Chí Tôn Vạn Đế
Chương 110
Cánh cửa đá cổ xưa sừng sững, mang theo vẻ uy nghiêm và thần bí, như một vị thần hộ vệ trấn giữ bí mật của thời gian. Những phù văn khắc họa trên đó không phải là chữ viết thông thường, mà là những hình ảnh mơ hồ, nửa như rồng bay phượng múa, nửa như tinh hà vạn tượng, ẩn chứa một đạo lý thâm sâu mà Lăng Tiêu chưa từng thấy bao giờ. Luồng khí tức viễn cổ từ cánh cửa không ngừng tuôn trào, hòa quyện với sương mù mờ ảo, tạo nên một khung cảnh siêu thực, khiến tâm trí người ta dường như bị kéo về những kỷ nguyên xa xưa nhất của vũ trụ.
Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể Lăng Tiêu lúc này không chỉ sôi sục, mà còn như một con mãnh thú bị giam cầm bỗng chốc tìm thấy đường về, khao khát được giải thoát. Nó rung động mãnh liệt, phát ra những luồng năng lượng thần bí, không ngừng va đập vào vách đá xung quanh, khiến cả hang động khẽ rung chuyển. Lăng Tiêu cảm nhận được một sự liên kết sâu sắc giữa Chí Tôn Thần Tàng và cánh cửa này, như thể chúng là một phần của cùng một tổng thể vĩ đại.
“Đây chính là thứ mà mình đang tìm kiếm,” Lăng Tiêu thì thầm, ánh mắt sáng rực. Hắn đưa tay chạm vào bề mặt lạnh lẽo của cánh cửa đá. Ngay lập tức, một luồng điện xẹt qua, không gây đau đớn mà là một cảm giác kết nối kỳ lạ. Những phù văn trên cánh cửa như sống dậy, phát ra ánh sáng mờ ảo, và đồng thời, Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn cũng bùng nổ một luồng ánh sáng chói lọi, chiếu thẳng vào cánh cửa.
“Rắc… rắc…”
Những âm thanh khô khốc vang lên, như tiếng xương cốt va chạm. Cánh cửa đá khổng lồ bắt đầu dịch chuyển, chậm rãi, nặng nề, nhưng không thể ngăn cản. Từ từ, khe hở giữa hai cánh cửa mở rộng, hé lộ một không gian sâu thẳm, tối tăm, nhưng lại tràn ngập một loại năng lượng thuần khiết, tinh túy hơn bất kỳ linh khí nào Lăng Tiêu từng cảm nhận được.
Không chút do dự, Lăng Tiêu bước vào. Vừa đặt chân qua ngưỡng cửa, một cảm giác không trọng lượng ập đến, và tầm nhìn của hắn hoàn toàn thay đổi. Hắn không còn ở trong hang động nữa, mà đang đứng trong một không gian hư vô rộng lớn, nơi những tinh vân lấp lánh như bụi kim cương, và những vì sao xa xăm trôi nổi trong bóng tối. Không khí ở đây đặc quánh linh khí, đến mức có thể nhìn thấy những hạt sáng li ti trôi nổi, như những viên ngọc trai nhỏ bé.
Giữa không gian bao la đó, có một tòa tháp chín tầng lơ lửng, được làm từ một loại vật chất trong suốt như pha lê, nhưng lại phát ra ánh sáng ngũ sắc huyền ảo. Tòa tháp không có cửa ra vào rõ ràng, chỉ có những phù văn cổ xưa trôi nổi xung quanh, tạo thành một vòng xoáy năng lượng liên tục. Lăng Tiêu cảm nhận được một lực hút mạnh mẽ từ tòa tháp, như thể nó đang gọi mời hắn.
“Chí Tôn Thần Tháp…” Một giọng nói cổ xưa, trầm bổng, vang vọng trong không gian hư vô, không rõ từ đâu đến. “Kẻ kế thừa Chí Tôn, cuối cùng ngươi cũng đã đến.”
Lăng Tiêu giật mình, cảnh giác nhìn quanh, nhưng không thấy bóng dáng ai. Giọng nói đó dường như trực tiếp vang lên trong tâm trí hắn, mang theo một sự uy nghiêm và thấu hiểu đến kinh ngạc.
“Ngươi là ai?” Lăng Tiêu hỏi, âm thanh của hắn dường như bị nuốt chửng bởi sự rộng lớn của không gian.
