Vô Thượng Thần Tôn
Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-03-21 12:40:42 | Lượt xem: 4

Chương 5: Giải Đấu Khai Mạch, Uy Danh Trỗi Dậy

Ý chí của Lăng Tiêu tựa như một ngọn núi lửa đang ngủ say, nay đã thức tỉnh, sục sôi muốn bùng nổ. Liên Vân Thành, một góc nhỏ của phàm trần, chỉ là điểm khởi đầu, một sân khấu sơ khai để hắn biểu diễn, rũ bỏ lớp vỏ phế vật, và khẳng định lại sự tồn tại của một vị Thần Tôn từng khuynh đảo vạn giới. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng mỗi bước đi đều là một sự chuẩn bị kỹ lưỡng cho cuộc đối đầu cuối cùng với những kẻ đã đẩy hắn vào vực sâu.

Một tuần sau ngày định ra, tin tức về “Giải Đấu Tu Giả Trẻ Liên Vân” đã lan truyền khắp thành. Đây là sự kiện thường niên do Liên Vân Thành tổ chức, quy tụ các thiên tài trẻ tuổi từ tứ đại gia tộc và một số tán tu có tiềm lực trong vùng. Phần thưởng cho người thắng cuộc không chỉ là danh vọng, mà còn là một viên Linh Thạch cấp trung phẩm, cùng quyền được tiến vào một tiểu bí cảnh nằm sâu trong Thú Sơn, nơi có thể tìm thấy Linh Dược và khoáng vật hiếm.

Đối với Lăng Tiêu, viên Linh Thạch và cơ hội vào tiểu bí cảnh chính là những thứ hắn đang cần. Linh Thạch sẽ giúp hắn đẩy nhanh tốc độ tu luyện, còn tiểu bí cảnh, với kiến thức của một Thần Tôn, hắn tin mình có thể tìm thấy những thứ giá trị hơn nhiều so với những gì người phàm có thể nhận ra, thậm chí là một mảnh vỡ nhỏ của thần khí hay một bộ công pháp cổ xưa bị lãng quên.

Trong tuần lễ đó, Lăng Tiêu gần như không bước chân ra khỏi phòng, dốc toàn lực tu luyện. “Vô Thượng Thần Quyết” vận chuyển không ngừng, mỗi chu thiên đều mang lại một lượng lớn linh khí tinh thuần, thanh tẩy kinh mạch, củng cố đan điền. Với nền tảng của một Thần Tôn và sự trợ giúp của ký ức kiếp trước, tốc độ tu luyện của hắn đã đạt đến mức độ kinh người, vượt xa mọi thiên tài mà hắn từng biết ở phàm giới.

Chỉ trong bảy ngày, Lăng Tiêu đã đột phá từ Khai Mạch cảnh tầng thứ tư lên tầng thứ sáu. Cứ mỗi lần đột phá, hắn lại cảm nhận được một luồng năng lượng mạnh mẽ hơn chảy khắp cơ thể, đồng thời một vài mảnh ký ức mơ hồ về những kỹ năng chiến đấu, những công pháp cổ xưa lại lóe lên trong đầu. Dù chưa thể sử dụng chúng một cách hoàn chỉnh, nhưng chúng đã cung cấp cho hắn một cái nhìn sâu sắc về bản chất của võ đạo và tu chân, giúp hắn dễ dàng nắm bắt các chiêu thức cơ bản của phàm giới.

Sáng sớm ngày diễn ra giải đấu, quảng trường trung tâm Liên Vân Thành đã chật kín người. Những khán đài được dựng lên tạm thời đã không còn một chỗ trống. Cờ xí của tứ đại gia tộc – Lăng gia, Trần gia, Dương gia và Vương gia – tung bay phấp phới trong gió, thể hiện sự cạnh tranh gay gắt giữa họ. Khu vực trung tâm là một võ đài bằng đá xanh rộng lớn, nơi các tu giả trẻ sẽ so tài.

Lăng Tiêu đến cùng với nhóm đệ tử Lăng gia. Vừa đặt chân vào quảng trường, ánh mắt khinh miệt và những lời xì xào đã lập tức hướng về phía hắn. Lăng Phong, với vẻ mặt ngạo mạn, liếc nhìn Lăng Tiêu từ đầu đến chân, cười khẩy nói:

“Ồ, phế vật Lăng Tiêu cũng đến sao? Chắc là muốn nhìn xem thiên tài như chúng ta tranh tài thế nào à? Đừng để linh khí hỗn loạn trên võ đài làm vấy bẩn bộ quần áo bẩn thỉu của ngươi đấy.”

