Đế Thần Vô Thượng
Chương 121

Cập nhật lúc: 2026-03-19 17:40:59 | Lượt xem: 5

Chương 121: Huyết Chiến Thần Giới, Thiên Đạo Lung Lay

Lời tuyên chiến của Lăng Thiên vang vọng khắp Thần Giới, không chỉ là một lời thách thức, mà là một bản án tử hình dành cho trật tự cũ. Mười hai vị Thần Chủ, những kẻ ngự trị trên đỉnh cao vạn cổ, những người được coi là hiện thân của Thiên Đạo, giờ đây lại bị một kẻ từ phàm giới phi thăng lên, một “Tiên Đế” không rõ nguồn gốc, công khai phủ nhận và định đoạt số phận.

Sự tức giận của các Thần Chủ bùng lên như thiên thạch, xé rách không gian Thần Giới. Thần uy cuồn cuộn, nhấn chìm hàng vạn dặm. Mười hai đạo hào quang khác nhau, tượng trưng cho mười hai lĩnh vực quyền năng tối thượng, cùng lúc bùng nổ, hội tụ thành một luồng sức mạnh hủy diệt, nhằm thẳng vào Lăng Thiên.

“Cuồng vọng!” Thần Chủ Thời Gian gầm lên, thời gian xung quanh Lăng Thiên lập tức bị ngưng đọng, mọi khái niệm về tốc độ và chuyển động đều trở nên vô nghĩa. “Ngươi chỉ là một kẻ mới nổi, dám nói lời đại nghịch bất đạo!”

Nhưng Lăng Thiên, đôi mắt thâm sâu như vũ trụ vô tận, chỉ khẽ nhếch môi. Hắn không né tránh, không chống cự bằng sức mạnh vật lý. Thay vào đó, một luồng ánh sáng ngũ sắc bùng lên từ sâu thẳm linh hồn hắn. Đó không phải là Thần Lực, cũng không phải Tiên Nguyên, mà là một loại năng lượng thuần túy hơn, nguyên thủy hơn, thứ năng lượng của “Đế Thần Vô Thượng” đã được thức tỉnh hoàn toàn.

“Thiên Đạo của các ngươi chỉ là một vòng tuần hoàn đã mục nát,” Lăng Thiên cất giọng, xuyên qua sự ngưng đọng của thời gian. “Nó chỉ biết duy trì sự cũ kỹ, không có khả năng kiến tạo một kỷ nguyên mới. Ta sẽ cho các ngươi thấy, thế nào là Chân Lý Vô Thượng!”

Khoảnh khắc đó, thời gian xung quanh Lăng Thiên như tan chảy. Hắn không phá vỡ quy tắc thời gian, mà là trở thành một phần của nó, rồi lại vượt lên trên nó. Thần Chủ Thời Gian kinh hãi nhận ra, Lăng Thiên không còn bị ảnh hưởng bởi quyền năng của mình nữa. Hắn đã đạt đến một cảnh giới mà ngay cả thời gian cũng phải cúi đầu.

Cùng lúc, Thần Chủ Hủy Diệt vung tay, hàng ngàn luồng năng lượng hủy diệt hóa thành những tia sét đen kịt, nuốt chửng vạn vật. Chúng là những đại đạo quy tắc của sự tan rã, có thể biến Thần Vương thành tro bụi chỉ trong tích tắc. Nhưng khi chạm vào Lăng Thiên, chúng lại như gặp phải một vực sâu không đáy, bị hút vào rồi biến mất không dấu vết.

Lăng Thiên ngẩng đầu, ánh mắt quét qua mười hai vị Thần Chủ. Hắn không hề có ý định kéo dài cuộc chiến này một cách vô nghĩa. Mục tiêu của hắn là phá vỡ Thiên Đạo, và mười hai Thần Chủ này chính là những trụ cột của nó.

