Đế Thần Vô Thượng
Chương 133
Lăng Thiên hóa thành một đạo lưu quang, không ngừng xuyên phá Hư Vô Hỗn Độn, tựa như một mũi tên xé toang tấm màn vô tận của vũ trụ. Cái gọi là “biển sao” mà hắn từng biết khi còn ở Thần Giới, với những tinh hệ lấp lánh như ngọc trai, giờ đây đã biến thành một bức tranh vĩ đại hơn, phức tạp hơn gấp vạn lần. Hắn nhìn thấy vô số vị diện, vô số vũ trụ con, từng cái một trôi nổi, vận hành theo những quy luật riêng biệt, ẩn hiện trong không gian hỗn độn không có khởi đầu cũng chẳng có điểm kết thúc. Mỗi một điểm sáng, mỗi một luồng khí tức, đều có thể là một thế giới sinh linh hùng vĩ, một nền văn minh rực rỡ đã đạt đến đỉnh cao, hoặc chỉ là một tàn tích của quá khứ, một hạt bụi vô danh giữa dòng chảy thời gian.
Lăng Thiên cảm nhận được sự khác biệt sâu sắc, một sự chuyển biến từ nhận thức hữu hạn sang vô hạn. Ở Thần Giới, Thiên Đạo là một khái niệm tối thượng, dù mạnh mẽ nhưng vẫn hữu hình, có thể cảm nhận, thậm chí có thể đối kháng, thách thức. Nhưng ở đây, trong cái vũ trụ bao la không thể đo đếm này, Thiên Đạo dường như đã phân tách thành vô số Pháp Tắc nguyên thủy, những sợi tơ vô hình của sự tồn tại, hòa quyện vào nhau, tạo nên một trật tự phức tạp đến mức khó tin, vượt ngoài mọi giới hạn tư duy. Mục tiêu “Vô Thượng” mà hắn đang hướng tới, không còn chỉ là thống trị một giới, một Thiên Đạo, mà là vượt qua mọi giới hạn, mọi Pháp Tắc đã biết, để thực sự chạm đến Chân Lý Vũ Trụ, cái gốc rễ của mọi sự tồn tại.
Tốc độ của Lăng Thiên đã vượt xa mọi khái niệm về thời gian và không gian mà hắn từng trải nghiệm. Một cái chớp mắt, một ý niệm, hắn có thể vượt qua hàng tỷ dặm, xuyên qua những vách ngăn không gian mà Thần Đế bình thường không thể hình dung. Nhưng dù nhanh đến đâu, cái Hư Vô Hỗn Độn này vẫn dường như không có điểm dừng, như một vực sâu không đáy nuốt chửng mọi nỗ lực. Đôi khi, hắn lướt qua những tàn tích khổng lồ của các vị diện đã sụp đổ, những mảnh vỡ của những thế giới đã chết, trôi nổi trong sự tĩnh lặng đáng sợ. Từ những tàn tích đổ nát đó, hắn cảm nhận được những luồng khí tức cổ xưa, mạnh mẽ đến mức rung động cả Hư Vô, nhưng giờ đây chỉ còn là tàn dư của một quá khứ huy hoàng đã bị chôn vùi. Đó là bằng chứng hùng hồn cho thấy, dù một thế giới có hùng vĩ đến đâu, một tồn tại có cường đại đến mấy, cũng có thể đi đến hồi kết, hóa thành hư vô trong dòng chảy vĩnh hằng của vũ trụ.
Trong quá trình di chuyển không ngừng nghỉ, Lăng Thiên không ngừng hấp thụ và lĩnh ngộ. Hắn không còn tu luyện theo cách thông thường, ép buộc năng lượng vào cơ thể. Thay vào đó, hắn thông qua việc cảm nhận, phân tích, và dung hợp những Pháp Tắc nguyên thủy mà hắn gặp phải trong Hư Vô. Huyết mạch Đế Thần Vô Thượng trong cơ thể hắn không ngừng sôi trào, biến đổi, tựa như một lò luyện chân lý vô tận, giúp hắn đồng hóa, chuyển hóa mọi thứ. Mỗi một Pháp Tắc được lĩnh ngộ, Đạo Tâm của hắn lại vững chắc thêm một phần, nhận thức về vũ trụ lại sâu sắc thêm một tầng, mở ra những cánh cửa mới của trí tuệ và quyền năng.
