Chí Tôn Vạn Đế
Chương 108
Chương 108: Di Tích Cổ Trận – Lạc Nhật Kiếm Tông
Lăng Tiêu không lãng phí một giây phút nào sau khi hấp thu một phần linh khí tinh thuần từ Cửu Diệp Thanh Liên. Hắn cảm nhận được sức mạnh trong cơ thể đang cuộn trào, không chỉ là sự tăng trưởng về tu vi, mà còn là một sự thức tỉnh sâu sắc hơn trong Chí Tôn Thần Tàng. Những sợi xích phong ấn dường như đã lỏng lẻo hơn một chút, cho phép một luồng năng lượng cổ xưa, uy nghiêm hơn thẩm thấu vào tứ chi bách hài.
Hắn lướt đi như một bóng ma trong bí cảnh, càng vào sâu, cảnh vật càng trở nên hoang sơ và kỳ vĩ. Những cây cổ thụ cao vút chạm trời, thân cây to lớn đến mức hàng chục người ôm không xuể, cành lá rậm rạp che khuất ánh sáng mặt trời, tạo nên một không gian u tối nhưng đầy sinh cơ. Không khí tràn ngập mùi đất ẩm và hương vị thảo mộc nồng nàn, xen lẫn là những luồng linh khí nguyên thủy mà ở thế giới bên ngoài khó lòng tìm thấy.
Tiếng gầm gừ của những yêu thú cấp thấp dần biến mất, thay vào đó là sự tĩnh lặng đáng sợ, đôi khi bị phá vỡ bởi tiếng chim lạ lướt qua hay tiếng côn trùng rỉ rả. Lăng Tiêu biết, đây là dấu hiệu của những khu vực nguy hiểm hơn, nơi cư ngụ của những sinh vật mạnh mẽ hơn, hoặc ẩn chứa những cơ duyên lớn hơn.
Trong khi đó, tin tức về trận chiến giữa Lăng Tiêu và Liễu Phong đã bắt đầu lan truyền như cháy rừng khắp bí cảnh. Dù Liễu Phong không phải là đệ tử mạnh nhất, nhưng hắn là một trong những thiên tài của Thiên Vũ Tông, việc hắn bị đánh bại thê thảm bởi một “kẻ vô danh” đã gây chấn động không nhỏ. Nhiều người bán tín bán nghi, nhưng những ai từng chứng kiến hoặc cảm nhận được dư âm của trận chiến đều không thể phủ nhận sức mạnh đáng sợ của Lăng Tiêu.
“Ngươi nói Liễu Phong bị đánh bại? Bị một tên đệ tử ngoại môn của Huyền Thiên Kiếm Phái đánh cho gần chết?” một đệ tử của Bách Hoa Cốc kinh ngạc hỏi bạn đồng hành.
“Là thật! Ta tận mắt nhìn thấy hắn bị phế đi một tay, nằm rên rỉ dưới đất. Tên đó, Lăng Tiêu, ra tay vô cùng độc ác, không hề nương tình!” đệ tử kia thì thào, giọng vẫn còn run rẩy.
“Hừ, Liễu Phong chỉ là kẻ hữu danh vô thực. Chẳng qua là dựa vào thân phận đệ tử Thiên Vũ Tông mà kiêu ngạo thôi. Gặp phải kẻ mạnh hơn thì bị dạy dỗ là đúng rồi.” Một thanh niên mặc áo bào xanh lam, lưng đeo trường kiếm, khinh thường nói. Hắn là Tần Thiên, một thiên tài kiệt xuất của Lạc Nhật Kiếm Tông, tu vi đã đạt tới Linh Hải Cảnh đỉnh phong, chỉ cách bước vào Thiên Cảnh một bước. Đối với hắn, Liễu Phong chỉ là một con ếch ngồi đáy giếng.
Tuy nhiên, trong lòng Tần Thiên vẫn dấy lên một chút tò mò về Lăng Tiêu. Một đệ tử ngoại môn có thể đánh bại Liễu Phong, điều đó chứng tỏ tài năng của Lăng Tiêu không hề tầm thường. Bí cảnh này càng ngày càng xuất hiện nhiều thiên tài ẩn giấu, khiến cuộc tranh đoạt cơ duyên trở nên kịch liệt hơn bao giờ hết.
Lăng Tiêu không hề hay biết về những lời đồn đại đang lan truyền. Hắn đang tập trung hoàn toàn vào việc tìm kiếm. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn không ngừng phát ra những rung động nhẹ, như đang dẫn dắt hắn đến một nơi nào đó. Cảm giác quen thuộc với Cửu Diệp Thanh Liên vẫn còn đọng lại, khiến hắn tin rằng bí cảnh này còn ẩn chứa nhiều điều liên quan đến thân thế của mình.
Sau vài canh giờ di chuyển, Lăng Tiêu dừng lại trước một vách đá sừng sững, cao hàng trăm trượng. Vách đá được bao phủ bởi rêu phong và dây leo cổ thụ, nhưng ẩn sâu bên trong, hắn cảm nhận được những dao động năng lượng kỳ lạ. Đó không phải là linh khí tự nhiên, mà là những dấu vết của một trận pháp cổ xưa.
