Chí Tôn Vạn Đế
Chương 106

Cập nhật lúc: 2026-03-18 15:09:19 | Lượt xem: 4

Chương 106: Cổ Bí Cảnh Vô Hư – Luồng Sức Mạnh Từ Hư Không

Lăng Tiêu hóa thành một đạo cầu vồng, xuyên thẳng qua bức tường năng lượng vô hình, lao vào vòng xoáy khổng lồ. Ngay lập tức, một lực hút kinh hoàng ập đến, xé toạc mọi giác quan của hắn. Không gian xung quanh méo mó, vặn vẹo, như có vô số bàn tay vô hình đang cố gắng kéo giật thân thể hắn về những hướng khác nhau. Hắn cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ bị cuốn vào giữa cơn bão vũ trụ, không thể tự chủ. Nhưng lạ lùng thay, trong sâu thẳm hỗn loạn đó, một cảm giác quen thuộc lại càng trở nên rõ ràng hơn, như một sợi dây vô hình đang dẫn lối cho hắn.

Đó là sự cộng hưởng từ Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn, phản ứng với luồng năng lượng của “Hư Vô Chi Chủ” mà hắn đã cảm nhận được. Nó không còn là một cảm giác xa lạ nữa, mà là một phần của chính hắn, bị phong ấn sâu dưới lớp bụi thời gian. Linh hồn hắn rung động dữ dội, một phần ký ức mơ hồ như muốn bùng nổ, nhưng rồi lại bị một lực lượng vô hình nào đó đè nén trở lại. Sự đau đớn xen lẫn khao khát, khiến Lăng Tiêu gần như mất đi ý thức.

Hắn không biết mình đã trôi dạt trong “không gian chuyển dịch” đó bao lâu. Có thể là một khoảnh khắc, cũng có thể là hàng ngàn năm. Cuối cùng, một ánh sáng yếu ớt lóe lên trước mắt hắn, sau đó là một cú va chạm mạnh, và hắn cảm thấy trọng lực trở lại. Hắn rơi xuống một mặt đất cứng rắn.

Lăng Tiêu cố gắng ổn định thân thể, ngẩng đầu nhìn quanh. Cảnh tượng trước mắt khiến hắn phải nín thở. Đây không phải là một bí cảnh xanh tươi, tràn đầy sinh khí như hắn từng tưởng tượng. Đây là một thế giới chết chóc, nhưng lại ẩn chứa sự hùng vĩ đến kinh ngạc.

Bầu trời trên đầu hắn không có mặt trời, mặt trăng hay những vì sao quen thuộc, mà là một vòm trời xám xịt, u ám, đôi lúc lại có những tia sét màu tím than xẹt qua, không tiếng động. Mặt đất dưới chân là những khối đá đen kịt, lởm chởm, bị phong hóa qua vô số kỷ nguyên. Xa xa, những dãy núi đá cao vút, sắc nhọn như những lưỡi đao khổng lồ, đâm xuyên qua tầng mây mù. Không có cây cối, không có sông suối, chỉ có những tàn tích đổ nát của các kiến trúc cổ đại, những bức tường thành vỡ vụn, những cột đá khổng lồ nghiêng ngả, và những pho tượng điêu khắc hình thù kỳ dị, bị ăn mòn bởi thời gian, đứng trơ trọi giữa hoang tàn.

Một luồng khí tức cổ xưa, nặng nề, mang theo sự tĩnh mịch của cái chết và sự hùng vĩ của một nền văn minh đã lụi tàn, tràn ngập không gian. Nó khiến người ta cảm thấy nhỏ bé, yếu ớt, như một hạt bụi trước dòng chảy vô tận của thời gian. Đây chính là Cổ Bí Cảnh Vô Hư, một nơi dường như đã bị lãng quên bởi vạn vật.

Ngay khi vừa đặt chân xuống, Lăng Tiêu cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên cơ thể và linh hồn hắn. Linh lực trong kinh mạch như bị trì trệ, vận chuyển chậm chạp hơn bình thường. Hắn cố gắng hít thở sâu, nhưng không khí ở đây cũng đặc quánh một loại năng lượng kỳ lạ, không phải linh khí, không phải ma khí, mà là một dạng năng lượng “hư vô”, trống rỗng nhưng lại cực kỳ ăn mòn. Nó len lỏi vào từng tế bào, từng ngóc ngách trong cơ thể hắn, cố gắng nuốt chửng sinh khí.

