Chí Tôn Vạn Đế
Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-03-18 14:18:43 | Lượt xem: 3

Chương 10: Khởi Hành Huyền Giới

Bình minh ngày hôm sau, Lăng Tiêu mang theo hành trang đơn giản, đứng trước cổng Thanh Vân Tông. Gió sớm mơn man mái tóc, thổi bay đi những vướng bận cuối cùng. Hắn ngẩng đầu, nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi có những ngọn núi hùng vĩ ẩn hiện trong sương sớm. Một thế giới mới đang chờ đón hắn.

Chuyến hành trình của Chí Tôn Vạn Đế, chính thức bắt đầu!

Rời khỏi Thanh Vân Tông, Lăng Tiêu không vội vàng. Hắn biết Huyền Giới rộng lớn vô ngần, không thể chỉ dựa vào một vài thông tin ít ỏi có được từ những ghi chép cũ kỹ trong tông môn mà định hướng. Mục tiêu trước mắt của hắn là tìm một thành thị lớn hơn, nơi tụ tập nhiều tu sĩ và thương nhân, để thu thập tin tức chính xác về các tông môn, học viện hàng đầu.

Những ngày đầu tiên, Lăng Tiêu băng qua những cánh rừng rậm rạp, vượt qua những con sông lớn. Khác với những vùng đất quanh Thanh Vân Tông, nơi đây linh khí có phần nồng đậm hơn, và những linh thú hắn gặp cũng mạnh mẽ hơn. Hắn không còn là thiếu niên yếu ớt năm xưa. Dù vẫn giữ vẻ ngoài thư sinh, nhưng khí chất trầm ổn và đôi mắt sắc bén đã tố cáo một nội tâm kiên cường.

Hắn cẩn trọng che giấu tu vi của mình, chỉ để lộ ra cảnh giới Trúc Cơ tầng ba, vừa đủ để tự vệ nhưng không quá phô trương. Điều này giúp hắn tránh được những phiền phức không đáng có, đồng thời âm thầm quan sát thế giới xung quanh.

Vào một buổi chiều tà, khi Lăng Tiêu đang xuyên qua một thung lũng hiểm trở, bỗng nhiên một luồng sát khí mãnh liệt ập đến từ phía trước. Hắn dừng bước, ánh mắt khẽ động. Từ trong bụi cây rậm rạp, năm bóng người hung tợn nhảy xổ ra, bao vây hắn.

“Tiểu tử, nhìn ngươi cũng có chút tu vi, giao ra tất cả tài vật trên người, sau đó tự phế một tay, lão tử có thể tha cho ngươi một mạng!” Kẻ cầm đầu là một nam nhân râu quai nón, thân hình vạm vỡ, ánh mắt tham lam quét qua chiếc nhẫn trữ vật trên tay Lăng Tiêu. Hắn ta có tu vi Trúc Cơ tầng năm, những kẻ còn lại cũng là Trúc Cơ tầng ba hoặc bốn.

Lăng Tiêu khẽ nhíu mày. Đây là lần đầu tiên hắn gặp phải đám cướp tu sĩ ở Huyền Giới. Hắn đã chuẩn bị tâm lý cho việc này, nhưng không ngờ lại đến nhanh như vậy. Hắn biết, ở những vùng biên giới hoặc vùng hoang dã, loại chuyện cướp bóc này xảy ra như cơm bữa.

“Các ngươi chắc chắn muốn làm vậy?” Lăng Tiêu giọng điệu bình thản, nhưng ẩn chứa một sự lạnh lẽo khiến kẻ cầm đầu hơi giật mình.

“Ha ha ha! Tiểu tử ngươi định dọa lão tử sao? Ở cái địa giới Vong Trần này, cường giả vi tôn! Ngươi chỉ là một Trúc Cơ tầng ba, làm sao dám nói chuyện với ta?” Tên râu quai nón cười khẩy, hắn ta đã quen với việc bắt nạt những tu sĩ đơn độc yếu hơn mình.

