Vô Thượng Thần Tôn
Chương 1
Chương 1: Phế Vật Thức Tỉnh, Thần Hồn Tái Sinh
Tuyên Vũ Thành, Lăng gia. Một trong tứ đại gia tộc hùng mạnh nhất Thiên Cương Quốc, nhưng cái danh tiếng ấy lại không hề chạm tới một góc khuất tồi tàn, nơi một thiếu niên gầy gò đang lặng lẽ chịu đựng sự khinh miệt của thế gian.
Lăng Tiêu, mười sáu tuổi. Cái tên từng được kỳ vọng sẽ là rồng phượng của Lăng gia, giờ đây lại trở thành trò cười. Hắn là một “phế vật” chính hiệu. Linh căn đứt đoạn, kinh mạch bế tắc, tu vi ngưng trệ ở Luyện Thể tầng thứ nhất suốt mười năm ròng, không có chút tiến triển. Cha mẹ mất sớm, hắn bị đẩy ra khỏi Lăng gia chính thất, sống lay lắt trong một tiểu viện cũ nát phía Tây, không ai ngó ngàng.
Sáng sớm nay, một cơn gió lạnh buốt tràn qua Lăng gia. Đại sảnh trang nghiêm, nơi các đệ tử Lăng gia tụ tập để kiểm tra tu vi hàng tháng. Lăng Tiêu đứng nép mình ở một góc, tấm áo vải cũ kỹ không đủ che đi sự xanh xao trên khuôn mặt. Hắn biết, hôm nay cũng sẽ như mọi ngày, lại là một màn sỉ nhục khác.
“Tiếp theo, Lăng Phi!” Một trưởng lão cất tiếng. Thiếu niên anh tuấn, khí vũ bất phàm bước ra, toàn thân tràn đầy linh lực cường đại. Hắn chính là Lăng Phi, đệ nhất thiên tài của Lăng gia thế hệ này, tu vi đã đạt đến Khai Mạch cảnh tầng thứ tám, chỉ cách Tiên Thiên cảnh một bước.
Khi bàn tay Lăng Phi đặt lên Thủy Tinh Thạch, quang mang rực rỡ bùng lên, khiến cả đại sảnh trầm trồ. Trưởng lão mỉm cười hài lòng: “Tốt! Lăng Phi, không hổ là kỳ lân của Lăng gia ta!”
Lăng Phi ngẩng cao đầu, ánh mắt khinh miệt quét qua Lăng Tiêu đang co ro ở góc tường. “Trưởng lão, kiểm tra phế vật kia làm gì cho tốn thời gian? Dù có kiểm tra trăm lần, hắn cũng vẫn chỉ là Luyện Thể tầng một thôi.” Giọng điệu hắn đầy sự chế giễu, khiến mọi người bật cười khúc khích.
“Lăng Phi, không được vô lễ!” Trưởng lão giả vờ trách mắng, nhưng trong mắt lại không có chút tức giận nào. “Tuy Lăng Tiêu thiên phú kém cỏi, nhưng dù sao cũng là người của Lăng gia.”
Lăng Tuyết, một thiếu nữ xinh đẹp nhưng kiêu ngạo, cũng khinh khỉnh nói: “Đúng là phí lời. Nên giao cho hắn nhiệm vụ dọn dẹp linh thú viên đi, ít nhất còn có ích. Vừa bẩn thỉu, vừa nguy hiểm, hợp với loại phế vật như hắn.”
Lăng Tiêu nắm chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Đau đớn thể xác không bằng nỗi nhục trong lòng. Hắn đã quá quen với những lời cay nghiệt này, nhưng mỗi lần nghe, trái tim hắn vẫn như bị dao cứa.
“Thôi được.” Trưởng lão phất tay. “Lăng Tiêu, từ nay ngươi phụ trách dọn dẹp linh thú viên. Nhớ cẩn thận, linh thú trong đó hung hãn, đừng để mất mạng oan uổng.” Lời nói nghe như quan tâm, nhưng thực chất lại là một lời cảnh cáo ngầm, một sự định đoạt số phận.
Linh thú viên Lăng gia là nơi nuôi dưỡng các loại linh thú cấp thấp, phục vụ cho việc thí luyện của đệ tử hoặc lấy nguyên liệu. Tuy nhiên, cũng có một số linh thú hung dữ, thường xuyên gây thương tích cho người chăm sóc. Đây là một công việc mà không ai muốn làm, chỉ dành cho những đệ tử bị thất sủng hoặc phạm lỗi nặng.