Bỗng nhiên, một luồng khí tức quỷ dị, mang theo sự mục ruỗng và điên loạn, lướt qua. Lăng Thiên khẽ dừng lại. Trước mắt hắn là một đám mây đen kịt khổng lồ, không ngừng biến đổi hình dạng một cách méo mó, tựa như vô số linh hồn đang giãy giụa. Đó không phải là một sinh vật sống theo nghĩa thông thường, mà là một tập hợp những ý niệm tà ác, những tàn hồn của các tồn tại cường đại đã chết, bị Hư Vô Hỗn Độn đồng hóa, tạo thành. Chúng được gọi là Hư Vô Sinh Vật, những kẻ săn mồi đáng sợ của các vị diện yếu kém, những ác mộng của các thế giới đang suy tàn.
Lăng Thiên khẽ nhíu mày. Với sức mạnh hiện tại của hắn, một đám Hư Vô Sinh Vật như vậy chẳng đáng để hắn bận tâm. Hắn chỉ cần một ý niệm, chúng đã tan biến thành bụi. Nhưng điều khiến hắn chú ý là một luồng năng lượng đặc biệt ẩn chứa trong chúng, một loại Pháp Tắc của sự suy tàn và hủy diệt ở mức độ sâu xa. Hắn quyết định không ra tay mà chỉ quan sát, muốn tìm hiểu bản chất thực sự của chúng. Đám Hư Vô Sinh Vật nhanh chóng phát hiện ra Lăng Thiên, và như những con thiêu thân lao vào lửa, chúng gầm gừ vô thanh, mang theo những đợt sóng năng lượng ăn mòn, hướng thẳng về phía hắn.
Lăng Thiên đứng im, không động đậy, tựa như một ngọn núi bất diệt giữa biển cả hỗn loạn. Khi đám Hư Vô Sinh Vật hung hãn chạm vào phạm vi ba thước quanh hắn, một trường lực vô hình bỗng nhiên xuất hiện. Trường lực này không hề có vẻ gì là mạnh mẽ, không có năng lượng bạo liệt, nhưng lại ẩn chứa một Pháp Tắc cực kỳ tinh diệu, một sự chuyển hóa đến mức căn nguyên. Ngay lập tức, những Hư Vô Sinh Vật kia bắt đầu tan rã, không phải bị hủy diệt bởi sức mạnh bạo liệt, mà là bị phân giải thành những hạt vật chất nguyên thủy nhất, những ý niệm sơ khai, rồi biến mất hoàn toàn trong Hư Vô, như chưa từng tồn tại.
Đây là sự khác biệt căn bản, một bước nhảy vọt trong quyền năng của Lăng Thiên. Ở Thần Giới, hắn dùng sức mạnh để trấn áp, để hủy diệt. Còn ở đây, hắn bắt đầu dùng Pháp Tắc để thay đổi bản chất, để hóa giải, để chuyển hóa. Sức mạnh của hắn đã đạt đến cảnh giới “chuyển hóa căn nguyên” thay vì chỉ đơn thuần là “phá hủy vật chất”. Đó là một sự lĩnh ngộ sâu sắc về bản chất của mọi thứ.
Sau khi đám Hư Vô Sinh Vật biến mất, Lăng Thiên tiếp tục hành trình, trong lòng đã hiểu rõ hơn về con đường Vô Thượng. Nó không chỉ là sự gia tăng năng lượng thô bạo, mà là sự tinh luyện và kiểm soát Pháp Tắc ở mức độ cao nhất, là khả năng nhìn thấu và thao túng bản chất của vạn vật. Hắn cần phải trở thành hiện thân của Pháp Tắc, thậm chí là người kiến tạo Pháp Tắc mới, để đứng trên đỉnh cao tối thượng.