Với sự chỉ dẫn của Chí Tôn Thần Tàng, Lăng Tiêu dường như có khả năng nhìn thấu bản chất của mọi thứ. Hắn đưa tay chạm vào vách đá, cảm nhận những đường nét ẩn giấu bên dưới lớp rêu xanh. Đây là một di tích cổ trận, bị thời gian và thiên nhiên che lấp, nhưng vẫn còn một chút năng lượng lưu giữ lại.
Hắn bắt đầu vận chuyển linh lực, ngón tay lướt đi trên vách đá theo những quỹ đạo phức tạp. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn phát ra ánh sáng mờ nhạt, tương tác với di tích cổ trận. Từng điểm sáng nhỏ bắt đầu hiện lên trên vách đá, tạo thành một đồ hình huyền ảo, rồi dần dần, một cánh cửa đá khổng lồ, cao hơn mười trượng, từ từ hiện ra giữa vách đá, hé lộ một lối đi sâu hun hút vào bên trong.
Ánh sáng yếu ớt từ bên trong hắt ra, mang theo một làn hương thơm ngát, khiến tinh thần Lăng Tiêu lập tức sảng khoái. Hắn không chần chừ, bước thẳng vào trong.
Bên trong là một hang động rộng lớn, những khối tinh thạch lấp lánh như sao trời, chiếu sáng cả không gian. Ở trung tâm hang động, có một hồ nước nhỏ trong xanh như ngọc bích, và giữa hồ là một bệ đá cổ xưa. Trên bệ đá, một đóa sen trắng muốt, bảy cánh, đang tỏa ra ánh sáng rực rỡ và hương thơm say lòng người. Đó là Thất Diệp Bạch Liên, một loại thiên tài địa bảo cực phẩm, có khả năng tịnh hóa linh hồn, tăng cường ngộ tính, và củng cố căn cơ tu luyện.
Lăng Tiêu biết, giá trị của Thất Diệp Bạch Liên không thua kém gì Cửu Diệp Thanh Liên mà hắn từng gặp, thậm chí còn phù hợp hơn với tu luyện hiện tại của hắn. Hắn cẩn thận tiến lại gần, nhưng đúng lúc đó, một tiếng cười lạnh vang lên, phá vỡ sự tĩnh mịch của hang động.
“Ha ha ha! Không ngờ một di tích cổ trận như thế này lại bị phá giải bởi một tên tiểu tử vô danh. Xem ra vận may của ngươi cũng không tệ.”
Ba bóng người từ trong bóng tối bước ra. Người dẫn đầu là Tần Thiên của Lạc Nhật Kiếm Tông, theo sau là hai đệ tử khác cũng có tu vi Linh Hải Cảnh trung kỳ. Ánh mắt Tần Thiên sắc lạnh, tham lam nhìn chằm chằm vào Thất Diệp Bạch Liên.
“Vận may? Ta nghĩ là thực lực thì đúng hơn.” Lăng Tiêu bình thản đáp, ánh mắt không hề nao núng. Hắn đã đoán trước được việc bị theo dõi hoặc gặp phải tranh chấp.
Tần Thiên nhếch mép: “Ngươi chính là Lăng Tiêu đã đánh bại Liễu Phong? Hừ, dù sao thì Liễu Phong cũng chỉ là một phế vật. Thất Diệp Bạch Liên này không phải thứ mà ngươi có thể giữ được. Cút đi, ta có thể tha cho ngươi một mạng.”
“Cút đi?” Lăng Tiêu bật cười, giọng nói vang vọng trong hang động. “Cánh cửa này do ta mở, Thất Diệp Bạch Liên này do ta tìm thấy. Ngươi có tư cách gì mà bảo ta cút?”
Sắc mặt Tần Thiên trầm xuống. “Đừng tưởng đánh bại một Liễu Phong mà có thể vênh váo trước mặt ta. Lạc Nhật Kiếm Tông không phải là Thiên Vũ Tông, và ta cũng không phải là Liễu Phong!”
Hắn rút ra trường kiếm sau lưng, mũi kiếm sáng loáng, tản mát ra một luồng kiếm ý sắc bén. Hai đệ tử phía sau cũng lập tức rút vũ khí, bao vây Lăng Tiêu. Không khí trong hang động trở nên căng thẳng tột độ.
Lăng Tiêu khẽ lắc đầu. Hắn không muốn gây chuyện, nhưng cũng không sợ hãi. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn đang sôi sục, cảm giác thèm khát chiến đấu trỗi dậy. Hắn biết, để trở thành Chí Tôn Vạn Đế, hắn phải bước qua vô số kẻ kiêu ngạo như Tần Thiên.
“Nếu muốn Thất Diệp Bạch Liên, vậy thì hãy thử xem, kiếm của các ngươi có đủ sắc bén để đoạt lấy nó từ ta không!” Lăng Tiêu nói, giọng nói tràn đầy tự tin và sát khí.
Một cuộc chiến mới sắp bùng nổ, không chỉ vì một đóa Thất Diệp Bạch Liên, mà còn vì danh dự, vì con đường tu luyện của một Chí Tôn đang trỗi dậy.