Đế Thần Vô Thượng
Chương 130
Chương 130: Chân Lý Vũ Trụ, Vô Thượng Chi Lộ Mở Ra
Lăng Thiên đứng giữa hư không Thần Giới, nơi từng là đỉnh cao mà vô số Thần linh hằng khao khát, nơi quyền năng của Thần Chủ, Thần Vương được định đoạt. Giờ đây, hắn là Thần Giới Chí Tôn, người đã kiến tạo nên trật tự mới, thống lĩnh toàn bộ Thần Giới Đại Lục. Vô số Thần Tộc quy phục, Thần Điện cung kính, mỗi lời nói của hắn đều là pháp tắc, mỗi ý niệm đều có thể lay chuyển càn khôn. Mối đe dọa từ Hư Vô Sinh Vật, từ những Ma Thần cổ xưa cũng đã bị hắn trấn áp, hoặc ít nhất là đẩy lùi, tạo nên một thời kỳ hòa bình hiếm hoi cho Thần Giới.
Nhưng Lăng Thiên không cảm thấy thỏa mãn. Con đường tu luyện của hắn, từ khi thức tỉnh Thần Mạch cổ xưa trong thân thể phế vật, đã không ngừng vang vọng một tiếng gọi khác, một khát khao vượt lên trên mọi giới hạn đã biết. Hắn đã đi qua phàm giới nhỏ bé, tiên giới rộng lớn, thần giới hùng vĩ. Mỗi cảnh giới đều từng là đỉnh cao không thể với tới, nhưng cuối cùng, hắn đều đứng trên đó, nhìn xuống, và thấy rằng, vẫn còn một con đường phía trước.
Thân ảnh hắn uy nghi, đứng sừng sững tựa như một ngọn núi cổ đại, nhưng ánh mắt lại xa xăm, nhìn xuyên qua những tầng mây Thần Giới, thấu đạt đến tận cùng vũ trụ. Hắn đã cảm nhận được, Thần Giới này, dù rộng lớn đến đâu, cũng chỉ là một ao tù. Thiên Đạo của Thần Giới, dù có vẻ bất biến, cũng chỉ là một phần của quy tắc lớn hơn, một bức màn che giấu chân tướng. Những bí mật về huyết mạch “Đế Thần Vô Thượng”, về nguồn gốc của vũ trụ, về vòng luân hồi của các thế giới, tất cả đều đang chờ hắn khám phá ở một nơi xa hơn, cao hơn.
“Chân Lý Vũ Trụ… Vô Thượng Chi Lộ…” Lăng Thiên lẩm bẩm, âm thanh như những tia sét xé toạc hư không, nhưng lại chỉ vang vọng trong tâm trí hắn. Hắn đã đạt đến cực hạn của Thần Giới. Mọi Thần kỹ, Thần thông đều đã được hắn lĩnh ngộ đến mức tận cùng, thậm chí còn sáng tạo ra những pháp tắc của riêng mình. Nhưng sâu thẳm trong Đạo Tâm, hắn biết, đó vẫn chưa phải là kết thúc.
Hắn quay đầu lại, nhìn về phía những người thân yêu, những chiến hữu đã cùng hắn trải qua sinh tử. Có Lạc Tuyết, Tiểu Thanh, cùng những Tiên Vương, Tiên Đế đã cùng hắn phi thăng, và cả những Thần Chủ mới quy phục. Họ đều nhìn hắn với ánh mắt kính ngưỡng, tin tưởng tuyệt đối. Hắn đã sắp xếp mọi thứ ổn thỏa cho Thần Giới, giao phó quyền lực cho những người đáng tin cậy. Hắn biết, họ sẽ bảo vệ Thần Giới theo ý chí của hắn, cho đến khi hắn trở về, hoặc một kỷ nguyên mới được khai mở.
“Tạm biệt.” Hắn khẽ nói, chỉ đủ cho bản thân nghe thấy. Không cần lời từ biệt ồn ào, không cần giải thích. Hành trình của hắn, vốn dĩ là một cuộc độc hành. Dù có đồng bạn kề vai sát cánh, nhưng con đường Vô Thượng, cuối cùng vẫn phải do chính hắn tự mình bước đi.
Một luồng sáng chói lòa bùng lên từ thân thể Lăng Thiên. Đó không phải là Thần quang, mà là một thứ ánh sáng nguyên thủy, tinh khiết hơn, vượt lên trên mọi khái niệm về thần lực. Hắn không phá vỡ hư không, không xé rách không gian, mà là hòa tan vào chính hư không đó. Thân ảnh hắn dần trở nên mờ ảo, như một ảo ảnh tan biến vào cõi vô định.
Khoảnh khắc tiếp theo, Lăng Thiên đã đứng giữa một không gian hoàn toàn khác biệt. Đây không còn là Thần Giới Đại Lục, cũng không phải là bất kỳ Tinh vực hay Vị diện nào mà hắn từng biết. Nơi đây là một vùng hư vô bao la, không có ánh sáng, không có âm thanh, không có quy luật vật chất. Duy nhất chỉ có những dòng chảy năng lượng hỗn loạn, những luồng Đạo tắc nguyên thủy đan xen, và những mảnh vỡ của thời không trôi nổi vô định.
Đây chính là Vô Thượng Chi Lộ, hay còn gọi là Hư Vô Giới Hải, nơi giao thoa của vô số Đại Thiên Thế Giới, nơi những tồn tại Vô Thượng chân chính ngự trị, và cũng là nơi ẩn chứa những chân lý tối cao của vũ trụ. Không gian nơi đây không thể dùng Thần niệm để đo lường, thời gian cũng không còn ý nghĩa. Một khoảnh khắc có thể là vạn năm, một bước đi có thể là vượt qua hàng tỷ thế giới.