“Ta là ý chí của Chí Tôn Thần Tàng, cũng là một phần tàn hồn của vị Chí Tôn đã tạo ra nó,” giọng nói trả lời, mang theo một chút mệt mỏi và nỗi buồn. “Ngươi mang trong mình dòng máu Chí Tôn, nhưng lại bị phong ấn ký ức và sức mạnh. Đây là một kiếp nạn, nhưng cũng là một cơ duyên.”
Lăng Tiêu chấn động. Hắn đã luôn nghi ngờ về thân phận của mình, về cái gọi là “phế vật” bị phong ấn. Giờ đây, những lời này đã xác nhận tất cả. Hắn không phải là phế vật, mà là kẻ kế thừa của một Chí Tôn vĩ đại!
“Kẻ đã phong ấn ta là ai? Mục đích của hắn là gì?” Lăng Tiêu vội vã hỏi, trong lòng đầy rẫy nghi vấn.
“Kẻ đó… rất mạnh, và rất bí ẩn. Hắn là một phần của ‘Tổ Chức’ đã tồn tại từ vô số kỷ nguyên, có mục đích muốn kiểm soát Đạo của vạn giới,” giọng nói chậm rãi giải thích. “Hắn muốn phong bế tiềm năng Chí Tôn của ngươi, biến ngươi thành một quân cờ, hoặc đơn giản là loại bỏ mối đe dọa. Nhưng Chí Tôn Thần Tàng đã bảo vệ ngươi, tự phong ấn một phần sức mạnh và ký ức của ngươi để tránh bị hắn phát hiện hoàn toàn.”
Tổ Chức! Lăng Tiêu nghiến răng. Hắn không ngờ kẻ thù của mình lại là một thế lực lớn đến vậy, chứ không phải một cá nhân đơn lẻ. Điều này càng khiến hắn quyết tâm phải mạnh mẽ hơn nữa.
“Chí Tôn Thần Tháp này là gì?” Lăng Tiêu hướng mắt về tòa tháp pha lê.
“Chí Tôn Thần Tháp là nơi lưu giữ tất cả tri thức, công pháp, và di sản của vị Chí Tôn tiền bối. Mỗi tầng tháp đều chứa đựng một thử thách và một cơ duyên,” giọng nói giải thích. “Ngươi cần phải vượt qua các thử thách, hấp thụ di sản, để từng bước thức tỉnh Chí Tôn Thần Tàng, khôi phục ký ức và sức mạnh chân chính của mình.”
Lăng Tiêu hít sâu một hơi. Đây chính là cơ duyên lớn nhất từ trước đến nay của hắn! Không còn nghi ngờ gì nữa, đây là con đường dẫn hắn đến đỉnh cao.
“Ta phải làm gì để bước vào?” Lăng Tiêu hỏi.
“Chỉ cần ngươi có ý chí, Chí Tôn Thần Tàng trong ngươi sẽ dẫn lối,” giọng nói đáp. “Nào, bắt đầu hành trình của ngươi đi, kẻ kế thừa Chí Tôn. Vận mệnh của vạn giới có thể sẽ nằm trong tay ngươi.”
Theo lời chỉ dẫn, Lăng Tiêu tập trung ý niệm, kích hoạt Chí Tôn Thần Tàng. Ngay lập tức, một luồng ánh sáng chói lọi từ cơ thể hắn bùng phát, bao bọc lấy hắn, và hắn cảm thấy mình được kéo về phía Chí Tôn Thần Tháp. Hắn xuyên qua những phù văn cổ xưa trôi nổi, không gặp bất kỳ trở ngại nào, và đáp xuống tầng thứ nhất của tòa tháp.
Tầng thứ nhất là một không gian hình tròn rộng lớn, trung tâm có một bệ đá cổ xưa, trên đó đặt một cuộn da dê đã ố vàng. Khí tức thần bí từ cuộn da tỏa ra, khiến Lăng Tiêu cảm thấy tinh thần sảng khoái, tu vi dường như cũng được thanh tẩy.
Lăng Tiêu tiến lại gần, cầm lấy cuộn da dê. Vừa chạm vào, một luồng thông tin khổng lồ ập thẳng vào tâm trí hắn, không phải qua chữ viết, mà là qua một hình thức truyền thừa ký ức trực tiếp. Đó là một bộ công pháp tu luyện, nhưng không phải công pháp bình thường. Nó là một bộ công pháp vượt xa mọi thứ Lăng Tiêu từng biết, một công pháp có thể rèn luyện cơ thể, tinh thần, và linh hồn đến mức độ Chí Tôn.
