Đế Thần Vô Thượng
Chương 128

Cập nhật lúc: 2026-03-19 17:45:33 | Lượt xem: 5

Chương 128: Nguyên Thủy Vô Thượng, Chân Lý Sơ Khai

Thân ảnh Lăng Thiên hóa thành một tia sáng chói lòa, không chút do dự, lao thẳng vào giữa dải ngân hà u tối, đối đầu với con Hư Vô Sinh Vật khổng lồ đang uốn lượn như một dòng sông sao băng bị bóp méo. Khoảnh khắc ấy, không còn là sự nghi ngờ hay thăm dò, mà là một ý chí kiên định tuyệt đối: con đường Vô Thượng của hắn, bắt đầu từ đây.

Con Hư Vô Sinh Vật dường như cảm nhận được sự khiêu khích, thân thể khổng lồ của nó rung chuyển, vô số xúc tu đen kịt, mang theo những tinh vân xoáy tròn và những mảnh vỡ thiên thạch, phóng ra như những sợi xích từ địa ngục. Mỗi xúc tu đều chứa đựng một lực lượng hủy diệt kinh hoàng, có thể xé nát một tinh hệ nhỏ. Chúng không chỉ đơn thuần là công kích vật lý, mà còn mang theo một loại năng lượng ăn mòn, dường như muốn hòa tan mọi thứ vào hư vô.

Lăng Thiên không né tránh. Hắn biết, ở cấp độ này, né tránh chỉ là kéo dài hơi tàn. Hắn phải đối mặt. Nguyên Thủy Thần Mạch trong cơ thể hắn gầm thét, mười hai Thiên Mạch cổ xưa như những dòng sông ánh sáng cuộn trào, hội tụ về Đạo Đài trung tâm. Một luồng uy áp Thần Đế hùng vĩ bùng nổ, không ngừng ngưng tụ, vượt xa giới hạn của Thần Giới.

“Thiên Đế Quyết, Vạn Kiếm Quy Tông!”

Hắn quát khẽ, tay phải điểm ra. Vô số kiếm quang rực rỡ, mỗi đạo đều mang theo khí tức của một vị Tiên Đế, Thần Vương, kết nối với từng sợi Nguyên Thủy Thần Mạch, hóa thành một dòng thác kiếm ánh sáng lao về phía những xúc tu. Kiếm quang va chạm với xúc tu, tạo ra những tiếng nổ long trời lở đất, không gian xung quanh vặn vẹo, những ngôi sao xa xăm như bị chấn động mà mờ đi.

Tuy nhiên, Lăng Thiên nhíu mày. Tuy công kích của hắn mạnh mẽ, nhưng những xúc tu của Hư Vô Sinh Vật dường như không bị ảnh hưởng quá nhiều. Chúng chỉ bị đẩy lùi một chút, rồi lại lao tới, hung hãn hơn. Năng lượng Hư Vô ăn mòn kia bắt đầu thâm nhập vào kiếm quang của hắn, khiến chúng trở nên yếu ớt, thậm chí tan biến vào hư không trước khi chạm tới mục tiêu. Đây không phải là sức mạnh của các vị Thần mà hắn từng đối mặt, đây là một loại lực lượng hoàn toàn khác, một loại quy tắc bản nguyên của Hư Vô Vũ Trụ.

“Sức mạnh của Hư Vô, không phải là hủy diệt, mà là ‘phi tồn tại’,” Lăng Thiên lẩm bẩm. “Nó không phá hủy, nó khiến mọi thứ chưa từng tồn tại.”

Ý niệm này chợt lóe lên trong đầu hắn. Hắn nhận ra, những công pháp và Đạo Pháp mà hắn học được từ Thần Giới trở xuống, dù mạnh mẽ đến đâu, cũng đều dựa trên quy tắc “tồn tại” của các thế giới đó. Nhưng Hư Vô Sinh Vật này lại nằm ngoài quy tắc ấy. Nó là một thực thể được tạo thành từ “không”, từ “phi tồn tại”.