Lăng Vũ đứng cạnh Lăng Phong, che miệng cười khúc khích, ánh mắt đầy sự chế giễu. “Phong ca nói đúng. Lỡ đâu phế vật này lại ngã lăn ra thì lại làm mất mặt Lăng gia.”

Lăng Tiêu chỉ nhếch mép cười lạnh. Hắn không thèm đáp lời, chỉ coi những lời lẽ đó như tiếng chó sủa. Đối với một Thần Tôn từng đứng trên đỉnh cao của vũ trụ, những kẻ như Lăng Phong, Lăng Vũ chẳng khác nào những con kiến hôi đang cố gắng chọc giận một con rồng. Hắn chỉ lặng lẽ đi đến khu vực đăng ký, nộp thẻ bài của mình.

Người phụ trách đăng ký là một trưởng lão Lăng gia, Lăng Trạch. Ông ta liếc nhìn Lăng Tiêu, ánh mắt thoáng qua vẻ kinh ngạc khi thấy hắn vẫn còn ở lại Lăng gia và thậm chí còn đến tham gia giải đấu. “Ngươi… Lăng Tiêu? Ngươi chắc chắn muốn tham gia? Giải đấu này không phải trò đùa đâu.”

“Chắc chắn,” Lăng Tiêu đáp, giọng điệu bình thản nhưng ẩn chứa sự kiên định không thể lay chuyển.

Lăng Trạch khẽ cau mày, nhưng cũng không nói thêm gì. Dù sao thì cũng không có quy định cấm một đệ tử Khai Mạch cảnh tầng thứ nhất tham gia, dù đó là một hành động tự sát. Ông ta ghi tên Lăng Tiêu vào danh sách, và hắn được phát cho một số thứ tự: 87.

Giải đấu bắt đầu với những bài phát biểu dài dòng của các trưởng bối. Lăng Tiêu đứng giữa đám đông, ánh mắt quét qua từng tu giả trẻ tuổi. Hầu hết đều ở Khai Mạch cảnh tầng thứ ba đến tầng thứ năm. Một vài thiên tài nổi bật như Lăng Phong, Trần Hạo của Trần gia, hay Dương Tuyết của Dương gia đã đạt đến Khai Mạch cảnh tầng thứ sáu, thậm chí là tầng thứ bảy. “Cũng không tệ,” Lăng Tiêu thầm nghĩ. “Nhưng vẫn quá yếu ớt.”

Những trận đấu đầu tiên diễn ra khá nhanh chóng. Các đệ tử Khai Mạch cảnh thấp hơn nhanh chóng bị loại. Lăng Tiêu không vội vàng, hắn quan sát kỹ lưỡng từng đối thủ, từng chiêu thức, giống như một vị tướng quân đang nghiên cứu chiến trường. Dù hắn đã là một Thần Tôn, nhưng việc quan sát những trận chiến ở phàm giới cũng giúp hắn củng cố lại những kiến thức cơ bản nhất, những điều mà hắn đã lãng quên từ rất lâu.

Cho đến khi số thứ tự của hắn được gọi. “Số 87, Lăng Tiêu! Đối thủ số 88, Vương Hổ!”

Cả quảng trường xôn xao. “Lăng Tiêu? Có phải là cái phế vật của Lăng gia không?”

“Đúng rồi, chính là hắn! Ta nghe nói hắn đã bị tẩu hỏa nhập ma, không ngờ còn dám ra mặt.”

“Vương Hổ là đệ tử Vương gia, Khai Mạch cảnh tầng thứ tư, tuy không phải thiên tài nhưng cũng coi là có lực lượng. Phế vật kia chắc chắn sẽ thua thảm.”

Lăng Phong cười phá lên, “Ha ha, phế vật lên đài rồi. Vương Hổ, dạy cho hắn một bài học, để hắn biết vị trí của mình ở đâu!”

Lăng Tiêu bước lên võ đài, khí chất bình thản, không hề bị ảnh hưởng bởi những lời lẽ châm chọc. Đối thủ của hắn, Vương Hổ, là một thanh niên cao lớn, vạm vỡ, ánh mắt lộ vẻ khinh thường. “Ngươi chính là Lăng Tiêu? Ta không muốn đánh người tàn phế, ngươi tự động nhận thua đi, đỡ phải chịu đau.”

“Nói nhiều vô ích,” Lăng Tiêu đáp, giọng điệu lạnh nhạt, “Ra tay đi.”