“Ta đã cho các ngươi cơ hội,” Lăng Thiên nói, giọng nói không còn là của một cá nhân, mà là của một ý chí nguyên thủy, “nhưng các ngươi lại chấp mê bất ngộ. Vậy thì, ta sẽ tự mình kiến tạo!”

Hắn vươn một tay ra, không có bất kỳ chiêu thức hoa mỹ nào. Chỉ là một cái vươn tay đơn giản, nhưng lại mang theo sức nặng của toàn bộ vũ trụ. Ngũ sắc quang mang bùng phát, không phải là một loại sức mạnh cụ thể, mà là sự tổng hòa của vạn vật, của sinh và diệt, của hữu và vô. Đó là sự hiện thân của Đại Đạo Vô Thượng mà hắn đã lĩnh ngộ.

Quyền năng của mười hai Thần Chủ, dù mạnh mẽ đến đâu, khi đối mặt với đạo tắc của Lăng Thiên, lại trở nên yếu ớt lạ thường. Giống như những con sóng dữ dội bị nuốt chửng bởi đại dương vô bờ bến.

“Không thể nào!” Thần Chủ Sinh Mệnh, người vốn luôn giữ vẻ mặt bình tĩnh, giờ đây cũng thất sắc. “Đây không phải là Thần Lực! Ngươi đã vượt qua giới hạn của Thần Giới!”

Lăng Thiên không trả lời. Hắn chỉ nhẹ nhàng nhấn xuống. Dưới bàn tay hắn, không gian nứt vỡ, không phải là nứt vỡ thông thường, mà là các quy tắc tự thân của không gian bị bóp méo, bị tái cấu trúc. Thần Chủ Thời Gian và Thần Chủ Không Gian, hai vị Thần Chủ nắm giữ những quyền năng cơ bản nhất của vũ trụ, lại cảm thấy quyền năng của mình đang bị một lực lượng vô hình tước đoạt.

“Đây là… Chân Lý Vũ Trụ!” Thần Chủ Trí Tuệ, người sở hữu tri thức vạn vật, đột nhiên kêu lên một tiếng thất thanh. Trong khoảnh khắc đó, ông ta dường như đã nhìn thấy một phần chân tướng mà ông ta cả đời tìm kiếm, nhưng lại là thứ ông ta không thể chấp nhận.

Dưới cái nhấn tay của Lăng Thiên, hai vị Thần Chủ Thời Gian và Thần Chủ Không Gian bị ép lùi về phía sau, Thần Thể của họ bắt đầu run rẩy. Thần Lực của họ bị nghiền nát, không phải bởi sức mạnh đối kháng, mà bởi một loại “quy tắc” cao hơn, phủ nhận sự tồn tại của quy tắc của họ.

Cùng lúc, toàn bộ Thần Giới bỗng chấn động kịch liệt. Các Thần Tộc, các Thần Điện xa xôi đều cảm nhận được sự bất ổn này. Bầu trời Thần Giới bị xé toạc thành vô số vết nứt, không phải là vết nứt do chiến tranh, mà là do chính Thiên Đạo đang bị lung lay tận gốc rễ.

Vô số Thần Nhân, từ Thần Binh thấp kém đến Thần Vương hùng mạnh, đều ngẩng đầu nhìn lên. Họ thấy một cảnh tượng không thể tin nổi: hai vị Thần Chủ vĩ đại, những người mà họ tôn thờ như thần linh, đang bị một người trẻ tuổi áp chế hoàn toàn.

“Đây là ai?!”

“Người đó… không phải là Thần Giới chúng ta!”

“Sức mạnh đó… đã vượt qua Thần Đế rồi sao?!”

Trong số những người quan sát, có những Thần Tộc đã từng bị các Thần Chủ áp bức, hoặc những cá nhân có tư tưởng phản kháng Thiên Đạo cũ. Ánh mắt của họ dần chuyển từ kinh hãi sang một tia hy vọng le lói. Lăng Thiên, trong mắt họ, không còn là một kẻ xâm lược, mà là một ngọn cờ hiệu triệu cho sự thay đổi.

