Đế Thần Vô Thượng
Chương 122

Cập nhật lúc: 2026-03-19 17:41:30 | Lượt xem: 5

Chương 122: Đế Mệnh Thức Tỉnh, Thần Giới Luân Hồi

Chiến trường Thần Giới bao la, giờ đây như một tấm tranh vẽ nhuốm màu hỗn loạn và vĩ đại. Trung tâm của nó, Lăng Thiên, đứng sừng sững giữa vũ bão công kích của mười hai vị Thần Chủ, mỗi người đều là một đỉnh cao quyền năng đã tồn tại qua vô số kỷ nguyên. Nhưng, điều khó tin là, hắn không hề lùi bước.

Lăng Thiên vung tay, Long Hồn Kiếm hóa thành một dải ngân hà chói lọi, chém tan một đạo Thần Quang do Thần Chủ Hủy Diệt phóng ra. Cùng lúc đó, thân ảnh hắn lóe lên, tránh thoát khỏi xiềng xích thời gian của Thần Chủ Thời Gian, và chỉ trong một thoáng, hắn đã xuất hiện trước mặt Thần Chủ Không Gian. Một quyền đơn giản, không mang theo bất kỳ pháp tắc phức tạp nào, nhưng lại chứa đựng sức mạnh nguyên thủy của sự hủy diệt và tái sinh. Quyền này trực tiếp đánh nát kết giới không gian của vị Thần Chủ, khiến ông ta phun ra một ngụm máu Thần rực rỡ, thân thể chấn động kịch liệt.

Mười hai vị Thần Chủ, dù liên thủ, vẫn không thể kiềm chế Lăng Thiên. Hắn không chỉ mạnh mẽ hơn họ ở phương diện sức mạnh thuần túy, mà còn nhanh chóng thích nghi, thậm chí là hấp thụ các pháp tắc mà họ dùng để công kích. Mỗi đòn đánh của Lăng Thiên không chỉ là công kích, mà còn là một sự “cảm ngộ”, một quá trình dung hợp và chuyển hóa. Hắn đang hấp thụ bản nguyên của Thiên Đạo cũ, không ngừng củng cố “Đế Mệnh” của mình.

“Không thể nào! Hắn đang mượn lực của chúng ta để trưởng thành!” Thần Chủ Quang Minh gầm lên, ánh mắt đầy sự kinh hãi. Ông ta cảm nhận được một phần pháp tắc Quang Minh của mình đang bị Lăng Thiên tước đoạt, hòa tan vào cơ thể hắn, trở thành một phần của thứ sức mạnh vô danh kia.

Đúng vậy, Lăng Thiên đang làm điều đó. Trong đầu hắn, một bản đồ vũ trụ mờ ảo đang dần hiện rõ. Những sợi chỉ Thiên Đạo, những quy tắc tưởng chừng bất biến, giờ đây hiện ra dưới một hình thái khác. Chúng không phải là những định luật cứng nhắc, mà là những “dòng chảy” năng lượng, những “mạch máu” của vũ trụ, có thể bị thay đổi, bị định hình lại. Hắn cảm nhận được “Đế Mệnh” trong mình không chỉ là một huyết mạch, mà là một “chìa khóa” để điều khiển những dòng chảy này, để viết lại những quy tắc.

Mỗi lần hắn hấp thụ một phần bản nguyên Thiên Đạo, hắn lại cảm thấy gần hơn với “Chân Lý Vũ Trụ” mà trước đây chỉ là khái niệm mơ hồ. Thiên Đạo không phải là một thực thể tối cao bất biến, mà là một tập hợp các quy tắc được hình thành qua vô số kỷ nguyên, và có lẽ, đã được một “ai đó” thiết lập. Và bây giờ, hắn đang phá vỡ nó, từng chút một.

