Vô Thượng Thần Tôn
Chương 3
Chương 3: Thanh Vân Sơn Chi Hành
Sáng sớm hôm sau, những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, rọi xuống gian phòng đơn sơ của Lăng Tiêu. Hắn đã thức dậy từ rất sớm, tinh thần sảng khoái sau một đêm tu luyện. Mặc dù vẫn còn ở Ngưng Khí cảnh, nhưng nhờ “Vô Thượng Thần Quyết”, mỗi luồng linh khí hắn hấp thụ đều tinh thuần và mạnh mẽ hơn người thường gấp bội. Cảm giác sức mạnh đang dần trở về khiến tâm trí Lăng Tiêu trở nên kiên định hơn bao giờ hết.
Hắn chuẩn bị một ít lương khô, vài bình nước và một thanh kiếm sắt cũ kỹ mà hắn tìm thấy trong kho của Lăng gia. Thanh kiếm này tuy không phải là linh khí, nhưng đối với một tu sĩ Ngưng Khí cảnh, nó đã đủ để tự vệ. Ký ức về Thanh Vân Sơn hiện rõ trong đầu, từ những con đường mòn cheo leo đến những hang động bí ẩn, tất cả đều giống như hắn mới chỉ rời đi ngày hôm qua.
“Lăng Tiêu, ngươi lại muốn đi đâu? Không ở nhà ngoan ngoãn tu luyện, lại muốn chạy lung tung sao?”
Một giọng nói chói tai vang lên từ phía cổng ra vào. Là Lăng Tuyết, con gái của Đại trưởng lão Lăng gia, người luôn coi thường Lăng Tiêu. Bên cạnh nàng là Lăng Phong, một thiếu niên tuấn tú, thiên phú của hắn ở Lăng gia cũng thuộc hàng khá, hiện đã đạt Ngưng Khí cảnh tầng ba.
Lăng Tiêu liếc nhìn hai người, ánh mắt không chút dao động. “Ta đi đâu không liên quan đến các ngươi.”
“Hừ, đúng là phế vật. Ngươi nghĩ ngươi là ai mà dám nói chuyện với Tuyết tỷ như vậy?” Lăng Phong nhếch mép khinh bỉ. “Nghe nói ngươi đã đột phá Ngưng Khí cảnh tầng một? Ta thật không hiểu, một kẻ như ngươi làm sao có thể đột phá được. Chắc chắn là dùng thủ đoạn bẩn thỉu gì đó!”
Lăng Tuyết khoanh tay, vẻ mặt kiêu ngạo. “Thôi bỏ đi Lăng Phong. Hắn đột phá thì sao chứ? Cũng chỉ là Ngưng Khí cảnh tầng một yếu ớt nhất. Ngươi là Ngưng Khí cảnh tầng ba, chỉ cần một ngón tay cũng đủ nghiền nát hắn. Tốt nhất ngươi nên ở nhà, đừng làm mất mặt Lăng gia khi ra ngoài.”
Lăng Tiêu phớt lờ những lời châm chọc. Đối với Vô Thượng Thần Tôn đã từng đứng trên đỉnh cao vũ trụ, những lời lẽ này còn không đáng để hắn bận tâm. “Cút ngay.” Hắn lạnh lùng phun ra hai chữ, rồi sải bước qua mặt hai người, tiến thẳng ra cổng Lăng gia.
Lăng Tuyết và Lăng Phong sững sờ. Chưa bao giờ Lăng Tiêu lại có thái độ ngạo mạn như vậy. Khuôn mặt Lăng Phong đỏ bừng vì tức giận, hắn định xông lên nhưng Lăng Tuyết đã kịp thời kéo lại.
“Đừng để hắn kích động. Một phế vật sắp chết, có gì đáng để ngươi phải ra tay? Cứ để hắn tự sinh tự diệt ngoài kia đi.” Lăng Tuyết nghiến răng, ánh mắt đầy sự ghen ghét. “Càng nhìn hắn, ta càng thấy chướng mắt.”
