Đế Thần Vô Thượng
Chương 123
Chương 123
Chiến trường Thần Giới không còn là một chiến trường đơn thuần, mà đã biến thành một lò rèn vĩ đại, nơi Lăng Thiên dùng máu và ý chí của mình để đúc kết lại trật tự. Hắn đứng giữa không gian tan vỡ, những luồng Thần Lực hỗn loạn không ngừng va đập và nuốt chửng lẫn nhau, nhưng không tài nào chạm tới được thân ảnh bất diệt của hắn. Xung quanh Lăng Thiên, ba vị Thần Chủ Chí Tôn, những trụ cột của Thần Giới, đang điên cuồng vây công, mỗi đòn đánh đều mang theo sức mạnh đủ để xé nát một tiểu thiên thế giới.
Lôi Thần Chủ, thân hình lấp lánh điện quang, mỗi sợi tóc đều như một tia sét hủy diệt, gầm lên một tiếng, vạn đạo lôi đình từ hư không giáng xuống, biến không gian thành một biển sét. Phong Thần Chủ, như một ảo ảnh, biến hóa khôn lường, những luồng phong nhận sắc bén như có thể cắt đứt thời gian, không ngừng tập kích vào những điểm yếu chí mạng. Còn Hỏa Thần Chủ, toàn thân bốc cháy ngút trời, mỗi lần vung tay là triệu hồi ra những ngọn lửa thần diễm, thiêu rụi cả linh hồn.
Nhưng Lăng Thiên, hắn chỉ đứng đó, đôi mắt sâu thẳm như vũ trụ, phản chiếu vạn vật mà lại trống rỗng không gì. Hắn không hề né tránh. Khi lôi đình giáng xuống, một luồng khí tức cổ xưa, hỗn độn nhưng lại đầy sức sống bùng nổ từ cơ thể hắn. Đó là Thần Mạch Vô Thượng, thứ đã bị phong ấn trong hắn từ thuở sơ khai. Luồng khí tức này không chống lại lôi đình, mà là hấp thụ, phân giải và tái tạo. Vô số tia sét bị nuốt chửng, chuyển hóa thành một phần sức mạnh của Lăng Thiên, khiến khí thế của hắn càng thêm hùng vĩ.
“Vô ích!” Lăng Thiên khẽ nói, âm thanh không lớn nhưng lại vang vọng trong tâm trí của ba vị Thần Chủ, như tiếng chuông cảnh tỉnh từ cõi luân hồi. Hắn giơ tay, không cần bất kỳ công pháp phức tạp nào, chỉ đơn giản là một quyền. Quyền này không mang theo Lôi, Phong, Hỏa, hay bất kỳ thuộc tính nào mà các Thần Chủ quen thuộc. Nó là một quyền của “không”, một quyền của “nguyên thủy”, một quyền của “định nghĩa”.
Quyền ảnh xé rách không gian, xuyên qua biển lửa, xuyên qua phong nhận vô hình, trực tiếp đánh thẳng vào ngực Lôi Thần Chủ. Lôi Thần Chủ rống lên một tiếng đau đớn, thân thể hắn, vốn là do vô số tia sét và quy tắc lôi đạo cấu thành, bỗng nhiên nứt vỡ. Không phải là nứt vỡ vật lý, mà là nứt vỡ về bản chất. Các quy tắc lôi đạo trong hắn bắt đầu tan rã, như một bức tranh bị xóa sổ từng nét một.
“Ngươi… ngươi đang phá hủy Đạo của ta!” Lôi Thần Chủ thét lên, ánh mắt tràn ngập kinh hoàng. Hắn cảm nhận được sức mạnh của mình đang tiêu biến, không phải bị đánh bại, mà là bị… phủ định. Lăng Thiên không phải đang chiến đấu với hắn, mà là đang thay đổi định nghĩa về sự tồn tại của hắn.
“Đạo của ngươi, chỉ là một nhánh nhỏ của Thiên Đạo cũ. Và Thiên Đạo cũ, đã đến lúc phải được phục sinh, theo một cách khác.” Lăng Thiên đáp lại, ánh mắt không chút gợn sóng. Hắn không có ác ý, không có hận thù, chỉ có một ý chí kiên định muốn kiến tạo lại.
Phía xa, trên chiến hạm khổng lồ của Thần Tộc Thiên Viễn, Tộc trưởng Thiên Viễn đứng lặng như tượng. Từng lời hắn nói với các trưởng lão trước đó vang vọng trong đầu. “Nếu Lăng Thiên chiếm thế thượng phong tuyệt đối, chúng ta sẽ… biểu đạt thiện ý.”
