Chí Tôn Vạn Đế
Chương 111
Ánh sáng chói lòa bao trùm lấy Lăng Tiêu, cuốn thân thể hắn vào một xoáy ốc không gian vô tận. Cảm giác bị xé rách rồi lại được hàn gắn liên tục ập đến, nhưng nhờ vào Chí Tôn Thần Tàng đang âm thầm vận chuyển trong cơ thể, hắn không hề cảm thấy đau đớn mà trái lại, còn mơ hồ cảm nhận được một sự tẩy luyện kỳ lạ. Từng thớ thịt, từng kinh mạch của hắn như đang được tinh lọc, hấp thu một loại năng lượng thuần khiết và hùng vĩ hơn gấp vạn lần so với thế giới phàm trần hắn vừa rời bỏ.
Khi cảm giác choáng váng qua đi, Lăng Tiêu mở mắt. Hình ảnh đầu tiên đập vào mắt hắn là một bầu trời xanh thẳm đến mức không tưởng, những đám mây trắng bồng bềnh trôi lững lờ như những hòn đảo tiên cảnh. Không khí xung quanh đặc quánh một loại linh khí nồng đậm, chỉ cần hít thở thôi cũng đủ khiến tâm thần sảng khoái, tu vi như muốn tăng tiến. Dưới chân hắn là một thảm cỏ xanh mướt trải dài vô tận, xa xa là những dãy núi hùng vĩ vươn thẳng lên trời, đỉnh núi bị mây mù che phủ, mơ hồ lộ ra những kiến trúc cổ kính, tráng lệ mà thế gian phàm tục không bao giờ có thể sánh bằng.
“Đây chính là Huyền Giới sao…” Lăng Tiêu lẩm bẩm, trong lòng không khỏi dâng lên một sự chấn động. Thế giới này không chỉ lớn hơn, mà còn tràn đầy sức sống và cơ hội hơn gấp bội. Hắn cảm nhận được sức mạnh trong cơ thể mình đã tăng lên đáng kể, không chỉ do sự tẩy luyện của Chí Tôn Thần Tháp, mà còn nhờ vào việc hấp thu linh khí dồi dào của Huyền Giới ngay khi đặt chân đến.
Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận dòng linh khí cuồn cuộn chảy trong kinh mạch. Tại thế giới phàm trần, hắn đã đạt đến đỉnh phong của Nguyên Anh Cảnh, một bước nữa là có thể độ kiếp phi thăng. Nhưng giờ đây, tại Huyền Giới, hắn cảm thấy mình chỉ mới ở ngưỡng cửa của một thế giới tu luyện hoàn toàn mới. Các cấp độ tu luyện ở đây chắc chắn khác biệt, và hắn cần phải nhanh chóng thích nghi.
“Chí Tôn Thần Tháp quả nhiên không lừa ta. Nơi này mới là nơi để ta vùng vẫy.” Lăng Tiêu khẽ cười, ánh mắt tràn đầy sự tự tin và khát khao chinh phục. Hắn biết, con đường phía trước còn dài, nhưng với Chí Tôn Thần Tàng và ý chí sắt đá của mình, hắn tin rằng mình sẽ không bao giờ gục ngã.
Hắn bắt đầu di chuyển, hướng về phía có vẻ là trung tâm của sự sống, nơi có linh khí tụ tập dày đặc nhất. Sau khoảng nửa ngày đi bộ, hắn bắt gặp một con đường lát đá cổ kính, rộng lớn, thi thoảng lại có những đạo quang mang xẹt qua, đó là những cường giả đang ngự kiếm phi hành hoặc cưỡi trên các loại linh thú kỳ dị. Trang phục của họ tinh xảo, khí chất bất phàm, rõ ràng đều là những tu sĩ có địa vị không nhỏ.
