Vô Thượng Thần Tôn
Chương 9
Chương 9: Vùng Đất Mới, Thử Thách Tiềm Tàng
Bước chân của Lăng Tiêu dứt khoát xuyên qua cánh cổng không gian đang xoáy tròn, mang theo sự tĩnh lặng của một vực sâu thăm thẳm, nhưng ẩn chứa một ý chí kiên cường không gì lay chuyển. Thời khắc hắn hoàn toàn nhập vào vòng xoáy, một lực hút kinh hoàng bất ngờ ập đến, xé rách mọi giác quan. Không gian vặn vẹo, thời gian trở nên hỗn loạn, và một luồng năng lượng hỗn mang dữ dội bao phủ lấy thân thể hắn. Dù đã có kinh nghiệm phong phú từ kiếp trước, Lăng Tiêu vẫn cảm thấy một sự choáng váng nhẹ, luồng linh khí trong cơ thể gần như bị ép chặt, khó lòng lưu chuyển.
Một khoảnh khắc dài như vô tận, cũng có thể chỉ là một cái chớp mắt, khi tất cả sự hỗn loạn đột ngột biến mất. Lăng Tiêu cảm thấy mặt đất dưới chân mình, nhưng không phải là nền đá quen thuộc của Liên Vân Thành. Hắn mở mắt, cảnh tượng trước mắt khiến hắn không khỏi khẽ nhíu mày. Không phải một thành phố phồn hoa hay một tông môn hùng vĩ như hắn từng tưởng tượng về thượng giới, mà là một vùng hoang dã bao la, rậm rạp.
Hắn đang đứng giữa một khu rừng cổ thụ, những cái cây cao vút đến tận trời, cành lá rậm rạp che khuất ánh sáng mặt trời, khiến cả khu rừng chìm trong bóng tối lờ mờ. Không khí ẩm ướt, mang theo mùi của đất mục và một chút hương vị lạ lẫm của thực vật. Linh khí ở đây quả thực nồng đậm hơn rất nhiều so với hạ giới, nhưng cũng ẩn chứa một thứ áp lực vô hình, khiến các mạch máu trong cơ thể hắn như đang bị nén chặt. Đây không phải là một áp lực đến từ kẻ địch, mà là áp lực từ chính thiên địa, một thứ quy tắc mạnh mẽ hơn, cứng rắn hơn.
“Đây là… một Trung Giới?” Lăng Tiêu lẩm bẩm. Dựa theo ký ức kiếp trước, giữa hạ giới và Tiên Vực thường tồn tại một số Trung Giới, những vùng đất có linh khí dồi dào hơn hạ giới nhưng chưa đạt đến mức độ tinh thuần của Tiên Vực. Chúng thường là nơi các cường giả hạ giới phi thăng đến đầu tiên, để thích nghi và tiếp tục tu luyện trước khi thực sự đặt chân vào Tiên Vực rộng lớn.
Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận luồng linh khí tràn vào phổi. Cơ thể hắn, sau khi hấp thụ vô số thiên tài địa bảo và tu luyện Vô Thượng Thần Quyết, đã đạt đến đỉnh phong của hạ giới, nhưng khi đến đây, hắn cảm thấy mình chỉ như một hạt cát giữa sa mạc bao la. Sự chênh lệch về cường độ linh khí và áp lực của thiên địa khiến sức mạnh của hắn dường như bị kìm hãm đôi chút. Tuy nhiên, điều này cũng đồng nghĩa với việc tiềm năng tu luyện ở đây là vô cùng lớn.
Đột nhiên, một tiếng gầm rú vang lên từ sâu trong rừng, xé tan sự tĩnh mịch. Một con mãnh thú khổng lồ, thân hình phủ đầy vảy xanh biếc, đôi mắt đỏ rực như máu, lao ra từ trong bụi rậm. Nó có hình dáng giống hổ nhưng lớn gấp đôi, móng vuốt sắc nhọn như lưỡi đao, phát ra một luồng yêu khí nồng đậm. Rõ ràng, đây là một yêu thú cấp độ cao, mạnh hơn bất kỳ con yêu thú nào Lăng Tiêu từng gặp ở hạ giới.
“Yêu thú cảnh giới Tụ Linh sơ kỳ?” Lăng Tiêu khẽ nhếch mép. Ở hạ giới, Tụ Linh cảnh đã là một cường giả đứng đầu, nhưng ở đây, có vẻ như một con yêu thú cũng đã đạt đến cấp độ này. Đây chính là thử thách đầu tiên mà vùng đất mới dành cho hắn.
