Đế Thần Vô Thượng
Chương 141
CHƯƠNG 141: BẤT DIỆT THẦN TÂM, VÔ THƯỢNG CHI CẢNH
Tia sáng rực rỡ mang theo thân ảnh Lăng Thiên, xuyên phá tầng mây dày đặc của Thần Giới, như một mũi tên xé toạc màn đêm vô tận. Hắn không hề quay đầu lại, bởi vì trong lòng hắn biết, Thần Giới đã trở thành quá khứ, là một bậc thang đã được chinh phục trên con đường vô tận. Vạn Tượng Đại Giới, cái tên vang vọng trong những truyền thuyết cổ xưa nhất của Thần Giới, giờ đây đang mở ra trước mắt hắn, hứa hẹn những bí ẩn và thách thức vượt xa mọi tưởng tượng.
Khoảnh khắc Lăng Thiên bước vào Vạn Tượng Đại Giới, một cảm giác choáng ngợp ập đến. Không gian nơi đây không còn là sự tĩnh lặng hay hùng vĩ quen thuộc của Thần Giới. Thay vào đó, nó là một hỗn hợp của những luồng năng lượng nguyên thủy, những dải thiên hà xoắn ốc khổng lồ, và những tinh vân rực rỡ trải dài đến vô tận. Những ngôi sao ở đây không phải là những điểm sáng đơn thuần, mà là những thế giới khổng lồ, mỗi thế giới đều ẩn chứa vô số sinh linh và văn minh. Hắn cảm thấy mình nhỏ bé lạ thường, như một hạt cát lạc giữa sa mạc bao la.
Lực lượng Thần Giới Chí Tôn mà hắn vất vả tu luyện được, ở đây lại giống như một ngọn lửa nhỏ nhoi giữa đại dương. Nguyên Khí trong không gian này đậm đặc đến mức hóa thành sương mù bảy màu, mỗi giọt sương đều chứa đựng uy năng hủy diệt một tinh hệ đối với một Tiên Đế. Đây không còn là Thần Khí hay Tiên Linh Khí, mà là Hỗn Độn Nguyên Khí, nguồn gốc của vạn vật, cội rễ của mọi Đạo Pháp. Lăng Thiên hít sâu một hơi, cảm nhận Hỗn Độn Nguyên Khí tràn vào cơ thể, tẩy rửa kinh mạch, thăng hoa huyết mạch. Tốc độ tu luyện ở đây nhanh gấp trăm, nghìn lần so với Thần Giới, nhưng đồng thời, áp lực cũng lớn hơn gấp bội.
“Thần Giới… quả nhiên chỉ là một cái ao tù,” Lăng Thiên lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên vẻ kiên nghị. Hắn chợt hiểu ra ý nghĩa của câu nói “Vô Thượng Chi Lộ không có điểm cuối”. Dù đã là Thần Giới Chí Tôn, nhưng hắn vẫn chưa chạm tới đỉnh phong của vũ trụ này. Phía trước hắn, là vô số cảnh giới cao hơn, vô số tồn tại Vô Thượng đang ngự trị, và cả những chân lý vũ trụ sâu xa hơn đang chờ hắn khám phá.
Hắn không vội vàng tìm kiếm mục tiêu cụ thể. Đầu tiên, hắn cần thích nghi với môi trường mới, hiểu rõ các quy tắc vận hành của Vạn Tượng Đại Giới. Lăng Thiên vận chuyển công pháp “Đế Thần Vô Thượng Quyết”, hấp thu Hỗn Độn Nguyên Khí, từng bước củng cố cảnh giới Thần Giới Chí Tôn của mình. Hắn nhận ra, tu vi của hắn tuy đã là đỉnh cấp ở Thần Giới, nhưng ở Vạn Tượng Đại Giới này, nó chỉ là bước khởi đầu cho hành trình Vô Thượng.
Trong hành trình đầu tiên, Lăng Thiên đã trải qua một khu vực không gian kỳ lạ, nơi thời gian và không gian bị bóp méo một cách điên cuồng. Đó là một “Vùng Đứt Gãy Thời Không”, được hình thành từ sự va chạm của hai Đại Thiên Thế Giới cổ xưa. Ngay cả một cường giả Thần Giới Chí Tôn cũng khó lòng an toàn vượt qua. Lăng Thiên phải vận dụng toàn bộ sức mạnh không gian và thời gian mà hắn đã lĩnh ngộ, kết hợp với thân thể Đế Thần cường đại, mới miễn cưỡng xuyên qua được. Trải nghiệm này khiến hắn nhận ra rằng, những Pháp Tắc mà hắn từng cho là tối cao ở Thần Giới, ở đây chỉ là những định luật cơ bản, có thể bị phá vỡ hoặc bóp méo bởi những lực lượng mạnh mẽ hơn.
