Vô Thượng Thần Tôn
Chương 25

Cập nhật lúc: 2026-03-21 12:45:47 | Lượt xem: 3

Chương 25: Phi Thăng Tiên Vực, Khởi Đầu Hành Trình Mới

Lăng Tiêu gật đầu nhẹ, ánh mắt kiên định. Hắn biết, lời nói của Mộc Uyển Nhi sẽ có trọng lượng nhất định đối với Mộc Thiên Hà. Thiên Thanh Tông dù sao cũng đã là một chốn dung thân an toàn trong giai đoạn đầu hắn trọng sinh, nhưng nó không thể trói buộc một Vô Thượng Thần Tôn. Hắn cần những thử thách lớn hơn, những bí mật sâu xa hơn để khôi phục lại toàn bộ sức mạnh và trí nhớ, để đối mặt với kẻ thù đã đẩy hắn vào vòng luân hồi này.

Rời khỏi điện nghị sự, Lăng Tiêu không phí thêm thời gian. Hắn lập tức trở về động phủ của mình, lấy ra bí tịch Hóa Hình Quyết mà hắn đã có được từ kiếp trước. Đây là một công pháp biến hóa vô cùng tinh diệu, không chỉ có thể thay đổi dung mạo, khí chất, mà quan trọng hơn, nó có thể che giấu hoàn toàn bản nguyên linh hồn và khí tức tu vi, khiến người khác khó mà nhìn thấu được chân tướng. Đối với một người mang bí mật trọng sinh như Lăng Tiêu, Hóa Hình Quyết chính là tấm áo giáp tốt nhất.

Lăng Tiêu khoanh chân ngồi xuống, nhắm mắt lại. Trong thức hải, vô số kinh nghiệm tu luyện Hóa Hình Quyết từ kiếp trước ùa về. Hắn bắt đầu vận chuyển Vô Thượng Thần Quyết, điều động linh lực tinh thuần của bản thân, theo từng khẩu quyết của Hóa Hình Quyết mà chảy qua các kinh mạch, tiến vào sâu trong tủy cốt và linh hồn. Đây không chỉ là việc thay đổi vẻ ngoài, mà là một sự tái cấu trúc vi mô ở cấp độ tế bào và linh hồn, khiến cả Thiên Đạo cũng khó lòng nhận ra sự khác biệt.

Khó khăn lớn nhất của Hóa Hình Quyết nằm ở việc duy trì sự cân bằng giữa bản thể và hình thái biến hóa, tránh để lại sơ hở. Nhưng với Lăng Tiêu, một người từng dung hợp vạn đạo, hiểu rõ mọi biến hóa của vật chất và linh hồn, Hóa Hình Quyết không phải là một thử thách quá lớn. Hắn dễ dàng nắm bắt được yếu quyết, thậm chí còn tìm ra được vài chỗ có thể cải tiến, khiến nó trở nên hoàn mỹ hơn.

Ba ngày sau, Lăng Tiêu mở mắt. Trong đồng tử sâu thẳm lóe lên một tia sáng kỳ dị. Hắn đứng dậy, nhìn vào một tấm gương đồng. Hình ảnh phản chiếu trong gương là một thiếu niên tuấn tú, nhưng khuôn mặt đã thay đổi đôi chút, trở nên góc cạnh và trầm ổn hơn. Khí tức trên người hắn cũng hoàn toàn khác, không còn là vẻ non nớt của một thiếu niên Thiên Thanh Tông nữa, mà là một sự bí ẩn, thâm sâu, khiến người khác không thể nhìn thấu được tu vi thật sự. Hắn đã thay đổi hoàn toàn khí chất và một phần dung mạo, không ai có thể liên tưởng hắn với Lăng Tiêu từng bị coi là phế vật ở Mộc gia. Ngay cả tu vi, hắn cũng đã khống chế hoàn hảo ở cảnh giới Tiên Thiên tầng thứ chín, chỉ cách Trúc Cơ một bước. Đây là cấp độ mà hắn cho là vừa đủ để không quá nổi bật, nhưng cũng đủ để tự bảo vệ mình trong Tiên Vực.

Trong khi Lăng Tiêu bế quan tu luyện Hóa Hình Quyết, Mộc Uyển Nhi đã đến gặp phụ thân nàng, Tông chủ Mộc Thiên Hà. Nàng kể lại lời Lăng Tiêu nói, về khao khát ra đi tìm kiếm con đường rộng lớn hơn, về sự lớn mạnh của hắn và về những bí mật hắn có thể che giấu. Mộc Thiên Hà lắng nghe con gái, nét mặt từ ngạc nhiên chuyển sang trầm tư.