Con yêu thú gầm lên một tiếng, không chút do dự lao thẳng về phía Lăng Tiêu. Nó coi Lăng Tiêu như một kẻ xâm nhập, một con mồi ngon lành vừa xuất hiện. Thân thể khổng lồ của nó tạo ra một luồng gió mạnh, mang theo mùi hôi tanh và sát khí nồng nặc. Lăng Tiêu đứng yên, không hề né tránh. Hắn muốn xem, sức mạnh của mình ở vùng đất này sẽ được thể hiện như thế nào.
Khi con yêu thú chỉ còn cách hắn vài trượng, Lăng Tiêu đột nhiên động. Hắn không sử dụng bất kỳ chiêu thức hoa mỹ nào, chỉ đơn giản là tung ra một quyền. Quyền này không có bất kỳ linh lực bùng nổ nào, chỉ là một cú đấm thuần túy dựa vào nhục thân. Nhưng đó là nhục thân của một Vô Thượng Thần Tôn đã thức tỉnh một phần, được tôi luyện qua Vô Thượng Thần Quyết.
“Băng!”
Một tiếng vang trầm đục, như tiếng kim loại va chạm, phát ra khi nắm đấm của Lăng Tiêu va vào đầu con yêu thú. Con yêu thú đang lao tới bỗng chốc khựng lại giữa không trung, đôi mắt đỏ rực lộ vẻ kinh hoàng. Sức mạnh kinh khủng từ nắm đấm của Lăng Tiêu đã xuyên qua lớp vảy cứng rắn của nó, trực tiếp đánh nát sọ não. Thân thể khổng lồ của nó đổ sụp xuống đất, tạo ra một tiếng động lớn, bụi bay mù mịt. Yêu khí trong cơ thể nó nhanh chóng tiêu tán, một viên yêu đan màu xanh lục nhạt lăn ra từ cái xác.
Lăng Tiêu khẽ phủi tay, ánh mắt bình thản như thể vừa làm một việc không đáng kể. Hắn cúi xuống nhặt lấy viên yêu đan. “Chất lượng yêu đan không tệ. Có thể dùng để luyện hóa hoặc bán lấy linh thạch.” Hắn nhận ra, ở vùng đất này, yêu đan Tụ Linh cảnh đã có giá trị đáng kể. Điều này cũng phần nào thể hiện sự chênh lệch giữa các giới.
Trong khi Lăng Tiêu đang suy nghĩ, một luồng ánh sáng chói mắt đột ngột lóe lên từ phía xa, kèm theo tiếng nổ lớn và tiếng hò hét của con người. Có vẻ như không chỉ có mình hắn ở trong khu rừng này. Lăng Tiêu không do dự, thân hình hắn lóe lên, nhanh chóng lao về phía phát ra âm thanh. Hắn cần thông tin, và con người là nguồn thông tin tốt nhất.
Sau vài phút di chuyển, Lăng Tiêu đến gần một bãi đất trống. Tại đó, một nhóm khoảng mười tu sĩ đang chiến đấu với một bầy yêu thú. Nhóm tu sĩ này mặc trang phục thống nhất, trông có vẻ là đệ tử của một tông môn nào đó. Sức mạnh của họ đa phần ở cảnh giới Khai Mạch và Ngưng Đan, với hai người dẫn đầu đạt đến Tụ Linh cảnh sơ kỳ. Bầy yêu thú mà họ đối mặt cũng không hề yếu, toàn là những con yêu thú cấp độ Tụ Linh và bán Tụ Linh.
Một trong hai tu sĩ Tụ Linh cảnh là một cô gái trẻ, dung mạo thanh tú, nhưng ánh mắt kiên nghị. Nàng đang cầm một thanh trường kiếm, kiếm pháp linh hoạt, nhưng rõ ràng đang gặp khó khăn khi đối phó với ba con yêu thú cùng lúc. Người còn lại là một thanh niên, vẻ mặt đầy kiêu ngạo, nhưng lúc này cũng đang cật lực chống đỡ. Tình hình chiến đấu rất gay cấn, nhóm tu sĩ có vẻ đang dần bị áp đảo.
Lăng Tiêu đứng trên một cành cây cao, quan sát. Hắn không có ý định ra tay ngay lập tức. Hắn muốn hiểu rõ hơn về tình hình ở đây, về cấp độ tu luyện và cách chiến đấu của các tu sĩ ở Trung Giới này. Tuy nhiên, khi một con yêu thú định lén lút tấn công cô gái từ phía sau, Lăng Tiêu khẽ nhíu mày. Hắn không thích chứng kiến cảnh yếu thế bị bắt nạt.
