Chí Tôn Vạn Đế
Chương 100
CHƯƠNG 100: Chọn Phong và Sóng Gió Đầu Tiên
Lời tuyên bố của Thái Huyền Thánh Chủ vẫn còn vang vọng, xé toạc sự tĩnh lặng của quảng trường. Hàng vạn ánh mắt đổ dồn vào Lăng Tiêu, mang theo đủ loại cảm xúc: kinh ngạc, ghen tỵ, ngưỡng mộ, và cả sự hoài nghi sâu sắc. Đặc cách chọn Phong Chủ? Đây là đãi ngộ mà ngay cả những thiên tài cấp Thánh Tử cũng chưa từng có được. Họ là những người đã chứng minh được tiềm lực phi phàm qua nhiều năm tu luyện, chứ không phải một thiếu niên vừa mới gia nhập như Lăng Tiêu.
Các vị Phong Chủ ngồi trên đài cao cũng không khỏi xôn xao. Mỗi người đều là cường giả đỉnh phong của Thái Huyền Thánh Địa, nắm giữ một mạch truyền thừa độc lập. Việc Thánh Chủ can thiệp trực tiếp vào việc thu nhận đệ tử, lại còn cho phép một tân đệ tử lựa chọn Phong Chủ, là điều chưa từng xảy ra trong lịch sử. Ánh mắt của một số Phong Chủ lộ ra vẻ quan tâm, muốn xem Lăng Tiêu sẽ chọn Phong nào. Nhưng cũng có những Phong Chủ nhíu mày, tỏ vẻ không hài lòng trước sự phá vỡ quy tắc này.
Thánh Chủ Đoan Mộc Hùng dường như đã lường trước được phản ứng này. Ông ta nâng tay, một luồng uy áp vô hình lập tức dập tắt mọi tiếng xì xào, khiến cả quảng trường trở nên tĩnh mịch. “Quyết định này, không phải là ta nhất thời hứng khởi.” Giọng nói của ông trầm thấp nhưng đầy uy quyền. “Lăng Tiêu đã thể hiện tài năng vượt xa bất kỳ tân đệ tử nào trong hàng ngàn năm qua. Hơn nữa, hắn còn mang trong mình một loại khí vận đặc biệt, được thiên địa ưu ái. Ta tin tưởng, cho hắn quyền lựa chọn, sẽ là một bước đi đúng đắn cho tương lai của Thái Huyền Thánh Địa.”
Lời nói của Thánh Chủ tuy dập tắt sự phản đối công khai, nhưng những nghi ngờ và ghen tỵ vẫn âm ỉ trong lòng nhiều người. Khí vận đặc biệt? Thiên địa ưu ái? Những lời giải thích mơ hồ này càng khiến địa vị của Lăng Tiêu trở nên khó hiểu và đầy rẫy bí ẩn trong mắt các đệ tử khác.
Lăng Tiêu hít sâu một hơi. Hắn biết mình đã trở thành tâm điểm của sự chú ý, và cũng là tâm điểm của sóng gió. Nhưng hắn không hối hận. Từ khi thức tỉnh Chí Tôn Thần Tàng, hắn đã hiểu rằng con đường của mình nhất định sẽ không bình lặng. Hắn ngẩng đầu, ánh mắt quét qua các vị Phong Chủ. Mỗi Phong đều có nét đặc trưng riêng, khí tức khác nhau. Có Phong hùng vĩ như núi, có Phong thanh thoát như mây, có Phong ẩn chứa kiếm ý sắc bén, có Phong tràn ngập sinh cơ.
Trong tâm trí Lăng Tiêu, giọng nói trầm thấp của lão nhân tàn hồn lại vang lên: “Thằng nhóc, nhớ kỹ, đừng chọn những Phong quá phô trương. Những nơi đó thường bị ràng buộc bởi quy tắc và danh tiếng. Hãy tìm một Phong có vẻ suy tàn, hoặc ít được chú ý, nhưng ẩn chứa tiềm lực. Ta cảm nhận được ở Thái Huyền Thánh Địa này, có vài chỗ có khí tức cổ xưa, rất có lợi cho việc thức tỉnh Chí Tôn Thần Tàng của ngươi.”
Dựa vào lời chỉ dẫn của lão nhân, Lăng Tiêu cuối cùng dừng ánh mắt lại ở một Phong đài có vẻ khiêm tốn nhất, nằm khuất sau những đỉnh núi hùng vĩ khác. Phong đó không có vẻ ngoài tráng lệ, thậm chí còn có phần hoang tàn, cây cối rậm rạp che khuất nhiều kiến trúc. Trên đó chỉ có một lão giả tóc bạc phơ, thân hình gầy gò, đang nhắm nghiền mắt như đang ngủ gật. Đó là Phong Chủ của Hư Không Phong – Hư Vô Tử.