Lăng Tiêu ẩn mình vào một bụi cây ven đường, quan sát. Hắn cần tìm hiểu thông tin trước khi lộ diện. Không lâu sau, một đoàn xe ngựa được kéo bởi những con Huyết Long Mã vạm vỡ, phi nước đại trên đường. Đi cùng là một nhóm hộ vệ mặc giáp trụ sáng loáng, khí tức mạnh mẽ, ít nhất cũng phải tương đương với cấp độ Kim Đan Cảnh ở thế giới phàm trần. Trong số đó, có một thiếu niên ngồi trên lưng ngựa, vẻ mặt kiêu ngạo, ánh mắt khinh thường nhìn xuống mọi thứ xung quanh.
Đột nhiên, một tiếng gầm thét vang lên từ khu rừng. Một con yêu thú khổng lồ với bộ lông xanh biếc, móng vuốt sắc nhọn như thép, lao ra tấn công đoàn xe. Con yêu thú này có khí tức không thua kém gì một cường giả Nguyên Anh Cảnh. Các hộ vệ lập tức rút vũ khí nghênh chiến, nhưng rõ ràng chúng gặp khó khăn. Con yêu thú quá mạnh mẽ, chỉ trong chốc lát đã khiến vài hộ vệ bị thương.
Thiếu niên kiêu ngạo kia nhíu mày, rút ra một thanh trường kiếm sáng chói, bay lên không trung. “Một con Hắc Phong Lang dám cản đường bổn thiếu gia? Tìm chết!” Hắn vung kiếm, một luồng kiếm khí sắc bén như cầu vồng xé toạc không khí, trực tiếp chém vào con Hắc Phong Lang. Con yêu thú gào thét thảm thiết, nhưng vẫn không chết, nó càng trở nên điên cuồng hơn.
Lăng Tiêu quan sát. Sức mạnh của thiếu niên này quả nhiên không tệ, nhưng quá kiêu ngạo và thiếu kinh nghiệm thực chiến. Con Hắc Phong Lang tuy bị thương nhưng vẫn còn sức phản công. Quả nhiên, nó bất ngờ vồ tới, suýt chút nữa đã cắn trúng thiếu niên. Lăng Tiêu không muốn xen vào, nhưng hắn chợt nhận ra đoàn xe có một cô gái trẻ tuổi đang sợ hãi co mình lại. Có lẽ cô gái đó là người nhà của thiếu niên kia.
Hắn khẽ thở dài. Dù sao hắn cũng cần một cơ hội để tìm hiểu thông tin. Hắn không muốn gây chú ý lớn, nhưng cũng không thể đứng nhìn. Trong một khoảnh khắc con Hắc Phong Lang chuẩn bị tung đòn chí mạng vào thiếu niên, Lăng Tiêu nhẹ nhàng di chuyển, thân ảnh như một làn gió lướt qua. Hắn không dùng vũ khí, chỉ dùng ngón tay điểm nhẹ vào một huyệt vị chí mạng trên cổ con yêu thú.
“Phụt!”
Con Hắc Phong Lang cứng đờ người lại, ánh mắt tràn đầy sự hoảng sợ và không tin. Ngay sau đó, cơ thể to lớn của nó đổ rầm xuống đất, không còn chút hơi thở. Tất cả diễn ra quá nhanh, đến mức các hộ vệ và thiếu niên kia còn chưa kịp phản ứng.
Thiếu niên kia quay đầu lại, nhìn Lăng Tiêu với ánh mắt nghi ngờ. “Ngươi là ai? Dám xen vào chuyện của bổn thiếu gia?”
Lăng Tiêu mỉm cười nhạt. “Ta chỉ là một người qua đường. Thấy ngươi gặp nguy hiểm nên tiện tay giúp đỡ.”
Hắn không đợi đối phương trả lời, nhanh chóng nhặt lấy nội đan của con Hắc Phong Lang, sau đó nói: “Con yêu thú này đã chết, nội đan thuộc về ta. Xem như là thù lao đi.”
