Vô Thượng Thần Tôn
Chương 12

Cập nhật lúc: 2026-03-21 12:44:40 | Lượt xem: 3

CHƯƠNG 12: Thiên Thanh Tông Chi Khởi

Hành trình từ khu rừng rậm về Thiên Thanh Tông mất gần ba ngày. Đối với một tông môn cấp thấp như Thiên Thanh Tông, việc di chuyển giữa các khu vực trong Thiên Khung Giới vẫn còn khá chậm chạp. Lăng Tiêu không vội vã. Hắn tận dụng từng khoảnh khắc trên đường đi để điều hòa hơi thở, củng cố cảnh giới vừa đột phá, và âm thầm cảm nhận sự thay đổi của linh khí xung quanh.

Linh khí ở Thiên Khung Giới, dù vẫn còn thô ráp và pha tạp so với Tiên Giới hay Thần Giới, nhưng rõ ràng đã tinh khiết hơn rất nhiều so với nơi hắn từng sống. “Vô Thượng Thần Quyết” vận chuyển không ngừng nghỉ, tinh luyện từng tia linh khí, chuyển hóa chúng thành Thần Nguyên tinh thuần, từng chút một hồi phục lại căn cơ kiếp trước của hắn. Hắn cảm nhận được sức mạnh đang sôi trào trong huyết mạch, như một con rồng đang ngủ say dần thức tỉnh.

Mộc Uyển Nhi vẫn đi bên cạnh hắn, thỉnh thoảng liếc nhìn hắn với ánh mắt phức tạp. Nàng vừa kính phục, vừa tò mò, và cả một chút lo lắng. Một thiên tài như Lăng Tiêu, liệu có thực sự nguyện ý ở lại một tông môn nhỏ bé như Thiên Thanh Tông? Hay hắn chỉ xem đây là một trạm dừng chân tạm thời trước khi cất cánh bay cao hơn?

Cuối cùng, một quần thể kiến trúc hùng vĩ ẩn hiện giữa những dãy núi xanh biếc hiện ra trước mắt. Đó là Thiên Thanh Tông. Dù không thể sánh bằng các tông môn lớn ở Tiên Vực hay Thần Giới, nhưng đối với Lăng Tiêu của kiếp này, đây cũng là một nơi khá tươm tất. Các kiến trúc cổ kính được chạm khắc tinh xảo, những con đường lát đá dẫn lên đỉnh núi, và một thác nước khổng lồ đổ xuống từ vách đá, tạo nên một cảnh tượng hùng vĩ.

Khi đoàn người trở về, tin tức về việc Mộc Uyển Nhi và các đệ tử đã gặp nguy hiểm, rồi được một thiếu niên bí ẩn cứu giúp, đồng thời đánh bại Cổ Thiên Hạo của Cổ Gia, nhanh chóng lan truyền khắp tông môn. Các trưởng lão và Tông chủ của Thiên Thanh Tông, Mộc Thanh Vân, đều vô cùng chấn động.

Lăng Tiêu được đưa thẳng đến Chính Điện, nơi các trưởng lão và Mộc Thanh Vân đang chờ đợi. Mộc Thanh Vân là một người đàn ông trung niên, râu tóc đã điểm bạc, ánh mắt sắc bén nhưng cũng đầy sự mệt mỏi. Ông ta nhìn Lăng Tiêu với vẻ dò xét. “Ngươi chính là Lăng Tiêu, người đã cứu Uyển Nhi và các đệ tử, đồng thời đánh bại Cổ Thiên Hạo?”

Lăng Tiêu gật đầu, khí chất bình tĩnh, không kiêu ngạo cũng không tự ti. “Vãn bối chính là Lăng Tiêu.”

Mộc Uyển Nhi tiến lên, kể lại toàn bộ sự việc, từ lúc họ bị Cổ Thiên Hạo truy sát, đến khi Lăng Tiêu xuất hiện, thi triển sức mạnh kinh người đánh bại đối thủ, và cả việc hắn đã chữa trị cho nàng bằng một phương pháp thần diệu. Nàng nhấn mạnh sự phi thường của Lăng Tiêu, không hề che giấu sự ngưỡng mộ trong lời nói.

