Đế Thần Vô Thượng
Chương 127

Cập nhật lúc: 2026-03-19 17:44:51 | Lượt xem: 4

Luồng sáng từ Thiên Đạo Chi Môn không chỉ nuốt chửng thân ảnh Lăng Thiên, mà còn kéo theo toàn bộ tri giác của hắn vào một dòng chảy hỗn độn. Thời gian và không gian dường như mất đi ý nghĩa, chỉ còn lại sự va đập của vô số mảnh vỡ quy tắc, những luồng năng lượng nguyên thủy rít gào bên tai. Hắn cảm thấy mình như một chiếc lá nhỏ trôi dạt trong cơn bão vũ trụ, nhưng sâu trong Đạo Tâm, sự kiên định vẫn không hề lay chuyển. Đây là con đường hắn đã chọn, con đường Vô Thượng, nơi mọi giới hạn đều sẽ bị phá vỡ.

Cảm giác trôi dạt kéo dài tưởng chừng như vô tận, rồi đột ngột kết thúc. Một lực hút kinh khủng kéo Lăng Thiên ra khỏi dòng chảy hỗn loạn, ném hắn vào một không gian hoàn toàn xa lạ. Hắn chao đảo, suýt nữa không giữ vững được thăng bằng, dù thân thể Thần Đế Chí Tôn đã đạt tới mức độ bất diệt.

Mở mắt ra, Lăng Thiên ngẩn người. Trước mắt hắn không phải là một thế giới hùng vĩ như Tiên Giới hay Thần Giới, mà là một vùng Hư Vô Tinh Không rộng lớn đến vô tận. Những ngôi sao không phải là những điểm sáng lấp lánh thông thường, mà là những khối năng lượng khổng lồ, phát ra ánh sáng và nhiệt lượng đủ để thiêu đốt cả một Tiên Giới. Từng dải ngân hà cuộn xoáy như những con rồng khổng lồ, vô số tinh hệ trôi nổi giữa không gian thăm thẳm, và những lỗ đen nuốt chửng ánh sáng như những con quái vật cổ xưa.

Khí tức ở đây cũng hoàn toàn khác biệt. Nó không phải là Tiên Linh Khí nồng đậm, cũng không phải Thần Lực tinh thuần. Mà là một loại năng lượng nguyên thủy hơn, vô biên hơn, tựa như hơi thở của chính vũ trụ. Lăng Thiên hít thở sâu, cảm thấy mỗi tế bào trong cơ thể mình đang sôi trào, như được gột rửa bởi một dòng suối nguồn sinh mệnh. Tu vi của hắn, vốn đã đạt tới đỉnh cao của Thần Giới, ở đây lại cảm thấy như đang được tiếp thêm sức mạnh, mặc dù mức độ tăng trưởng không còn rõ ràng như trước.

“Đây… là đâu?” Lăng Thiên lẩm bẩm. Hắn phóng Thần Thức ra xa, nhưng chỉ cảm nhận được sự vô tận. Thần Thức của hắn, vốn có thể bao trùm cả một Thần Giới Đại Lục, ở đây lại chỉ như một đốm lửa nhỏ trong đại dương mênh mông.

Trong khoảnh khắc đó, Lăng Thiên đột nhiên cảm thấy một sự nhỏ bé tột cùng. Thần Giới, nơi hắn từng là Chí Tôn, nơi hắn đã chiến đấu và thống lĩnh, giờ đây chỉ như một hạt bụi không đáng kể trong biển sao này. Thiên Đạo của Thần Giới, cái mà hắn đã từng nghĩ là đỉnh cao của quy tắc, ở đây lại chỉ là một nhánh nhỏ, một phần của một hệ thống Pháp Tắc vĩ đại hơn, nguyên thủy hơn rất nhiều.