“Ngươi nói Lăng Tiêu muốn rời khỏi Thiên Thanh Tông, đi đến những nơi xa hơn, tìm kiếm manh mối về kiếp trước?” Mộc Thiên Hà khẽ hỏi, giọng nói đầy phức tạp. “Hắn thực sự đã lớn đến mức đó sao?”

Mộc Uyển Nhi gật đầu, ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ và một chút lo lắng. “Phụ thân, người cũng đã thấy. Lăng Tiêu không phải người của ao tù. Thiên Thanh Tông chúng ta, dù có Thanh Liên Bí Cảnh, cũng chỉ là một góc nhỏ của hạ giới này. Hắn cần một sân khấu lớn hơn để phát triển.”

Mộc Thiên Hà thở dài, vỗ nhẹ vai con gái. “Ta biết. Từ khi Lăng Tiêu xuất hiện, mọi thứ trong tông môn đều thay đổi. Hắn mang đến hy vọng, mang đến sức sống mới. Ngay cả ta, cũng đã học được rất nhiều điều từ hắn. Nhưng… hắn còn quá trẻ, bên ngoài thế giới kia nguy hiểm trùng trùng, cường giả vô số.”

“Nhưng Lăng Tiêu không phải thiếu niên bình thường.” Mộc Uyển Nhi nhấn mạnh. “Hắn đã đánh bại Độc Cô Phàm, phá giải bí mật của Thanh Liên Bí Cảnh. Hắn có những bí mật mà chúng ta không thể tưởng tượng. Con tin hắn có thể đối phó được.”

Mộc Thiên Hà im lặng một lúc lâu, ánh mắt nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi những ngọn núi xanh biếc của Thiên Thanh Tông ẩn hiện trong sương sớm. Ông đã chứng kiến sự trưởng thành thần tốc của Lăng Tiêu, từ một kẻ gần như phế vật trở thành một thiên tài chói mắt. Ông cũng cảm nhận được sự khác biệt trong khí chất của Lăng Tiêu, không phải là sự non nớt của một thiếu niên, mà là sự từng trải của một người đã nhìn thấu hồng trần. Mộc Thiên Hà hiểu rằng, giữ Lăng Tiêu lại sẽ là ích kỷ, và cũng là cản trở con đường của hắn.

“Được rồi.” Cuối cùng, Mộc Thiên Hà lên tiếng, giọng nói mang theo sự chấp thuận. “Nếu đó là con đường hắn chọn, ta sẽ không ngăn cản. Ta sẽ triệu hắn đến, và tự mình nói chuyện.”

Chiều hôm đó, Mộc Thiên Hà triệu kiến Lăng Tiêu tại đại điện. Khi Lăng Tiêu bước vào, Mộc Thiên Hà hơi nheo mắt. Ông cảm nhận được một sự thay đổi tinh vi trên người Lăng Tiêu, như thể hắn đã hòa mình vào không khí, khó mà nắm bắt được. Khí tức của hắn vẫn là Tiên Thiên, nhưng lại mang đến cảm giác sâu không lường được. Mộc Thiên Hà thầm kinh hãi, Lăng Tiêu này, lại còn có thủ đoạn che giấu bản thân đến mức này.

“Lăng Tiêu, Uyển Nhi đã nói với ta về ý định của ngươi.” Mộc Thiên Hà mở lời, ánh mắt nhìn thẳng vào Lăng Tiêu. “Ngươi thực sự muốn rời khỏi Thiên Thanh Tông, đi đến những vùng đất xa lạ, tìm kiếm con đường của riêng mình sao?”

Lăng Tiêu khẽ khom người. “Bẩm Tông chủ, vãn bối có khao khát đó. Thiên Thanh Tông đã cho vãn bối một mái nhà, một nơi để bắt đầu lại. Vãn bối vô cùng biết ơn. Nhưng con đường tu luyện của vãn bối không thể dừng lại ở đây. Những bí mật trong ký ức của vãn bối, những kẻ thù mà vãn bối phải đối mặt, đều nằm ở những thế giới rộng lớn hơn.”