Sau khi vượt qua Vùng Đứt Gãy Thời Không, Lăng Thiên đặt chân lên một “Tiểu Thế Giới” trôi nổi. Gọi là Tiểu Thế Giới, nhưng kích thước của nó lại không thua kém gì một đại lục ở phàm giới. Nơi đây tràn ngập sinh khí, nhưng lại không có dấu hiệu của sự sống thông minh. Chỉ có những loài thực vật và sinh vật kỳ lạ, mang theo năng lượng Hỗn Độn, sống sót và phát triển một cách hoang dã. Khi Lăng Thiên đi sâu vào, hắn phát hiện một tàn tích cổ xưa, dường như là một di chỉ của một nền văn minh đã lụi tàn từ hàng vạn kỷ nguyên trước. Trên những bức tường đổ nát, có khắc những phù văn cổ xưa mà ngay cả Lăng Thiên cũng không thể lý giải hoàn toàn, nhưng hắn có thể cảm nhận được một luồng thông tin mơ hồ về một “Đại Kiếp”.
Đại Kiếp đó không phải là sự diệt vong của một thế giới, hay một Thần Giới, mà là sự suy tàn của toàn bộ vũ trụ, một “Hư Vô Chi Kiếp” mà ngay cả những tồn tại Vô Thượng cũng khó lòng chống lại. Đó là một vòng luân hồi của hủy diệt và tái sinh, một sự kiện định kỳ mà vũ trụ phải trải qua. Những phù văn còn sót lại cho thấy, vào thời điểm đó, vô số Đại Năng đã cố gắng chống lại, nhưng tất cả đều thất bại, bị Hư Vô nuốt chửng, trở về với cội nguồn.
Trái tim Lăng Thiên chấn động. Hắn đã từng nghĩ đến việc đối mặt với “Thiên Đạo nguyên bản”, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng mối đe dọa lại lớn đến mức này. Đây không phải là chiến tranh giữa các phe phái, mà là cuộc chiến chống lại định mệnh của vũ trụ. Huyết mạch “Đế Thần Vô Thượng” trong cơ thể hắn dường như cũng cảm nhận được điều này, bắt đầu rung động dữ dội, như một lời nhắc nhở về sứ mệnh mà hắn gánh vác.
Khi Lăng Thiên đang chiêm nghiệm những phù văn cổ xưa, một giọng nói già nua, đầy vẻ mệt mỏi nhưng cũng vô cùng uy nghiêm vang lên trong tâm trí hắn. “Người trẻ tuổi, ngươi đã tìm đến đây sao?”
Lăng Thiên giật mình, lập tức cảnh giác. Hắn không hề cảm nhận được bất kỳ sự tồn tại nào xung quanh. Hắn đảo mắt nhìn quanh, nhưng chỉ thấy những tàn tích đổ nát và cảnh quan hoang vắng.
“Ngươi là ai?” Lăng Thiên hỏi, giọng trầm lắng.
“Ta… chỉ là một tàn niệm còn sót lại của một thời đại đã qua,” giọng nói đáp. “Ngươi mang trong mình khí tức của Kẻ Phá Vỡ Giới Hạn, của Kẻ Sáng Tạo Mới. Huyết mạch của ngươi… thật đặc biệt.”
Lăng Thiên tập trung tinh thần, cuối cùng phát hiện ra nguồn gốc của giọng nói. Nó phát ra từ một khối đá cổ kính, bị che phủ bởi rêu phong và bụi bặm, nằm sâu trong tàn tích. Khối đá đó không có gì đặc biệt, nhưng lại tỏa ra một luồng năng lượng ý chí cực kỳ mạnh mẽ, như thể nó đã tồn tại từ thuở hồng hoang.
“Ngươi có thể cho ta biết về Hư Vô Chi Kiếp?” Lăng Thiên hỏi thẳng.
Giọng nói thở dài, một âm thanh vang vọng như tiếng gió rít qua những khe đá. “Hư Vô Chi Kiếp là định mệnh của mọi vũ trụ. Khi một vũ trụ đạt đến đỉnh phong, nó sẽ tự động suy tàn, và cuối cùng trở về với hư vô, để rồi lại tái sinh. Đây là vòng luân hồi của Thiên Đạo. Vô số Đại Năng đã cố gắng phá vỡ quy luật này, nhưng chưa một ai thành công.”
“Vậy Thiên Đạo… nó là gì? Một thực thể? Hay chỉ là một quy tắc?” Lăng Thiên hỏi, đây là câu hỏi đã ám ảnh hắn từ lâu.