Các trưởng lão xì xào bàn tán. Một thiếu niên mới mười sáu tuổi, lại có thể đánh bại Cổ Thiên Hạo, một thiên tài đã đạt đến Thiên Nguyên Cảnh đỉnh phong của Cổ Gia? Điều này quả thực khó tin.

“Ngươi có nguyện ý gia nhập Thiên Thanh Tông ta không?” Mộc Thanh Vân nhìn thẳng vào Lăng Tiêu, ánh mắt lóe lên vẻ mong chờ. Một thiên tài như thế này, nếu Thiên Thanh Tông có thể thu nhận, chắc chắn sẽ mang lại hy vọng lớn cho tông môn.

Lăng Tiêu mỉm cười. “Vãn bối vốn không có nơi đi, nếu Thiên Thanh Tông bằng lòng thu nhận, vãn bối tất nhiên sẽ không chối từ.” Hắn cần một nơi yên ổn để tu luyện, và Thiên Thanh Tông, ít nhất ở thời điểm hiện tại, có thể cung cấp điều đó. Hơn nữa, việc gia nhập tông môn cũng giúp hắn có được thông tin và tài nguyên dễ dàng hơn.

Mộc Thanh Vân và các trưởng lão thở phào nhẹ nhõm, ai nấy đều lộ vẻ vui mừng. “Tốt! Tốt lắm!” Mộc Thanh Vân cười lớn. “Từ nay về sau, ngươi chính là đệ tử Thiên Thanh Tông ta. Với tài năng của ngươi, ta phong ngươi làm đệ tử hạch tâm, trực tiếp do ta chỉ đạo tu luyện!”

Đây là một đãi ngộ cực kỳ cao, khiến không ít đệ tử khác phải đỏ mắt ghen tỵ. Một người vừa mới gia nhập đã trở thành đệ tử hạch tâm, thậm chí còn được Tông chủ trực tiếp chỉ đạo, điều này chưa từng có tiền lệ. Nhưng sau khi nghe Mộc Uyển Nhi kể lại chi tiết về sức mạnh của Lăng Tiêu, không ai dám phản bác. Dù sao, thực lực mới là tất cả.

Lăng Tiêu được an bài một nơi ở riêng biệt trên đỉnh núi, gần với khu vực của Mộc Thanh Vân và các trưởng lão. Nơi đây linh khí dồi dào hơn nhiều so với khu vực của các đệ tử bình thường, và còn có một tiểu linh tuyền chảy qua, rất thích hợp cho việc tu luyện.

Ngay đêm đó, Lăng Tiêu liền bắt đầu bế quan. Hắn khoanh chân ngồi trên giường đá, “Vô Thượng Thần Quyết” vận chuyển, giống như một cái động không đáy, điên cuồng hấp thu linh khí xung quanh. Linh khí từ tiểu linh tuyền cũng không ngừng tuôn vào cơ thể hắn, được Thần Quyết tinh luyện, chuyển hóa thành năng lượng tinh thuần nhất.

Hắn cảm nhận được cơ thể mình đang thay đổi từng ngày. Các kinh mạch được mở rộng, cơ bắp trở nên dẻo dai và mạnh mẽ hơn, xương cốt phát ra tiếng kêu răng rắc như được tôi luyện. Hắn không chỉ phục hồi sức mạnh, mà còn đang xây dựng một nền tảng vững chắc hơn cả kiếp trước, bởi vì “Vô Thượng Thần Quyết” không phải là công pháp thông thường. Nó dung hợp vạn đạo, cho phép hắn hấp thu và chuyển hóa mọi loại năng lượng, đồng thời không ngừng khai phá tiềm năng của bản thân.

Vài ngày sau, Lăng Tiêu xuất quan, khí tức trên người càng thêm nội liễm, nhưng ánh mắt lại sâu thẳm như vũ trụ. Hắn đã đột phá lên Thiên Nguyên Cảnh trung kỳ, thậm chí còn có dấu hiệu tiến vào hậu kỳ. Tốc độ tu luyện này nếu truyền ra ngoài, chắc chắn sẽ khiến toàn bộ Thiên Khung Giới phải chấn động.