“Ra là vậy… Vũ trụ này còn rộng lớn hơn những gì ta từng tưởng tượng.” Lăng Thiên khẽ nhắm mắt, cảm nhận sự rung động của không gian. Hắn nhận ra, những Pháp Tắc mà hắn từng lĩnh ngộ ở Thần Giới, ở đây vẫn có thể vận dụng, nhưng chúng không còn là tối thượng nữa. Có những Pháp Tắc cao cấp hơn, phức tạp hơn, ẩn chứa trong từng dải ngân hà, từng hạt bụi vũ trụ.

Bỗng nhiên, một luồng ý niệm cổ xưa, không rõ nguồn gốc, chợt lóe lên trong tâm trí Lăng Thiên. Nó không phải là một giọng nói, mà là một dòng chảy thông tin trực tiếp, tựa như vũ trụ đang thì thầm vào linh hồn hắn.


“Ngươi… là người đầu tiên trong ba vạn kỷ nguyên… bước qua ngưỡng cửa này… với thân thể Nguyên Thủy Thần Mạch… thức tỉnh hoàn toàn…”

Lăng Thiên chấn động. Nguyên Thủy Thần Mạch! Đó chính là bí mật về huyết mạch phi phàm của hắn, cái đã bị phong ấn ở phàm trần và dần thức tỉnh theo thời gian. Nhưng “ba vạn kỷ nguyên” là gì? Và “ngưỡng cửa này” rốt cuộc là nơi nào?

Dòng ý niệm tiếp tục, mang theo một sự cổ xưa và uy nghiêm không thể diễn tả.


“Đây là… Vô Thượng Chi Lộ… con đường dẫn đến Chân Lý Vũ Trụ… Nơi các Đại Thiên Thế Giới giao thoa… Hằng Hà Sa Số Vị Diện tồn tại… Ngươi… không còn là Thần Giới Chí Tôn… mà là một Khai Thác Giả… một kẻ tìm kiếm… Chân Lý Vũ Trụ…”

Khai Thác Giả. Lăng Thiên lặp lại từ đó trong tâm trí. Hắn không còn là kẻ đứng trên đỉnh cao, mà là một người bắt đầu hành trình mới, khám phá những điều chưa biết. Sự thật này không làm hắn sợ hãi, mà ngược lại, dấy lên một ngọn lửa cuồng nhiệt trong Đạo Tâm. Đây chính là mục tiêu cuối cùng của hắn, con đường Vô Thượng mà hắn luôn khao khát!

Hắn quay đầu nhìn lại, nơi cánh cổng Thiên Đạo vừa tan biến. Không còn dấu vết nào. Con đường trở về đã bị cắt đứt. Nhưng Lăng Thiên không hề hối tiếc. Hắn đã từ bỏ mọi thứ ở Thần Giới để bước lên đây.

Đúng lúc này, một dị tượng xảy ra. Từ một dải ngân hà xa xôi, một luồng sáng xanh biếc đột nhiên bùng nổ, kéo theo vô số thiên thạch và tinh vân trôi dạt. Luồng sáng đó không ngừng lan rộng, rồi ngưng tụ lại thành một thực thể khổng lồ, tựa như một con thủy quái vũ trụ được tạo thành từ tinh thể và năng lượng. Nó mang theo một khí tức hủy diệt kinh hoàng, vượt xa bất kỳ Thần Vương hay Thần Đế nào Lăng Thiên từng đối mặt.


“Hư Vô Sinh Vật…”

Dòng ý niệm cổ xưa lại vang lên trong tâm trí Lăng Thiên, mang theo một chút cảnh báo.


“Những kẻ lang thang trong Hư Vô… chúng là tàn dư của những kỷ nguyên đã sụp đổ… kẻ thù tự nhiên của mọi sự sống… và Chân Lý Vũ Trụ…”

Lăng Thiên nheo mắt. Đây chính là “mối đe dọa từ bên ngoài vũ trụ” mà La Bàn cốt truyện đã nhắc đến. Con Hư Vô Sinh Vật đó đang di chuyển một cách vô định, nhưng phương hướng của nó lại trùng khớp với vị trí của Lăng Thiên. Không, nó không chỉ di chuyển vô định, nó đang bị thu hút bởi một thứ gì đó.