Lăng Thiên hít sâu một hơi. Hắn cảm thấy một áp lực khổng lồ từ Hư Vô Sinh Vật đang đè nặng lên mình, không chỉ là áp lực vật lý, mà còn là áp lực tinh thần, áp lực lên Đạo Tâm của hắn. Như thể nó đang cố gắng xóa nhòa sự tồn tại của hắn khỏi vũ trụ.

Trong khoảnh khắc nguy hiểm ấy, một luồng sáng vàng kim bỗng chốc bùng lên từ sâu thẳm Nguyên Thủy Thần Mạch của Lăng Thiên. Đó là “Nguyên Thủy Chi Lực”, một loại năng lượng khởi nguyên, thoát ly khỏi mọi khái niệm về tiên, thần, phàm. Nó là cội nguồn của mọi Đạo, mọi quy tắc, mọi tồn tại.

Trước đây, Lăng Thiên chỉ có thể mượn một phần nhỏ sức mạnh của Nguyên Thủy Thần Mạch. Nhưng giờ đây, dưới áp lực tột cùng của Hư Vô Sinh Vật, cùng với sự giác ngộ về “phi tồn tại”, Nguyên Thủy Thần Mạch dường như đã được kích hoạt sâu hơn.

Hắn không còn dùng những chiêu thức hoa mỹ, cũng không còn cố gắng đối chọi trực diện bằng năng lượng. Thay vào đó, Lăng Thiên nhắm mắt lại. Trong tâm trí hắn, vũ trụ bao la bỗng chốc thu nhỏ lại thành một điểm, rồi lại nở ra vô hạn. Hắn không nhìn thấy Hư Vô Sinh Vật bằng mắt thường, mà bằng Đạo Tâm, bằng Nguyên Thủy Chi Lực.

Hắn cảm nhận được “bản chất” của con quái vật: một lỗ hổng trong tấm màn vũ trụ, một sự hỗn loạn nguyên thủy đang cố gắng nuốt chửng trật tự. Và “bản chất” của hắn: Nguyên Thủy Thần Mạch, cội nguồn của trật tự, của sự khởi đầu, của sự “tồn tại” tuyệt đối.

Đột nhiên, Lăng Thiên mở mắt ra. Đôi mắt hắn không còn vẻ phàm tục, mà rực cháy những ký hiệu cổ xưa, như chứa đựng sự khai thiên lập địa. Hắn giơ tay, không phải là một chiêu thức, mà là một sự “ban bố”.

“Định!”

Một từ ngữ thoát ra, nhưng không phải là âm thanh. Nó là một ý chí, một mệnh lệnh được khắc sâu vào không gian và thời gian. Ngay lập tức, những xúc tu đang lao tới Lăng Thiên đột ngột dừng lại giữa chừng, như bị đóng băng trong hổ phách. Không phải là bị phong ấn, mà là “bị định nghĩa”. Chúng bị buộc phải “tồn tại” theo một quy tắc nhất định, không còn khả năng tự do ăn mòn hay biến mất vào hư vô nữa.

Con Hư Vô Sinh Vật dường như “ngỡ ngàng”. Nó không có khuôn mặt, nhưng Lăng Thiên cảm nhận được sự chấn động kinh hoàng từ nó. Lần đầu tiên, nó gặp phải một thứ mà nó không thể xóa nhòa, không thể khiến nó “phi tồn tại”.

Nguyên Thủy Chi Lực từ Lăng Thiên không ngừng tuôn ra, không phải là những đòn tấn công bạo liệt, mà là sự “khắc họa”. Hắn dùng Nguyên Thủy Chi Lực để “khắc họa” lại bản chất của con Hư Vô Sinh Vật, buộc nó phải tuân theo quy tắc của “tồn tại”. Những xúc tu đen kịt bắt đầu hiện rõ đường nét, không còn mơ hồ như trước. Chúng bắt đầu có “chất” và “lượng”, điều mà trước đây chúng không hề có.

“Chuyển hóa!”