Mộc Thiên Hà gật đầu. “Ta hiểu. Giữ ngươi lại đây sẽ là cản trở. Ngươi là đại ân nhân của Thiên Thanh Tông, đã giúp ta giải quyết rất nhiều vấn đề, thậm chí còn tìm ra bí mật chân chính của Thanh Liên Bí Cảnh. Tông môn này nợ ngươi rất nhiều.” Ông dừng lại một chút, rồi lấy ra một chiếc nhẫn không gian màu xanh ngọc. “Đây là một số vật phẩm mà Thiên Thanh Tông có thể cung cấp. Có một ít linh thạch, vài viên đan dược cấp thấp, và một bản đồ của hạ giới này, đánh dấu một số địa điểm quan trọng và những thế lực lớn. Quan trọng nhất, bên trong có một tấm lệnh bài.”

Lăng Tiêu nhận lấy nhẫn không gian, cảm nhận được sự ấm áp từ nó. “Tông chủ, người khách khí rồi.”

“Không, đây là tấm lòng của ta và Thiên Thanh Tông.” Mộc Thiên Hà nói. “Tấm lệnh bài kia là lệnh bài của ‘Vạn Giới Thương Minh’. Với nó, ngươi có thể đi đến bất kỳ chi nhánh nào của Thương Minh ở hạ giới, và sẽ được đối đãi như một khách quý. Vạn Giới Thương Minh có mạng lưới rộng khắp, họ có thể cung cấp tin tức, vật phẩm, và thậm chí là chỉ dẫn đến các thượng giới. Đó sẽ là điểm khởi đầu tốt cho ngươi.”

Lăng Tiêu hơi ngạc nhiên. Vạn Giới Thương Minh là một thế lực trung lập cực kỳ lớn mạnh, có mặt ở hầu hết các giới. Có được lệnh bài của họ sẽ rất hữu ích. “Đa tạ Tông chủ.”

“Không cần đa tạ. Chỉ cần ngươi nhớ rằng, Thiên Thanh Tông vĩnh viễn là nhà của ngươi.” Mộc Thiên Hà đứng dậy, vỗ vai Lăng Tiêu. “Hãy cẩn trọng, và đừng bao giờ quên bản tâm của mình.”

Lăng Tiêu cúi đầu thật sâu. “Vãn bối khắc ghi.”

Sau khi từ biệt Mộc Thiên Hà, Lăng Tiêu đi tìm Mộc Uyển Nhi. Nàng đã đứng đợi hắn ở cửa động phủ, ánh mắt hơi đỏ hoe. “Ngươi… thực sự sẽ đi sao?”

“Ta phải đi.” Lăng Tiêu nhẹ nhàng nói. “Nhưng không có nghĩa là ta sẽ không quay lại. Một ngày nào đó, khi ta đủ mạnh, ta sẽ trở về.”

Mộc Uyển Nhi tiến đến, khẽ ôm lấy hắn. Nàng không nói gì, chỉ để đầu tựa vào vai hắn một lúc. Lăng Tiêu cảm nhận được sự ấm áp và mùi hương thoang thoảng của nàng. Hắn khẽ vỗ lưng nàng. “Hãy chăm sóc bản thân. Và hãy tu luyện thật tốt. Chúng ta sẽ gặp lại.”

Buông nàng ra, Lăng Tiêu nhìn sâu vào mắt nàng. “Thanh Liên Bí Cảnh vẫn còn nhiều điều để khám phá. Hãy tận dụng nó.”

Mộc Uyển Nhi gật đầu, cố nén nước mắt. “Ta sẽ chờ ngươi.”

Lăng Tiêu mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự tự tin và quyết đoán. Hắn quay người, không chút do dự, bước ra khỏi Thiên Thanh Tông. Phía sau hắn, những ngọn núi xanh biếc dần lùi lại. Hắn không ngoảnh đầu nhìn lại, vì hắn biết, con đường phía trước mới là chân lý của hắn.

Thế giới bên ngoài Thiên Thanh Tông rộng lớn hơn hắn tưởng. Hắn đi qua những cánh rừng rậm rạp, những con sông cuộn chảy, những thị trấn phồn hoa và những dãy núi hùng vĩ. Với Hóa Hình Quyết, hắn che giấu hoàn hảo tu vi của mình, chỉ bộc lộ ra khí tức của một tu sĩ Tiên Thiên bình thường. Điều này giúp hắn tránh được phiền phức không đáng có, đồng thời cũng giúp hắn quan sát được thế giới một cách chân thực nhất.

