Chí Tôn Vạn Đế
Chương 107

Cập nhật lúc: 2026-03-18 15:09:59 | Lượt xem: 4

CHƯƠNG 107: Chí Tôn Thần Tàng Hiển Uy

Nụ cười khẩy của Lăng Tiêu như lưỡi dao sắc bén đâm thẳng vào sự kiêu ngạo của Liễu Phong. Một đệ tử hạch tâm Thiên Sư Tông, tu vi Linh Hải Cảnh đỉnh phong, lại bị một tên nhóc Linh Hải Cảnh trung kỳ khiêu khích giữa thanh thiên bạch nhật. Điều này làm hắn cảm thấy sĩ diện bị chà đạp nghiêm trọng.

“Được! Được lắm!” Liễu Phong cười lạnh, sát khí bùng lên dữ dội. “Ngươi là kẻ đầu tiên dám nói chuyện với ta như vậy. Hôm nay, ta sẽ cho ngươi biết thế nào là sự chênh lệch giữa phế vật và thiên tài! Linh Hải Cảnh trung kỳ mà dám ngông cuồng? Đúng là ếch ngồi đáy giếng!”

Hắn không nói nhiều nữa, bàn tay vung lên, một luồng chân nguyên màu lam nhạt bùng nổ, hóa thành một đạo chưởng ấn khổng lồ, mang theo uy thế của Linh Hải Cảnh đỉnh phong, trực tiếp đánh úp về phía Lăng Tiêu. Chưởng ấn còn chưa tới, kình phong đã thổi tung bụi đất xung quanh, khiến không khí như bị nén chặt.

Lăng Tiêu đứng yên tại chỗ, ánh mắt bình tĩnh như mặt hồ sâu. Hắn không hề né tránh, mà chỉ khẽ vươn tay. Một đạo kiếm quang màu tím đen chợt lóe lên trong lòng bàn tay, không phải thực thể kiếm khí, mà là một loại năng lượng thuần túy được ngưng tụ từ Hư Vô Chi Lực. Kiếm quang mỏng manh như sương khói, nhưng lại ẩn chứa một lực lượng hủy diệt kinh người. Nó nhẹ nhàng xẹt qua không trung, không gây ra tiếng động lớn, nhưng khi chạm vào chưởng ấn của Liễu Phong, lại như dao nóng xuyên qua bơ.

Rắc! Rắc!

Chưởng ấn chân nguyên khổng lồ của Liễu Phong không thể chống đỡ dù chỉ một giây, lập tức bị kiếm quang màu tím đen cắt đôi, rồi phân rã thành vô số mảnh nhỏ, biến mất trong hư không. Kiếm quang vẫn không suy giảm, tiếp tục bay thẳng về phía Liễu Phong.

Liễu Phong biến sắc. Hắn không ngờ một đòn tấn công uy lực của mình lại bị đối phương hóa giải nhẹ nhàng đến thế. Hơn nữa, cái thứ năng lượng màu tím đen kia quá mức quỷ dị, không giống bất kỳ loại chân nguyên nào hắn từng thấy. Hắn cảm nhận được một luồng khí tức tử vong nồng đậm từ nó.

“Ngươi là ai?” Hắn hét lên, thân hình vội vàng lùi lại, đồng thời triệu hồi ra một tấm khiên màu vàng đất, chắn trước người. Tấm khiên này được làm từ một loại khoáng thạch đặc biệt, có khả năng phòng ngự cực mạnh, là một pháp bảo cấp thấp của Thiên Sư Tông.

Keng!

Kiếm quang tím đen va chạm với tấm khiên, phát ra một tiếng động chói tai. Tấm khiên rung lên dữ dội, bề mặt xuất hiện những vết nứt nhỏ li ti, và thậm chí còn có dấu hiệu bị ăn mòn. Liễu Phong cảm thấy một lực phản chấn khổng lồ truyền đến, làm cánh tay hắn tê dại, suýt chút nữa không giữ vững được khiên.