Mộc Uyển Nhi thường xuyên đến thăm hắn, mang theo các loại linh quả, linh trà mà tông môn có được. Nàng muốn tìm hiểu thêm về hắn, và cũng muốn giúp hắn hòa nhập với tông môn. Qua những lần trò chuyện, Lăng Tiêu nhận ra Mộc Uyển Nhi là một cô gái lương thiện, thông minh và có ý chí kiên cường. Nàng không hề có ý đồ lợi dụng, chỉ đơn thuần là muốn làm bạn với hắn.

“Lăng Tiêu, ngươi có vẻ rất quen thuộc với các loại tài liệu tu luyện và công pháp cổ xưa?” Một lần, Mộc Uyển Nhi hỏi khi thấy hắn dễ dàng nhận ra một loại linh dược quý hiếm mà nàng mang đến.

Lăng Tiêu mỉm cười. “Ta đã từng đọc qua vài cuốn sách cổ, có lẽ vì thế mà biết chút ít.” Hắn không thể nói ra sự thật rằng hắn là một Thần Tôn tái thế, nên chỉ có thể dùng những lời nói qua loa để che giấu.

Mộc Uyển Nhi không nghi ngờ gì, chỉ cảm thấy Lăng Tiêu càng thêm thần bí. “Thiên Thanh Tông chúng ta có một Tàng Kinh Các, chứa rất nhiều công pháp và điển tịch cổ. Nếu ngươi muốn, ta có thể dẫn ngươi đến đó.”

Ánh mắt Lăng Tiêu lóe lên. “Tàng Kinh Các? Vậy thì tốt quá.” Đây chính là điều hắn mong muốn. Hắn cần tìm hiểu thêm về Thiên Khung Giới, về các thế lực, và quan trọng nhất là tìm kiếm những manh mối về kiếp trước của mình. Tàng Kinh Các của Thiên Thanh Tông, dù nhỏ bé, cũng có thể chứa đựng những thông tin hữu ích.

Ngày hôm sau, Mộc Uyển Nhi dẫn Lăng Tiêu đến Tàng Kinh Các. Đó là một tòa tháp ba tầng, được bảo vệ bởi một trận pháp đơn giản. Bên trong chất đầy những giá sách gỗ cũ kỹ, chứa hàng ngàn cuốn điển tịch. Mùi giấy và mực cũ hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí trang nghiêm.

Lăng Tiêu bước vào, linh hồn lực của hắn khẽ tỏa ra, quét qua từng giá sách. Hắn không chỉ đọc bằng mắt, mà còn dùng thần thức để hấp thu thông tin. Chỉ trong chốc lát, hắn đã nắm bắt được đại khái toàn bộ nội dung của Tàng Kinh Các.

Đúng như hắn dự đoán, phần lớn là công pháp tu luyện cấp thấp, các loại bí kỹ, và lịch sử của Thiên Khung Giới. Tuy nhiên, trong một góc khuất, hắn phát hiện ra một vài cuốn cổ tịch đã bị lãng quên, được viết bằng một loại ngôn ngữ cổ xưa mà chỉ những cường giả cấp Thần Tôn mới có thể nhận ra.

Hắn cầm lấy một cuốn, bên ngoài phủ đầy bụi bặm, tựa đề đã bị mờ đi. “Đây là gì vậy?” Mộc Uyển Nhi tò mò hỏi.

“Một cuốn sách cổ, có lẽ đã bị lãng quên từ lâu.” Lăng Tiêu trả lời, ánh mắt lóe lên vẻ hứng thú. Cuốn sách này ghi chép về một số truyền thuyết cổ xưa của Thiên Khung Giới, về những bí mật đã bị chôn vùi, và cả một số suy đoán về sự tồn tại của Tiên Vực và Thần Giới.

Quan trọng hơn, trong đó có một đoạn văn miêu tả về một “Thần Tích” cổ xưa, được cho là nằm sâu trong vùng đất cấm của Thiên Khung Giới, nơi từng có một vị Thần Tôn giáng lâm và lưu lại di vật. Mặc dù thông tin rất mơ hồ, nhưng đối với Lăng Tiêu, đây chính là một manh mối vô cùng quý giá.

