Chí Tôn Vạn Đế
Chương 112
CHƯƠNG 112: THÁI HUYỀN TÔNG – PHẾ VẬT GÂY CHẤN ĐỘNG
Con đường dẫn đến Thái Huyền Tông không hề bằng phẳng, nó uốn lượn qua những dãy núi trùng điệp, băng qua những thung lũng sâu thẳm và những khu rừng cổ thụ rậm rạp. Đối với phàm nhân, đây là một hành trình gian nan, nhưng với Lăng Tiêu, đó chỉ là một cuộc dạo chơi. Hắn không vội vã, bước chân đều đặn, mỗi bước đi như hòa mình vào thiên địa, cảm nhận khí tức linh khí ngày càng nồng đậm xung quanh. Huyền Giới rộng lớn, và Thái Huyền Tông, một trong Tứ Đại Tông Môn của Huyền Giới, là cánh cửa đầu tiên để hắn bước vào thế giới tu luyện chân chính.
Lăng Tiêu ngẩng đầu. Phía xa, vạn trượng mây mù bao phủ, những đỉnh núi cao vút đâm thẳng lên trời, ẩn hiện giữa làn mây trắng xóa là những kiến trúc cổ kính, hùng vĩ. Đó là Thái Huyền Tông, tựa như một tiên cảnh giữa trần gian. Linh khí ở đây nồng đậm hơn gấp trăm lần so với vùng đất phàm trần hắn vừa rời đi, khiến mỗi hơi thở đều mang theo sự sảng khoái, tinh thần minh mẫn. Hắn có thể cảm nhận được vô số luồng khí tức cường đại ẩn hiện trong tông môn, mỗi luồng đều vượt xa cảnh giới hắn từng đối mặt. Đây chính là nơi tập trung của các thiên tài và cường giả, một nơi đầy rẫy cơ duyên nhưng cũng tiềm ẩn vô vàn nguy hiểm.
Đến gần cổng tông môn, một dòng người đông đúc đang xếp hàng dài, tất cả đều là những thiếu niên, thiếu nữ mang theo khát vọng gia nhập Thái Huyền Tông. Ánh mắt họ rực cháy sự khao khát và căng thẳng. Lăng Tiêu không gây chú ý, hắn chỉ là một trong số hàng ngàn người trẻ tuổi đến đây thử vận may. Hắn hòa vào đám đông, lặng lẽ quan sát. Mỗi người đến đây đều là thiên tài của một phương, ít nhất cũng đạt đến Luyện Khí Cảnh tầng thứ bảy, thứ tám, thậm chí có không ít người đã bước vào Trúc Cơ Cảnh sơ kỳ.
Trước cổng tông môn là một quảng trường rộng lớn, giữa quảng trường dựng lên ba tấm bia đá khổng lồ, cao hơn mười trượng, phát ra ánh sáng nhàn nhạt. Đó là những Thạch Bi Đo Linh, dùng để kiểm tra tư chất của người muốn gia nhập. Bên cạnh mỗi bia đá là vài vị đệ tử Thái Huyền Tông, vẻ mặt kiêu ngạo, hờ hững ghi chép. Phía trên cao, trên một đài quan sát bằng ngọc bích, vài vị trưởng lão mặc đạo bào màu xanh thẫm đang ngồi, ánh mắt thâm thúy quét qua từng người một, đánh giá tiềm năng.
Lăng Tiêu chậm rãi đi đến cuối hàng, lắng nghe những lời bàn tán xung quanh. Hầu hết đều nói về độ khó của bài kiểm tra, về những thiên tài đã từng gây chấn động Thái Huyền Tông trong quá khứ, và về hy vọng của bản thân. Hắn cũng nghe được tên của vài “thiên tài hạt giống” năm nay, những người được dự đoán sẽ dễ dàng vượt qua kiểm tra và trở thành đệ tử nội môn ngay lập tức.
Đến lượt Lăng Tiêu, hắn bước đến trước một tấm Thạch Bi Đo Linh. Một đệ tử Thái Huyền Tông, vẻ mặt khinh khỉnh, nhìn hắn từ trên xuống dưới. “Tên? Tu vi? Nguồn gốc?”
