Một nam tử trẻ tuổi, thân hình cao ráo, khí chất siêu phàm, từ tốn bước đến. Hắn vận một bộ trường bào màu xanh thẫm, trên ngực thêu một phù hiệu phức tạp hơn nhiều so với đệ tử nội môn, hiển nhiên là thân phận cao hơn. Ánh mắt hắn sắc bén nhưng không kém phần thâm thúy, quét qua Lăng Tiêu rồi dừng lại ở Lôi Báo đang trọng thương.

“Bách Lý sư huynh…” Lôi Báo yếu ớt gọi, vẻ mặt đầy xấu hổ.

Lăng Tiêu nheo mắt. Đây chính là Bách Lý Vô Song, thiên tài được mệnh danh là “Thiên Kiêu” của Vạn Tượng Học Viện. Khí tức của hắn còn mạnh hơn Lôi Báo gấp bội, đã đạt tới Hóa Thần Cảnh đỉnh phong, thậm chí có thể đã chạm đến biên giới của Phá Hư Cảnh.

Bách Lý Vô Song khẽ lắc đầu, nhìn Lăng Tiêu với ánh mắt phức tạp: “Quả nhiên là hậu sinh khả úy. Lăng Tiêu, ngươi không làm ta thất vọng.”

“Ngươi muốn nói gì?” Lăng Tiêu hỏi thẳng.

Bách Lý Vô Song mỉm cười nhạt: “Lôi Báo tuy có chút ngông cuồng, nhưng cũng không có ý xấu. Chỉ là hắn không tin một tân sinh có thể làm được điều mà ngay cả hắn cũng không thể. Ngươi đã chứng minh được thực lực của mình. Ta sẽ không để chuyện này lan truyền ra ngoài, ảnh hưởng đến danh tiếng của ngươi, cũng như của Học Viện.”

Lời nói của Bách Lý Vô Song nghe có vẻ khách khí, nhưng Lăng Tiêu cảm nhận được một tia cảnh cáo ngầm. Hắn đang cố gắng giữ sự cân bằng, không muốn Lăng Tiêu trở thành một kẻ gây rối, nhưng đồng thời cũng ngầm khẳng định vị thế của mình.

“Không cần,” Lăng Tiêu lạnh nhạt nói. “Danh tiếng của ta, ta sẽ tự mình gầy dựng. Không cần ngươi phải bận tâm.”

Bách Lý Vô Song hơi sững sờ, sau đó cười lớn: “Tốt! Có khí phách! Ta thích! Vạn Tượng Học Viện rất rộng lớn, nhưng cũng không dung chứa được kẻ yếu. Ngươi đã có thực lực, vậy thì hãy cố gắng mà vươn lên. Nhưng ta cũng phải nhắc nhở ngươi, trong Học Viện này, còn có rất nhiều thiên tài ẩn tàng, không hề kém cạnh ta, thậm chí còn hơn. Đừng vì một chút thành tựu nhỏ mà tự mãn.”

Nói xong, Bách Lý Vô Song phất tay áo, mang theo Lôi Báo và hai tên đồng bọn đang run rẩy rời đi. Hắn không hề ra tay, nhưng sự xuất hiện của hắn đã đủ để trấn áp không khí căng thẳng.

Lăng Tiêu nhìn theo bóng lưng Bách Lý Vô Song, ánh mắt lóe lên. Hắn biết, Bách Lý Vô Song không phải là kẻ đơn giản. Hắn ta có thực lực, có đầu óc, và hơn hết là có khí chất của một lãnh đạo. Đây chính là một đối thủ xứng tầm, hoặc một bằng hữu có thể kết giao trong tương lai. Nhưng trước mắt, hắn cần phải mạnh hơn nữa.

Trận chiến nhỏ với Lôi Báo đã giúp Lăng Tiêu hiểu rõ hơn về hệ thống sức mạnh trong Vạn Tượng Học Viện. Cảnh giới Linh Hải Cảnh và Hóa Thần Cảnh chỉ là cấp thấp trong nội môn. Muốn tiếp cận các tài nguyên cao cấp hơn, hắn cần phải nhanh chóng đột phá. Chí Tôn Thần Tàng đang dần thức tỉnh, mang đến cho hắn khả năng tu luyện vượt trội, nhưng nó cũng cần được nuôi dưỡng bằng vô số tài nguyên quý hiếm.

“Điểm cống hiến…” Lăng Tiêu lẩm bẩm. “Xem ra phải tìm cách kiếm thật nhiều điểm này mới được.”

Hắn chợt nhớ đến một tấm bảng nhiệm vụ mà hắn đã thoáng nhìn thấy gần Tàng Kinh Các. Đó là nơi các đệ tử nhận nhiệm vụ từ Học Viện để đổi lấy điểm cống hiến và các phần thưởng khác. Hắn quyết định đến đó ngay lập tức. Đây sẽ là bước đầu tiên để hắn tích lũy tài nguyên, nâng cao thực lực, và tiếp tục vén màn những bí mật lớn hơn của Huyền Giới.

Vạn Tượng Học Viện, ta đến rồi! Những kẻ cản đường, những kẻ xem thường, sẽ phải trả giá. Con đường của Chí Tôn, không ai có thể ngăn cản!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8