Lăng Tiêu không nói một lời, lặng lẽ quay đi. Hắn đã quá mệt mỏi để phản kháng. Khi hắn vừa khuất bóng, tiếng cười nhạo lại vang lên rộn rã trong đại sảnh.
Ba ngày sau, Lăng Tiêu đã quen với công việc dọn dẹp linh thú viên. Mùi hôi thối, phân linh thú, và những ánh mắt căm ghét từ đám linh thú bị nhốt đã trở thành một phần cuộc sống của hắn. Hôm nay, hắn được giao nhiệm vụ dọn dẹp khu vực sâu nhất, nơi nhốt một con Hắc Viêm Báo hung dữ.
Lăng Tiêu đẩy cánh cửa sắt nặng nề, bước vào. Khu vực này tối tăm và ẩm ướt, mùi máu tanh nồng nặc. Con Hắc Viêm Báo đang ngủ gật trong góc, thân hình khổng lồ phủ đầy lông đen bóng, thỉnh thoảng lại nhả ra một luồng khí nóng hổi. Đây là một linh thú cấp hai, tương đương với tu sĩ Khai Mạch cảnh. Với tu vi Luyện Thể tầng một của Lăng Tiêu, nó chính là một tử thần.
Hắn cẩn thận từng bước, cố gắng không gây ra tiếng động. Nhưng khi hắn cúi xuống nhặt một cục phân linh thú khô, một viên đá nhỏ bất ngờ lăn xuống, va vào song sắt, tạo ra tiếng động chói tai.
“Grừ…” Con Hắc Viêm Báo giật mình tỉnh giấc, đôi mắt đỏ ngầu mở bừng. Nó nhìn chằm chằm vào Lăng Tiêu, hàm răng nanh sắc nhọn phơi bày, một tiếng gầm gừ vang vọng khắp căn phòng.
Lăng Tiêu lạnh toát sống lưng. Hắn biết mình đã xong đời. Hắn muốn chạy, nhưng đôi chân như bị đóng đinh xuống đất. Hắc Viêm Báo không cho hắn cơ hội, nó lao tới như một luồng gió đen, móng vuốt sắc bén xé tan không khí.
“A!” Lăng Tiêu hét lên một tiếng thảm thiết, cố gắng né tránh nhưng không kịp. Móng vuốt của Hắc Viêm Báo xé rách vai hắn, máu tươi bắn tung tóe. Cơn đau nhói buốt lan khắp cơ thể, khiến hắn khuỵu xuống.
Con Hắc Viêm Báo dường như rất thích thú với con mồi yếu ớt này. Nó không vồ chết ngay, mà từ từ vờn quanh Lăng Tiêu, như thể đang thưởng thức nỗi sợ hãi tột cùng của hắn. Lăng Tiêu cố gắng gượng dậy, nhưng vết thương quá nặng, máu không ngừng chảy. Hắn cảm thấy chóng mặt, tầm nhìn mờ đi.
“Chết tiệt… ta không thể chết ở đây… không thể chết như một phế vật!” Một tiếng gầm gừ vang vọng trong tâm trí hắn, không phải của Hắc Viêm Báo, mà là của chính hắn. Một nỗi căm hờn, một sự bất khuất bỗng trỗi dậy mạnh mẽ.
Hắc Viêm Báo cuối cùng cũng mất kiên nhẫn. Nó gầm lên một tiếng, lao thẳng tới, hàm răng nanh há to, nhắm thẳng vào cổ Lăng Tiêu. Khoảnh khắc tử vong cận kề, Lăng Tiêu nhắm nghiền mắt lại, máu từ vết thương trên vai nhỏ giọt xuống mặt đất, thấm vào một chiếc nhẫn đồng cũ kỹ mà hắn luôn đeo từ nhỏ.
Chiếc nhẫn đồng, thứ duy nhất cha mẹ để lại, đột nhiên phát ra một luồng sáng yếu ớt, rồi nhanh chóng bị máu tươi nhuộm đỏ. Ngay lập tức, một dòng năng lượng cổ xưa, hùng vĩ và tối thượng, như hồng thủy vỡ đê, bùng nổ từ sâu thẳm linh hồn Lăng Tiêu. Nó không phải linh lực, cũng không phải chân khí thông thường, mà là một loại năng lượng cao cấp hơn, vượt lên trên mọi giới hạn mà Lăng Tiêu từng biết.
Trong khoảnh khắc đó, hàng ngàn mảnh vỡ ký ức vụn vặt xẹt qua tâm trí hắn. Những hình ảnh về một thế giới rộng lớn, những vị thần linh uy nghi, những trận chiến kinh thiên động địa, và một cái tên… “Vô Thượng Thần Tôn”…
“Vô Thượng Thần Tôn… Lăng Tiêu…” Một giọng nói cổ xưa, trầm hùng vang vọng trong thâm tâm hắn, như sấm sét đánh thẳng vào linh hồn. “Ta… đã trở lại sao?”
