Chí Tôn Vạn Đế
Chương 101
Chương 101
Lăng Tiêu bước chân lên Hư Không Phong, cảm nhận rõ rệt sự khác biệt của ngọn núi này so với những đỉnh núi khác trong Thái Huyền Thánh Địa. Không có cây cối um tùm, không có thác nước chảy xiết hay chim hót líu lo. Hư Không Phong trơ trọi, đá núi xám xịt, chỉ lác đác vài bụi cây cằn cỗi bám víu vào vách đá cheo leo. Nhưng điều khiến nó đặc biệt chính là những gợn sóng không gian mờ ảo, nhấp nhô như hơi nước bốc lên từ mặt đất, tạo nên một cảnh tượng huyền ảo và tĩnh mịch đến lạ thường.
Hư Không Tháp, đứng sừng sững ở trung tâm đỉnh phong, không hề lộng lẫy hay uy nghiêm như những kiến trúc khác của Thánh Địa, mà mang một vẻ cổ kính, u ám. Thân tháp được tạo thành từ những khối đá không rõ vật liệu, ánh lên sắc đen thẫm, hấp thụ mọi ánh sáng xung quanh. Không có cửa chính, cũng không có bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy nó là một công trình có thể ra vào. Chỉ có một sự rung động vi tế, liên tục tỏa ra, khiến không gian xung quanh nó trở nên méo mó.
Lăng Tiêu tiến đến gần Hư Không Tháp, đưa tay chạm nhẹ vào bề mặt đá lạnh lẽo. Ngay lập tức, một luồng năng lượng vô hình nhưng vô cùng mạnh mẽ truyền vào cơ thể hắn. Đó không phải là linh khí thông thường, mà là một loại năng lượng thuần túy của không gian, mang theo sự trống rỗng và sâu thẳm. Trong khoảnh khắc đó, Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn như được kích hoạt, một cảm giác quen thuộc đến lạ thường ập đến, như thể hắn đã từng tương tác với thứ năng lượng này vô số lần trong một kiếp nào đó.
Hắn nhắm mắt lại, thả lỏng tâm trí, để năng lượng không gian lan tỏa khắp các kinh mạch. Thay vì chống cự, hắn chủ động hấp thụ. Từng tế bào trong cơ thể Lăng Tiêu dường như đang reo vang, khao khát nuốt chửng thứ năng lượng đặc biệt này. Hắn cảm thấy mình như một sợi dây liên kết vô hình với Hư Không Tháp, hai thực thể đang hòa làm một. Những ảo ảnh mờ mịt thoáng qua tâm trí hắn: những mảnh vỡ của không gian, những đường cong của thời gian, sự hình thành và sụp đổ của các thế giới.
Đó là những thứ mà một tu sĩ ở cảnh giới của hắn không thể nào cảm nhận hay lý giải nổi. Nhưng Lăng Tiêu lại cảm thấy chúng như một phần ký ức bị lãng quên, đang dần được đánh thức. Chí Tôn Thần Tàng không chỉ giúp hắn hấp thụ, mà còn giúp hắn “hiểu” được những quy luật sơ khai nhất của không gian. Một loại công pháp vô danh, không chữ nghĩa, không hình dáng, tự động vận hành trong tâm hải hắn, biến những năng lượng không gian mà Hư Không Tháp tỏa ra thành sức mạnh của riêng hắn.
Trong ba ngày đầu tiên trên Hư Không Phong, Lăng Tiêu không hề tu luyện theo bất kỳ công pháp nào đã biết. Hắn chỉ ngồi yên lặng bên Hư Không Tháp, như một pho tượng đá, hít thở và cảm nhận. Hơi thở của hắn trở nên đồng điệu với nhịp đập của ngọn tháp. Những gợn sóng không gian xung quanh hắn ngày càng rõ ràng hơn, đôi khi còn có những tia sáng bạc lóe lên rồi biến mất, như những vết nứt vô hình trong hư không. Cảnh giới tu vi của hắn tuy không tăng vọt, nhưng nền tảng đã trở nên vững chắc hơn, và đặc biệt, hắn cảm nhận được một sự “linh hoạt” kỳ lạ trong cơ thể, như thể có thể dịch chuyển tức thời một khoảng cách nhỏ chỉ bằng ý niệm.
Tuy nhiên, Hư Không Phong không phải là nơi hoàn toàn yên bình. Dù Thánh Chủ Đoan Mộc Hùng đã ban đặc cách, nhưng việc một đệ tử mới lại chọn một nơi bị coi là phế tích như Hư Không Phong vẫn gây ra nhiều lời đàm tiếu. Nhất là khi Lăng Tiêu lại là người được Thánh Chủ đích thân chỉ định. Điều này khiến không ít người nghi ngờ và ghen tị.