Trong khoảnh khắc, Lăng Thiên bùng nổ. Hắn thu kiếm, hai tay kết ấn, một vòng xoáy năng lượng khổng lồ màu đen và trắng xuất hiện sau lưng hắn, tựa như hai cực âm dương của vũ trụ sơ khai. Từ vòng xoáy đó, vô số kiếm khí xé rách không gian, mang theo uy lực của hàng vạn pháp tắc mà hắn vừa hấp thụ và chuyển hóa. Mấy vị Thần Chủ ở gần nhất, Thần Chủ Hủy Diệt, Thần Chủ Thời Gian và Thần Chủ Không Gian, bị kiếm khí đánh trúng, thân thể nứt toác, máu Thần bắn tung tóe. Họ không chết, nhưng đã bị thương nặng, sức mạnh suy yếu rõ rệt.

Cảnh tượng này đã gây ra một chấn động cực lớn. Mười hai Thần Chủ, là biểu tượng của quyền năng tối cao trong Thần Giới, giờ đây lại bị một người trẻ tuổi áp chế đến mức này. Tin tức này, thông qua Thần Niệm và các pháp trận truyền tin, nhanh chóng lan truyền khắp các Thần Tộc xa xôi và các Thần Điện rải rác. Sự hoang mang và sợ hãi bao trùm toàn bộ Thần Giới.

Tại Thần Điện Cổ Lão nhất, nơi các vị trưởng lão và tộc trưởng của các Thần Tộc tụ họp để theo dõi cuộc chiến, không khí nặng nề như chì. Thần Chủ Hộ Vệ, một tồn tại ôn hòa nhưng đầy quyền uy, lắc đầu thở dài:

“Thiên Đạo… đang sụp đổ. Hắn không chỉ chiến đấu, hắn đang cướp đoạt. Hắn là một lỗ đen, nuốt chửng mọi thứ.”

Tộc trưởng Thần Tộc Bất Diệt, một lão già với mái tóc bạc phơ như tuyết, nói với giọng run rẩy: “Vậy chúng ta phải làm gì? Tham chiến hỗ trợ các Thần Chủ? Hay…”

Ông ta không nói hết câu, nhưng ai cũng hiểu ý. “Hay là đứng về phe Lăng Thiên?” Đây là một suy nghĩ điên rồ, nhưng không ai dám bác bỏ nó ngay lập tức. Lăng Thiên đã tuyên bố muốn tạo ra một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên không có Thiên Đạo cũ kỹ trói buộc. Nếu hắn thành công, và họ lại đứng về phía kẻ bại trận, kết cục sẽ như thế nào?

Tộc trưởng Thần Tộc Quang Huy, một nữ Thần mạnh mẽ và quyết đoán, lên tiếng: “Chúng ta không thể cứ đứng nhìn. Nếu Lăng Thiên thành công, trật tự Thần Giới sẽ bị viết lại. Nhưng nếu hắn thất bại, Thiên Đạo sẽ trả thù những kẻ đã do dự.”

Đây chính là lưỡi dao hai lưỡi. Đứng về phe Thần Chủ, có thể duy trì trật tự cũ, nhưng nếu Lăng Thiên thắng, họ sẽ bị thanh trừng. Đứng về phe Lăng Thiên, có thể có cơ hội cho một kỷ nguyên mới, nhưng nếu hắn thua, họ sẽ bị Thiên Đạo và các Thần Chủ cũ tiêu diệt. Và quan trọng hơn, Lăng Thiên đang thắng thế!

Trong một Thần Điện khác, Thần Điện Hắc Ám, nơi tập trung những Thần Tộc bị Thiên Đạo cũ chèn ép, một nụ cười tàn độc nở trên môi Thần Tử Hắc Ám. Hắn nhìn lên màn hình chiếu, nơi Lăng Thiên đang một mình chống lại mười hai Thần Chủ, và thì thầm:

“Cơ hội… Cơ hội đã đến! Kỷ nguyên của sự áp bức sẽ kết thúc. Hắn là kẻ phá vỡ, và chúng ta sẽ là những người đi theo bước chân hắn!”

Thần Tử Hắc Ám ngay lập tức ra lệnh cho quân đội Thần Tộc Hắc Ám của mình chuẩn bị. Mục tiêu không phải là hỗ trợ các Thần Chủ, mà là chờ đợi thời cơ để tham chiến, nghiêng cán cân về phía Lăng Thiên, hoặc ít nhất là trục lợi từ sự hỗn loạn này.