Lăng Tiêu rời khỏi Lăng gia, không quay đầu lại. Thanh Vân Sơn nằm cách Lăng gia khoảng nửa ngày đường. Con đường mòn dẫn vào núi khá vắng vẻ, cây cối rậm rạp, chỉ có tiếng chim hót và tiếng gió xào xạc. Hắn nhanh chóng hòa mình vào thiên nhiên, cảm nhận linh khí xung quanh. Mặc dù là một tiểu thế giới yếu kém, nhưng linh khí ở đây vẫn đủ để nuôi dưỡng một vài linh dược cấp thấp.
Khi đến gần chân núi Thanh Vân, Lăng Tiêu chợt dừng lại. Trong ký ức của hắn, nơi này từng là một điểm tụ linh nhỏ, nhưng hiện tại lại có một luồng khí tức u ám bao trùm. Hắn cẩn thận tiến vào, phát hiện một nhóm ba người đang đào bới gần một tảng đá lớn.
“Nhanh lên! Lão đại nói linh tuyền chắc chắn bị phong ấn dưới tảng đá này. Chúng ta phải tìm ra nó trước khi người của Hắc Sa Bang đến!” Một tên trong nhóm, thân hình vạm vỡ, thúc giục.
Lăng Tiêu nhíu mày. Hắc Sa Bang? Một bang phái nhỏ chuyên làm việc xấu trong vùng. Hắn không ngờ lại có người phát hiện ra linh tuyền này, dù cho nó bị phong ấn rất sâu. Có vẻ như trong lúc hắn phong ấn mình, rất nhiều bí mật của tiểu thế giới đã bị lộ ra ngoài.
Hắn ẩn mình sau một bụi cây lớn, quan sát. Ba người kia đều là tu sĩ Ngưng Khí cảnh, mạnh nhất là tầng hai, yếu nhất là tầng một. Đối với Lăng Tiêu hiện tại, họ không phải mối đe dọa lớn, nhưng hắn không muốn gây chú ý. Mục tiêu của hắn là Huyết Linh Chi trên đỉnh núi và linh tuyền dưới chân núi.
Một lúc sau, ba người kia đã đào được một cái hố khá sâu. Bỗng nhiên, một luồng sáng xanh nhạt lóe lên từ dưới lòng đất, kèm theo một cỗ linh khí tinh thuần tràn ra. “Là linh tuyền! Chúng ta tìm thấy rồi!” Tên vạm vỡ reo lên vui sướng.
Tuy nhiên, ngay lúc đó, một tiếng cười khẩy vang lên. “Ha ha ha! Xem ra vận khí của ba con chuột nhắt các ngươi không tồi. Đào được linh tuyền rồi, nhưng tiếc là không có phúc hưởng dụng!”
Năm bóng người từ trong rừng rậm bước ra, áo choàng đen kịt, trên ngực thêu hình một đầu lâu cát. Là người của Hắc Sa Bang. Kẻ dẫn đầu là một nam tử trung niên gầy gò, đôi mắt gian xảo, khí tức đạt tới Ngưng Khí cảnh tầng bốn.
Ba người đào linh tuyền lập tức biến sắc. “Là Quỷ Thủ Giang! Ngươi… ngươi theo dõi chúng ta?”
“Theo dõi? Không, ta chỉ tình cờ đi ngang qua thôi.” Quỷ Thủ Giang cười gằn. “Giao linh tuyền ra đây, ta có thể tha cho các ngươi một mạng.”
Trận chiến nổ ra. Ba người kia tuy yếu thế hơn nhưng vẫn cố gắng chống cự. Tuy nhiên, chênh lệch cảnh giới quá lớn, chỉ vài chiêu là bọn họ đã bị đánh bại. Hai tên Ngưng Khí cảnh tầng một bị đánh trọng thương, tên Ngưng Khí cảnh tầng hai cũng bị Quỷ Thủ Giang một chưởng đánh văng, thổ huyết.
“Đáng chết! Ngươi đừng hòng!” Tên Ngưng Khí cảnh tầng hai nghiến răng, cố gắng bò dậy.
Quỷ Thủ Giang lạnh lùng bước tới, chuẩn bị kết liễu bọn họ. “Một khi đã đắc tội Hắc Sa Bang, chỉ có đường chết!”