“Đây là Hư Vô Chi Lực?” Lăng Tiêu lẩm bẩm. Hắn chưa từng đối mặt với loại năng lượng nào như thế này. Nếu là người thường, chỉ cần ở đây một thời gian ngắn cũng đủ để bị Hư Vô Chi Lực bào mòn sinh mệnh, biến thành một cái xác khô. Nhưng Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn lại rung động mãnh liệt, không phải để chống cự, mà là để… hấp thụ?

Lăng Tiêu nhắm mắt lại, cảm nhận kỹ lưỡng. Đúng vậy, Chí Tôn Thần Tàng không những không bị ảnh hưởng, mà còn từ từ hấp thu từng luồng Hư Vô Chi Lực mỏng manh đang xâm nhập vào cơ thể hắn. Quá trình này rất chậm, nhưng lại hiệu quả một cách đáng kinh ngạc. Hơn nữa, mỗi khi hấp thu một chút, Chí Tôn Thần Tàng lại tỏa ra một luồng sinh cơ mạnh mẽ hơn, củng cố kinh mạch và tế bào của hắn.

Hắn chợt hiểu ra. Có lẽ, đây là một phần “di sản” của Hư Vô Chi Chủ, và Chí Tôn Thần Tàng của hắn có sự liên kết sâu sắc với nó. Điều này cũng giải thích tại sao hắn lại cảm thấy quen thuộc khi tiếp xúc với luồng năng lượng này.

Lăng Tiêu bắt đầu vận chuyển công pháp “Chí Tôn Vạn Hóa Quyết” một cách chủ động. Ngay lập tức, một luồng Hư Vô Chi Lực lớn hơn gấp bội bị kéo vào cơ thể hắn. Quá trình ban đầu có chút đau đớn, nhưng rất nhanh sau đó, Chí Tôn Thần Tàng đã “thuần hóa” chúng, biến chúng thành năng lượng tinh thuần, củng cố nền tảng tu vi của hắn. Hơi thở của hắn trở nên mạnh mẽ hơn, linh lực trong đan điền cũng dồi dào hơn một chút.

“Không hổ là Cổ Bí Cảnh Vô Hư!” Lăng Tiêu cảm thán. “Chỉ riêng Hư Vô Chi Lực này cũng đã là một cơ duyên hiếm có rồi!”

Hắn bước đi giữa những tàn tích, ánh mắt sắc bén quét qua mọi thứ. Bí cảnh này rộng lớn đến vô tận, không biết ẩn chứa bao nhiêu hiểm nguy và cơ duyên. Hắn cần phải tìm kiếm manh mối về ký ức của mình, và về kẻ thù đã phong ấn hắn.

Đi được một đoạn, Lăng Tiêu dừng lại trước một pho tượng cổ đại đã sứt mẻ. Đó là hình ảnh một sinh vật khổng lồ, có đôi cánh rồng nhưng lại mang dáng dấp của loài người, khuôn mặt bị thời gian ăn mòn đến mức không thể nhận ra. Ngay dưới chân pho tượng, một đám thực vật màu xám tro, thân cây xoắn vặn như những sợi gân, đang vươn mình ra. Trên mỗi nhánh cây, lấp lảnh một quả Hư Vô Quả, tỏa ra một luồng sáng yếu ớt, như những vì sao cô độc trong màn đêm.

Hư Vô Quả! Đây là một loại thiên tài địa bảo cực kỳ hiếm có, chỉ sinh trưởng ở những nơi có Hư Vô Chi Lực nồng đậm. Nó có khả năng củng cố nguyên thần, tăng cường sức chịu đựng của cơ thể, và quan trọng nhất, giúp người tu luyện dễ dàng cảm ngộ được Hư Vô Chi Đạo. Đối với Lăng Tiêu, người đang hấp thu Hư Vô Chi Lực, đây chính là bảo vật trời ban!

Hắn lập tức tiến lại gần, cẩn thận quan sát. Có tổng cộng ba quả Hư Vô Quả đã thành thục, mỗi quả đều tỏa ra một luồng dao động năng lượng tinh khiết. Hắn định ra tay hái, nhưng đúng lúc đó…

“Dừng lại!”