Một tuần sau, Lăng Tiêu đi ngang qua một thị trấn nhỏ tên là Vân Mộng Trấn. Nơi đây là điểm giao thoa của nhiều môn phái nhỏ và tán tu. Khi hắn đang đi dạo trên phố, bỗng nhiên có một nhóm ba tu sĩ Trúc Cơ cảnh chặn đường hắn. Chúng ăn mặc lộng lẫy, thái độ kiêu ngạo, hiển nhiên là đệ tử của một môn phái nào đó.

“Tiểu tử, ngươi là ai? Khí tức yếu ớt như vậy mà cũng dám lang thang ở Vân Mộng Trấn?” Tên cầm đầu, một gã đàn ông râu quai nón, tu vi Trúc Cơ tầng thứ ba, hống hách hỏi. “Nhìn ngươi có vẻ mới từ thôn quê ra, có thấy cái gì gọi là ‘linh thạch’ không?”

Lăng Tiêu khẽ nhíu mày. Hắn không muốn gây chuyện, nhưng cũng không sợ hãi. “Các hạ có việc gì?”

“Việc gì à?” Tên râu quai nón cười khẩy. “Chẳng có việc gì, chỉ là nhìn ngươi có vẻ lạ mặt, lại không có khí thế của cường giả. Nếu không muốn rước họa vào thân, thì ngoan ngoãn giao ra linh thạch và vật phẩm trên người, rồi cút đi.”

Hai tên đồng bọn đứng bên cạnh cũng cười tủm tỉm, nhìn Lăng Tiêu như nhìn con mồi béo bở. Chúng đã quen với việc bắt nạt những tán tu yếu ớt hoặc những thiếu niên mới bước chân vào giang hồ.

Lăng Tiêu thở dài một tiếng. Hắn đã cố gắng giữ thái độ khiêm tốn, nhưng xem ra ở đâu cũng có những kẻ không biết tự lượng sức. “Ta không muốn làm phiền, cũng mong các ngươi đừng làm phiền ta.”

“Ôi chao! Khí phách không nhỏ!” Tên râu quai nón nhếch mép. “Xem ra ngươi muốn nếm mùi đau khổ rồi.” Hắn vung tay, một đạo kiếm khí màu vàng lao thẳng về phía Lăng Tiêu.

Lăng Tiêu đứng yên, chỉ khẽ nghiêng người. Đạo kiếm khí sắc bén sượt qua vai hắn, chém phăng một nhúm tóc và để lại một vệt hằn sâu trên mặt đất phía sau. Hắn không hề bị thương, thậm chí ngay cả áo bào cũng không hề hấn gì. Tốc độ và sự chính xác của hắn khiến ba tên tu sĩ kia ngẩn ra.

“Ngươi…” Tên râu quai nón không thể tin vào mắt mình. Với tu vi Tiên Thiên mà có thể né tránh đòn công kích của Trúc Cơ cảnh dễ dàng như vậy sao?

Lăng Tiêu không nói nhiều, chỉ khẽ phất tay. Một luồng linh lực vô hình, ẩn chứa sức mạnh của Vô Thượng Thần Quyết, lướt qua ba tên tu sĩ. Chúng chưa kịp phản ứng, đã cảm thấy toàn thân tê dại, tu vi bị phong bế hoàn toàn. Cả ba ngã lăn ra đất, không thể cử động, chỉ có thể mở to mắt nhìn Lăng Tiêu với vẻ mặt kinh hoàng.

“Ta đã nói, đừng làm phiền ta.” Lăng Tiêu lạnh nhạt nói, giọng nói không lớn, nhưng lại mang theo một áp lực vô hình khiến ba tên kia run rẩy. Hắn không giết chúng, vì điều đó quá lãng phí thời gian. Hắn chỉ muốn một sự yên tĩnh.

Hắn bỏ qua ba tên tu sĩ đang nằm bất động trên đất, tiếp tục đi thẳng. Từ giờ, hắn sẽ phải cẩn trọng hơn trong việc che giấu sức mạnh. Cuộc hành trình danh chấn Cửu Thiên, tiềm tàng nguy cơ, chỉ mới bắt đầu.

Mục tiêu đầu tiên của hắn là tìm kiếm một chi nhánh của Vạn Giới Thương Minh ở một thành phố lớn gần đó. Từ đó, hắn sẽ thu thập thông tin về Thanh Liên Bí Cảnh, về các Tiên Vực, và quan trọng nhất, về những manh mối liên quan đến kiếp trước của hắn. Con đường phía trước còn dài, nhưng Lăng Tiêu tràn đầy tự tin. Hắn đã trở lại, và lần này, hắn sẽ không bao giờ gục ngã nữa.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8