Chí Tôn Vạn Đế
Chương 105
Chương 105: Cổ Bí Cảnh Vô Hư
Quyết định đã được đưa ra, và đối với Lăng Tiêu, một khi đã quyết, hắn sẽ không bao giờ lùi bước. Ánh mắt rực lửa đêm đó không chỉ là sự khẳng định về ý chí, mà còn là lời thề với chính bản thân, với vận mệnh bị phong ấn và với kẻ thù vô hình. Cổ Bí Cảnh Vô Hư, nghe tên đã thấy ẩn chứa sự cổ kính và bí ẩn, một điểm đến mà Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn khao khát.
Sáng hôm sau, Lăng Tiêu không thông báo cho bất kỳ ai về hành trình của mình. Hắn biết rõ, càng ít người biết, càng ít rắc rối. Thân phận của hắn, dù đã bắt đầu nổi tiếng trong Huyền Giới, nhưng vẫn còn quá nhiều bí ẩn. Hắn chỉ để lại một phong thư cho Sư phụ Huyền Cơ Tử, nói rằng hắn cần ra ngoài rèn luyện một thời gian, không cần lo lắng. Phong thư này chỉ là một lời nói dối khéo léo, bởi hắn biết Sư phụ sẽ hiểu ý nghĩa sâu xa hơn.
Với một túi trữ vật chứa đầy đan dược, linh thạch, và vài món pháp bảo phòng thân, Lăng Tiêu lặng lẽ rời khỏi tông môn. Hắn triệu hồi Phi Vân Kiếm, một bảo kiếm cấp trung nhưng cực kỳ nhanh nhẹn, lướt đi như một vệt sáng xé toạc màn sương sớm. Hướng mà hắn đi, là vùng đất phía Tây Bắc của Huyền Giới, nơi bản đồ chỉ dẫn đến Cổ Bí Cảnh Vô Hư.
Hành trình không phải là ngắn. Từ tông môn của Lăng Tiêu đến Cổ Bí Cảnh, phải mất ít nhất vài tháng di chuyển liên tục bằng Phi Vân Kiếm, chưa kể đến việc phải vượt qua nhiều vùng địa hình hiểm trở và các khu vực có linh khí hỗn loạn. Lăng Tiêu tận dụng thời gian này để tiếp tục tu luyện, hấp thụ linh khí trời đất, củng cố cảnh giới của mình. Hắn đã đạt đến Luyện Hư Cảnh trung kỳ, nhưng hắn cảm thấy vẫn chưa đủ. Con đường phía trước, hắn biết, sẽ đầy rẫy những cường giả kinh khủng hơn nhiều.
Vài tuần trôi qua, Lăng Tiêu đã vượt qua hàng vạn dặm. Cảnh quan xung quanh dần thay đổi. Những ngọn núi xanh biếc nhường chỗ cho những dãy núi đá tai mèo lởm chởm, khô cằn. Sông ngòi cạn kiệt, thay vào đó là những khe nứt khổng lồ kéo dài hàng trăm dặm. Đây là Vô Hư Chi Địa, một vùng đất hoang vu và ít người đặt chân tới, nơi mà các bản đồ thông thường thường bỏ qua.
Trong một buổi chiều tà, khi Lăng Tiêu đang lướt qua một hẻm núi sâu hun hút, đột nhiên, một luồng khí tức tà ác ập đến. Hắn dừng lại, cảnh giác quét mắt. Từ ba phía, sáu bóng người áo đen vây tới, trên tay cầm các loại pháp khí tỏa ra ánh sáng âm u. Chúng đều là tu sĩ ở Luyện Hư Cảnh, hai tên đạt tới hậu kỳ, còn lại ở trung kỳ và sơ kỳ. Rõ ràng là một nhóm cướp tu sĩ chuyên hoạt động ở vùng hẻo lánh này.
“Tiểu tử, ngươi đi một mình, còn dám lướt qua Hắc Phong Cốc của chúng ta? Chán sống rồi sao?” Một gã tu sĩ râu quai nón, mắt ti hí, cười khẩy. Hắn là tên cầm đầu, Hắc Phong Lão Tổ.
Lăng Tiêu nhíu mày. Hắn không muốn gây chuyện, nhưng rõ ràng những kẻ này không cho hắn lựa chọn. “Nếu các ngươi tự động tránh ra, ta sẽ tha cho các ngươi một mạng.”