Thiếu niên nhìn Lăng Tiêu chằm chằm, trong mắt hiện lên một tia kinh ngạc. Hắn ta vừa rồi ra tay tuy nhẹ nhàng nhưng lại cực kỳ hiệu quả, một chiêu đã kết liễu con Hắc Phong Lang mà mình và các hộ vệ phải chật vật. Rõ ràng, thực lực của người này không hề đơn giản. “Hừ, được thôi. Ngươi đi đi, đừng để ta gặp lại ngươi lần nữa.”
Lăng Tiêu không nói thêm gì, gật đầu rồi quay lưng rời đi. Hắn biết, mình đã gây ra một chút chú ý, nhưng việc có được nội đan này cũng đáng giá. Hắn tiếp tục đi dọc theo con đường lớn, cuối cùng cũng đến một thị trấn sầm uất. Thị trấn này không chỉ rộng lớn mà còn có nhiều kiến trúc cổ kính, những cửa hàng treo biển hiệu lấp lánh, người qua lại tấp nập, đủ mọi tầng lớp tu sĩ. Linh khí ở đây còn dày đặc hơn bên ngoài, cho thấy sự phồn thịnh của nơi này.
Tìm một quán trà nhỏ, Lăng Tiêu ngồi xuống, gọi một ấm trà linh thảo và bắt đầu lắng nghe câu chuyện của những người xung quanh. Rất nhanh, hắn đã thu thập được nhiều thông tin hữu ích về Huyền Giới.
Huyền Giới được chia thành Cửu Đại Vực, mỗi vực đều có vô số tông môn, thế lực lớn nhỏ. Cảnh giới tu luyện ở đây được chia thành: Hóa Thần, Luyện Hư, Hợp Thể, Đại Thừa, Độ Kiếp. Sau Độ Kiếp là cảnh giới Đại Đế, hay còn gọi là Chân Thần, những tồn tại có thể khai sơn lập phái, thống trị một phương.
Hiện tại, Lăng Tiêu cảm thấy mình đang ở khoảng cấp độ Hóa Thần, nhưng với Chí Tôn Thần Tàng, hắn tự tin có thể đối phó với cả cường giả Luyện Hư. Tuy nhiên, so với những Đại Đế hay Chân Thần, hắn vẫn còn quá nhỏ bé.
Hắn cũng nghe được tin tức quan trọng: Thái Huyền Tông, một trong Tứ Đại Tông Môn của Huyền Giới, đang chuẩn bị tổ chức một Đại Hội Tuyển Chọn đệ tử mới. Đại hội này diễn ra ba năm một lần, thu hút vô số thiên tài từ khắp nơi đổ về. Chỉ những người xuất sắc nhất mới có cơ hội gia nhập Thái Huyền Tông, nơi sở hữu tài nguyên tu luyện phong phú và công pháp thượng thừa.
“Thái Huyền Tông…” Lăng Tiêu lẩm bẩm. Đây chính là mục tiêu đầu tiên của hắn. Gia nhập một tông môn lớn sẽ giúp hắn tiếp cận nhiều tài nguyên hơn, gặp gỡ nhiều người hơn, và quan trọng nhất là tìm kiếm manh mối về thân thế của mình, về Chí Tôn Thần Tàng và kẻ thù bí ẩn đã phong ấn hắn. Hắn không có thời gian để lãng phí.
Rời khỏi quán trà, Lăng Tiêu ngẩng đầu nhìn về phía xa, nơi những ngọn núi hùng vĩ của Thái Huyền Tông ẩn hiện trong làn mây. Ánh mắt hắn lóe lên sự quyết tâm. Huyền Giới, ta đến rồi! Những thiên tài ở đây, những thế lực ẩn mình, hay bất kỳ âm mưu nào đang chờ đợi, Lăng Tiêu sẽ không lùi bước. Hắn sẽ khiến cái tên Chí Tôn Vạn Đế vang vọng khắp nơi, từ đây, cuộc hành trình chinh phục vạn giới của hắn mới thực sự bắt đầu.
Với một nụ cười nhẹ, Lăng Tiêu bước đi, hướng thẳng đến con đường dẫn tới Thái Huyền Tông, nơi những thử thách và cơ duyên lớn đang chờ đợi hắn.