Trong một khoảnh khắc, một luồng kiếm khí vô hình bất ngờ xuất hiện, xé toạc không khí. Con yêu thú đang định vồ lấy cô gái đột nhiên kêu lên thảm thiết, thân thể nó cứng đờ rồi ngã gục xuống, một vết chém sâu hoắm xuất hiện trên cổ. Cả chiến trường đột ngột im lặng, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Lăng Tiêu đang đứng trên cành cây.
Cô gái quay đầu lại, đôi mắt mở to nhìn Lăng Tiêu. Nàng không hề cảm nhận được linh lực bùng nổ, nhưng một con yêu thú Tụ Linh cảnh lại chết trong im lặng. Điều này chỉ có thể là do một cường giả vô cùng mạnh mẽ ra tay. Các đệ tử khác cũng hoảng sợ, không dám hành động. Kẻ thanh niên kiêu ngạo kia thì cau mày, tỏ vẻ khó chịu vì bị gián đoạn.
Lăng Tiêu nhảy xuống đất, ánh mắt quét qua nhóm người. “Các ngươi là ai? Đây là vùng đất nào?” Hắn hỏi, giọng điệu bình thản nhưng mang theo một uy áp vô hình.
Cô gái trẻ là người đầu tiên lấy lại bình tĩnh. Nàng khẽ ôm quyền, cung kính nói: “Tiền bối, vãn bối là Mộc Uyển Nhi, đệ tử Tông môn Thiên Thanh. Nơi đây là rìa của Cổ Mang Đại Lục, một trong ba mươi sáu đại lục thuộc Thiên Khung Giới. Đa tạ tiền bối đã ra tay tương trợ.”
“Thiên Khung Giới… Cổ Mang Đại Lục.” Lăng Tiêu lẩm bẩm, những cái tên này khớp với một số thông tin trong ký ức của hắn. Đây quả nhiên là một Trung Giới, một vùng đất rộng lớn hơn nhiều so với hạ giới hắn vừa rời đi. “Ta vừa từ một hạ giới phi thăng lên, không quen thuộc địa hình nơi này. Ngươi có thể cho ta biết thêm về Thiên Khung Giới không?”
Lời nói của Lăng Tiêu khiến đám đệ tử Thiên Thanh Tông xôn xao. Từ hạ giới phi thăng? Điều đó có nghĩa là người này có tiềm năng kinh người, hoặc là một cường giả đã ẩn mình ở hạ giới. Tuy nhiên, kẻ thanh niên kiêu ngạo kia lại tỏ ra khinh thường. “Hừ, từ hạ giới phi thăng lên thì có gì đáng tự hào? Chẳng qua là phế vật ở hạ giới mà thôi. Ngươi cho rằng chỉ dựa vào một chiêu lén lút mà có thể hù dọa chúng ta sao?”
Thanh niên này tên là Lý Phong, cũng là một đệ tử cốt cán của Thiên Thanh Tông, có thiên phú khá tốt và được nuông chiều. Hắn không chịu nổi việc bị Lăng Tiêu cướp mất sự chú ý và công lao. Hắn vừa dứt lời, một luồng khí thế hung hăng tỏa ra, định cho Lăng Tiêu một bài học.
Mộc Uyển Nhi biến sắc, vội vàng ngăn cản: “Lý sư huynh, đừng vô lễ! Tiền bối đã cứu chúng ta!”
Lăng Tiêu không để ý đến Lý Phong, hắn chỉ liếc mắt nhìn hắn một cái, ánh mắt sâu thẳm như vực thẳm. Chỉ một cái liếc mắt đó, Lý Phong đột nhiên cảm thấy toàn thân lạnh toát, như có một ngọn núi lớn đè nặng lên mình, khiến hắn không thể nhúc nhích. Hắn chưa từng cảm nhận được một áp lực kinh khủng đến vậy. Hắn hoảng sợ tột độ, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
“Ngươi có thể nói cho ta nghe, hoặc không.” Lăng Tiêu thản nhiên nói với Mộc Uyển Nhi, hoàn toàn bỏ qua Lý Phong đang run rẩy. “Ta không có nhiều thời gian.”
Mộc Uyển Nhi nhìn thấy phản ứng của Lý Phong, trong lòng càng thêm kinh hãi. Nàng biết, vị “tiền bối” này chắc chắn là một cường giả tuyệt đỉnh, không phải loại người mà Lý Phong có thể trêu chọc. Nàng vội vàng gật đầu: “Vâng, tiền bối. Thiên Khung Giới là một trong những Trung Giới lớn nhất, được chia thành ba mươi sáu đại lục. Mỗi đại lục đều có vô số tông môn, thế lực gia tộc. Các cấp độ tu luyện ở đây chủ yếu là Tụ Linh, Hóa Thần, Phá Hư, và trên nữa là Tiên Nhân cảnh. Chúng ta đang ở Cổ Mang Đại Lục, một đại lục tương đối yếu trong Thiên Khung Giới. Muốn đến Tiên Vực, cần phải vượt qua rất nhiều cửa ải, hoặc tìm được một Tiên môn ở một trong những đại lục mạnh nhất.”
