Đế Thần Vô Thượng
Chương 150
CHƯƠNG 150: DU HÀNH CHÂN LÝ, HƯ VÔ BIẾN CHUYỂN
Lăng Thiên hóa thành một dòng chảy Pháp Tắc, không phải là thân thể vật lý, mà là một ý chí thuần túy được bao bọc bởi ánh sáng vô tận. Hắn không còn cảm nhận được trọng lượng, nhiệt độ hay bất kỳ khái niệm không gian nào. Thời gian cũng trở nên vô nghĩa. Mỗi khoảnh khắc trôi qua, hắn băng qua hàng tỷ, hàng vạn tỷ thế giới, như một tia sáng xuyên thấu màn đêm vũ trụ. Tốc độ của hắn vượt qua mọi định luật vật lý, mọi giới hạn mà Thần Giới từng biết đến. Hắn là Pháp Tắc, là Đạo, là chính vũ trụ đang tự mình du hành.
Xung quanh hắn, vô số vị diện hiện lên rồi tan biến, như những bong bóng xà phòng đủ màu sắc và kích cỡ. Có những thế giới đang trong giai đoạn hình thành, nơi tinh vân xoay vần, sao băng rực cháy, sinh mệnh nguyên thủy bắt đầu nảy mầm. Có những thế giới đã đạt đến đỉnh cao văn minh, với những kiến trúc bay lơ lửng giữa tầng mây, những nền văn hóa rực rỡ và những cường giả vẫy vùng trong quy tắc của riêng họ. Lại có những thế giới đang lụi tàn, nơi mặt trời hóa thành tàn tro, hành tinh nứt vỡ, sinh linh hóa thành hư vô, chỉ còn lại những linh hồn lang thang trong vô định.
Lăng Thiên không dừng lại ở bất kỳ đâu. Hắn quan sát, lĩnh hội, nhưng không can thiệp. Mỗi vị diện là một cuốn sách mở, phơi bày những Pháp Tắc độc đáo, những quy luật vận hành khác biệt. Hắn cảm nhận được sự tồn tại của vô số Thiên Đạo con, những ý chí vũ trụ nhỏ bé kiểm soát từng thế giới, từng tiểu vũ trụ. Chúng giống như những mạch máu của vũ trụ lớn, mỗi mạch đều có nhịp đập và hơi thở riêng. Sự đa dạng này khiến Đạo Tâm của Lăng Thiên càng thêm kiên cố, nhận thức của hắn về Chân Lý Vũ Trụ càng thêm sâu sắc.
Hắn hiểu rằng, Thần Giới mà hắn từng ngự trị, chỉ là một hạt cát nhỏ bé trong sa mạc vô tận này. Các vị Thần Chủ, Thần Đế mà hắn từng đối đầu, cũng chỉ là những kẻ mạnh mẽ trong một góc vũ trụ, chưa thực sự chạm đến ranh giới Vô Thượng.
Tuy nhiên, chuyến đi không chỉ có sự kỳ vĩ. Càng đi sâu vào vùng không gian chưa được biết đến, Lăng Thiên càng cảm nhận được một mối đe dọa tiềm ẩn. Đó là Hư Vô. Hư Vô không phải là khoảng trống, mà là sự hỗn loạn nguyên thủy, là bản chất của sự hủy diệt và phi tồn tại. Nó giống như một đại dương vô biên, nuốt chửng mọi thứ trên đường đi của nó.
Đôi khi, từ những khe nứt trong không gian, những sinh vật kỳ dị xuất hiện. Chúng không có hình dạng cố định, được tạo thành từ ý niệm hỗn loạn và năng lượng hủy diệt. Chúng là “Hư Vô Sinh Vật”, những kẻ săn mồi của các vị diện. Chúng cảm nhận được sự hiện diện của Lăng Thiên, một nguồn năng lượng mạnh mẽ và thuần khiết, và lao đến như những con thiêu thân bị hấp dẫn bởi ánh sáng.