Lăng Thiên tiếp tục ban bố. Nguyên Thủy Chi Lực cuồn cuộn như một cơn hồng thủy, bao phủ toàn bộ Hư Vô Sinh Vật. Từ mỗi điểm trên cơ thể nó, những tinh hoa năng lượng Hư Vô bắt đầu được “chuyển hóa”. Năng lượng “phi tồn tại” đang dần biến thành năng lượng “tồn tại”, năng lượng hỗn loạn trở thành năng lượng của trật tự.

Con Hư Vô Sinh Vật gầm lên một tiếng không âm thanh, một loại chấn động xuyên thấu tâm trí, đầy hoảng loạn và phẫn nộ. Nó cố gắng vùng vẫy, bẻ gãy những sợi xích “tồn tại” đang trói buộc nó. Nhưng mỗi lần nó vùng vẫy, Lăng Thiên lại càng mạnh mẽ hơn, ý chí Nguyên Thủy càng khắc sâu hơn.

Thân thể khổng lồ của nó bắt đầu co rút, từ một sinh vật vô định hình, nó dần biến thành một khối năng lượng tinh túy, chứa đựng cả sự hỗn loạn của hư vô và sự khởi nguyên của trật tự. Đây không phải là cái chết thông thường, mà là một sự “tái định nghĩa”, một sự “tái sinh” cưỡng bức dưới bàn tay của Lăng Thiên.

Cuối cùng, sau một hồi giằng co kịch liệt, con Hư Vô Sinh Vật hoàn toàn thu nhỏ lại, biến thành một quả cầu ánh sáng đen kịt, lơ lửng giữa dải ngân hà. Quả cầu ấy vừa chứa đựng sự tĩnh lặng của hư vô, vừa mang trong mình sự sống động của khởi nguyên. Nó không còn là mối đe dọa, mà là một “thực thể” mới, được Lăng Thiên định nghĩa.

Lăng Thiên vươn tay ra, quả cầu ánh sáng đen kịt bay tới, lơ lửng trong lòng bàn tay hắn. Hắn cảm nhận được bên trong nó một loại năng lượng hỗn độn nhưng cực kỳ thuần khiết, một loại “tinh hoa Hư Vô” đã được Nguyên Thủy Chi Lực của hắn “thanh tẩy” và “chuyển hóa”.

Đây là thành quả của cuộc chiến đầu tiên trên Vô Thượng Chi Lộ. Hắn không chỉ đánh bại một cường địch, mà còn khám phá ra một khía cạnh mới của Nguyên Thủy Thần Mạch, một cách sử dụng sức mạnh để “định nghĩa” và “chuyển hóa” bản chất của vạn vật. Điều này chứng tỏ, Nguyên Thủy Thần Mạch của hắn, quả thực không tầm thường, và con đường Vô Thượng hắn đang bước đi, chính là con đường đúng đắn.

Ánh mắt Lăng Thiên trở nên sắc bén. Hắn đã hiểu, đây chính là khởi đầu của cuộc hành trình khám phá Chân Lý Vũ Trụ. Không có đường lùi, không có sự lựa chọn khác. Chỉ có tiến lên, phá vỡ mọi giới hạn, cho đến khi đứng trên đỉnh cao nhất, trở thành Đế Thần Vô Thượng chân chính.

Hắn quay lại đối mặt với con Hư Vô Sinh Vật, đôi mắt rực cháy ý chí chiến đấu.

“Ta là Lăng Thiên. Và đây là con đường của ta!”

Thân ảnh hắn hóa thành một tia sáng, lao thẳng vào giữa dải ngân hà, đối đầu với sinh vật khổng lồ kia. Cuộc chiến đầu tiên trên Vô Thượng Chi Lộ đã chính thức bắt đầu, mở ra một chương mới đầy cam go và huy hoàng cho vị Đế Thần tương lai.

Lăng Thiên nhìn quả cầu Hư Vô Chi Tinh trong tay, một luồng ý niệm kỳ lạ chợt nảy sinh. Hắn có thể hấp thụ năng lượng này, nhưng nó không chỉ là năng lượng. Nó chứa đựng “ký ức” của Hư Vô Sinh Vật, những đoạn ký ức về sự vô tận của hư không, về những thế giới bị nó nuốt chửng, và cả những “sinh vật” khác ẩn mình trong bóng tối vũ trụ.