Lăng Tiêu không nói thêm lời nào. Một luồng kiếm ý sắc bén đột ngột bộc phát từ người hắn.
“Vụt!”
Thanh kiếm Phi Vân trong tay hắn hóa thành một tia chớp bạc, xé toạc không khí. Tốc độ nhanh đến mức, bốn tên cướp còn lại thậm chí còn chưa kịp phản ứng, đã cảm thấy cổ họng lạnh toát. Máu tươi bắn ra, bốn cái đầu rơi xuống đất, đôi mắt vẫn còn mở trừng trừng vì kinh ngạc.

Tên râu quai nón sững sờ. Hắn ta thậm chí còn chưa kịp rút vũ khí, bốn đồng bọn của hắn đã chết không toàn thây. Một luồng hàn khí từ lòng bàn chân xộc thẳng lên đại não. Hắn ta là Trúc Cơ tầng năm, có thể cảm nhận được tốc độ kiếm của Lăng Tiêu vượt xa cảnh giới Trúc Cơ bình thường, thậm chí là những tu sĩ Kim Đan sơ kỳ cũng khó lòng đạt được.

“Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai?” Tên râu quai nón run rẩy, lùi lại từng bước.

Lăng Tiêu thu kiếm về, ánh mắt lạnh lùng như băng. “Một kẻ mà các ngươi không nên chọc vào.”

Không đợi đối phương trả lời, Lăng Tiêu lại vung kiếm. Một đạo kiếm quang bùng nổ, xuyên thẳng qua ngực tên râu quai nón. Hắn ta thậm chí không kịp kêu một tiếng, đã ngã gục xuống đất, chết không nhắm mắt.

Lăng Tiêu kiểm tra nhẫn trữ vật của đám cướp, thu được một ít linh thạch, đan dược và vài tấm bản đồ cũ. Hắn phát hiện ra rằng, những bản đồ này chi tiết hơn rất nhiều so với những gì hắn có. Chúng chỉ dẫn đến một thành thị lớn tên là “Thương Long Thành”, một trung tâm giao thương và tu luyện ở biên giới Huyền Giới.

“Thương Long Thành…” Lăng Tiêu lẩm bẩm. Đây chính là nơi hắn cần đến.

Hắn tiếp tục hành trình, tốc độ nhanh hơn nhiều. Những ngày sau đó, hắn gặp thêm vài nhóm cướp tu sĩ khác, nhưng tất cả đều bị hắn giải quyết gọn gàng. Hắn không chỉ rèn luyện kỹ năng chiến đấu, mà còn thu thập được không ít tài nguyên từ những kẻ xui xẻo này. Quan trọng hơn, hắn bắt đầu hiểu rõ hơn về quy tắc sinh tồn khắc nghiệt của Huyền Giới. Nơi đây không có luật pháp, chỉ có kẻ mạnh mới có tiếng nói.

Sau mười ngày đêm di chuyển không ngừng nghỉ, cuối cùng Lăng Tiêu cũng nhìn thấy một đường chân trời khác biệt. Xa xa, một tòa thành khổng lồ sừng sững hiện ra, những bức tường thành cao vút, vững chãi như núi. Từng luồng linh khí hùng hậu từ trong thành tỏa ra, tạo thành một màn sương mờ ảo bao phủ. Phía trên thành, các tu sĩ với đủ loại cảnh giới bay lượn, những linh thú khổng lồ kéo xe lướt qua bầu trời, cảnh tượng hùng vĩ đến choáng ngợp.

Đây không còn là những tiểu trấn hay những tông môn nhỏ bé như Thanh Vân Tông nữa. Đây mới chính là Huyền Giới chân chính!

Thương Long Thành, quả nhiên danh bất hư truyền. Cổng thành rộng lớn, có hàng trăm tu sĩ canh gác, tu vi thấp nhất cũng là Luyện Khí tầng chín, Trúc Cơ cảnh giới cũng không ít. Dòng người ra vào tấp nập, đủ mọi chủng tộc, đủ mọi phong cách tu luyện.

Lăng Tiêu bước vào thành, cảm giác như lạc vào một thế giới hoàn toàn mới. Các cửa hàng san sát nhau, bán đủ mọi loại linh dược, pháp bảo, công pháp. Tiếng rao hàng, tiếng mặc cả, tiếng thảo luận về tu luyện hòa lẫn vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng sôi động của thế giới tu chân.