Vào buổi sáng ngày thứ tư, khi Lăng Tiêu đang ngồi thiền định, một bóng người xuất hiện trên đỉnh phong. Đó là một nam đệ tử trông khá trẻ, khuôn mặt kiêu ngạo, mặc y phục của nội môn đệ tử. Hắn tên là Triệu Vân Phong, một trong số ít những đệ tử từng thử sức với Hư Không Phong nhưng nhanh chóng bỏ cuộc vì không cảm nhận được gì. Hắn đã luôn coi Hư Không Phong là một sự sỉ nhục của Thánh Địa, và việc Lăng Tiêu được “ban thưởng” đến đây khiến hắn cảm thấy bị xúc phạm.
“Ồ, không ngờ Hư Không Phong này lại có người đến ở,” Triệu Vân Phong lên tiếng, giọng điệu đầy mỉa mai. “Cứ tưởng nơi này sẽ mãi là bãi phế tích dành cho những kẻ không có tiền đồ. Xem ra, ta đã đánh giá thấp sự ‘can đảm’ của ngươi rồi, Lăng Tiêu.”
Lăng Tiêu mở mắt, ánh nhìn bình thản. Hắn không hề đáp lời, chỉ khẽ nhíu mày. Hắn không muốn gây sự, nhưng cũng không dung thứ cho sự khiêu khích.
Triệu Vân Phong thấy Lăng Tiêu không nói gì, càng được đà lấn tới. “Sao? Câm miệng rồi à? Hay là đã biết thân phận ‘phế vật’ của mình nên không dám lên tiếng? Ngươi nghĩ Thánh Chủ ban cho ngươi một đặc quyền, một cái ‘phong’ hoang phế này là vinh dự sao? Nực cười! Đó chỉ là sự bố thí cho một kẻ không đáng thôi!”
Ánh mắt Lăng Tiêu dần trở nên lạnh lẽo. Hắn đứng dậy, khí tức quanh thân hơi chấn động. Dù chỉ là một chút, nhưng Triệu Vân Phong lại cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên mình, khiến hắn bất giác lùi lại một bước.
“Ngươi đến đây có việc gì?” Lăng Tiêu hỏi, giọng nói trầm thấp, mang theo một chút uy áp khó tả.
Triệu Vân Phong giật mình, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ kiêu ngạo. “Ta đến để ‘thăm hỏi’ đệ tử mới thôi. Nhưng xem ra, ngươi không chỉ là phế vật, mà còn ngạo mạn nữa. Ngươi nghĩ chỉ cần ngồi yên bên cái tháp đá mục nát này là có thể trở thành cường giả sao? Ta nói cho ngươi biết, Hư Không Tháp này chỉ là một tảng đá vô dụng, không ai có thể từ nó mà có được thứ gì!”
Hắn cố ý nói to, như muốn chứng minh lời nói của mình. Đúng lúc đó, từ xa, một vài bóng người khác cũng đang bay tới, dường như bị tiếng ồn ở Hư Không Phong thu hút. Rõ ràng, Triệu Vân Phong đã cố tình gây ra sự chú ý này.
Lăng Tiêu không còn kiên nhẫn. Hắn không muốn phí thời gian với những kẻ như vậy. “Nếu không có việc gì, mời ngươi rời đi. Hư Không Phong này không chào đón những kẻ lắm lời.”
“Hừ! Ngươi dám đuổi ta?” Triệu Vân Phong tức giận, trên người bùng phát linh lực. Hắn là tu sĩ cảnh giới Linh Hải Cảnh tầng thứ ba, cao hơn Lăng Tiêu một tầng. “Vậy thì để ta dạy cho ngươi biết thế nào là tôn ti trật tự trong Thánh Địa!”
Hắn lao tới, tung ra một quyền mang theo phong mang sắc bén. Linh lực cuộn trào, tạo thành một cơn gió lốc nhỏ hướng thẳng vào Lăng Tiêu. Các đệ tử vừa đến đều nín thở theo dõi. Một đệ tử mới, lại ở Linh Hải Cảnh tầng thứ hai, liệu có thể chống đỡ được cú đánh của Triệu Vân Phong?
Nhưng Lăng Tiêu chỉ khẽ nghiêng người. Cú đấm của Triệu Vân Phong sượt qua vai hắn, gần như không chạm tới. Lăng Tiêu không hề né tránh theo cách thông thường, mà là một sự dịch chuyển cực kỳ vi tế trong không gian, chỉ đủ để tránh đòn hiểm. Triệu Vân Phong sững sờ. Hắn cảm thấy như cú đấm của mình xuyên qua một cái bóng. Chưa kịp định thần, Lăng Tiêu đã đưa tay ra, nhẹ nhàng đặt lên vai hắn.
Một luồng lực lượng khó hiểu truyền vào, không mạnh mẽ, nhưng lại khiến Triệu Vân Phong cảm thấy không gian xung quanh mình đột ngột trở nên nặng nề, như thể hắn đang bị mắc kẹt trong một vũng lầy vô hình. Hắn không thể nhúc nhích, linh lực trong cơ thể cũng bị đình trệ. Cả người hắn cứng đờ giữa không trung.
“Ngươi… ngươi đã làm gì?” Triệu Vân Phong hoảng hốt, cố gắng giãy giụa nhưng vô ích.