“Chí Tôn Vạn Tượng Quyết,” giọng nói cổ xưa lại vang lên trong tâm trí hắn. “Đây là căn cơ tu luyện của vị Chí Tôn tiền bối, cũng là khởi điểm cho con đường của ngươi. Nó sẽ giúp ngươi hấp thụ linh khí nhanh hơn gấp trăm lần, củng cố nền tảng vững chắc, và mở ra tiềm năng ẩn giấu của Chí Tôn Thần Tàng.”
Lăng Tiêu nhắm mắt lại, đắm chìm vào dòng thông tin khổng lồ. Từng lời, từng chữ, từng ý niệm của Chí Tôn Vạn Tượng Quyết đều như được khắc sâu vào linh hồn hắn. Hắn cảm thấy từng tế bào trong cơ thể mình đang reo mừng, khao khát được dung nạp bộ công pháp này. Năng lượng trong Chí Tôn Thần Tàng cũng tự động luân chuyển theo pháp quyết, tạo thành một vòng xoáy năng lượng mạnh mẽ bao quanh hắn.
Chỉ trong chốc lát, Lăng Tiêu đã cảm thấy một sự thay đổi kinh ngạc. Linh khí trong Chí Tôn Thần Tháp như được dẫn dắt, ào ạt đổ vào cơ thể hắn, tinh lọc kinh mạch, củng cố khí hải. Tu vi của hắn bắt đầu tăng tiến một cách chóng mặt. Từ cảnh giới Linh Hải Kỳ, hắn nhanh chóng đạt đến đỉnh cao Linh Hải Kỳ, rồi đột phá lên Linh Đan Kỳ, không hề có bất kỳ trở ngại nào.
Đây không phải là sự tăng tiến bình thường, mà là một sự lột xác hoàn toàn. Linh đan trong cơ thể hắn không chỉ ngưng tụ, mà còn phát ra ánh sáng vàng kim nhàn nhạt, ẩn chứa một loại khí tức Chí Tôn. Mỗi một lần vận chuyển công pháp, Lăng Tiêu đều cảm thấy sức mạnh thể chất, tinh thần đều được tăng cường đáng kể. Hắn cảm thấy mình có thể một quyền đánh nát ngọn núi, một ý niệm có thể khống chế vạn vật.
Hắn không biết thời gian đã trôi qua bao lâu. Một ngày? Một tuần? Hay thậm chí là một tháng? Trong Chí Tôn Thần Tháp, khái niệm thời gian dường như trở nên mơ hồ. Hắn chỉ biết rằng, khi hắn mở mắt ra lần nữa, tu vi của hắn đã vững chắc ở cảnh giới Linh Đan Kỳ Sơ Giai, và hắn cảm thấy một sự kết nối sâu sắc hơn với Chí Tôn Thần Tàng, như thể một phần phong ấn đã được gỡ bỏ.
“Cảm ơn,” Lăng Tiêu thì thầm, nói với ý chí của Chí Tôn Thần Tàng. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn dài, nhưng hắn đã có một nền tảng vững chắc chưa từng có.
“Ngươi không cần cảm ơn. Đây là vận mệnh của ngươi,” giọng nói đáp lại. “Hãy tiếp tục đi lên. Tầng thứ hai sẽ chờ đợi ngươi, với những thử thách và cơ duyên lớn hơn. Kẻ địch của ngươi đang mạnh lên từng ngày, ngươi không có thời gian để lãng phí.”
Lăng Tiêu gật đầu. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng từ Chí Tôn Thần Tháp đang kéo hắn lên tầng tiếp theo. Ánh mắt hắn kiên định, tràn đầy tự tin. Từ một phế vật bị ruồng bỏ, giờ đây hắn đã tìm thấy con đường trở thành Chí Tôn. Tổ Chức bí ẩn kia, Tần Thiên, hay bất kỳ kẻ thù nào khác, hắn sẽ không còn sợ hãi nữa. Hắn sẽ từng bước vươn lên, thức tỉnh toàn bộ tiềm năng, và rồi, một ngày nào đó, hắn sẽ đứng trên đỉnh cao vạn giới, khiến tất cả phải run sợ trước cái tên Chí Tôn Vạn Đế!
Với một ý chí sắt đá, Lăng Tiêu bước lên, chuẩn bị cho những thử thách tiếp theo của Chí Tôn Thần Tháp. Hành trình của một Chí Tôn, từ đây, mới thực sự bắt đầu.