Trở lại chiến trường chính, Lăng Thiên không hề hay biết về những làn sóng ngầm đang cuộn trào khắp Thần Giới. Hắn hoàn toàn đắm chìm trong trận chiến, trong quá trình “tiến hóa” của mình. Hắn không còn là một cá nhân chiến đấu, mà là một “hệ thống” đang hấp thụ, phân tích và tái tạo. “Đế Mệnh” trong hắn rực sáng, không ngừng vươn lên, tựa như một cây đại thụ đang đâm chồi, rễ ăn sâu vào tận bản nguyên của Thiên Đạo.

Hắn cảm nhận được sự mệt mỏi của các Thần Chủ. Họ đã chiến đấu hàng vạn năm để duy trì Thiên Đạo, nhưng giờ đây, chính Thiên Đạo lại đang bị hắn cướp đoạt, khiến sức mạnh của họ bị suy yếu từ bên trong. Mỗi pháp tắc họ thi triển, lại như một món quà dâng cho Lăng Thiên, giúp hắn hiểu sâu hơn về cấu trúc của vũ trụ này.

Với một tiếng gầm vang vọng, Lăng Thiên hóa thành một đạo cầu vồng, xuyên thủng đội hình Thần Chủ. Hắn nhắm thẳng vào Thần Chủ Vận Mệnh, người đã thao túng số phận của vô số sinh linh. “Ngươi điều khiển vận mệnh? Để ta xem, vận mệnh của ngươi có nằm trong tay ta không!”

Một đạo quyền ấn mang theo uy năng của hàng ngàn kỷ nguyên, hội tụ sức mạnh của Vận Mệnh, Thời Gian, Không Gian, Quang Minh và Hủy Diệt – tất cả những pháp tắc mà Lăng Thiên đã hấp thụ – giáng thẳng xuống. Thần Chủ Vận Mệnh không kịp phản ứng, bị đánh bay xa hàng ngàn dặm, thân thể tan vỡ, chỉ còn lại một sợi Thần Hồn yếu ớt đang cố gắng gắn kết lại. Đây là lần đầu tiên một Thần Chủ bị đánh đến mức này.

Cảnh tượng này như một tiếng chuông báo tử cho trật tự cũ. Các Thần Chủ còn lại nhìn Lăng Thiên với ánh mắt tuyệt vọng. Họ nhận ra, Lăng Thiên không chỉ là một kẻ phản nghịch, hắn là một tồn tại sinh ra để phá vỡ, một “Đế Thần Vô Thượng” đang từng bước kiến tạo lại mọi thứ.

Trong khi đó, ở các Thần Tộc và Thần Điện khác, những quyết định cuối cùng đang được đưa ra. Một số Thần Tộc nhỏ yếu, từng bị các Thần Chủ chèn ép, bắt đầu âm thầm rút lui, chờ đợi. Một số Thần Tộc lớn hơn, do dự giữa lợi ích và sự sống còn, cuối cùng cũng phải nghiêng mình trước hiện thực tàn khốc.

“Lệnh truyền xuống! Toàn bộ Thần Tộc Thiên Viễn, lập tức di chuyển đến biên giới chiến trường. Không tham chiến, chỉ quan sát. Nhưng nếu Lăng Thiên chiếm thế thượng phong tuyệt đối, chúng ta sẽ… biểu đạt thiện ý.” Tộc trưởng Thần Tộc Thiên Viễn, một người đàn ông trung niên với vẻ mặt phức tạp, cuối cùng cũng đưa ra quyết định.

Sự hỗn loạn và phân hóa đang diễn ra. Lăng Thiên, một mình, đã làm lung lay tận gốc rễ toàn bộ Thần Giới. Hắn không chỉ đang chiến đấu với các Thần Chủ, mà còn đang chiến đấu với chính Thiên Đạo, và mỗi thắng lợi của hắn là một bước tiến gần hơn đến việc “Thiên Đạo Phục Sinh” – nhưng là một Thiên Đạo mới, do hắn định nghĩa.

Chiến tranh Thần Giới, đúng như lời đã nói, mới chỉ là khởi đầu. Nhưng cái khởi đầu này, đã định hình một tương lai mà không ai có thể ngờ tới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8