Vương Hổ tức giận, “Tên phế vật này thật không biết điều! Vậy thì đừng trách ta không khách khí!” Hắn gầm lên một tiếng, vận dụng linh khí, tung ra một quyền mang theo sức gió ào ạt, thẳng vào mặt Lăng Tiêu. Đây là một chiêu thức cơ bản của Vương gia, “Mãnh Hổ Xuất Sơn Quyền”, uy lực khá mạnh mẽ đối với tu giả Khai Mạch cảnh tầng thứ tư.

Trong mắt Lăng Tiêu, chiêu quyền này chậm như rùa bò, đầy rẫy sơ hở. Hắn không hề né tránh hay dùng linh khí đối kháng. Chỉ đơn giản là nghiêng người nhẹ nhàng, tránh thoát cú đấm sượt qua tai. Sau đó, một bàn tay thon dài, nhanh như chớp, vươn ra, điểm nhẹ vào một huyệt vị trên cánh tay của Vương Hổ. Đây là kỹ năng “Điểm Huyệt Phá Mạch” mà hắn đã nhớ lại từ ký ức kiếp trước, dù chỉ là một phần nhỏ, nhưng đủ để đối phó với một phàm nhân.

“A!” Vương Hổ kêu lên một tiếng thảm thiết, cánh tay đột nhiên mất hết sức lực, tê dại không thể nhấc lên được. Hắn loạng choạng lùi lại, vẻ mặt kinh hãi. Hắn không hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ thấy cánh tay như bị ngàn vạn cây kim đâm vào.

Trước khi Vương Hổ kịp phản ứng, Lăng Tiêu đã tiến lên một bước. Hắn tung ra một quyền, không hề có linh khí hoa lệ, chỉ là một cú đấm đơn giản, nhưng lại mang theo một lực lượng tinh thuần và tốc độ kinh người. Quyền phong xé gió, thẳng vào ngực Vương Hổ.

Bốp! Một âm thanh trầm đục vang lên. Vương Hổ bay ngược ra sau, đập mạnh vào hàng rào bảo vệ võ đài, rồi ngã lăn ra đất, ôm ngực ho khan. Mặc dù Lăng Tiêu đã khống chế lực đạo để không gây ra vết thương nghiêm trọng, nhưng cú đấm vẫn khiến Vương Hổ cảm thấy nội tạng như muốn lộn tung, hoàn toàn mất khả năng chiến đấu.

“Trận đấu kết thúc! Lăng Tiêu thắng!” Trọng tài, một trưởng lão có tu vi Trúc Cơ cảnh, tuyên bố với vẻ mặt kinh ngạc.

Cả quảng trường chìm vào im lặng. Mọi người đều há hốc mồm nhìn Lăng Tiêu, người đang bình thản đứng giữa võ đài, không một giọt mồ hôi. Lăng Phong, Lăng Vũ và những người khác của Lăng gia đều trợn tròn mắt, không thể tin vào những gì mình vừa chứng kiến. Cái tên phế vật Khai Mạch cảnh tầng thứ nhất lại dễ dàng đánh bại một tu giả Khai Mạch cảnh tầng thứ tư của Vương gia, mà còn là một chiến thắng áp đảo như vậy?

“Làm sao có thể?” Lăng Phong lẩm bẩm, vẻ mặt từ kinh ngạc chuyển sang giận dữ.

Lăng Tiêu không để ý đến những ánh mắt đó. Hắn chỉ quay người, bước xuống võ đài, để lại sau lưng một đám đông đang xì xào bàn tán. Trận chiến này, đối với hắn, chỉ là một màn dạo đầu nhẹ nhàng. Hắn biết, từ giờ trở đi, cái tên Lăng Tiêu sẽ không còn là một trò cười, mà sẽ trở thành một chủ đề bàn luận, một dấu hỏi lớn trong tâm trí những người ở Liên Vân Thành.

Mục tiêu của hắn là tiến vào vòng sâu hơn, giành lấy Linh Thạch và cơ hội bước vào tiểu bí cảnh. Những tài nguyên đó sẽ là bước đệm vững chắc cho con đường tu luyện sau này. Lăng Tiêu ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh thẳm, trong mắt lóe lên một tia sáng sắc bén. Hắn sẽ khiến cả Liên Vân Thành, và sau này là cả phàm giới, phải rung chuyển. Đây mới chỉ là khởi đầu của một truyền kỳ, một lần nữa.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8