Con Hắc Viêm Báo đã đến trước mặt, hơi thở tanh tưởi phả vào mặt Lăng Tiêu. Nhưng bỗng nhiên, một lực lượng vô hình bùng nổ từ cơ thể Lăng Tiêu, đẩy mạnh con Hắc Viêm Báo văng ra xa, đập mạnh vào bức tường sắt. Nó rên rỉ một tiếng đau đớn, ánh mắt đầy sợ hãi nhìn chằm chằm vào Lăng Tiêu.
Lăng Tiêu mở bừng mắt. Đôi mắt đen láy giờ đây sâu thẳm như vũ trụ, ẩn chứa một uy áp vô hình khiến cả không gian như ngưng đọng. Hắn không còn là thiếu niên phế vật yếu ớt nữa. Hắn là Lăng Tiêu, Vô Thượng Thần Tôn của kiếp trước, dù chỉ mới thức tỉnh một phần nhỏ thần hồn và ký ức.
“Hừ!” Hắn khẽ hừ lạnh một tiếng. Một luồng linh lực thuần túy nhưng vô cùng mạnh mẽ bùng phát từ cơ thể, không chút do dự lao thẳng về phía Hắc Viêm Báo. Con Hắc Viêm Báo hoảng sợ tột độ, nó cảm nhận được sự nguy hiểm chết người từ thiếu niên trước mặt. Nó muốn bỏ chạy, nhưng đã quá muộn.
“Oành!” Một tiếng nổ trầm đục. Con Hắc Viêm Báo bị một lực lượng vô hình đánh bay lần nữa, lần này mạnh hơn gấp bội. Nó đập mạnh vào bức tường, giãy giụa vài cái rồi nằm im bất động, máu tươi trào ra từ miệng. Nó đã chết.
Lăng Tiêu đứng thẳng dậy, vết thương trên vai đã ngừng chảy máu, thậm chí còn đang khép miệng lại với tốc độ kinh người. Hắn cảm thấy một dòng năng lượng ấm áp, hùng hậu đang luân chuyển khắp cơ thể, chữa lành mọi tổn thương. Đây chính là “Vô Thượng Thần Quyết” mà hắn đã tu luyện ở kiếp trước, giờ đây lại một lần nữa vận hành trong cơ thể hắn, dù chỉ mới là bước khởi đầu.
“Thiên Đạo bất công, ta bị hãm hại, thần hồn tan rã, nhưng Vô Thượng Thần Quyết đã bảo vệ một tia chân linh của ta, để ta tái sinh… tái sinh ở cái hạ giới phàm nhân này sao?” Lăng Tiêu lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc nhưng đầy uy nghiêm. Những mảnh ký ức vụn vặt dần kết nối lại, tạo thành một bức tranh mơ hồ về quá khứ vĩ đại của hắn, và cả sự sụp đổ đầy bi thảm.
Hắn nhớ về những kẻ đã hãm hại hắn, những âm mưu thâm độc đã đẩy một vị Vô Thượng Thần Tôn vào cảnh vạn kiếp bất phục. Nỗi căm hận bùng cháy trong lồng ngực hắn, như một ngọn lửa địa ngục.
“Lăng Phi, Lăng Tuyết… Lăng gia… tất cả những kẻ đã khinh miệt ta, đã chà đạp lên ta…” Lăng Tiêu siết chặt nắm đấm, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay. “Các ngươi rồi sẽ phải trả giá. Ta, Lăng Tiêu, đã trở về. Vô Thượng Thần Tôn sẽ một lần nữa đứng trên đỉnh cao vạn giới, và lần này, không kẻ nào có thể ngăn cản ta!”
Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận dòng năng lượng cuồn cuộn trong cơ thể. Tuy chỉ là một phần nhỏ so với sức mạnh đỉnh phong kiếp trước, nhưng nó đủ để hắn bắt đầu lại, đủ để hắn “vả mặt” những kẻ đã coi thường hắn ở cái hạ giới này. Từ giờ phút này, Lăng Tiêu không còn là phế vật của Lăng gia. Hắn là Vô Thượng Thần Tôn tái thế, mang theo ký ức và sức mạnh bị phong ấn, chờ ngày bùng nổ, danh chấn cửu thiên.
Mối thù kiếp trước, ân oán kiếp này, tất cả sẽ được hắn đòi lại. Con đường chinh phục đỉnh cao, tái lập thần uy, chính thức bắt đầu từ đây.