Lăng Tiêu không trả lời. Hắn chỉ khẽ đẩy, Triệu Vân Phong lập tức bay ngược ra sau, ngã vật xuống đất. Dù không bị thương, nhưng vẻ mặt hắn trắng bệch vì sợ hãi và kinh ngạc. Các đệ tử khác chứng kiến cảnh này cũng không khỏi hít một hơi khí lạnh. Một cú đánh của Linh Hải Cảnh tầng thứ ba lại bị hóa giải dễ dàng như vậy, còn bị khống chế ngay lập tức? Đây rốt cuộc là loại công pháp gì?
“Cút đi!” Lăng Tiêu lạnh lùng nói, ánh mắt sắc như dao.
Triệu Vân Phong không dám chần chừ, vội vàng đứng dậy, lảo đảo bỏ chạy, ánh mắt tràn đầy sợ hãi và khó tin. Các đệ tử khác nhìn Lăng Tiêu với ánh mắt phức tạp, không còn dám coi thường hắn là “phế vật” nữa. Họ nhanh chóng tản đi, mang theo câu chuyện về “đệ tử Hư Không Phong” với khả năng kỳ lạ.
Lăng Tiêu không để tâm đến những chuyện đó. Hắn quay trở lại Hư Không Tháp, tiếp tục cảm nhận. Cuộc giao chiến vừa rồi, dù ngắn ngủi, nhưng lại giúp hắn kiểm chứng được khả năng điều khiển không gian vi tế mà hắn vừa lĩnh ngộ. Dù chỉ là một chút, nhưng nó đã đủ để khiến hắn trở nên bất khả chiến bại trước những đối thủ cùng cấp.
Trong tâm trí Lăng Tiêu, một giọng nói cổ xưa bỗng vang lên, không phải tiếng người, mà là một sự rung động của linh hồn, như thể Hư Không Tháp đang thì thầm. “Kẻ thức tỉnh… ngươi đã trở lại… chờ đợi… mở ra… bí mật… phong ấn…”
Những từ ngữ rời rạc, mơ hồ, nhưng lại mang theo một sức mạnh lay động tâm hồn. Lăng Tiêu cảm thấy tim mình đập mạnh. Hư Không Tháp không phải là một tảng đá vô tri, mà nó đang “sống”, và nó đang liên lạc với hắn. Nó nhắc đến “kẻ thức tỉnh”, “trở lại”, và “phong ấn”. Điều này không khỏi khiến hắn liên tưởng đến Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể mình, cũng như những ký ức bị phong ấn của hắn.
Hắn đưa tay chạm vào Hư Không Tháp một lần nữa, lần này không chỉ là cảm nhận, mà là lắng nghe. Hắn muốn biết, Hư Không Tháp này rốt cuộc ẩn chứa bí mật gì, và nó có liên quan gì đến thân thế thực sự của hắn.
Cùng lúc đó, trong một mật thất tối tăm dưới lòng đất Thái Huyền Thánh Địa, bóng người áo đen từ chương trước đang ngồi trước một tấm gương nước. Hình ảnh Lăng Tiêu dễ dàng đánh bại Triệu Vân Phong hiện rõ trong gương. Hắn khẽ nhếch mép.
“Không tệ, không tệ. Ngươi đã bắt đầu thức tỉnh được một phần sức mạnh không gian rồi sao? Thú vị thật.” Giọng nói khàn khàn vang lên, không hề có vẻ tức giận, mà ngược lại, còn mang theo một sự hứng thú lạ thường. “Càng mạnh, trò chơi này càng thêm kịch tính. Đoan Mộc Hùng, ngươi đã giấu hắn đi, nhưng làm sao ngươi có thể giấu được đôi mắt của ta? Hư Không Tháp… đúng là nơi thích hợp cho hắn. Nhưng, nó sẽ không phải là nơi bảo vệ hắn, mà là nơi ta sẽ dùng để ‘thu hoạch’ hắn.”
Bóng người áo đen đưa tay lên, một phù văn cổ xưa lóe sáng trên lòng bàn tay hắn, rồi tan biến vào hư không. “Sóng gió ở Thái Huyền Thánh Địa, mới chỉ là bắt đầu thôi, Lăng Tiêu. Ngươi, chỉ là một quân cờ trong ván cờ lớn của ta.”
Trên Hư Không Phong, Lăng Tiêu vẫn đang chìm đắm trong sự liên kết với Hư Không Tháp. Hắn cảm thấy một luồng năng lượng mạnh mẽ hơn bao giờ hết đang trào dâng từ tháp, không ngừng rót vào cơ thể hắn. Những mảnh ghép ký ức mơ hồ ngày càng rõ nét, và hắn cảm thấy, mình đang đứng trước ngưỡng cửa của một sự khám phá kinh thiên động địa. Nhưng hắn không hề hay biết, một sợi dây vô hình đã được giăng ra, và hắn đang dần bước vào cái bẫy đã được sắp đặt từ rất lâu.