Hư Không Phong là một trong những Phong bị lãng quên nhất của Thái Huyền Thánh Địa. Tương truyền, Hư Không Phong từng là một trong những Phong mạnh nhất, chuyên về không gian và ẩn thuật, nhưng sau một tai nạn bí ẩn hàng ngàn năm trước, nó đã suy tàn, đệ tử thưa thớt, công pháp thất truyền. Hư Vô Tử là Phong Chủ đời thứ mười ba của Hư Không Phong, cũng là người duy nhất còn sót lại ở Phong này.
“Đệ tử Lăng Tiêu, nguyện bái nhập Hư Không Phong!” Lăng Tiêu cất tiếng, giọng nói vang vọng khắp quảng trường.
Lời này vừa dứt, một lần nữa gây ra chấn động lớn hơn cả lúc trước.
“Hư Không Phong? Là cái Phong sắp bị phế bỏ đó sao?”
“Trời ơi, hắn điên rồi à? Chẳng lẽ không biết Hư Không Phong đã suy tàn đến mức nào sao?”
“Hư Vô Tử lão nhân kia cả ngày chỉ ngủ gật, làm sao dạy dỗ được thiên tài như Lăng Tiêu?”
Ngay cả Thánh Chủ Đoan Mộc Hùng cũng khẽ cau mày. Ông ta hiển nhiên không ngờ Lăng Tiêu lại đưa ra một lựa chọn như vậy. Ông ta đã chuẩn bị sẵn sàng để chào đón Lăng Tiêu vào một trong những chủ Phong mạnh nhất, nhưng Hư Không Phong thì…
Hư Vô Tử, đang ngủ gật, dường như bị tiếng ồn làm phiền, từ từ mở mắt. Đôi mắt già nua của ông ta trong phút chốc lóe lên một tia sáng kỳ dị, nhìn thẳng vào Lăng Tiêu. Sau đó, ông ta mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi và đầy ẩn ý. “Ồ? Tiểu tử thú vị. Ngươi thật sự muốn bái nhập Hư Không Phong ta sao?”
“Đệ tử kiên quyết.” Lăng Tiêu cung kính đáp.
“Được!” Hư Vô Tử gật đầu, vung tay áo. Một luồng lực lượng nhu hòa bao bọc lấy Lăng Tiêu, đưa hắn bay lên không trung, hướng thẳng về phía Hư Không Phong. “Vậy thì, từ nay về sau, ngươi chính là đệ tử thứ hai của Hư Không Phong ta.”
Cả quảng trường vẫn còn chìm trong sự ngỡ ngàng. Đệ tử thứ hai? Chẳng lẽ Hư Không Phong chỉ có một mình Hư Vô Tử? Lăng Tiêu đã chọn một con đường đầy bất ngờ, khiến mọi người không khỏi tò mò về tương lai của hắn.
Lăng Tiêu được Hư Vô Tử đưa về Hư Không Phong. Quả nhiên, Phong này hoang tàn hơn hắn tưởng. Kiến trúc cổ kính bị dây leo phủ kín, bậc đá rêu phong, và một sự tĩnh mịch bao trùm. Tuy nhiên, Lăng Tiêu lại cảm thấy một luồng khí tức cổ xưa và hùng vĩ ẩn sâu bên trong, như một con rồng đang ngủ say.
Hư Vô Tử dẫn Lăng Tiêu đến một gian trúc xá nhỏ gọn, nằm trên một vách núi nhìn ra thung lũng. “Nơi này sẽ là chỗ ở của ngươi. Hư Không Phong không có nhiều quy tắc, ngươi muốn làm gì thì làm, chỉ cần đừng gây chuyện quá lớn. Ta cũng không dạy dỗ ngươi nhiều, mọi thứ đều phải tự mình lĩnh ngộ.”
Lăng Tiêu gật đầu. Hắn biết Hư Vô Tử không phải là không muốn dạy, mà là có thể có lý do khác. Hắn cảm nhận được Phong Chủ này không hề đơn giản. “Vâng, đệ tử đã rõ.”