Lời nói của Lăng Tiêu khiến cả nhóm cướp bật cười lớn. “Ha ha ha! Một tên nhóc Luyện Hư Cảnh trung kỳ mà dám nói tha mạng cho chúng ta? Ngươi tưởng ngươi là ai?” Hắc Phong Lão Tổ cười lớn, sau đó ánh mắt trở nên tàn độc. “Giết hắn! Lấy hết đồ trên người!”
Sáu tên cướp đồng loạt ra tay. Các loại pháp khí bay ra, tạo thành một lưới tấn công bao trùm lấy Lăng Tiêu. Luồng khí tức âm hàn và sát ý bao trùm cả hẻm núi. Tuy nhiên, Lăng Tiêu chỉ đứng im, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười lạnh lùng.
“Không biết tự lượng sức!”
Một luồng hắc ám bùng nổ từ cơ thể Lăng Tiêu, không phải khí tức tà ác, mà là sức mạnh của Chí Tôn Thần Tàng được điều khiển một cách tinh vi. Hắn vung tay, Long Hồn Kiếm xuất hiện trong lòng bàn tay, hóa thành một đạo kiếm quang rực rỡ, mang theo tiếng rồng ngâm trầm thấp, xé tan mọi đòn tấn công. Kiếm quang không dừng lại, mà tiếp tục lao đi như tia chớp. Một tên cướp Luyện Hư Cảnh sơ kỳ còn chưa kịp hiểu chuyện gì đã xảy ra, đã bị kiếm quang xuyên thủng ngực, ngã gục xuống không một tiếng động.
Tốc độ và uy lực của Lăng Tiêu khiến năm tên cướp còn lại kinh hãi. Hắc Phong Lão Tổ biến sắc, không còn vẻ kiêu ngạo ban đầu. “Ngươi… ngươi là quái vật phương nào!”
Lăng Tiêu không đáp lời. Hắn bước tới một bước, thân ảnh như ảo ảnh, xuất hiện ngay trước mặt một tên cướp khác. Một quyền đánh ra, không dùng bất kỳ chiêu thức hoa mỹ nào, chỉ là sức mạnh thuần túy từ Chí Tôn Thần Tàng và thân thể được tôi luyện đến cực hạn. “Rầm!” Tên cướp kia nổ tung, hóa thành một đám huyết vụ.
Chỉ trong chớp mắt, hai tên cướp đã chết. Sức mạnh của Lăng Tiêu hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của chúng. Hắc Phong Lão Tổ không còn chút dũng khí nào, hét lên một tiếng thất thanh: “Chạy! Hắn là kẻ biến thái!”
Ba tên còn lại hoảng loạn bỏ chạy tán loạn. Nhưng Lăng Tiêu đã ra tay, sao có thể để chúng thoát? Long Hồn Kiếm hóa thành hàng trăm đạo kiếm ảnh, truy đuổi theo. Tiếng kêu thảm thiết vang lên, chỉ trong vài hơi thở, ba tên cướp còn lại cũng đã bỏ mạng dưới lưỡi kiếm của Lăng Tiêu.
Cuối cùng, chỉ còn lại Hắc Phong Lão Tổ run rẩy đối mặt với Lăng Tiêu. Hắn quỳ sụp xuống, dập đầu lia lịa. “Đại nhân tha mạng! Tiểu nhân có mắt không tròng! Tiểu nhân nguyện ý dâng hiến tất cả tài sản, chỉ cầu đại nhân tha một mạng!”
Lăng Tiêu lạnh lùng nhìn hắn. “Ta không cần tài sản của ngươi. Ta cần biết, Cổ Bí Cảnh Vô Hư nằm ở đâu, và các ngươi có biết gì về nó không?”
Hắc Phong Lão Tổ giật mình, ngẩng đầu nhìn Lăng Tiêu với ánh mắt đầy kinh ngạc. “Cổ Bí Cảnh Vô Hư? Đại nhân… đại nhân muốn đến đó sao? Nơi đó là cấm địa của Vô Hư Chi Địa, là nơi sinh vật sống không thể tồn tại!”
“Nói!” Lăng Tiêu quát nhẹ, một luồng áp lực vô hình đè lên người Hắc Phong Lão Tổ, khiến hắn cảm thấy như xương cốt mình sắp vỡ vụn.