Hắn tiếp tục đi, không biết đã trôi qua bao nhiêu năm tháng. Khái niệm thời gian ở đây đã trở nên mờ nhạt, vô nghĩa. Hắn không còn cảm nhận ngày đêm, chỉ có sự luân chuyển không ngừng của các vị diện và những chân lý đang chờ được khám phá. Hắn đã đi qua những “tiểu thế giới” nơi sinh linh còn ở thời kỳ sơ khai, cũng đã lướt qua những “đại thiên thế giới” nơi cường giả hô phong hoán vũ, có thể dễ dàng hủy diệt tinh hệ chỉ bằng một cái phẩy tay. Nhưng đối với Lăng Thiên, dù là tiểu thế giới hay đại thiên thế giới, chúng đều chỉ là những điểm sáng nhỏ bé, những hạt cát trong đại vũ trụ vô tận.
Cho đến một ngày, khi Lăng Thiên cảm thấy Đạo Tâm của mình đã đạt đến một mức độ vững chắc không gì lay chuyển được, hắn cảm nhận được một luồng năng lượng vô cùng đặc biệt. Nó không phải là Pháp Tắc của một thế giới cụ thể, cũng không phải là tàn dư của một tồn tại đã chết. Nó là một loại Dao Động, một loại Cộng Hưởng đến từ sâu thẳm của Hư Vô, mang theo khí tức của sự cổ xưa và quyền năng vô biên, như một tiếng gọi vọng về từ khởi nguyên vũ trụ.
Hắn dừng lại, tập trung toàn bộ tinh thần. Luồng Dao Động này rất yếu ớt, nhưng lại ẩn chứa một loại “chân lý” khiến Đạo Tâm của Lăng Thiên phải rung động mãnh liệt. Đó là thứ mà hắn chưa từng cảm nhận được, ngay cả khi hắn là Thần Giới Chí Tôn. Nó như một mảnh vỡ của một bức tranh vĩ đại, một chìa khóa để mở ra những bí ẩn mà hắn đang tìm kiếm.
Lăng Thiên bắt đầu đi theo luồng Dao Động đó. Hắn biết, đây là manh mối đầu tiên, là dấu hiệu cho thấy hắn đang tiến gần hơn đến những “Vô Thượng” tồn tại, hoặc những bí ẩn thực sự của vũ trụ. Con đường này không dễ đi, bởi vì luồng Dao Động kia không cố định. Nó không ngừng di chuyển, như thể đang né tránh sự truy tìm, hoặc đang dẫn dắt hắn đến một nơi nào đó được định sẵn, một điểm hội tụ của chân lý.
Hàng ngàn năm, vạn năm nữa trôi qua. Trong thế giới phàm nhân, một đế quốc có thể hưng thịnh rồi suy tàn, hóa thành lịch sử. Trong Tiên Giới, một Tiên Tông có thể trở thành truyền thuyết, tên tuổi bị lãng quên. Trong Thần Giới, một Thần Tộc có thể đổi chủ, quyền lực rơi vào tay kẻ khác. Nhưng đối với Lăng Thiên, đó chỉ là một chặng đường ngắn, một khoảnh khắc thoáng qua. Đạo Tâm của hắn đã đạt đến mức Bất Diệt, không còn bị thời gian và không gian làm mờ đi ý chí, không còn bị dòng chảy vĩnh hằng làm lay động.
Cuối cùng, sau một hành trình dài đằng đẵng không thể đong đếm bằng bất kỳ đơn vị nào, Lăng Thiên cảm nhận được luồng Dao Động trở nên mạnh mẽ và ổn định hơn bao giờ hết, như một ngọn hải đăng giữa biển lớn Hư Vô. Hắn nhìn thấy phía trước, một cảnh tượng mà ngay cả hắn cũng phải kinh ngạc đến tột độ. Đó không phải là một vị diện, cũng không phải là một tập hợp các tinh hệ. Đó là một “Giới Vực” khổng lồ, một không gian độc lập, tựa như một vũ trụ thu nhỏ, được bao bọc bởi một lớp màn năng lượng mờ ảo, không ngừng luân chuyển những Pháp Tắc tối cao, những quy luật nguyên thủy của vũ trụ.