“Lăng Tiêu. Luyện Khí Cảnh tầng ba. Không môn không phái.” Lăng Tiêu đáp, ngữ khí bình thản. Hắn cố tình che giấu tu vi thật sự của mình. Luyện Khí Cảnh tầng ba, trong số những người dự tuyển này, là cấp bậc cực kỳ thấp, gần như là kẻ yếu nhất.
Đệ tử kia nghe vậy liền nhíu mày, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười khinh miệt. “Luyện Khí Cảnh tầng ba? Ngươi đến đây làm gì? Dựa vào tu vi này mà cũng dám mơ tưởng gia nhập Thái Huyền Tông sao? Trở về mà tu luyện thêm mười năm nữa đi.” Hắn phất tay, ý bảo Lăng Tiêu tránh ra.
Những người xếp hàng phía sau cũng bắt đầu xì xào. “Luyện Khí Cảnh tầng ba? Đúng là không biết tự lượng sức mình.” “Chắc là từ một thôn quê nào đó mới đến, chưa biết trời cao đất rộng.”
Lăng Tiêu vẫn không biến sắc. “Xin cho ta kiểm tra tư chất.” Hắn kiên định nói.
Đệ tử kia thấy Lăng Tiêu vẫn cứng đầu, ánh mắt thoáng qua vẻ khó chịu. “Được thôi, đã vậy thì đừng trách ta không nhắc nhở. Đặt tay lên Đo Linh Thạch Bi đi.” Hắn chỉ vào bia đá, giọng điệu đầy vẻ trêu tức.
Lăng Tiêu không nói nhiều, bước lên phía trước, đặt lòng bàn tay lên bề mặt nhẵn bóng của Thạch Bi Đo Linh. Theo quy tắc, nếu tư chất đủ tốt, bia đá sẽ phát ra ánh sáng, màu sắc và cường độ ánh sáng sẽ biểu thị mức độ tiềm năng. Thông thường, màu xanh lá cây là tư chất trung bình, màu xanh lam là khá, màu tím là tốt, và màu vàng kim là thượng đẳng.
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Lăng Tiêu. Người đệ tử Thái Huyền Tông kia cười khẩy, chờ đợi một màn thất bại ê chề. Ngay cả những trưởng lão trên đài quan sát cũng không mấy để ý, đối với họ, một Luyện Khí Cảnh tầng ba không đáng một cái liếc mắt.
Tuy nhiên, một giây trôi qua, rồi hai giây… không có bất kỳ phản ứng nào. Thạch Bi Đo Linh vẫn im lìm, không một chút ánh sáng. Tiếng cười khẩy của đám đông bắt đầu vang lên. “Ha ha, đúng là phế vật! Đến cả tư chất cũng không có.” “Thật lãng phí thời gian.”
Người đệ tử Thái Huyền Tông kia lắc đầu, chuẩn bị nói Lăng Tiêu cút đi. Nhưng đúng lúc đó, một điều kỳ lạ xảy ra.
Một luồng khí tức vô hình, cực kỳ cổ xưa và hùng vĩ, đột nhiên từ lòng bàn tay Lăng Tiêu chậm rãi lan tỏa. Thạch Bi Đo Linh, vốn dĩ im lìm, bỗng nhiên rung lên bần bật. Những vết nứt nhỏ li ti bắt đầu xuất hiện trên bề mặt bia đá, rồi nhanh chóng lan rộng như mạng nhện. Không phải là ánh sáng, mà là sự chấn động, sự sụp đổ!
“Cái gì?!” Tất cả mọi người đều sững sờ. Chưa từng có ai thấy Thạch Bi Đo Linh phản ứng như vậy. Nó không phát sáng, mà lại… nứt vỡ?
Vết nứt ngày càng lớn, tiếng “rắc rắc” vang vọng khắp quảng trường. Rồi, với một tiếng “ẦM” long trời lở đất, tấm Thạch Bi Đo Linh khổng lồ cao mười trượng kia, hoàn toàn vỡ vụn thành vô số mảnh đá vụn, bắn tung tóe khắp nơi. Bụi mù mịt bay lên, che khuất tầm nhìn.
Toàn bộ quảng trường chìm vào im lặng chết chóc. Hàng ngàn người dự tuyển, các đệ tử Thái Huyền Tông, và cả các vị trưởng lão trên đài cao, đều há hốc mồm, ánh mắt kinh hoàng nhìn về phía trung tâm vụ nổ bụi. Không ai ngờ rằng, một “phế vật” Luyện Khí Cảnh tầng ba lại có thể khiến Thạch Bi Đo Linh vỡ vụn!