Hắn quyết định dành thời gian ở Tàng Kinh Các, không chỉ để đọc mà còn để tìm kiếm những mảnh ghép ký ức còn sót lại của mình, hoặc bất kỳ dấu vết nào liên quan đến kiếp trước. Hắn cũng không ngừng tu luyện, biến những kiến thức và tài nguyên của Thiên Thanh Tông thành của riêng mình.

Trong khi đó, sự xuất hiện của Lăng Tiêu đã làm xáo trộn không ít trong Thiên Thanh Tông. Đặc biệt là những đệ tử hạch tâm khác, những người vốn quen được trọng vọng, giờ đây lại cảm thấy bị lu mờ. Nổi bật nhất là Cung Thiếu Dương, một đệ tử có thiên phú khá tốt, luôn tự cho mình là thiên tài số một của Thiên Thanh Tông, và cũng là người thầm yêu Mộc Uyển Nhi.

Cung Thiếu Dương không ngừng tìm cách gây khó dễ cho Lăng Tiêu, từ việc thách thức hắn trong các bài kiểm tra tu luyện, đến việc gièm pha hắn trước mặt các đệ tử khác. Hắn ta không tin rằng một thiếu niên mới đến lại có thể mạnh mẽ đến vậy, và cho rằng Lăng Tiêu chỉ là may mắn hoặc dùng thủ đoạn nào đó.

Một ngày nọ, khi Lăng Tiêu đang đi dạo trong sân, Cung Thiếu Dương cùng vài đệ tử khác chặn đường hắn. “Lăng Tiêu, nghe nói ngươi rất mạnh? Vậy dám cùng ta tỷ thí một trận không? Để xem ngươi có xứng đáng với danh hiệu đệ tử hạch tâm được Tông chủ ưu ái hay không!” Cung Thiếu Dương nói với giọng điệu đầy khiêu khích, ánh mắt lộ rõ sự ghen ghét.

Lăng Tiêu nhìn hắn, ánh mắt bình thản như mặt hồ thu. “Ngươi muốn tỷ thí?”

“Đúng vậy! Nếu ngươi thắng, ta sẽ không bao giờ làm phiền ngươi nữa. Còn nếu ngươi thua…” Cung Thiếu Dương cười gằn, “Vậy thì hãy cút khỏi Thiên Thanh Tông, hoặc ít nhất là từ bỏ vị trí đệ tử hạch tâm!”

Mộc Uyển Nhi, người vừa đến và chứng kiến cảnh này, vội vàng lên tiếng: “Cung Thiếu Dương, ngươi đừng quá đáng! Lăng Tiêu vừa mới đến, hắn không cần phải chấp nhận lời khiêu chiến của ngươi!”

Lăng Tiêu giơ tay ngăn Mộc Uyển Nhi lại. Hắn nhìn Cung Thiếu Dương, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt. “Được thôi. Tỷ thí thì tỷ thí. Nhưng nếu ngươi thua, đừng trách ta không nương tay.”

Một trận tỷ thí nhanh chóng được sắp xếp tại võ trường của tông môn. Tin tức lan truyền như cháy rừng, thu hút rất nhiều đệ tử đến xem. Ai cũng muốn chứng kiến xem Lăng Tiêu, người được Tông chủ trọng vọng, rốt cuộc có thực lực đến đâu.

Cung Thiếu Dương là tu sĩ Thiên Nguyên Cảnh hậu kỳ, đã tu luyện nhiều năm trong tông môn, có đủ loại bí kỹ và kinh nghiệm chiến đấu. Hắn tự tin rằng mình sẽ dễ dàng đánh bại Lăng Tiêu, người chỉ mới đột phá Thiên Nguyên Cảnh trung kỳ.

Trên võ đài, hai người đứng đối mặt. Cung Thiếu Dương ra tay trước, một luồng nguyên lực màu xanh lam bùng nổ, hóa thành một đạo kiếm quang sắc bén chém thẳng về phía Lăng Tiêu. Chiêu kiếm này ẩn chứa sức mạnh của Thiên Nguyên Cảnh hậu kỳ, đủ để khiến những đệ tử bình thường phải tránh né.