Nhưng Lăng Thiên không còn là một cá thể vật lý để chúng có thể tấn công. Hắn là Pháp Tắc. Bất kỳ Hư Vô Sinh Vật nào chạm vào luồng sáng của hắn đều bị phân rã, tan biến thành hư không. Không phải bằng sức mạnh bạo lực, mà là bằng sự đồng hóa. Luồng Pháp Tắc của Lăng Thiên quá thuần khiết, quá mạnh mẽ, đến mức nó “tiêu hóa” mọi sự hỗn loạn, biến chúng thành một phần của chính hắn, hoặc đơn giản là xóa bỏ sự tồn tại của chúng khỏi vũ trụ.
Khi tiến sâu hơn nữa, Lăng Thiên bắt đầu nhận ra những dấu vết của những tồn tại Vô Thượng khác. Đó không phải là một cuộc gặp gỡ trực tiếp, mà là những tàn tích, những dấu ấn năng lượng để lại trên các vị diện. Có những thế giới bị đóng băng trong một khoảnh khắc vĩnh cửu, có những dải ngân hà bị xoắn vặn thành những hình dạng không thể tưởng tượng nổi, tất cả đều là kết quả của một trận chiến hoặc một hành động của một tồn tại Vô Thượng nào đó trong quá khứ xa xôi.
Hắn cảm nhận được một luồng ý chí vô cùng cổ xưa, uy nghiêm và lạnh lẽo, quét qua vô số vị diện. Đó là một tồn tại đã vượt qua giới hạn của sinh tử, một kẻ đã đứng trên đỉnh cao vạn cổ. Lăng Thiên không biết đó là ai, nhưng hắn biết rằng, trên con đường Vô Thượng, hắn không phải là người duy nhất. Có những kẻ đã đi trước, và có thể, là những kẻ đang chờ đợi hắn.
Tâm trí Lăng Thiên mở rộng đến mức chưa từng có. Hắn không chỉ nhìn thấy, mà còn “cảm” thấy toàn bộ vũ trụ đang thở, đang vận động. Hắn nhận ra rằng, cái gọi là “Thiên Đạo” mà các thế giới nhỏ bé tôn thờ, chỉ là những mảnh vỡ, những biểu hiện cục bộ của một “Nguyên Thiên Đạo” vĩ đại hơn. Nguyên Thiên Đạo này không phải là một thực thể có ý thức, mà là tổng hòa của mọi quy tắc, mọi Pháp Tắc, mọi Chân Lý của toàn bộ vũ trụ. Nó là cái đã tạo ra sự sống và cái chết, sự hình thành và sự hủy diệt.
Và điều quan trọng nhất, Lăng Thiên cảm thấy một sự cộng hưởng sâu sắc giữa Nguyên Thiên Đạo này và huyết mạch “Đế Thần Vô Thượng” của mình. Huyết mạch của hắn không phải là một thứ gì đó “khác biệt” so với vũ trụ, mà là một phần nguyên thủy của nó, một chìa khóa để giải mã mọi bí ẩn. Hắn không phải là kẻ phá vỡ trật tự, mà là kẻ “hiểu” trật tự đến tận cùng, đến mức có thể kiến tạo hoặc tái định hình nó.
Dòng chảy Pháp Tắc của Lăng Thiên tiếp tục lao đi, tốc độ không hề giảm sút. Hắn đã đi qua hàng ngàn năm ánh sáng, hàng tỷ tỷ dặm không gian. Cuối cùng, một điểm sáng kỳ lạ bắt đầu xuất hiện ở phía chân trời vũ trụ xa xăm. Nó không phải là một ngôi sao, cũng không phải một thiên hà. Nó là một vùng không gian mà mọi Pháp Tắc đều trở nên hỗn loạn, rồi lại cực kỳ tinh khiết. Ánh sáng từ nó không phải là ánh sáng nhìn thấy được, mà là sự rung động của Chân Lý, của Nguyên Khí, của tất cả những gì đã và đang tồn tại.
Đó chính là “Nguyên Điểm” mà hắn tìm kiếm. Nơi mọi khái niệm về không gian, thời gian, vật chất và năng lượng đều bắt nguồn và cũng là nơi chúng sẽ kết thúc. Nơi Thiên Đạo được sinh ra, và nơi Vô Thượng được định nghĩa.