Hư Vô Tử mỉm cười, sau đó lại nhắm mắt, tựa hồ lại chìm vào giấc ngủ. “À phải rồi, có một nơi ngươi có thể đi tham quan. Phía sau vách núi này có một ngọn tháp cổ, gọi là Hư Không Tháp. Ngươi có thể vào đó khi nào muốn, nhưng đừng đi quá sâu nếu chưa đủ khả năng.”
Nói xong, Hư Vô Tử hoàn toàn im lặng. Lăng Tiêu biết lão nhân đang cho mình không gian để tự do khám phá. Hắn bước vào trúc xá, sắp xếp lại đồ đạc, sau đó không vội vã tu luyện, mà đi dạo quanh Hư Không Phong.
Càng đi, Lăng Tiêu càng cảm nhận được sự đặc biệt của nơi này. Mặc dù hoang tàn, nhưng không khí ở đây lại đặc biệt trong lành, linh khí đậm đặc hơn nhiều so với bên ngoài. Hắn tìm thấy một số dấu vết của các trận pháp cổ xưa, đã bị thời gian bào mòn, nhưng vẫn ẩn chứa những quy luật sâu xa về không gian. Đây chính là điều mà lão nhân tàn hồn đã gợi ý.
Điểm đến của Lăng Tiêu là Hư Không Tháp. Ngọn tháp này thực sự cổ kính, được xây bằng đá xám, cao vút lên trời, nhưng lại bị cây cối che khuất một phần. Cánh cửa tháp khép hờ, không có bất kỳ cấm chế nào. Lăng Tiêu đẩy nhẹ, cánh cửa kêu kẽo kẹt mở ra, để lộ một không gian tối tăm bên trong.
Vừa bước vào, Lăng Tiêu cảm nhận được một luồng năng lượng không gian kỳ lạ, vô cùng hỗn loạn nhưng cũng vô cùng mạnh mẽ. Trong tháp có nhiều tầng, mỗi tầng lại có một cánh cửa dẫn đến một không gian khác. Hắn không đi sâu, chỉ đứng ở tầng đầu tiên, nhắm mắt lại, cảm nhận sự dao động của không gian.
“Chí Tôn Thần Tàng… ta cảm nhận được nó đang phản ứng với năng lượng nơi đây.” Giọng lão nhân tàn hồn vang lên trong tâm trí Lăng Tiêu, đầy vẻ phấn khích. “Nơi này có lẽ là một phần của di sản Hư Không Đạo Thống cổ xưa. Rất có thể, nó chứa đựng những bí mật về không gian và thời gian, rất có lợi cho việc giải phong ấn.”
Lăng Tiêu gật đầu. Hắn biết mình đã chọn đúng. Hư Không Phong không chỉ là một Phong suy tàn, mà là một kho báu ẩn giấu. Từ giờ trở đi, hắn sẽ bắt đầu hành trình khai phá bí mật của Hư Không Phong, đồng thời từng bước thức tỉnh Chí Tôn Thần Tàng và tìm kiếm con đường trả thù.
Sự xuất hiện của Lăng Tiêu tại Hư Không Phong nhanh chóng lan truyền khắp Thái Huyền Thánh Địa, trở thành đề tài bàn tán sôi nổi. Một số người cười nhạo sự “ngu ngốc” của hắn, cho rằng hắn đã tự hủy hoại tương lai. Nhưng cũng có một số ít thiên tài nhạy bén hơn, cảm thấy có điều gì đó bất thường trong lựa chọn của Lăng Tiêu. Họ bắt đầu để mắt đến Hư Không Phong, nơi mà trước đây không ai thèm để ý.
Và trong một góc khuất nào đó của Thái Huyền Thánh Địa, một bóng người mặc áo đen, che mặt kín mít, đang quan sát Hư Không Phong từ xa. “Hư Không Phong sao? Hừm, không ngờ hắn lại chọn nơi đó. Thánh Chủ Đoan Mộc Hùng, ngươi nghĩ rằng đặc cách đó có thể bảo vệ hắn sao? Món nợ máu năm xưa, sớm muộn gì cũng phải trả!” Một giọng nói khàn khàn vang lên trong không gian, mang theo sát ý lạnh lẽo. Dường như, những âm mưu đầu tiên đã bắt đầu được dệt nên xung quanh Lăng Tiêu, ngay trong lòng Thái Huyền Thánh Địa.
Lăng Tiêu, vẫn còn chìm đắm trong việc cảm nhận khí tức của Hư Không Tháp, không hề hay biết rằng, những sóng gió đầu tiên đã bắt đầu nổi lên, và con đường phía trước của hắn sẽ không bao giờ thiếu những thử thách và cạm bẫy.
Đây chỉ mới là khởi đầu.