Nhưng Lăng Tiêu chỉ khẽ lắc đầu. “Quá yếu.”

Hắn không hề né tránh, chỉ nhẹ nhàng giơ tay. Một luồng Thần Nguyên tinh khiết bùng phát, không hề mang theo bất kỳ màu sắc rực rỡ nào, nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh đáng sợ. Bàn tay hắn như xuyên thủng không gian, dễ dàng bắt lấy đạo kiếm quang của Cung Thiếu Dương. Sau đó, một lực lượng khổng lồ phản chấn lại, khiến kiếm quang tan vỡ.

Cung Thiếu Dương cảm thấy một luồng sức mạnh không thể chống cự ập đến, thân thể hắn bay ngược ra sau, đập mạnh vào bức tường của võ trường, phun ra một ngụm máu tươi. Hắn ngã xuống đất, ánh mắt tràn đầy sự kinh hoàng và không thể tin được.

Chỉ một chiêu! Lăng Tiêu đã đánh bại Cung Thiếu Dương chỉ bằng một chiêu, thậm chí còn không hề sử dụng vũ khí hay bí kỹ nào quá phức tạp. Sức mạnh này… hoàn toàn không phải là Thiên Nguyên Cảnh trung kỳ!

Toàn bộ võ trường im lặng như tờ. Tất cả các đệ tử đều há hốc mồm, ánh mắt nhìn Lăng Tiêu tràn đầy sự kính sợ. Mộc Uyển Nhi cũng ngạc nhiên, nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác tự hào.

Lăng Tiêu đứng thẳng tắp trên võ đài, khí chất tiêu sái. Hắn nhìn Cung Thiếu Dương đang nằm dưới đất, giọng nói bình thản nhưng lại vang vọng trong tai mọi người. “Ngươi thua rồi. Hãy nhớ lời ngươi đã nói.”

Trận chiến này đã hoàn toàn củng cố địa vị của Lăng Tiêu trong Thiên Thanh Tông. Không ai còn dám nghi ngờ thực lực của hắn nữa. Ngược lại, tất cả đều kính trọng và ngưỡng mộ hắn. Các trưởng lão và Mộc Thanh Vân cũng càng thêm coi trọng Lăng Tiêu, nhận ra rằng hắn là một báu vật thực sự của tông môn.

Sau trận tỷ thí, Lăng Tiêu tiếp tục cuộc sống tu luyện và nghiên cứu của mình. Hắn dành phần lớn thời gian trong Tàng Kinh Các, đào sâu vào những cuốn cổ tịch, cố gắng tìm kiếm thêm manh mối về Thần Tích cổ xưa. Hắn cảm thấy rằng Thần Tích này có thể là chìa khóa để hắn tìm thấy một phần sức mạnh đã mất, hoặc một bí mật quan trọng liên quan đến kiếp trước.

Thiên Thanh Tông, đối với Lăng Tiêu, đã trở thành một nền tảng vững chắc cho sự trỗi dậy của hắn ở Thiên Khung Giới. Hắn biết, mục tiêu cuối cùng của hắn không phải là nơi này, mà là những đỉnh cao xa hơn, những kẻ thù hùng mạnh hơn đang chờ đợi ở Tiên Vực và Thần Giới. Nhưng trước mắt, hắn sẽ tận dụng mọi thứ mình có được ở đây để nhanh chóng khôi phục lại thực lực, chuẩn bị cho hành trình vĩ đại phía trước.

Manh mối về Thần Tích cổ xưa đã gieo mầm trong tâm trí hắn một khao khát mới. Hắn tin rằng, chỉ cần tìm thấy Thần Tích đó, hắn sẽ có thể tiến thêm một bước dài trên con đường Vô Thượng Thần Tôn. Thiên Khung Giới, một thế giới phàm nhân nhỏ bé, giờ đây bắt đầu chứng kiến sự trỗi dậy của một truyền kỳ bị lãng quên.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8