“Vâng! Vâng! Tiểu nhân biết! Cổ Bí Cảnh Vô Hư nằm sâu trong Vô Hư Chi Địa, cách đây khoảng một tháng đường nữa. Nó… nó được bao bọc bởi một trường lực kỳ lạ, không ai có thể vào được. Có tin đồn rằng đó là nơi phong ấn một ác thần cổ xưa, hoặc là một di tích của một đế quốc đã biến mất từ hàng vạn năm trước. Thỉnh thoảng, sẽ có những luồng sáng kỳ lạ bắn ra từ đó, hoặc những tiếng gào thét ma quỷ.” Hắc Phong Lão Tổ lắp bắp kể, mặt cắt không còn một giọt máu.
Những thông tin này, tuy mơ hồ, nhưng lại làm Lăng Tiêu thêm phần hứng thú. Trường lực kỳ lạ? Ác thần cổ xưa? Di tích đế quốc? Tất cả đều có thể liên quan đến Chí Tôn Thần Tàng. Hắn cảm nhận được sự rung động từ Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể càng lúc càng mạnh mẽ hơn khi Hắc Phong Lão Tổ nhắc đến những điều này. Có lẽ, những “luồng sáng kỳ lạ” hay “tiếng gào thét ma quỷ” chính là những phản ứng của Chí Tôn Thần Tàng hoặc kẻ thù của hắn.
“Ngươi đi được rồi.” Lăng Tiêu phất tay. Hắc Phong Lão Tổ tưởng mình nghe lầm, rồi vội vàng dập đầu lia lịa, sau đó co giò chạy trối chết, không dám ngoảnh đầu lại.
Lăng Tiêu thu dọn chiến lợi phẩm từ những tên cướp đã chết, sau đó tiếp tục cuộc hành trình. Với thông tin mới, hắn càng thêm quyết tâm. Hắn tăng tốc độ của Phi Vân Kiếm, lao đi như một mũi tên xuyên qua Vô Hư Chi Địa khô cằn. Mỗi khi đến gần hơn, Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn lại rung động mạnh hơn, giống như một la bàn đang chỉ đường.
Một tháng sau, Lăng Tiêu đã đến được rìa của một khu vực kỳ lạ. Nơi đây không có cây cối, không có sự sống, chỉ có những tảng đá khổng lồ màu đen, lởm chởm như răng nanh của một con quái vật khổng lồ. Bầu trời phía trên khu vực này luôn bị bao phủ bởi một đám mây đen kịt, thỉnh thoảng có những tia chớp không tiếng động xẹt qua. Không khí trở nên nặng nề, mang theo một mùi vị của sự hoang tàn và cổ xưa, pha lẫn với một chút năng lượng hỗn loạn khiến linh hồn cũng phải run rẩy.
Lăng Tiêu đứng trên một đỉnh núi đá đen, nhìn xuống một thung lũng sâu thẳm. Ở trung tâm thung lũng, có một vòng xoáy năng lượng khổng lồ, không ngừng co giãn và phát ra những âm thanh u ám như tiếng thì thầm của hàng vạn linh hồn. Đó chính là Cổ Bí Cảnh Vô Hư. Một bức tường vô hình, vặn vẹo không gian và thời gian, bao bọc lấy vòng xoáy đó, ngăn cản mọi thứ bên ngoài tiến vào.
Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể Lăng Tiêu lúc này đã rung động đến cực điểm, như muốn thoát ra khỏi cơ thể hắn để lao vào bên trong. Hắn có thể cảm nhận được một luồng năng lượng quen thuộc, nhưng cũng vô cùng xa lạ, từ sâu bên trong vòng xoáy đó. Đó là cảm giác của “Hư Vô Chi Chủ”, hay ít nhất, là thứ gì đó liên quan đến hắn.
“Cổ Bí Cảnh Vô Hư… ta đến rồi!” Lăng Tiêu thì thầm, ánh mắt kiên định. Hắn biết, một khi bước vào đó, sẽ không còn đường lui. Nhưng hắn không hối hận. Vì để tìm lại ký ức, tìm lại sức mạnh, và đối mặt với kẻ thù đã phong ấn mình, hắn sẵn sàng đối mặt với mọi hiểm nguy.
Hắn hít một hơi thật sâu, vận chuyển linh lực trong cơ thể, biến thành một đạo cầu vồng, lao thẳng xuống thung lũng, hướng về phía vòng xoáy năng lượng khổng lồ và bức tường vô hình đó. Chuyến phiêu lưu thực sự, giờ mới chính thức bắt đầu.