Đúng lúc đó, một làn gió nhẹ lướt qua. Một viên sỏi nhỏ bay vụt tới, đánh thẳng vào cổ tay Quỷ Thủ Giang, khiến hắn đau điếng, thanh chủy thủ trong tay rơi xuống đất. Hắn kinh hãi lùi lại, nhìn quanh.
“Ai? Kẻ nào dám xen vào chuyện của Hắc Sa Bang?”
Lăng Tiêu từ trong bụi cây bước ra, vẻ mặt bình thản như không có chuyện gì xảy ra. “Linh tuyền này đã có chủ.”
Quỷ Thủ Giang và đám người Hắc Sa Bang nhìn thấy Lăng Tiêu chỉ là một thiếu niên yếu ớt, khí tức chỉ Ngưng Khí cảnh tầng một, lập tức bật cười. “Ha ha ha! Một tên nhóc con Ngưng Khí cảnh tầng một cũng dám lớn tiếng ở đây sao? Xem ra ngươi muốn chết rồi!”
“Lão đại, để tiểu đệ dạy cho hắn một bài học!” Một tên đệ tử Hắc Sa Bang xông lên, vung kiếm chém tới Lăng Tiêu.
Lăng Tiêu lắc đầu. “Quá chậm.”
Hắn khẽ nghiêng người, tránh thoát lưỡi kiếm. Bàn tay như có ma lực, nắm lấy cổ tay tên đệ tử, sau đó xoay người, một lực đạo mạnh mẽ truyền qua. “Rắc!” Tiếng xương gãy vang lên, tên đệ tử kêu thảm một tiếng, ngã lăn ra đất, cổ tay đã bị vặn ngược.
Quỷ Thủ Giang và những kẻ khác kinh hãi. Một chiêu, chỉ một chiêu đã phế đi một tên Ngưng Khí cảnh tầng hai của bọn chúng! Tên thiếu niên này rõ ràng chỉ có khí tức Ngưng Khí cảnh tầng một, nhưng tốc độ và sức mạnh lại đáng sợ đến vậy.
“Ngươi… ngươi là ai?” Quỷ Thủ Giang cảnh giác hỏi, mồ hôi lạnh bắt đầu chảy ròng ròng.
Lăng Tiêu không đáp, chỉ đưa mắt nhìn hố linh tuyền. “Các ngươi cút đi, ta có thể tha cho các ngươi một mạng.”
Quỷ Thủ Giang nhìn Lăng Tiêu, rồi nhìn đám đệ tử đang run rẩy, cuối cùng nhìn tên Ngưng Khí cảnh tầng hai đang ôm tay rên rỉ. Hắn biết, hôm nay đã gặp phải cao thủ. “Đi! Chúng ta đi!” Hắn nghiến răng, không dám chần chừ, dẫn theo đám người Hắc Sa Bang bỏ chạy tán loạn.
Ba người bị thương nằm dưới đất kinh ngạc nhìn Lăng Tiêu. Bọn họ không ngờ một thiếu niên lại có thể dọa chạy Quỷ Thủ Giang của Hắc Sa Bang. “Đa tạ công tử đã ra tay cứu giúp!” Tên Ngưng Khí cảnh tầng hai cố gắng đứng dậy, ôm quyền tạ lỗi.
“Không cần đa lễ.” Lăng Tiêu phất tay. “Linh tuyền này, ta cần dùng. Các ngươi rời đi đi.”
Ba người nhìn nhau, ánh mắt phức tạp. Vừa rồi bọn họ đã liều mạng tranh giành linh tuyền, nhưng giờ lại bị người khác một câu nói là lấy đi. Tuy nhiên, thực lực của Lăng Tiêu quá mạnh, bọn họ không dám phản đối. “Vâng, chúng ta cáo từ.” Bọn họ lảo đảo rời đi, trong lòng vẫn còn sợ hãi lẫn kính phục.
Lăng Tiêu không để ý đến bọn họ. Hắn bước đến bên hố, nhìn vào luồng linh khí tinh thuần đang bốc lên. Đây chính là linh tuyền bị phong ấn, linh khí dồi dào hơn bất kỳ nơi nào trong Lăng gia. Hắn lấy ra một chiếc bình ngọc nhỏ, bắt đầu thu thập linh dịch. Linh dịch này không chỉ dùng để tu luyện, mà còn có thể dùng để ngâm mình, tẩy rửa tạp chất trong cơ thể.
