Vô Thượng Thần Tôn
Chương 42

Cập nhật lúc: 2026-03-21 12:46:49 | Lượt xem: 3

*

Chương 42: Sức Mạnh Thức Tỉnh, Chân Tướng Hé Lộ

Lăng Tiêu bước chân vào thành phố Khải Nguyên, một trong những đô thị sầm uất nhất của Cửu Châu Tiên Vực. Nơi đây, linh khí cuồn cuộn, những tòa kiến trúc nguy nga vươn cao tận mây xanh, và vô số tu sĩ đủ mọi cảnh giới qua lại tấp nập. Hắn không vội vàng, chậm rãi hòa mình vào dòng người, quan sát mọi thứ xung quanh. So với những tiểu thành hay vùng hoang dã hắn từng đi qua, Khải Nguyên mang một vẻ tráng lệ và phồn hoa khác biệt hoàn toàn, một sự giàu có và tập trung quyền lực của Tiên Vực.

Mục tiêu của Lăng Tiêu là Vạn Giới Thương Minh, một thế lực thương nghiệp trải rộng khắp các Tiên Vực, thậm chí có tin đồn còn có chi nhánh ở Thần Giới. Hắn cần thông tin, và Thương Minh chính là nơi tốt nhất để có được những thông tin đó, dù giá cả có đắt đỏ đến mấy. Sự kiện ba tên tu sĩ Tiên Tôn trước đó càng khiến hắn ý thức được tầm quan trọng của việc thu thập tình báo và che giấu thực lực.

Tìm đến tổng bộ Vạn Giới Thương Minh tại Khải Nguyên, Lăng Tiêu không khỏi kinh ngạc trước quy mô của nó. Một tòa tháp chín tầng lộng lẫy, được bao bọc bởi một trận pháp phòng ngự vô cùng phức tạp, tỏa ra khí tức thần bí và uy nghiêm. Hắn bước vào, bên trong là một thế giới khác, vô số quầy hàng trưng bày các loại linh dược hiếm có, thần binh sáng chói, công pháp cổ xưa, cho đến những vật phẩm kỳ lạ mà Lăng Tiêu chưa từng thấy ở Tiên Vực này, dường như chúng đến từ những giới vực xa xôi hơn.

“Khách quan, xin hỏi ngài cần gì?” Một nữ tu sĩ trẻ tuổi, dung mạo xinh đẹp, tu vi Tiên Nhân cấp thấp, cung kính đón tiếp Lăng Tiêu. Nàng không dám khinh thường bất kỳ vị khách nào bước vào Vạn Giới Thương Minh, bởi những người có thể đặt chân đến đây đều không phải là kẻ tầm thường.

Lăng Tiêu khẽ gật đầu: “Ta cần tìm một số thông tin quan trọng. Có lẽ cần gặp người phụ trách cấp cao.”

“Thông tin? Mời ngài theo ta đến khu vực thông tin đặc biệt. Ở đó, sẽ có trưởng sự phụ trách tiếp đón những yêu cầu cao cấp hơn.” Nữ tu sĩ dẫn Lăng Tiêu đến một hành lang vắng vẻ, rồi dừng lại trước một cánh cửa đá cổ xưa, trên đó khắc vô số phù văn phức tạp, tỏa ra khí tức phong ấn.

Bên trong, một lão giả râu tóc bạc phơ, khí tức uyên thâm như biển sâu, đang nhắm mắt tĩnh tọa. Hắn là một cường giả Tiên Vương, ánh mắt sắc bén như điện xẹt khi mở ra, quét qua Lăng Tiêu một cách kỹ lưỡng. Hắn không thể nhìn thấu tu vi thực sự của Lăng Tiêu, chỉ cảm thấy một sự mơ hồ khó hiểu. “Ngươi muốn biết điều gì?”

Lăng Tiêu không vòng vo, hắn biết với những người như lão giả này, sự thẳng thắn là tốt nhất. “Ta muốn biết về Thanh Liên Bí Cảnh, về con đường phi thăng Thần Giới, và quan trọng nhất… về một sự kiện đã xảy ra cách đây rất lâu, liên quan đến sự sụp đổ của một vị Vô Thượng Thần Tôn.”