Hắn kinh hãi nhìn Lăng Tiêu. Đối phương rõ ràng chỉ là Linh Hải Cảnh trung kỳ, nhưng lực chiến đấu lại vượt xa Linh Hải Cảnh đỉnh phong bình thường. Cái thứ năng lượng quỷ dị kia, rốt cuộc là cái gì?

Lăng Tiêu thu tay về, ánh mắt khinh thường. “Ngươi không xứng biết.”

Hắn không muốn lãng phí thời gian với tên Liễu Phong này. Mục tiêu của hắn là bảo vật trời sinh kia. Hơn nữa, việc hấp thu Chí Tôn Thần Tàng và Hư Vô Chi Lực đang diễn ra rất thuận lợi, hắn không muốn bị gián đoạn quá lâu.

“Khốn kiếp! Ngươi thật sự chọc giận ta rồi!” Liễu Phong gầm lên. Hắn chưa bao giờ chịu thiệt thòi như vậy. Sự kiêu ngạo của hắn không cho phép hắn lùi bước. “Thiên Sư Kiếm Quyết – Phong Vân Biến!”

Hắn rút ra một thanh trường kiếm từ trong nhẫn trữ vật. Thanh kiếm phát ra ánh sáng màu xanh biếc, thân kiếm khắc họa những phù văn cổ xưa. Chân nguyên trong cơ thể hắn cuồn cuộn đổ vào thanh kiếm, khiến nó phát ra tiếng kiếm minh vang vọng. Một luồng kiếm khí sắc bén như bão tố quét ngang, mang theo sức mạnh của phong lôi, lao thẳng về phía Lăng Tiêu. Đây là một trong những kiếm quyết trấn phái của Thiên Sư Tông, uy lực không tầm thường.

Kiếm khí cuồng bạo xé rách không khí, tạo thành một cơn lốc xoáy sắc bén, bao trùm lấy Lăng Tiêu. Liễu Phong tin chắc rằng, với cảnh giới Linh Hải Cảnh trung kỳ của Lăng Tiêu, dù có mạnh đến mấy cũng không thể chống đỡ nổi chiêu này.

Nhưng Lăng Tiêu vẫn đứng yên. Khóe môi hắn nhếch lên một nụ cười lạnh. “Phong Vân Biến? Ta sẽ cho ngươi thấy thế nào là chân chính Phong Vân.”

Trong khoảnh khắc đó, một luồng khí tức cổ xưa, hùng vĩ và bá đạo bỗng nhiên bùng nổ từ trong cơ thể Lăng Tiêu. Đó không phải là chân nguyên, cũng không phải là linh khí bình thường, mà là một loại lực lượng nguyên thủy, tối cao, tựa như đến từ thuở hỗn mang khai thiên lập địa. Đây chính là một phần nhỏ của Chí Tôn Thần Tàng mà hắn đang dần hấp thu, bắt đầu bộc lộ uy năng.

Hư Vô Chi Lực màu tím đen cuộn trào, bao phủ lấy Lăng Tiêu. Nó không chỉ là công kích, mà còn là phòng ngự, là một bức tường không thể xuyên phá. Cơn lốc kiếm khí của Liễu Phong va chạm vào bức tường Hư Vô Chi Lực, giống như nước chảy vào cát, không chút sóng gió nào mà bị thôn phệ hoàn toàn. Kiếm khí mạnh mẽ tan rã, không để lại dù chỉ một gợn sóng.

Liễu Phong trợn mắt há hốc mồm. Hắn cảm thấy mình như đang đối mặt với một vực sâu không đáy, mọi công kích đều bị nuốt chửng. Cảm giác bất lực dâng trào. Hắn biết, mình đã gặp phải một kẻ biến thái, một quái vật không thể dùng lẽ thường để đánh giá.

“Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai?” Hắn lắp bắp, trong lòng tràn ngập sợ hãi. Luồng khí tức cổ xưa kia khiến linh hồn hắn run rẩy, giống như một con kiến đang đối mặt với một vị thần.