Nhưng đây không chỉ là “thế thượng phong tuyệt đối”. Đây là sự nghiền nát, sự định nghĩa lại. Lăng Thiên không chỉ đánh bại các Thần Chủ, hắn đang xóa bỏ Đạo của họ. Đây là một cảnh tượng mà ngay cả trong những truyền thuyết cổ xưa nhất cũng chưa từng được ghi lại.
“Hắn… hắn thật sự có thể làm được sao?” Một trưởng lão Thiên Viễn lẩm bẩm, giọng nói run rẩy. “Phục sinh Thiên Đạo? Định nghĩa lại trật tự?”
Tộc trưởng Thiên Viễn không trả lời. Ông ta chỉ nhìn chằm chằm vào trung tâm chiến trường, nơi Lăng Thiên đang vung tay. Một luồng lực lượng vô hình bùng nổ, không phải là Thần Lực, cũng không phải là Tiên Lực, mà là một loại lực lượng nguyên thủy hơn, như thể nó là nền tảng của vạn vật. Phong Thần Chủ và Hỏa Thần Chủ, đang cố gắng hợp lực tấn công từ hai phía, bỗng nhiên cảm thấy Đạo của mình bị lung lay tận gốc. Các quy tắc Phong và Hỏa mà họ đã tu luyện hàng triệu năm, giờ đây như những sợi dây bị cắt đứt, không còn liên kết với nguồn gốc.
“Không thể nào!” Hỏa Thần Chủ gào lên, ngọn lửa thần diễm quanh thân hắn bỗng nhiên mờ đi, những dấu ấn Đạo pháp trên cơ thể hắn cũng bắt đầu phai nhạt. Hắn cảm thấy mình đang bị đẩy ra khỏi “khung” của Thần Giới, bị tước đi quyền năng của một vị Thần.
Lăng Thiên không nói thêm. Hắn đưa tay ra, một vòng xoáy đen trắng xuất hiện trên lòng bàn tay, như một vũ trụ thu nhỏ đang luân chuyển. Đây là sự kết hợp của sinh và tử, của hủy diệt và sáng tạo, của có và không. Vòng xoáy này không tấn công, mà là bao trùm. Nó bao phủ Phong Thần Chủ và Hỏa Thần Chủ, từ từ kéo họ vào sâu bên trong.
Hai vị Thần Chủ không thể chống cự. Họ không bị thương tổn vật lý, nhưng cảm giác như linh hồn và Đạo của họ đang bị nghiền nát, hòa tan vào cái vòng xoáy hỗn độn đó. Tiếng kêu thảm thiết của họ dần tắt lịm, thân ảnh của họ mờ dần, cho đến khi hoàn toàn biến mất, không để lại bất kỳ dấu vết nào.
Thần Giới chấn động kịch liệt. Ba vị Thần Chủ Chí Tôn, những tồn tại đứng trên đỉnh cao quyền lực, đã bị Lăng Thiên “xóa sổ” một cách nhẹ nhàng như vậy. Không phải giết chết, mà là triệt để xóa bỏ sự tồn tại của họ khỏi dòng chảy của Thiên Đạo cũ.
Lăng Thiên đứng đó, khí tức không hề suy yếu, trái lại, càng trở nên mạnh mẽ và uy nghiêm hơn. Hắn cảm nhận được sự thay đổi bên trong mình. Mỗi lần hắn “phủ định” một Đạo của Thần Giới, hắn lại hấp thụ một phần chân lý của Đạo đó, dung nhập vào Thần Mạch Vô Thượng của mình, khiến Đạo của hắn càng thêm toàn diện. Hắn không chỉ là người phá vỡ giới hạn, hắn còn là người tái tạo giới hạn.
“Thiên Đạo cũ, ngươi đã quá già cỗi và mục nát.” Lăng Thiên ngẩng đầu, ánh mắt xuyên qua tầng tầng lớp lớp hư không, như nhìn thẳng vào một tồn tại vô hình. “Ngươi đã tạo ra trật tự, nhưng cũng đã giam cầm vạn vật. Ngươi đã trao quyền năng, nhưng cũng đã áp đặt giới hạn.”
Trong khoảnh khắc đó, trên bầu trời Thần Giới, một vết nứt khổng lồ xuất hiện. Không phải vết nứt do chiến tranh, mà là một vết nứt bản nguyên, như tấm màn che giấu chân lý đang bị xé toạc. Từ vết nứt đó, một áp lực vô hình, cổ xưa và hùng vĩ không thể tả ập xuống. Đó là sự phản ứng của Thiên Đạo cũ.