Nghe đến ba từ “Vô Thượng Thần Tôn”, lão giả sắc mặt khẽ biến đổi. Ánh mắt hắn nhìn Lăng Tiêu đột nhiên trở nên khác lạ, mang theo sự dò xét sâu sắc, xen lẫn chút kinh ngạc. “Khách quan, những thông tin ngươi muốn không hề đơn giản. Đặc biệt là thông tin cuối cùng, nó là cấm kỵ của Thần Giới, không ai dám nhắc đến công khai.”

“Ta hiểu.” Lăng Tiêu lấy ra một chiếc nhẫn trữ vật, bên trong chứa đầy những Tiên Tinh cực phẩm, thậm chí còn có vài viên Thần Tinh nhỏ mà hắn thu thập được từ một số di tích cổ xưa ở Tiên Vực. “Đây là thù lao. Nếu cần thêm, ta sẽ không tiếc.”

Lão giả nhận lấy nhẫn trữ vật, thần thức quét qua, đồng tử co rụt lại. Số lượng tài nguyên này đủ để nuôi dưỡng một tông môn nhỏ trong hàng trăm năm, thậm chí là mua đứt vài Tiên Vương bình thường. “Được thôi. Với số thù lao này, ta sẽ cố gắng hết sức để cung cấp cho ngươi những thông tin chính xác nhất.”

Hắn bắt đầu thao tác trên một khối ngọc giản khổng lồ, bên trong ẩn chứa vô số thông tin được Thương Minh thu thập qua hàng vạn năm, từ những câu chuyện phiếm đến những bí mật động trời. Lăng Tiêu kiên nhẫn chờ đợi, tâm trí hắn tràn ngập những câu hỏi về kiếp trước. Hắn cảm nhận được, chân tướng đang ngày càng gần, một bức màn che phủ hàng triệu năm đang dần được vén lên.

Sau một khắc, lão giả ngẩng đầu, vẻ mặt có chút phức tạp, xen lẫn bàng hoàng. “Thanh Liên Bí Cảnh là một di tích cổ xưa, được cho là nơi ẩn chứa cơ duyên để đột phá đến Thần Cảnh. Nó sẽ mở ra sau ba tháng nữa, tại biên giới phía Đông của Cửu Châu Tiên Vực. Rất nhiều thiên tài và cường giả đang đổ về đó, hy vọng tìm được cơ hội phi thăng Thần Giới.”

“Về con đường phi thăng Thần Giới, có nhiều cách. Phổ biến nhất là đột phá tự nhiên khi đạt đến đỉnh cao của Tiên Vương cảnh, sẽ có Thần Giới tiếp dẫn. Hoặc thông qua các Thần Môn cổ xưa, nhưng những cánh cửa này thường rất khó tìm, ẩn chứa nguy hiểm, và cần chìa khóa hoặc huyết mạch đặc biệt để mở. Còn có một số ít trường hợp đặc biệt được các Thần Minh từ Thần Giới hạ phàm tiếp dẫn, nhưng điều này cực kỳ hiếm hoi.”

Lão giả dừng lại, hít sâu một hơi trước khi nói tiếp, giọng nói có chút run rẩy. “Còn về sự kiện cuối cùng… Ta chỉ có thể tìm thấy vài dòng ghi chép cổ xưa, bị phong ấn bởi một lực lượng vô cùng mạnh mẽ, dường như muốn che giấu hoàn toàn. Nó nhắc đến một vị Thần Tôn tên là ‘Vô Thiên’, người đã từng thống trị Cửu Thiên Thập Địa, được vạn giới tôn sùng. Nhưng rồi, đột nhiên một ngày, hắn biến mất không để lại dấu vết. Có lời đồn rằng hắn đã bị hãm hại bởi một liên minh các Thần Đế, Ma Chủ, vì sợ hãi sức mạnh và quyền uy của hắn. Một số khác lại nói hắn tự phong ấn chính mình để tránh một kiếp nạn vũ trụ, một điều gì đó vượt xa sự hiểu biết của chúng ta.”