“Thiên Đạo… là cả hai, và không là gì cả,” tàn niệm trả lời một cách bí hiểm. “Nó là tổng hòa của mọi quy tắc, mọi định luật, mọi ý chí trong vũ trụ. Nó là người kiến tạo, cũng là kẻ hủy diệt. Nó không có hình dạng cụ thể, nhưng lại hiện diện ở khắp mọi nơi. Tuy nhiên… cũng có những kẻ đã cố gắng thao túng Thiên Đạo, lợi dụng nó để đạt được mục đích riêng. Và đó, chính là những kẻ ngươi cần phải đối mặt.”
Lăng Thiên trầm ngâm. Điều này khớp với những gì hắn đã linh cảm. “Kẻ thao túng Thiên Đạo… chúng là ai?”
“Chúng là những tồn tại Vô Thượng cổ xưa, những kẻ đã sống qua vô số kỷ nguyên, hấp thụ sức mạnh của Hư Vô, và tìm cách thoát ly khỏi vòng luân hồi sinh tử. Chúng muốn trở thành những vị thần tối cao vĩnh cửu, đứng trên cả Thiên Đạo,” tàn niệm giải thích. “Họ không chỉ tồn tại ở một Vị Diện, mà trải rộng khắp Vạn Tượng Đại Giới này, thậm chí còn xa hơn nữa. Ngươi… con đường của ngươi còn rất dài, và đầy rẫy hiểm nguy.”
“Vậy làm sao để tìm được chúng?”
“Ngươi không cần tìm. Khi ngươi đủ mạnh, chúng sẽ tự tìm đến ngươi. Bởi vì, huyết mạch Đế Thần Vô Thượng của ngươi chính là hy vọng duy nhất để phá vỡ vòng luân hồi của Hư Vô Chi Kiếp, và cũng là mối đe dọa lớn nhất đối với sự thống trị của chúng.” Tàn niệm dừng lại một chút, rồi nói tiếp. “Trước khi đối mặt với chúng, ngươi cần phải đạt đến cảnh giới Vô Thượng chân chính. Ngươi cần phải tìm kiếm ‘Nguyên Điểm’, nơi chứa đựng Chân Lý Vũ Trụ, nguồn gốc của mọi Đạo Pháp. Chỉ khi đó, ngươi mới có cơ hội.”
“Nguyên Điểm?”
“Nó không phải là một địa điểm cụ thể, mà là một cảnh giới, một trạng thái của Đạo. Nó có thể là một tinh cầu, một không gian, hoặc thậm chí là một ý niệm. Ngươi cần phải tự mình lĩnh ngộ. Ta… đã không còn đủ sức để chỉ dẫn ngươi thêm nữa. Hãy nhớ, con đường Vô Thượng là con đường cô độc, nhưng cũng là con đường duy nhất để kiến tạo kỷ nguyên mới.”
Giọng nói của tàn niệm dần yếu đi, rồi biến mất hoàn toàn. Khối đá cổ kính trở lại vẻ tĩnh lặng ban đầu, như chưa từng có gì xảy ra. Lăng Thiên đứng đó, tiêu hóa những thông tin vừa nhận được. Mục tiêu của hắn giờ đây đã rõ ràng hơn bao giờ hết: tìm kiếm “Nguyên Điểm”, đạt đến cảnh giới Vô Thượng chân chính, và đối mặt với những kẻ thao túng Thiên Đạo, để cuối cùng phá vỡ vòng luân hồi của Hư Vô Chi Kiếp.
Hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đầy sao của Vạn Tượng Đại Giới. Mỗi vì sao đều là một thế giới, mỗi thế giới đều ẩn chứa vô số cơ duyên và thử thách. Hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu của hành trình thực sự. Con đường Bất Diệt Thần Tâm, Vô Thượng Chi Cảnh, sẽ là một cuộc chiến đầy cam go, không chỉ với kẻ thù bên ngoài, mà còn với chính giới hạn của bản thân. Nhưng ánh mắt Lăng Thiên rực sáng. Đạo Tâm của hắn đã kiên định, không gì có thể ngăn cản hắn tiến bước. Hắn đã sẵn sàng để đối mặt với mọi thử thách, để trở thành Đế Thần Vô Thượng chân chính, người kiến tạo kỷ nguyên mới.
Lăng Thiên hít thở sâu, thân hình hắn hóa thành một tia chớp, lao vút vào sâu hơn trong Vạn Tượng Đại Giới, hướng về phía những tinh vân rực rỡ xa xăm, nơi những chân lý vũ trụ đang chờ đợi được khám phá.