Khi bụi tan đi, Lăng Tiêu vẫn đứng đó, bình thản như không có chuyện gì xảy ra. Hắn khẽ nhíu mày. “Xem ra Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể vẫn còn quá mạnh, ngay cả một phần nhỏ được giải phong cũng đã vượt quá giới hạn của vật phàm.” Hắn tự nhủ.
Trên đài cao, các vị trưởng lão giờ đây không còn giữ được vẻ điềm tĩnh. Một vị trưởng lão râu tóc bạc phơ, ánh mắt sắc như dao, đột nhiên đứng bật dậy, thân hình lóe lên, đã xuất hiện ngay trước mặt Lăng Tiêu. Ông ta nhìn chằm chằm vào Lăng Tiêu, ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc và nghi hoặc. “Ngươi… ngươi đã làm gì?”
Lăng Tiêu mỉm cười nhạt. “Ta chỉ đặt tay lên đó thôi, trưởng lão.”
Vị trưởng lão kia là Thái Huyền Tông Ngoại Môn Trưởng Lão, Tần Trường Phong, một cường giả Nguyên Anh Cảnh. Ông ta đã chứng kiến không biết bao nhiêu kỳ nhân dị sĩ, nhưng chưa từng thấy ai có thể khiến Đo Linh Thạch Bi vỡ tan tành như vậy. Thạch Bi Đo Linh không chỉ kiểm tra tư chất, nó còn có khả năng chịu đựng một lượng linh lực nhất định. Việc nó vỡ vụn cho thấy linh lực hoặc khí tức tiềm ẩn trong Lăng Tiêu đã vượt xa khả năng nhận biết của bia đá, hoặc có một loại sức mạnh nào đó hoàn toàn không thuộc về hệ thống tu luyện thông thường.
Tần Trường Phong đưa tay ra, đặt lên vai Lăng Tiêu, một luồng linh lực tinh tế thăm dò. Ngay lập tức, ông ta cảm thấy một cỗ lực lượng cuồn cuộn như biển lớn ẩn sâu trong cơ thể Lăng Tiêu, mạnh mẽ đến mức khiến linh lực của ông ta suýt nữa bị nuốt chửng. Nhưng kỳ lạ thay, cỗ lực lượng đó lại bị một tầng phong ấn vô hình nào đó khóa chặt, chỉ còn lại một chút xíu rò rỉ ra ngoài. Và điều đáng sợ hơn là, cỗ lực lượng đó lại mang theo một khí tức chí cao vô thượng, khiến tâm thần ông ta phải run rẩy, như đang đối mặt với một vị thần linh.
“Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai?” Tần Trường Phong thu tay về, vẻ mặt kinh hãi. Ông ta không thể tin được rằng một thiếu niên Luyện Khí Cảnh tầng ba lại ẩn chứa một bí mật kinh thiên động địa như vậy. Cỗ lực lượng kia, ngay cả tông chủ Thái Huyền Tông cũng chưa chắc sở hữu.
Lăng Tiêu lắc đầu. “Ta là Lăng Tiêu, một người tu luyện bình thường, đến đây để tìm kiếm cơ duyên tu luyện.” Hắn cố tình che giấu, không muốn tiết lộ quá nhiều vào lúc này.
Tần Trường Phong nhìn Lăng Tiêu thật lâu, trong mắt lóe lên vô số suy nghĩ. Một người như vậy, dù không biết lai lịch, cũng tuyệt đối không thể bỏ qua. “Được! Ngươi được nhận!” Ông ta tuyên bố, giọng nói vang vọng khắp quảng trường, phá vỡ sự im lặng. “Không cần kiểm tra gì thêm, ngươi trực tiếp trở thành đệ tử nội môn của Thái Huyền Tông!”
Lời nói của Tần Trường Phong như một quả bom ném vào đám đông. “Đệ tử nội môn?!” Mọi người đều kinh hãi. Đệ tử ngoại môn đã khó, nội môn lại càng khó hơn gấp bội. Ngay cả những thiên tài được dự đoán sẽ vào nội môn cũng phải trải qua nhiều vòng kiểm tra nghiêm ngặt. Lăng Tiêu, một Luyện Khí Cảnh tầng ba, lại được đặc cách vào thẳng nội môn chỉ vì làm vỡ bia đá? Điều này là chưa từng có tiền lệ!