Nghe đến cái tên “Vô Thiên”, Lăng Tiêu toàn thân chấn động mạnh. Cái tên đó… quá đỗi quen thuộc! Hắn cảm thấy một dòng điện xẹt qua linh hồn, một nỗi đau nhói lên từ sâu thẳm ký ức bị phong ấn. Vô Thiên… Chính là tên hắn ở kiếp trước! Dù ký ức chưa hoàn toàn thức tỉnh, nhưng sự cộng hưởng từ cái tên này đã đánh thức những mảnh vỡ chân thực nhất, khiến hắn không thể nghi ngờ. Hắn chính là Vô Thiên Thần Tôn!

“Thế còn những kẻ đã hãm hại Vô Thiên Thần Tôn, có ghi chép gì không?” Lăng Tiêu cố gắng giữ bình tĩnh, giọng nói vẫn lạnh nhạt, nhưng sâu bên trong đã dậy sóng như biển lớn gặp bão tố. Trái tim hắn đập mạnh, một sự khao khát muốn xé nát mọi thứ đang dâng trào.

Lão giả lắc đầu. “Không có chi tiết cụ thể. Tất cả những thông tin đó đều bị xóa sạch một cách triệt để, như thể có một bàn tay vô hình nào đó muốn chôn vùi hoàn toàn sự thật. Tuy nhiên, có một đoạn ghi chép mơ hồ nhắc đến ‘Bách Cảnh Thần Điện’ và ‘Hắc Ám Thần Chủ’. Đây là những thế lực tối cao tại Thần Giới, gần như đứng trên vạn vật. Nghe đồn, Hắc Ám Thần Chủ là kẻ đã lũng đoạn Thần Giới từ rất lâu, có quyền uy ngang ngửa Thiên Đạo, thậm chí còn có thể thao túng một phần vận mệnh của các giới.”

Bách Cảnh Thần Điện! Hắc Ám Thần Chủ! Hai cái tên này như hai nhát búa giáng mạnh vào linh hồn Lăng Tiêu, khiến những mảnh ký ức vụn vỡ bỗng trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Hắn nhớ lại một trận chiến kinh thiên động địa, một âm mưu được giăng ra từ ngàn vạn năm trước, và những gương mặt phản bội mà hắn từng coi là huynh đệ, từng uống rượu kết giao. Sự phản bội đó, nay lại hiện rõ mồn một trong tâm trí hắn, dù chỉ là những hình ảnh chớp nhoáng, nhưng đủ để đốt cháy ngọn lửa phẫn nộ sâu thẳm.

Khí tức của Lăng Tiêu vô thức bắt đầu dao động dữ dội, một luồng uy áp vô hình, hùng vĩ như núi thái sơn, hùng tráng như biển cả, tỏa ra tứ phía, khiến lão giả Tiên Vương kia cảm thấy hô hấp khó khăn, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Thân thể hắn run rẩy, xương cốt như muốn vỡ vụn. Hắn chưa từng cảm nhận được một áp lực kinh khủng đến vậy từ một tu sĩ Tiên Tôn cấp thấp. Đây không phải là khí tức của Tiên Tôn, mà là của một tồn tại chí cao vô thượng, một vị Thần Tôn thực sự, vượt trên mọi quy tắc của Tiên Giới! Lão giả gần như quỳ sụp xuống, toàn thân run rẩy không ngừng.

Lăng Tiêu kịp thời thu liễm khí tức, nhận ra sự thất thố của mình. Hắn không muốn gây chú ý quá mức ở Tiên Vực này, đặc biệt là trước một thế lực như Vạn Giới Thương Minh. “Xin lỗi, ta chỉ là quá ngạc nhiên trước những thông tin này.”

Lão giả xua tay, lấy lại bình tĩnh, nhưng ánh mắt nhìn Lăng Tiêu đã hoàn toàn thay đổi, từ dò xét chuyển sang kính sợ tột độ, thậm chí còn có chút hoảng loạn. Hắn không dám nhìn thẳng vào Lăng Tiêu nữa. “Không sao… Khách quan, xem ra ngươi có duyên phận sâu sắc với vị Vô Thượng Thần Tôn kia. Có lẽ… ngươi chính là một vị truyền nhân của ngài ấy.” Lão giả khẽ cúi đầu, một hành động mà hắn chưa từng làm với bất kỳ Tiên Tôn nào, thậm chí là Tiên Vương cùng cấp.