Sau khi thu thập đủ linh dịch, Lăng Tiêu bắt đầu leo lên đỉnh Thanh Vân Sơn. Đường lên đỉnh núi càng lúc càng hiểm trở, nhưng với ký ức của Vô Thượng Thần Tôn, mỗi bước đi của hắn đều vững chắc và chính xác. Hắn không mất quá nhiều thời gian để tìm đến một vách đá cheo leo, nơi một cây Huyết Linh Chi đỏ rực như máu đang mọc sừng sững.
Huyết Linh Chi này tỏa ra một luồng sinh khí mãnh liệt, xung quanh nó, linh khí dường như đặc quánh lại. “Quả nhiên là Huyết Linh Chi ngàn năm.” Lăng Tiêu lẩm bẩm, ánh mắt đầy vẻ hài lòng. Huyết Linh Chi là linh dược quý hiếm, có khả năng tăng cường khí huyết, giúp tu sĩ đột phá cảnh giới.
Tuy nhiên, bên cạnh Huyết Linh Chi, có một con Hỏa Mãng đang cuộn mình, đôi mắt đỏ rực như lửa, toát ra khí tức Ngưng Khí cảnh tầng bốn. Con yêu thú này hiển nhiên đã sống ở đây rất lâu, hấp thụ linh khí của Huyết Linh Chi mà tu luyện, trở thành hộ vệ của nó.
Lăng Tiêu không vội vàng. Hắn rút thanh kiếm sắt cũ kỹ ra, nhưng không tấn công ngay. Hắn quan sát Hỏa Mãng, trong đầu tính toán các điểm yếu của nó. Đối với Vô Thượng Thần Tôn, một con yêu thú Ngưng Khí cảnh tầng bốn chẳng khác nào kiến hôi, nhưng hiện tại hắn chỉ là Ngưng Khí cảnh tầng một, phải dùng trí tuệ và kinh nghiệm chiến đấu phong phú của mình.
Hắn phát hiện, Hỏa Mãng tuy mạnh về hỏa thuộc tính và sức mạnh thể chất, nhưng tốc độ lại không quá nhanh, và có một điểm yếu nhỏ ở phần dưới hàm. Hắn quyết định đánh nhanh thắng nhanh.
Lăng Tiêu dậm chân, thân hình như một mũi tên xông thẳng tới. Hỏa Mãng gầm lên một tiếng, phun ra một luồng lửa nóng bỏng. Lăng Tiêu không né tránh hoàn toàn, mà chỉ hơi nghiêng người, để luồng lửa sượt qua vai, đồng thời lợi dụng thời điểm đó phóng tới gần Hỏa Mãng.
Thanh kiếm sắt trong tay hắn như hóa thành một tia chớp, đâm thẳng vào điểm yếu dưới hàm của Hỏa Mãng. “Xoẹt!” Máu đỏ tươi phun ra, Hỏa Mãng đau đớn quằn quại, thân hình khổng lồ đập loạn xạ vào vách đá.
Lăng Tiêu không dừng lại, hắn tiếp tục xoay người, thanh kiếm vẽ ra một đường cong hoàn hảo, chém đứt đầu Hỏa Mãng. Con yêu thú khổng lồ ngã xuống, tiếng gầm rú tắt lịm, chỉ còn lại thân hình co giật vài cái rồi bất động.
Hắn thở phào nhẹ nhõm. Mặc dù chỉ là một trận chiến nhỏ, nhưng đối với Lăng Tiêu ở cảnh giới hiện tại, nó cũng tiêu hao không ít thể lực và linh khí. Hắn thu lấy Huyết Linh Chi, cẩn thận đặt vào trong hộp ngọc đã chuẩn bị sẵn.
Sau đó, Lăng Tiêu tìm một hang động nhỏ gần đó, bố trí một trận pháp ẩn nấp đơn giản từ ký ức của mình, rồi bắt đầu quá trình tu luyện đột phá. Hắn lấy ra Huyết Linh Chi và một ít linh dịch từ linh tuyền, bắt đầu hấp thụ.