Lăng Thiên hít thở sâu, cảm nhận sự hỗn độn nguyên thủy đang tràn ngập. Thần thể của hắn, vốn đã đạt đến cảnh giới bất diệt, giờ đây cũng cảm thấy một áp lực vô hình, như thể chính quy tắc của nơi này đang cố gắng nghiền nát sự tồn tại của hắn. Nhưng Bất Diệt Thần Tâm của hắn lại càng thêm kiên định, rực cháy như một ngọn đuốc trong đêm tối vô tận. Huyết mạch Đế Thần Vô Thượng trong cơ thể hắn bắt đầu tự động vận chuyển, hấp thu những Đạo tắc hỗn loạn, chuyển hóa thành một loại năng lượng mới, tinh khiết hơn, mạnh mẽ hơn.
Hắn nhìn về phía xa xăm, nơi những tia sáng yếu ớt của các Đại Thiên Thế Giới lóe lên rồi tắt lịm, như những vì sao xa xôi trong dải ngân hà. Mỗi tia sáng đó đều đại diện cho một thế giới, một nền văn minh, một Thiên Đạo riêng biệt. Và giữa những thế giới đó, tồn tại những thực thể Vô Thượng, những kẻ đã đứng trên đỉnh cao vạn cổ, những kẻ nắm giữ những bí mật mà Thần Giới không thể chạm tới.
“Thần Giới chỉ là một phần nhỏ của vũ trụ…” Lăng Thiên thì thầm. Giờ đây hắn đã thực sự nhận ra điều đó. Con đường phía trước, còn dài hơn, khó khăn hơn gấp vạn lần so với tất cả những gì hắn đã trải qua. Nhưng cũng chính vì vậy, nó mới càng khiến hắn khao khát.
Bất chợt, một luồng năng lượng khổng lồ từ sâu thẳm Hư Vô Giới Hải cuộn trào tới. Đó không phải là sát ý, cũng không phải là tấn công, mà là một loại lực hút nguyên thủy, muốn kéo Lăng Thiên vào một vực sâu không đáy. Hắn cảm nhận được trong luồng năng lượng đó ẩn chứa những Pháp Tắc tối cao, những Đạo Pháp nguyên thủy mà hắn chưa từng biết đến. Đây chính là thử thách đầu tiên, là lời chào hỏi của Vô Thượng Chi Lộ.
Lăng Thiên không né tránh. Hắn đứng yên, để luồng năng lượng khổng lồ bao phủ lấy mình. Hắn nhắm mắt lại, dùng Đạo Tâm cảm nhận, dùng huyết mạch dung hợp. Hắn biết, để đi xa hơn trên con đường này, hắn không thể chỉ dựa vào sức mạnh đã có, mà phải liên tục lĩnh ngộ, liên tục phá vỡ giới hạn của bản thân.
Trong tâm trí hắn, vô số hình ảnh vụt qua. Những thế giới hình thành và hủy diệt, những chủng tộc sinh ra và biến mất, những Thiên Đạo trỗi dậy và suy tàn. Hắn thấy một bóng hình mơ hồ, khổng lồ đến mức không thể hình dung, đang thao túng tất cả, như một người chơi cờ vĩ đại. Đó có phải là Thiên Đạo nguyên bản? Hay là kẻ đứng sau mọi quy tắc của vũ trụ?
Hắn không biết. Nhưng hắn biết rằng, đó là thứ hắn phải đối mặt, là chân lý hắn phải khám phá. Huyết mạch Đế Thần Vô Thượng trong hắn gầm lên, như một con rồng cổ đại được giải phóng khỏi xiềng xích. Mỗi tế bào trong cơ thể hắn đều khao khát được dung hợp với những Pháp Tắc tối cao, được hóa thành một phần của Chân Lý Vũ Trụ.
Lăng Thiên mở mắt ra. Ánh mắt hắn giờ đây không còn sự uy nghiêm của một Thần Giới Chí Tôn, mà là sự kiên định, sự sâu thẳm của một lữ khách vô danh đang trên con đường tìm kiếm chân lý. Hắn đã hiểu rõ mục đích của mình, hiểu rõ ý nghĩa của huyết mạch “Đế Thần Vô Thượng”. Đó không chỉ là sức mạnh, mà còn là sứ mệnh. Sứ mệnh trở thành người kiến tạo trật tự mới, hoặc thậm chí là phá vỡ trật tự cũ, để vũ trụ này có thể tiếp tục tiến hóa.
Hắn bước đi. Mỗi bước chân đều vững chãi, mỗi bước đi đều mang theo ý chí không gì lay chuyển. Hắn không còn là Lăng Thiên của Thần Giới, mà là Lăng Thiên của Vô Thượng Chi Lộ. Con đường phía trước còn vô vàn hiểm nguy, vô vàn bí ẩn, nhưng Bất Diệt Thần Tâm của hắn sẽ không bao giờ lùi bước. Cuộc hành trình của Đế Thần Vô Thượng, giờ đây mới thực sự bước vào giai đoạn quyết định nhất, một kỷ nguyên mới đang chờ hắn khai sáng.
Thân ảnh Lăng Thiên dần chìm vào sâu thẳm Hư Vô Giới Hải, như một hạt cát nhỏ bé giữa đại dương vô tận, nhưng mang trong mình sức mạnh có thể định đoạt số phận của cả vũ trụ. Hắn đã sẵn sàng cho những gì đang chờ đợi, sẵn sàng đối mặt với Thiên Đạo, với những tồn tại Vô Thượng, và với chính bản thân mình.