Lăng Tiêu lắng nghe, những thông tin này rất hữu ích. “Vậy, có cách nào nhanh nhất để đến Tiên Vực không?”
Mộc Uyển Nhi suy nghĩ một lát: “Cách nhanh nhất… có lẽ là tham gia vào Đại Hội Thiên Kiêu của Thiên Khung Giới. Cứ mỗi trăm năm, mười hai đại lục mạnh nhất sẽ tổ chức Đại Hội Thiên Kiêu để chọn ra những thiên tài ưu tú nhất. Những người đứng đầu sẽ có cơ hội được các Tiên môn ở Tiên Vực chiêu mộ, hoặc được ban thưởng Tiên khí, Tiên đan, và thậm chí là Tiên lệnh để trực tiếp phi thăng Tiên Vực.”
“Đại Hội Thiên Kiêu sao?” Lăng Tiêu khẽ nhếch môi. “Nghe có vẻ thú vị. Bao lâu nữa thì diễn ra?”
“Còn khoảng ba năm nữa.” Mộc Uyển Nhi đáp. “Nhưng muốn tham gia Đại Hội Thiên Kiêu, cần phải có danh tiếng và sức mạnh nhất định ở một trong các đại lục mạnh. Hiện tại, chúng ta đang ở Cổ Mang Đại Lục, một đại lục nhỏ, và để đến được các đại lục lớn hơn thì khá xa xôi và nguy hiểm.”
“Ba năm… đủ rồi.” Lăng Tiêu khẽ gật đầu. Ba năm là khoảng thời gian đủ để hắn làm quen với Thiên Khung Giới, hấp thụ linh khí nơi đây và tiếp tục đột phá. “Vậy, Thiên Thanh Tông của các ngươi có gì để giúp ta tìm hiểu thêm về nơi này không?”
Mộc Uyển Nhi mừng rỡ. Nàng biết, nếu có một cường giả như Lăng Tiêu gia nhập, dù chỉ là tạm thời, cũng sẽ mang lại lợi ích không nhỏ cho tông môn. “Tiền bối, nếu người không chê, Thiên Thanh Tông chúng ta rất vinh dự được đón tiếp người. Tông môn chúng ta tuy không lớn, nhưng có thể cung cấp cho người bản đồ, thông tin về Cổ Mang Đại Lục, và có lẽ cả một số tài nguyên tu luyện cần thiết.”
Lăng Tiêu nhìn Mộc Uyển Nhi, thấy được sự chân thành trong đôi mắt nàng. “Được. Vậy thì ta sẽ tạm thời làm khách của Thiên Thanh Tông các ngươi.”
Lý Phong, người nãy giờ vẫn đứng bất động, toàn thân ướt đẫm mồ hôi lạnh, cuối cùng cũng cảm thấy áp lực biến mất. Hắn thở hổn hển, nhìn Lăng Tiêu với ánh mắt vừa sợ hãi vừa căm tức. Hắn thề sẽ không bao giờ khiêu khích người này nữa, nhưng trong lòng lại âm thầm nuôi dưỡng một mối thù hận. Lăng Tiêu không hề để ý đến hắn, hắn biết loại người này sẽ không gây ra sóng gió gì đáng kể.
Hắn nhìn về phía xa, nơi những ngọn núi hùng vĩ ẩn hiện trong sương mù. “Thiên Khung Giới… Tiên Vực… Kẻ thù của ta…” Hắn lẩm bẩm. “Đây chỉ là sự khởi đầu. Con đường Vô Thượng Thần Tôn của ta, sẽ tiếp tục được viết nên từ đây.”
Với sự dẫn đường của Mộc Uyển Nhi và nhóm đệ tử Thiên Thanh Tông, Lăng Tiêu rời khỏi khu rừng rậm, tiến về phía Thiên Thanh Tông. Hắn biết, cánh cửa đến một thế giới rộng lớn hơn đã mở ra, và những thử thách thực sự vẫn đang chờ đợi hắn ở phía trước. Đây chỉ là bước đầu tiên trên hành trình tái lập vị thế Vô Thượng Thần Tôn, chinh phục vạn giới và đối mặt với những kẻ thù đã hãm hại hắn ở kiếp trước.