Bên trong Giới Vực đó, Lăng Thiên lờ mờ cảm nhận được vô số khí tức hùng mạnh, mỗi luồng khí tức đều không hề thua kém hắn khi còn ở đỉnh phong Thần Giới, thậm chí còn có những luồng khí tức khiến hắn cảm thấy áp lực vô hình, một sự đè nén từ những tồn tại ở đẳng cấp cao hơn. Đây chính là nơi mà những tồn tại Vô Thượng bắt đầu lộ diện. Đây chính là “Đại Thiên Thế Giới Tối Thượng” hay “Nguyên Điểm Giới” mà hắn đang tìm kiếm, một trong những trung tâm của toàn bộ vũ trụ, nơi chân lý hội tụ.
Lăng Thiên khẽ hít sâu một hơi. Hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu của Đại Cảnh Giới thứ tư, khởi đầu cho con đường Bất Diệt Thần Tâm, Vô Thượng Chi Cảnh. Con đường này còn vô số thử thách, vô số hiểm nguy, và những tồn tại mà hắn sắp đối mặt có lẽ còn vượt xa mọi tưởng tượng. Nhưng đôi mắt hắn rực cháy ý chí chiến đấu, không hề nao núng. Hắn không phải là kẻ đơn độc. Hắn mang trong mình Đế Mệnh, mang theo khát vọng phá vỡ mọi giới hạn, vượt lên trên mọi quy tắc. Hắn là người được định sẵn để trở thành Đế Thần Vô Thượng.
Một bước chân của Lăng Thiên, nhẹ nhàng nhưng kiên định, tiến vào trong Giới Vực mờ ảo kia. Ngay lập tức, vô số Pháp Tắc nguyên thủy ập đến, cố gắng đồng hóa hắn, cố gắng phân giải hắn, như muốn kiểm tra tư cách của kẻ ngoại lai. Nhưng huyết mạch Đế Thần Vô Thượng của hắn bùng nổ, tạo thành một trường lực vô hình, đẩy lùi mọi áp lực, mọi sự đồng hóa. Hắn không đến để bị đồng hóa, mà đến để chinh phục, để lĩnh ngộ, để vượt qua.
Bên trong Giới Vực, một giọng nói cổ xưa vang vọng, không phải là âm thanh mà là một luồng ý niệm trực tiếp truyền vào Đạo Tâm của Lăng Thiên, mang theo sự uy nghiêm của vạn cổ:
“Kẻ ngoại lai… Ngươi là ai? Tại sao huyết mạch của ngươi lại mang theo khí tức của ‘nguyên thủy’? Ngươi đến từ đâu, và mục đích của ngươi là gì?”
Lăng Thiên không đáp. Hắn chỉ ngẩng đầu lên, nhìn về phía sâu thẳm của Giới Vực, nơi có những luồng khí tức mạnh nhất đang hội tụ, nơi những tồn tại Vô Thượng đang ẩn mình. Hắn biết, đây là nơi hắn sẽ tìm thấy câu trả lời cho Chân Lý Vũ Trụ, và cũng là nơi hắn sẽ đối mặt với những tồn tại Vô Thượng đầu tiên, những người gác cổng của cảnh giới tối cao.
Vô Thượng Chi Lộ, Bất Diệt Thần Tâm, Vô Thượng Chi Cảnh… Giờ đây, hắn đã thực sự đặt chân vào vùng đất tối cao nhất của vũ trụ, nơi mọi giới hạn đều bị phá vỡ, và chân lý đang chờ được khám phá, được định nghĩa lại bởi chính hắn.
Cuộc hành trình vĩ đại của Đế Thần Vô Thượng, giờ đây mới thực sự bước vào giai đoạn quyết định, định đoạt vận mệnh của vạn giới.