Là hắn!

Lăng Thiên cảm nhận được một luồng năng lượng nguyên thủy mạnh mẽ hơn trong cơ thể mình đang dao động, như đang thu hút con quái vật kia. Hắn hiểu ra, Nguyên Thủy Thần Mạch của hắn, sức mạnh Vô Thượng mà hắn mang trong mình, lại là mồi nhử cho những kẻ lang thang trong Hư Vô này.

Không có thời gian để suy nghĩ nhiều. Con Hư Vô Sinh Vật đã nhận ra hắn, và nó đang lao đến với tốc độ kinh hoàng, kéo theo một cơn bão năng lượng vũ trụ. Tiếng gầm rú của nó không phải là âm thanh thông thường, mà là một làn sóng ý chí hủy diệt, có thể làm tan nát cả tinh thần Thần Đế.

Lăng Thiên không lùi bước. Hắn đã là Đế Thần Vô Thượng của Thần Giới, và hắn sẽ không run sợ trước bất kỳ hiểm nguy nào. Đây chính là thử thách đầu tiên trên con đường Vô Thượng.

Hắn giơ tay, một luồng Thần Lực tinh thuần nhất, dung hợp với Pháp Tắc Vũ Trụ sơ khai mà hắn vừa lĩnh ngộ được một phần, bùng nổ. Nắm đấm của hắn không còn là chiêu thức đơn thuần, mà là sự cô đọng của ý chí, của Đạo và của Chân Lý mà hắn đang khao khát.

“Để ta xem, Hư Vô Sinh Vật của Hằng Hà Sa Số Vị Diện, ngươi có gì đặc biệt!”

Một quyền này, xé nát không gian, xuyên thủng tinh vân, trực tiếp va chạm với móng vuốt khổng lồ của con Hư Vô Sinh Vật. Một tiếng nổ long trời lở đất vang vọng khắp Hư Vô Tinh Không, nhưng lại không tạo ra bất kỳ âm thanh nào. Chỉ có những luồng sáng chói lòa và sóng xung kích năng lượng cuộn trào, đủ để xóa sổ một tinh cầu.

Lăng Thiên bị đẩy lùi một quãng xa, cảm thấy cánh tay mình tê dại. Sức mạnh của con Hư Vô Sinh Vật này vượt xa dự đoán của hắn. Nhưng ngược lại, con quái vật cũng không hề dễ chịu, một móng vuốt của nó bị nứt toác, phát ra những tiếng kêu rít the thé, như thể đang chịu đựng đau đớn.

Điều này khiến Lăng Thiên kinh ngạc. Hắn là Thần Giới Chí Tôn, nhưng ở đây chỉ là một Khai Thác Giả. Vậy mà một đòn đầu tiên của hắn lại có thể gây thương tích cho một tồn tại đáng sợ như vậy. Điều đó chứng tỏ, Nguyên Thủy Thần Mạch của hắn, quả thực không tầm thường, và con đường Vô Thượng hắn đang bước đi, chính là con đường đúng đắn.

Ánh mắt Lăng Thiên trở nên sắc bén. Hắn đã hiểu, đây chính là khởi đầu của cuộc hành trình khám phá Chân Lý Vũ Trụ. Không có đường lùi, không có sự lựa chọn khác. Chỉ có tiến lên, phá vỡ mọi giới hạn, cho đến khi đứng trên đỉnh cao nhất, trở thành Đế Thần Vô Thượng chân chính.

Hắn quay lại đối mặt với con Hư Vô Sinh Vật, đôi mắt rực cháy ý chí chiến đấu.

“Ta là Lăng Thiên. Và đây là con đường của ta!”

Thân ảnh hắn hóa thành một tia sáng, lao thẳng vào giữa dải ngân hà, đối đầu với sinh vật khổng lồ kia. Cuộc chiến đầu tiên trên Vô Thượng Chi Lộ đã chính thức bắt đầu, mở ra một chương mới đầy cam go và huy hoàng cho vị Đế Thần tương lai.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8