Thần Chủ Thời Gian và Thần Chủ Không Gian cố gắng phản kháng, nhưng tất cả đều vô ích. Quyền năng của Lăng Thiên như một bàn tay vô hình, nắm chặt lấy bản nguyên của họ. Hắn không giết họ ngay lập tức, mà đang từ từ phân tích, từ từ hấp thụ, từ từ tái cấu trúc những gì thuộc về Thiên Đạo cũ.

“Các ngươi là những hạt nhân đầu tiên của Thiên Đạo cũ,” Lăng Thiên bình thản nói, “nhưng cũng chính là xiềng xích của nó. Ta sẽ giải phóng các ngươi, và dùng bản nguyên của các ngươi, kiến tạo nên một Thiên Đạo mới, một trật tự Vô Thượng!”

Lời nói của hắn không mang theo sát ý, nhưng lại ẩn chứa sự quyết đoán tuyệt đối. Hắn không phải là kẻ hủy diệt, mà là kẻ kiến tạo. Để kiến tạo, đôi khi cần phải phá hủy cái cũ.

Mười vị Thần Chủ còn lại không thể đứng nhìn. Họ biết, nếu để Lăng Thiên tiếp tục, toàn bộ Thiên Đạo sẽ sụp đổ. Thần Chủ Ánh Sáng, Thần Chủ Hắc Ám, Thần Chủ Lôi Điện, Thần Chủ Hỏa Diễm, Thần Chủ Băng Sương, Thần Chủ Độc Tố, Thần Chủ Sinh Mệnh, Thần Chủ Tử Vong, Thần Chủ Trí Tuệ, Thần Chủ Sức Mạnh… tất cả đồng loạt ra tay. Mười đạo Thần Lực hùng hậu nhất, mang theo quy tắc bản nguyên của từng lĩnh vực, hội tụ lại, tạo thành một luồng năng lượng hủy diệt có thể xé nát cả vũ trụ.

Đây là sự kết hợp của mười vị Thần Chủ, một sức mạnh mà chưa tồn tại nào trong Thần Giới từng có thể chống lại. Họ muốn dùng sức mạnh tổng hợp của Thiên Đạo để nghiền nát Lăng Thiên.

Nhưng Lăng Thiên chỉ nhếch môi, ánh mắt lóe lên vẻ khinh thường. “Quá yếu.”

Hắn không còn là một cá nhân chiến đấu. Hắn đã hòa mình vào Đại Đạo Vô Thượng, trở thành hiện thân của nó. Mọi chiêu thức, mọi quy tắc của Thần Chủ, khi chạm vào hắn, đều như bị một vòng xoáy vô hình hấp thụ, chuyển hóa, rồi biến thành một phần sức mạnh của chính Lăng Thiên.

Thần Giới Đại Chiến chính thức bùng nổ với một cường độ khủng khiếp. Lăng Thiên, một mình đối mặt với mười hai vị Thần Chủ, nhưng lại hoàn toàn chiếm thế thượng phong. Hắn không chỉ đang chiến đấu, mà còn đang “tiến hóa” ngay trong trận chiến, hấp thụ bản nguyên của Thiên Đạo cũ để củng cố “Đế Mệnh” của mình.

Các Thần Tộc xa xôi, các Thần Điện rải rác khắp Thần Giới, giờ đây không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tham chiến. Nhưng câu hỏi đặt ra là: họ sẽ đứng về phe nào? Phe Thần Chủ cũ kỹ, hay phe của Lăng Thiên, người đã dám tuyên chiến với Thiên Đạo và hứa hẹn một kỷ nguyên mới? Sự lựa chọn này sẽ định đoạt số phận của toàn bộ Thần Giới.
Lăng Thiên đã gieo mầm mống của sự thay đổi, và giờ đây, hạt giống đó đang nảy mầm giữa biển lửa chiến tranh.

Chiến tranh Thần Giới, mới chỉ là khởi đầu!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8