Một tiếng quát lạnh lùng vang lên từ phía sau. Lăng Tiêu quay đầu lại, thấy ba bóng người đang lao tới với tốc độ cực nhanh. Họ đều là những thanh niên tuấn tú, khí tức hùng hậu, hiển nhiên không phải là hạng người tầm thường. Ba người này đều mặc y phục của tông môn lớn, trên ngực thêu hình một con sư tử rống giận – dấu hiệu của Thiên Sư Tông, một trong Tứ Đại Tông Môn của Huyền Giới.

Người dẫn đầu là một thanh niên cao lớn, mày kiếm mắt sáng, khí chất ngạo mạn. Hắn nhìn Lăng Tiêu bằng ánh mắt khinh thường, như thể Lăng Tiêu chỉ là một con kiến đang cản đường.

“Thiên Sư Tông?” Lăng Tiêu thầm nghĩ. Hắn chưa từng giao thiệp với tông môn này, nhưng nghe đồn Thiên Sư Tông rất bá đạo, luôn muốn độc chiếm mọi tài nguyên.

“Tiểu tử, ngươi là ai? Dám động vào Hư Vô Quả của Thiên Sư Tông ta?” Thanh niên dẫn đầu lạnh giọng nói, ánh mắt đầy sát khí. “Những quả Hư Vô Quả này đã được sư huynh của ta phát hiện trước. Ngươi mau cút đi, nếu không, đừng trách ta không khách khí!”

Lăng Tiêu nhếch môi cười khẩy. “Phát hiện trước? Ta thấy chỉ có ta là người đầu tiên đặt chân đến đây. Bảo vật trời sinh, hữu duyên giả đắc. Hơn nữa, trên đây đâu có khắc tên Thiên Sư Tông của các ngươi?”

“Ngươi… Ngươi dám cãi lại ta?” Thanh niên kia giận dữ. “Thật là không biết sống chết! Ta là Liễu Phong, đệ tử hạch tâm Thiên Sư Tông, tu vi Linh Hải Cảnh đỉnh phong. Ngươi là thứ gì?”

Linh Hải Cảnh đỉnh phong, không tệ, nhưng cũng không phải là đối thủ của Lăng Tiêu hiện tại. Hắn đã đạt đến Linh Hải Cảnh trung kỳ, nhưng thực lực chiến đấu có thể sánh ngang với Linh Hải Cảnh đại viên mãn, thậm chí là bán bộ Hóa Thần Cảnh. Lại thêm Chí Tôn Thần Tàng và Hư Vô Chi Lực đang được hấp thu, hắn không sợ bất kỳ đối thủ nào ở cảnh giới này.

“Lăng Tiêu.” Hắn bình thản đáp. “Hôm nay, những quả Hư Vô Quả này, ta muốn!”

“Ha ha ha! Lăng Tiêu? Một cái tên chưa từng nghe qua!” Liễu Phong cười phá lên, hai tên đệ tử còn lại cũng cười theo. “Ngươi nghĩ mình là ai? Linh Hải Cảnh trung kỳ mà dám nói mạnh miệng với ta? Chẳng lẽ ngươi không biết quy tắc ‘kẻ mạnh vi tôn’ sao?”

“Quy tắc đó, ta hiểu rất rõ.” Lăng Tiêu lạnh lùng nói. “Và ta chính là kẻ mạnh hơn!”

Dứt lời, Lăng Tiêu không nói thêm lời nào, thân hình chợt lóe lên, tốc độ nhanh đến mức Liễu Phong và đồng bọn còn chưa kịp phản ứng. Hắn vươn tay, một luồng Hư Vô Chi Lực màu xám nhạt bao bọc lấy bàn tay, nhẹ nhàng hái lấy một quả Hư Vô Quả. Quả thứ hai, rồi quả thứ ba, đều nằm gọn trong tay hắn chỉ trong tích tắc.

“Ngươi… Ngươi dám!” Liễu Phong giận tím mặt, rống lên một tiếng. “Giết hắn! Không thể để hắn mang bảo vật đi!”

Hai tên đệ tử còn lại lập tức rút binh khí, lao về phía Lăng Tiêu. Một người dùng kiếm, kiếm khí sắc bén xé gió. Một người dùng quyền, quyền phong mang theo tiếng hổ gầm. Cả hai đều là Linh Hải Cảnh sơ kỳ, phối hợp ăn ý, tạo thành thế gọng kìm.

Lăng Tiêu bình tĩnh nhìn, khóe miệng nhếch lên một nụ cười khinh miệt. “Muốn đoạt bảo? Các ngươi còn chưa đủ tư cách!”