Huyết Linh Chi tan chảy trong miệng, hóa thành một luồng năng lượng ấm áp, dồi dào, tràn ngập toàn thân. Linh dịch từ linh tuyền cũng theo đó mà được hấp thụ, giúp tinh lọc và củng cố kinh mạch. Lăng Tiêu vận chuyển “Vô Thượng Thần Quyết”, luồng năng lượng khổng lồ được dẫn dắt, xung kích các kinh mạch và huyệt đạo.
Sức mạnh trong cơ thể hắn không ngừng tăng lên, từng sợi gân cốt như được tôi luyện lại, linh khí trong đan điền cuộn trào mãnh liệt. “Phá!” Hắn khẽ quát một tiếng trong lòng.
Một tiếng “Rắc” nhẹ vang lên trong cơ thể Lăng Tiêu, như có thứ gì đó vừa bị phá vỡ. Toàn thân hắn chấn động, một luồng sức mạnh mới mẻ, mạnh mẽ hơn gấp bội lan tỏa. Linh khí xung quanh hang động bị hút vào cơ thể hắn như một cơn lốc xoáy.
Ngưng Khí cảnh tầng một… Ngưng Khí cảnh tầng hai… Ngưng Khí cảnh tầng ba…
Chỉ trong một thời gian ngắn, Lăng Tiêu đã liên tiếp đột phá ba tầng cảnh giới, đạt tới Ngưng Khí cảnh tầng bốn! Sức mạnh này không chỉ dừng lại ở đó, nó tiếp tục tăng vọt, cho đến khi chạm đến đỉnh phong của Ngưng Khí cảnh tầng chín! Toàn bộ quá trình diễn ra nhanh chóng đến mức khó tin, nhưng với “Vô Thượng Thần Quyết” và linh dược ngàn năm, điều này là hoàn toàn có thể.
Lăng Tiêu mở mắt, một tia sáng sắc bén lóe lên. Hắn cảm nhận được sức mạnh hùng hậu đang cuộn trào trong cơ thể, mỗi thớ thịt, mỗi kinh mạch đều tràn đầy năng lượng. Hắn đã đạt đến đỉnh phong của Ngưng Khí cảnh, chỉ còn một bước nữa là có thể đột phá Khai Mạch cảnh!
“Không hổ là Huyết Linh Chi ngàn năm và linh tuyền cổ xưa. Sức mạnh này… đủ rồi.” Lăng Tiêu đứng dậy, cảm giác toàn thân nhẹ nhõm, sức mạnh dâng trào. Hắn đã hoàn toàn lột xác. Bây giờ, đối mặt với Lăng Phong hay Lăng Tuyết, hắn có thể dễ dàng nghiền nát bọn họ.
Nhưng mục tiêu của hắn không chỉ dừng lại ở đó. Khai Mạch cảnh, Tụ Linh cảnh, Kim Đan cảnh… con đường tu luyện còn rất dài. Và trên con đường đó, những kẻ thù kiếp trước, những âm mưu hãm hại hắn, sẽ dần được phơi bày. “Lăng gia… đã đến lúc ta phải cho các ngươi thấy, ai mới thật sự là phế vật.”
Lăng Tiêu bước ra khỏi hang động, ánh mắt nhìn về phía chân trời xa xăm. Thế giới rộng lớn hơn đang chờ đợi hắn, và những thử thách mới sẽ đến. Chuyến đi Thanh Vân Sơn này chỉ là bước khởi đầu. Hắn sẽ trở về, không còn là thiếu niên yếu ớt bị khinh miệt ngày nào, mà là một cường giả đang trên đà trỗi dậy, từng bước một, tái lập uy danh Vô Thượng Thần Tôn!
Hắn thu dọn mọi thứ, cất giữ số linh dịch còn lại. Một tia sáng lóe lên trong mắt hắn. “Linh tuyền này có lẽ sẽ thu hút thêm nhiều thế lực khác. Nhưng đó là chuyện sau này. Bây giờ, ta phải quay về Lăng gia, chuẩn bị cho bước đột phá Khai Mạch cảnh và tìm kiếm thêm tài nguyên.” Hắn quay lưng, hướng về phía Lăng gia, bóng dáng dần khuất trong màn đêm buông xuống.
Cuộc hành trình thực sự, giờ mới chính thức bắt đầu.