Lăng Tiêu không trả lời. Hắn chỉ nhẹ nhàng bước tới một bước. Cả người hắn hóa thành một đạo tàn ảnh, xuyên qua không gian, xuất hiện ngay trước mặt Liễu Phong. Tốc độ này nhanh đến mức Liễu Phong không kịp phản ứng.

Một quyền của Lăng Tiêu, không hoa lệ, không có bất kỳ chân nguyên nào bùng nổ. Nhưng khi quyền này đánh ra, không gian xung quanh lại như bị bóp méo, phát ra tiếng rít nhẹ. Quyền phong mang theo một loại sức mạnh thuần túy, nguyên thủy nhất, trực tiếp nhắm vào ngực Liễu Phong.

Liễu Phong chỉ kịp giơ kiếm lên đỡ, nhưng đã quá muộn. Một tiếng “rắc” giòn tan vang lên, thanh kiếm của hắn bị Lăng Tiêu đấm trúng, không chịu nổi lực lượng kinh khủng kia, lập tức vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ. Lực đạo không giảm, xuyên qua kiếm, đánh thẳng vào ngực Liễu Phong.

Phụt!

Liễu Phong phun ra một ngụm máu tươi, thân thể bay ngược ra sau, đập mạnh vào một tảng đá lớn. Tảng đá vỡ tan tành, còn hắn thì nằm bẹp dưới đất, toàn thân đau nhức rã rời. Ngực hắn lõm vào một mảng, xương sườn gãy nát không biết bao nhiêu chiếc. Nếu không phải tu vi Linh Hải Cảnh của hắn đã đạt đến đỉnh phong, thân thể được rèn luyện vững chắc, e rằng một quyền này đã đủ để lấy mạng hắn.

“Ngươi… ngươi dám hủy hoại pháp bảo của ta! Ngươi dám làm ta bị thương nặng!” Liễu Phong yếu ớt gầm gừ, ánh mắt đầy căm hận và không cam lòng. Hắn không thể chấp nhận được sự thật này. Hắn là thiên tài của Thiên Sư Tông, chưa từng bại dưới tay kẻ nào ở cùng cảnh giới, chứ đừng nói là một kẻ thấp hơn hắn một đại cảnh giới.

Lăng Tiêu bước tới, lạnh lùng nhìn xuống hắn. “Ngươi là kẻ chọc ta trước. Bảo vật trời sinh, ai mạnh thì có. Ngươi không đủ tư cách.”

Hắn vung tay, một luồng Hư Vô Chi Lực nhẹ nhàng lướt qua Liễu Phong, phong tỏa toàn bộ kinh mạch và đan điền của hắn. Liễu Phong cảm thấy toàn thân mềm nhũn, không còn chút sức lực nào, thậm chí ngay cả chân nguyên cũng không thể vận chuyển. Hắn hoàn toàn bị phế.

Lăng Tiêu không giết hắn, vì hắn biết giết một đệ tử hạch tâm của Thiên Sư Tông sẽ rước lấy phiền phức lớn ngay lập tức. Nhưng phế bỏ hắn, để hắn sống không bằng chết, chính là hình phạt thích đáng nhất cho sự kiêu ngạo và âm mưu hãm hại người khác. Hơn nữa, việc này sẽ là một đòn giáng mạnh vào Thiên Sư Tông, khiến họ phải suy nghĩ lại khi muốn gây sự với hắn sau này.

Sau khi xử lý xong Liễu Phong, Lăng Tiêu không thèm nhìn hắn lấy một cái. Hắn quay người, ánh mắt tập trung vào “bảo vật trời sinh” mà Liễu Phong đã phát hiện. Đó là một bông hoa sen màu xanh ngọc bích, đang lơ lửng giữa không trung, tỏa ra ánh sáng huyền ảo và một mùi hương thơm ngát lạ lùng. Bông sen chỉ có chín cánh, mỗi cánh đều khắc họa những đường vân phức tạp, tựa như chứa đựng đạo lý của thiên địa.