Hắn không lùi mà tiến, nắm chặt tay lại. “Phá Thiên Quyền!”

Một quyền đánh ra, không có tiếng động lớn, nhưng lại mang theo một luồng lực lượng vô hình, ẩn chứa Hư Vô Chi Lực mà hắn vừa hấp thu. Nắm đấm của hắn phát ra một luồng sáng xám nhạt, nhẹ nhàng va chạm với kiếm khí và quyền phong của hai tên đệ tử Thiên Sư Tông.

Ầm!

Kiếm khí tan vỡ, quyền phong tiêu biến. Hai tên đệ tử Thiên Sư Tông cảm thấy một lực lượng kinh hoàng ập đến, xuyên thấu qua phòng ngự của bọn họ, trực tiếp đánh vào nội tạng. Miệng bọn họ phun ra một ngụm máu tươi, thân thể bay ngược về phía sau, đập mạnh vào bức tường đá cổ, khiến chúng sụt lún một phần.

Chỉ một quyền! Hơn nữa, Lăng Tiêu còn không dùng toàn lực, chỉ muốn kiểm chứng hiệu quả của Hư Vô Chi Lực trong chiến đấu.

Liễu Phong, người đang đứng nhìn, trợn mắt há hốc mồm. Hắn không ngờ một đệ tử Linh Hải Cảnh trung kỳ lại có thể đánh bại hai đệ tử Linh Hải Cảnh sơ kỳ của Thiên Sư Tông chỉ bằng một quyền! Hơn nữa, quyền pháp đó không hề có linh lực bùng nổ ồn ào, mà lại mang theo một cảm giác quỷ dị, như hút cạn sinh lực của đối thủ.

“Ngươi… Ngươi là quái vật gì?” Liễu Phong lùi lại một bước, ánh mắt đầy vẻ sợ hãi.

Lăng Tiêu không trả lời, hắn chỉ nhếch môi cười lạnh, giơ ba quả Hư Vô Quả lên trước mặt Liễu Phong. “Bây giờ, ngươi còn muốn nói đây là Hư Vô Quả của Thiên Sư Tông các ngươi nữa không?”

Liễu Phong cắn răng, sắc mặt tái mét. Hắn biết mình đã đụng phải một khối sắt. “Ngươi… được lắm! Món nợ hôm nay, Thiên Sư Tông ta nhất định sẽ ghi nhớ!” Hắn đỡ hai tên đệ tử kia dậy, không dám nán lại thêm một khắc nào, vội vàng bỏ chạy.

Lăng Tiêu nhìn bóng lưng bọn họ biến mất trong màn sương mù xám xịt, không thèm đuổi theo. Đối với hắn, những tên tiểu nhân này chỉ là phiền phức nhỏ. Mục tiêu của hắn là sâu bên trong bí cảnh này, nơi ẩn chứa những bí mật về Hư Vô Chi Chủ và ký ức bị phong ấn của hắn.

Hắn nuốt một quả Hư Vô Quả vào bụng. Ngay lập tức, một luồng năng lượng tinh thuần, lạnh lẽo lan tỏa khắp cơ thể, trực tiếp bổ sung cho nguyên thần và tẩm bổ kinh mạch. Cảm giác Hư Vô Chi Lực trong người hắn cũng trở nên thuần túy và dễ điều khiển hơn. Hắn cảm nhận được tu vi của mình đang vững chắc tiến lên, càng ngày càng gần với Linh Hải Cảnh hậu kỳ.

“Cổ Bí Cảnh Vô Hư… ta sẽ khám phá hết bí mật của ngươi.” Lăng Tiêu thì thầm, ánh mắt rực lửa. Hắn nhìn sâu vào trong màn sương mù dày đặc, nơi những tàn tích cổ xưa ẩn hiện, nơi luồng năng lượng của Hư Vô Chi Chủ càng trở nên nồng đậm. Hắn biết, hành trình ở đây mới chỉ là bắt đầu. Những nguy hiểm lớn hơn, những cơ duyên kinh thiên động địa hơn, đang chờ đợi hắn ở phía trước.

Hắn cất hai quả Hư Vô Quả còn lại vào không gian giới chỉ, sau đó vận chuyển công pháp, hòa mình vào màn sương mù xám trắng, bước chân kiên định tiến sâu vào trung tâm của Cổ Bí Cảnh Vô Hư, nơi những bí mật ngàn xưa đang chờ được hé mở.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8