Vô số quy tắc Thiên Đạo biến thành những sợi xích vàng rực, từ trên trời giáng xuống, muốn trói buộc Lăng Thiên. Mỗi sợi xích đều mang theo uy năng của vũ trụ, có thể phong ấn cả một Đại Thiên Thế Giới. Đây là sự phẫn nộ của Thiên Đạo, sự kháng cự của trật tự cũ.
Nhưng Lăng Thiên chỉ nhếch mép. “Ngươi muốn trói buộc ta? Ta sẽ phá vỡ mọi xiềng xích của ngươi.”
Hắn vươn hai tay, Thần Mạch Vô Thượng bùng nổ hoàn toàn. Một luồng sáng đen trắng giao thoa, hóa thành một đạo cầu vồng vĩ đại, thẳng tắp đâm lên trời, đối đầu trực diện với những sợi xích vàng của Thiên Đạo. Không có tiếng nổ long trời lở đất, chỉ có một âm thanh trầm đục, như tiếng thủy tinh vỡ vụn. Những sợi xích vàng của Thiên Đạo, dưới sự va chạm của luồng sáng Vô Thượng, bắt đầu tan rã, biến thành những điểm sáng li ti rồi biến mất.
Cùng lúc đó, trong đầu Lăng Thiên, vô số mảnh vỡ ký ức và chân lý bỗng nhiên bùng nổ. Hắn nhìn thấy sự hình thành của Thần Giới, sự ra đời của các Thần Tộc, sự vận hành của Thiên Đạo từ thời khai thiên lập địa. Hắn hiểu ra rằng, Thiên Đạo không phải là một thực thể hoàn toàn ác độc, mà là một quy tắc tự nhiên đã hoàn thành sứ mệnh của mình, nhưng giờ đây lại trở thành gông cùm. Nó cần được “nâng cấp”, được “phục sinh”.
Và người có thể làm điều đó, chính là hắn, Lăng Thiên, với Thần Mạch Vô Thượng, với Đế Mệnh đã được định sẵn.
“Ta đã hiểu.” Lăng Thiên khẽ thì thầm. Hắn không còn là kẻ bị khinh thường ở phàm giới, không còn là kẻ mới đến ở Tiên Giới, cũng không còn là kẻ thách thức ở Thần Giới. Hắn đã trở thành một kiến tạo sư, một người định nghĩa.
Khí thế của Lăng Thiên đạt đến đỉnh điểm. Hắn không còn quan tâm đến những Thần Tộc hay Thần Chủ khác. Mục tiêu của hắn đã vượt xa khỏi những cuộc tranh giành quyền lực tầm thường. Hắn đang chiến đấu với chính Thiên Đạo, để phục sinh nó, theo ý chí của mình.
Trên chiến hạm Thiên Viễn, Tộc trưởng Thiên Viễn hít sâu một hơi. “Truyền lệnh! Toàn bộ Thần Tộc Thiên Viễn, rút lui. Không phải rút lui khỏi chiến trường, mà là rút lui khỏi sự can thiệp. Chúng ta sẽ lập tức trở về tộc địa, khởi động tất cả trận pháp bảo vệ, và… quan sát. Ai dám hành động chống lại Lăng Thiên, chính là tự tìm đường chết. Ai dám hành động theo Lăng Thiên mà không có lệnh của ta, cũng là tự tìm đường chết.”
Một quyết định táo bạo, nhưng lại là quyết định khôn ngoan nhất trong thời khắc này. Thiên Viễn Tộc đã chọn đứng ngoài, trở thành những người chứng kiến lịch sử được viết lại.
Vết nứt trên bầu trời Thần Giới càng lúc càng lớn, cho thấy sự giãy giụa của Thiên Đạo cũ. Nhưng Lăng Thiên không hề lùi bước. Hắn bước lên phía trước, mỗi bước đi đều khiến không gian dưới chân hắn biến thành những gợn sóng quy tắc, lan tỏa ra khắp Thần Giới. Hắn không chỉ làm lung lay Thần Giới, hắn đang định hình lại nó.
Chiến tranh Thần Giới, đúng như lời đã nói, mới chỉ là khởi đầu. Nhưng cái khởi đầu này, đã định hình một tương lai mà không ai có thể ngờ tới. Lăng Thiên không phải là một vị Thần Chủ, cũng không phải là một Thần Đế. Hắn là một cái gì đó cao hơn, một cái gì đó mới mẻ, một cái gì đó… Vô Thượng.
Hắn đang trên con đường “Thiên Đạo Phục Sinh”, một Thiên Đạo do hắn định nghĩa, một kỷ nguyên mới sắp sửa mở ra.