Một thiếu niên tuấn tú, khí chất bất phàm, đứng đầu hàng bên cạnh, khuôn mặt tuấn tú tràn đầy vẻ khó chịu. Hắn là Lâm Thiên Vũ, thiên tài số một của một thế gia lớn, Luyện Khí Cảnh tầng chín đỉnh phong, được xem là hạt giống của Thái Huyền Tông năm nay. Hắn đã trải qua ba vòng kiểm tra trước đó một cách xuất sắc, và đang chờ đợi vòng cuối cùng để chính thức được phong làm đệ tử nội môn. Việc Lăng Tiêu được đặc cách khiến hắn cảm thấy bị sỉ nhục.
“Trưởng lão Tần! Chẳng lẽ quy tắc của Thái Huyền Tông có thể bị phá vỡ dễ dàng như vậy sao?” Lâm Thiên Vũ bước ra, lớn tiếng chất vấn. “Một kẻ Luyện Khí Cảnh tầng ba, lại phá hỏng Đo Linh Thạch Bi, không biết là cố ý hay vô tình, sao có thể được đặc cách vào nội môn? Điều này không công bằng với những người như chúng ta, những người đã cố gắng hết sức!”
Tần Trường Phong khẽ cau mày, nhìn Lâm Thiên Vũ. “Lâm Thiên Vũ, ngươi có quyền nghi vấn, nhưng quyết định của lão phu là không thể thay đổi. Tư chất của Lăng Tiêu không thể dùng Đo Linh Thạch Bi để đo lường. Hắn có tiềm năng lớn hơn bất kỳ ai trong số các ngươi. Nếu ngươi không phục, có thể khiêu chiến với hắn sau khi gia nhập tông môn.”
Lăng Tiêu chỉ khẽ liếc nhìn Lâm Thiên Vũ một cái, trong mắt không chút gợn sóng. Hắn đã gặp quá nhiều người như thế này, những kẻ tự cho mình là thiên tài, rồi cuối cùng bị hắn đạp dưới chân. Lâm Thiên Vũ, đối với hắn, chỉ là một hòn đá trên con đường tu luyện.
Tần Trường Phong không để ý đến Lâm Thiên Vũ nữa, ông ta quay sang Lăng Tiêu, ánh mắt phức tạp. “Ngươi theo ta đến Điện Truyền Công, ta sẽ an bài cho ngươi. Nhớ kỹ, vào Thái Huyền Tông, phải tuân thủ quy tắc. Nhưng cũng đừng để kẻ khác ức hiếp. Nếu có bất kỳ vấn đề gì, có thể tìm đến ta.” Giọng điệu của ông ta có phần nghiêm nghị, nhưng cũng ẩn chứa sự quan tâm đặc biệt. Ông ta biết, một thiên tài như Lăng Tiêu, một khi đã vào tông môn, chắc chắn sẽ trở thành tâm điểm của mọi sự chú ý, và cũng sẽ đối mặt với vô số sóng gió.
Lăng Tiêu gật đầu, khẽ cúi người. “Vâng, đa tạ Trưởng lão.”
Dưới ánh mắt kinh ngạc, ganh tỵ, nghi hoặc và cả kính sợ của đám đông, Lăng Tiêu cùng Tần Trường Phong rời khỏi quảng trường, tiến sâu vào bên trong Thái Huyền Tông. Đây mới chỉ là bước khởi đầu. Hắn đã thành công bước vào Huyền Giới, gia nhập một trong những tông môn hàng đầu. Nhưng Lăng Tiêu biết, con đường phía trước còn dài, còn vô số thử thách, vô số thiên tài đang chờ hắn đối mặt. Bí mật về Chí Tôn Thần Tàng, về kẻ thù đã phong ấn hắn, vẫn còn chìm sâu trong màn sương. Thái Huyền Tông, chính là nơi hắn sẽ bắt đầu vén màn những bí mật đó, và từng bước bộc lộ phong thái Chí Tôn của mình. Cuộc hành trình “Huyền Giới Tranh Bá” chính thức bắt đầu!