Hắn tìm một quán trọ tương đối bình dân để nghỉ ngơi và thu thập tin tức. Sau khi gọi một bình linh trà và vài món ăn đặc trưng của Thương Long Thành, Lăng Tiêu lắng nghe những câu chuyện xung quanh.

“Nghe nói, Thánh Long Cung lại sắp mở đợt tuyển chọn đệ tử rồi. Lần này quy mô lớn hơn mọi khi rất nhiều!” Một tu sĩ trung niên nói với vẻ mặt hưng phấn.

“Thật sao? Thánh Long Cung là một trong Tứ Đại Tông Môn của Huyền Giới chúng ta đó! Nếu có thể vào đó tu luyện, tiền đồ vô lượng!” Một tu sĩ trẻ hơn đáp lời, ánh mắt đầy ngưỡng mộ.

“Đúng vậy, nhưng đâu dễ dàng như vậy. Yêu cầu tuổi tác và tu vi gắt gao lắm. Phải dưới ba mươi tuổi, tu vi ít nhất phải đạt Kim Đan cảnh giới mới có cơ hội tham gia vòng sơ tuyển.”

Lăng Tiêu im lặng lắng nghe. Thánh Long Cung, Tứ Đại Tông Môn. Những cái tên này đều xa lạ với hắn, nhưng hắn biết, đây chính là những gì hắn đang tìm kiếm. Nếu muốn tìm hiểu về bí mật thân thế và Chí Tôn Thần Tàng, hắn cần phải tiếp cận những thế lực lớn nhất của Huyền Giới.

Hắn cũng nghe được những tin tức về các thế lực khác, như Hắc Ám Điện, một tổ chức tà ác chuyên bắt cóc tu sĩ để luyện công, hay Thiên Kiếm Các, một tông môn chuyên về kiếm đạo. Mỗi câu chuyện đều mở ra một góc nhìn mới về sự phức tạp và rộng lớn của Huyền Giới.

Đặc biệt, hắn chú ý đến một vài lời đồn đại về những “bí cảnh” mới mở, nơi ẩn chứa vô số cơ duyên và nguy hiểm. Một số bí cảnh này thậm chí còn được đồn là liên quan đến các di tích cổ xưa, hoặc thậm chí là tàn tích của một nền văn minh đã biến mất.

Trong vô số tin tức, Lăng Tiêu đã xác định được mục tiêu tiếp theo của mình: không chỉ gia nhập một tông môn mạnh mẽ như Thánh Long Cung, mà còn phải tìm cách khám phá những bí cảnh có thể ẩn chứa manh mối về Chí Tôn Thần Tàng. Hắn cảm thấy, sức mạnh bị phong ấn của mình đang dần có dấu hiệu nới lỏng, đặc biệt là sau những trận chiến sinh tử gần đây. Mỗi lần hắn vận dụng Chí Tôn Thần Tàng, dù chỉ là một phần nhỏ, hắn đều cảm thấy một luồng năng lượng hùng vĩ đang chực chờ bùng nổ trong cơ thể.

Đêm đó, Lăng Tiêu ngồi thiền trong phòng. Hắn vận chuyển công pháp, cảm nhận linh khí nồng đậm của Thương Long Thành tràn vào cơ thể. Tu vi của hắn đã vững chắc ở Trúc Cơ tầng ba, nhưng hắn biết điều đó chưa đủ. Hắn cần phải đột phá, càng nhanh càng tốt. Mục tiêu Kim Đan cảnh giới trước khi tham gia tuyển chọn của Thánh Long Cung là một thách thức không nhỏ.

Hắn mở mắt. Đôi mắt đen láy phản chiếu ánh trăng ngoài cửa sổ, sâu thẳm như vực thẳm.
“Thánh Long Cung… Ta đến đây!”
Lăng Tiêu khẽ thì thầm. Con đường tu luyện phía trước còn dài, nhưng hắn sẽ không lùi bước. Hắn sẽ từng bước khám phá bí mật của Huyền Giới, tìm lại thân phận thật sự của mình, và một ngày nào đó, đứng trên đỉnh cao vạn trượng, trở thành Chí Tôn Vạn Đế!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8