“Có lẽ vậy.” Lăng Tiêu đứng dậy. Hắn không phủ nhận, cũng không xác nhận. Sự thật còn kinh khủng hơn những gì lão giả có thể tưởng tượng. “Cảm ơn những thông tin của ngươi. Ta sẽ tự mình đi tìm chân tướng.”

Thông tin về Thanh Liên Bí Cảnh đã cung cấp cho hắn một hướng đi rõ ràng. Nơi đó có thể ẩn chứa cơ duyên giúp hắn đột phá Thần Cảnh, và cũng là một con đường để tiến gần hơn đến Thần Giới. Còn về Bách Cảnh Thần Điện và Hắc Ám Thần Chủ… những cái tên này đã khắc sâu vào linh hồn hắn. Hắn sẽ không bao giờ quên, và sẽ đích thân đòi lại tất cả, từng chút một, cho đến khi kẻ thù phải quỳ gối dưới chân hắn.

Rời khỏi Vạn Giới Thương Minh, Lăng Tiêu không còn sự bình tĩnh như lúc đầu. Linh hồn hắn bùng cháy với ngọn lửa phẫn nộ và khao khát báo thù. Hắn đã tìm thấy manh mối, đã biết được tên kẻ thù! Ký ức về kiếp trước tuy chưa hoàn toàn thức tỉnh, nhưng những mảnh vụn này đủ để hắn khẳng định: hắn chính là Vô Thiên Thần Tôn, và những kẻ đã hãm hại hắn đang chờ đợi trên Thần Giới. Chúng sẽ phải trả giá đắt!

Ba tháng sau, Lăng Tiêu đã đứng ở biên giới phía Đông Cửu Châu Tiên Vực, nơi Thanh Liên Bí Cảnh sắp mở ra. Trong suốt ba tháng này, hắn đã không ngừng tu luyện, củng cố cảnh giới Tiên Tôn đỉnh phong, đồng thời cố gắng giải phong ấn những mảnh ký ức còn lại. Hắn cảm thấy mình đã tiến gần hơn đến ngưỡng cửa Thần Cảnh, chỉ cần một cơ duyên thích hợp. Hắn cũng không quên tìm hiểu thêm về Thanh Liên Bí Cảnh, biết được đây là một nơi đầy rẫy nguy hiểm nhưng cũng chứa đựng vô vàn cơ hội, thậm chí có cả những con đường tắt dẫn đến Thần Giới, những thứ mà các Tiên Vương bình thường chỉ dám mơ ước.

Xung quanh hắn, vô số cường giả tụ tập, từ Tiên Nhân, Tiên Quân đến Tiên Vương, tất cả đều hướng về một khe nứt không gian khổng lồ đang dần hình thành trên bầu trời. Khí tức hỗn loạn, tham lam, chờ đợi bao trùm không gian. Nhiều người nhìn Lăng Tiêu với ánh mắt dò xét hoặc khinh thường, bởi hắn chỉ thể hiện ra tu vi Tiên Tôn đỉnh phong, trong khi xung quanh có không ít Tiên Vương lão quái. Nhưng Lăng Tiêu không bận tâm, hắn chỉ tập trung vào khe nứt không gian kia. Hắn cảm nhận được một lực hút mãnh liệt từ bên trong, như thể có thứ gì đó đang vẫy gọi hắn, một sự quen thuộc kỳ lạ, như về nhà.

Trong khoảnh khắc khe nứt hoàn toàn mở ra, hiện lộ ra một cánh cổng khổng lồ được tạo thành từ những đóa sen xanh biếc, tỏa ra linh quang rực rỡ và khí tức cổ xưa. Vô số tu sĩ điên cuồng lao vào, tranh giành nhau từng bước, không ai muốn bỏ lỡ cơ hội. Lăng Tiêu không chút do dự, thân ảnh hắn hóa thành một tia chớp, vượt qua đám đông, bước thẳng vào cánh cổng. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Con đường đến Thần Giới và cuộc chiến báo thù, mới chính thức mở ra. Thanh Liên Bí Cảnh sẽ là nơi hắn lột xác, và cũng là nơi hắn tìm thấy con đường ngắn nhất để đối mặt với những kẻ thù cũ.

Thần Giới, Bách Cảnh Thần Điện, Hắc Ám Thần Chủ… ta, Vô Thiên Thần Tôn, đã trở lại!

*

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8