Hắn hít một hơi thật sâu, quyết định hấp thụ quả cầu. Năng lượng hỗn độn nhưng thuần khiết ấy tràn vào cơ thể hắn, không gây ra sự xung đột nào, mà ngược lại, nó dung hợp hoàn hảo với Nguyên Thủy Chi Lực. Mỗi tế bào của Lăng Thiên dường như được tắm mình trong một luồng sức mạnh mới, không ngừng được nâng cấp, trở nên vững chắc hơn, mang theo một chút “hư vô” nhưng lại càng “tồn tại” hơn.

Cùng lúc đó, vô số mảnh ghép ký ức và tri thức tràn vào tâm trí hắn. Lăng Thiên nhìn thấy những cảnh tượng mà hắn chưa từng tưởng tượng: những vũ trụ sinh ra và diệt vong, những nền văn minh huy hoàng trôi vào hư không, những “cổ thần” hùng mạnh cũng không thể thoát khỏi số phận bị Hư Vô nuốt chửng. Hắn cũng nhìn thấy những “vị diện” khác, những “thế giới” mà Thần Giới chỉ là một hạt cát nhỏ bé trong đó.

Đặc biệt, hắn cảm nhận được một luồng “ám ý” sâu thẳm, một “ý niệm nguyên thủy” đang ngủ say trong hư vô, chờ đợi thời khắc thức tỉnh. Đây chính là mối đe dọa “Hư Vô Chi Kiếp” mà La Bàn Cốt Truyện đã nhắc đến, một Ác Niệm nguyên thủy có thể hủy diệt toàn bộ vũ trụ.

Lăng Thiên mở mắt ra, ánh sáng trong đôi mắt hắn trở nên sâu thẳm hơn bao giờ hết. Hắn đã không còn là vị Thần Đế của Thần Giới. Hắn đã bước một bước chân vững chắc vào Vô Thượng Chi Lộ, và đã chạm đến một góc nhỏ của Chân Lý Vũ Trụ.

Tu vi của hắn không chỉ tăng trưởng về lượng, mà còn về chất. Hắn cảm nhận được một cánh cửa vô hình đang mở ra trước mắt, dẫn đến những cảnh giới cao hơn, những Pháp Tắc tối cao hơn, và những bí ẩn sâu xa hơn về sự hình thành và hủy diệt của vạn vật. Hắn đã phá vỡ giới hạn của Thần Đế, tiến vào một cảnh giới mà ngay cả các Thần Chủ cổ xưa cũng khó lòng đạt tới: cảnh giới của “Vô Thượng Khởi Nguyên”, bước đầu tiên trên con đường trở thành Đế Thần Vô Thượng.

Ánh mắt hắn xuyên qua dải ngân hà, nhìn về phía xa xăm, nơi những tinh vân huyền ảo và những thiên hà chưa được biết đến đang chờ đợi. Hắn biết, con đường phía trước còn vô cùng dài và gian nan. Nhưng Lăng Thiên không hề sợ hãi. Trái lại, một ngọn lửa cuồng nhiệt bùng cháy trong lồng ngực hắn.

Hắn đã sẵn sàng để đối mặt với bất kỳ thử thách nào, để khám phá mọi bí ẩn, để phá vỡ mọi quy tắc, và cuối cùng, để đứng trên đỉnh cao nhất của vũ trụ, trở thành người kiến tạo trật tự mới.

Thân ảnh Lăng Thiên khẽ động, hắn hóa thành một luồng sáng, không còn bay về phía trước một cách đơn thuần, mà như đang dung nhập vào chính không gian và thời gian. Hắn xuyên qua những dải ngân hà, vượt qua những hố đen, hướng tới những vùng đất chưa ai từng đặt chân tới, nơi những chân lý tối cao đang ẩn mình. Cuộc hành trình của Đế Thần Vô Thượng, chỉ mới bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8