Lăng Tiêu cảm nhận được một luồng năng lượng thuần túy, mạnh mẽ và vô cùng cổ xưa từ bông sen này. Điều đặc biệt hơn, hắn cảm thấy Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn đang rung động dữ dội, như thể đang khát khao nuốt chửng bông sen. Không chỉ vậy, Hư Vô Chi Lực cũng phát ra những dao động mạnh mẽ, dường như bông sen này chính là thứ mà nó đang tìm kiếm.

“Cửu Diệp Thanh Liên!” Lăng Tiêu thì thầm, trong mắt hiện lên vẻ mừng rỡ. Đây là một loại thiên tài địa bảo cực phẩm, cực kỳ hiếm có. Tương truyền, Cửu Diệp Thanh Liên hấp thụ tinh hoa của trời đất, trải qua vô số năm tháng mới có thể hình thành. Mỗi cánh sen đều chứa đựng một loại đạo ý, nếu hấp thụ hết chín cánh, có thể giúp tu sĩ đột phá cảnh giới, tăng cường căn cơ, thậm chí là lĩnh ngộ đạo pháp.

Đối với Lăng Tiêu, Cửu Diệp Thanh Liên không chỉ là một bảo vật bình thường, mà nó còn có thể là một chìa khóa quan trọng để kích hoạt sâu hơn Chí Tôn Thần Tàng, và làm cho Hư Vô Chi Lực mạnh mẽ hơn nữa. Hắn vươn tay, nhẹ nhàng chạm vào bông sen. Cửu Diệp Thanh Liên không hề chống cự, mà như một đứa trẻ ngoan ngoãn, từ từ thu nhỏ lại, bay vào lòng bàn tay Lăng Tiêu.

Trong khoảnh khắc bông sen nhập thể, Lăng Tiêu cảm thấy một luồng năng lượng tinh khiết và khổng lồ ập vào đan điền, trực tiếp dung nhập vào Chí Tôn Thần Tàng. Chí Tôn Thần Tàng vốn đang âm thầm hấp thu Hư Vô Chi Lực, nay được Cửu Diệp Thanh Liên bổ sung, lập tức tăng tốc độ hấp thu lên gấp mấy lần. Hư Vô Chi Lực càng lúc càng mạnh mẽ, luân chuyển trong kinh mạch Lăng Tiêu, không ngừng củng cố thân thể hắn.

Lăng Tiêu nhắm mắt lại, cảm nhận sự thay đổi trong cơ thể. Hắn biết, Cửu Diệp Thanh Liên này là một cơ duyên lớn. Với nó, việc hắn đột phá Linh Hải Cảnh hậu kỳ, thậm chí là Linh Hải Cảnh đại viên mãn sẽ không còn xa nữa. Hơn nữa, sự dung hợp của Cửu Diệp Thanh Liên với Chí Tôn Thần Tàng còn mang lại một cảm giác quen thuộc kỳ lạ, như thể nó vốn thuộc về hắn.

Hắn mở mắt ra, ánh mắt sắc bén hơn bao giờ hết. Vụ việc với Liễu Phong chỉ là một khúc dạo đầu nhỏ bé. Bí cảnh này chắc chắn còn ẩn chứa nhiều cơ duyên và nguy hiểm hơn. Hắn cần phải mạnh hơn, đủ mạnh để đối phó với mọi thế lực, mọi kẻ thù. Con đường trở thành Chí Tôn Vạn Đế còn rất dài, và mỗi bước đi đều phải được tính toán kỹ lưỡng.

Lăng Tiêu không nán lại lâu. Hắn quét mắt nhìn Liễu Phong đang nằm thoi thóp dưới đất, rồi quay người, thân hình nhanh chóng biến mất vào sâu trong bí cảnh. Hắn biết, tiếng tăm của hắn, dù muốn hay không, cũng sẽ bắt đầu vang vọng khắp nơi trong bí cảnh này, và rồi là cả Huyền Giới.

Và đây, chỉ là khởi đầu của một cuộc hành trình vĩ đại.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8