Khi càng đến gần, áp lực càng trở nên khủng khiếp. Ngay cả khi đã hóa thành Pháp Tắc, Lăng Thiên vẫn cảm nhận được sự đè nén mạnh mẽ lên ý chí của mình. Đây không phải là áp lực của sức mạnh, mà là áp lực của Chân Lý. Nó giống như một cuộc khảo nghiệm vô hình, một bài kiểm tra xem liệu Đạo Tâm của hắn có đủ kiên định để tiếp nhận sự thật tối thượng hay không.
Những hình ảnh, những ý niệm cổ xưa nhất bắt đầu ùa vào tâm trí hắn, không phải là ký ức, mà là những dòng chảy thông tin trực tiếp từ Nguyên Điểm. Hắn nhìn thấy sự bùng nổ của Đại Nổ Cái, sự hình thành của các chiều không gian, sự ra đời của những vị Thần đầu tiên, và cả sự sụp đổ của những kỷ nguyên đã qua. Tất cả đều là một phần của Nguyên Điểm, một phần của Chân Lý Vũ Trụ.
Đột nhiên, dòng chảy Pháp Tắc của Lăng Thiên dừng lại. Hắn không còn di chuyển nữa. Trước mặt hắn là một bức tường ánh sáng vô hình, không có bất kỳ hình dạng cụ thể nào, nhưng lại ngăn cản mọi sự tiến vào. Nó không phải là một hàng rào, mà là một giới hạn, một cánh cửa được tạo thành từ chính Nguyên Thiên Đạo.
Lăng Thiên lại hiện ra dưới hình dạng con người, đứng lơ lửng trong hư không vô tận. Ánh mắt hắn tĩnh lặng, sâu thẳm như vũ trụ. Hắn vươn tay, chạm vào bức tường ánh sáng. Không có tiếng động, không có chấn động. Chỉ có một cảm giác thấu triệt, một sự kết nối ngay lập tức với mọi thứ.
“Nguyên Điểm,” hắn thì thầm. “Ta đã đến.”
Bức tường ánh sáng khẽ rung động. Nó không mở ra, mà là Lăng Thiên cảm thấy nó đang “quét” qua hắn, phân tích từng tế bào, từng Pháp Tắc, từng ý niệm trong bản thân hắn. Đó là một quá trình thẩm định, một sự xác nhận liệu hắn có xứng đáng để bước vào Chân Lý Vũ Trụ hay không.
Trong khoảnh khắc đó, một giọng nói vang vọng trong tâm trí Lăng Thiên, không phải là âm thanh, mà là một ý niệm thuần túy, cổ xưa hơn cả thời gian.
“Ngươi là ai? Kẻ dám vượt qua mọi giới hạn để chạm đến Nguyên Điểm?”
Lăng Thiên mỉm cười, nụ cười bình thản nhưng ẩn chứa sự kiên định vô song. Hắn nhìn thẳng vào bức tường ánh sáng, như nhìn thẳng vào một tồn tại vĩ đại nào đó.
“Ta là Lăng Thiên. Kẻ đang tìm kiếm chân lý, và sẽ trở thành Đế Thần Vô Thượng.”
Ngay khi những lời đó thốt ra, bức tường ánh sáng bắt đầu biến đổi. Nó không tan biến, mà là hòa tan vào không gian xung quanh, để lộ ra một lối đi. Lối đi đó không dẫn đến một thế giới mới, mà dẫn đến một cảnh giới thuần túy của ý niệm, nơi những Pháp Tắc tối cao nhất đang xoay vần, nơi Chân Lý Vũ Trụ được phơi bày trần trụi. Nó là Vô Thượng Chi Cảnh, bước đầu tiên để chạm đến cảnh giới của Đế Thần Vô Thượng.
Lăng Thiên không chút do dự, bước chân vào lối đi đó. Phía sau hắn, những thế giới xa xăm lấp lánh như những viên ngọc trai trong đêm tối. Phía trước hắn, là vô tận của Chân Lý, là đỉnh cao của mọi tu luyện, là khởi đầu của một kỷ nguyên mới.
Hắn đã sẵn sàng cho thử thách cuối cùng.