Đế Thần Vô Thượng
Chương 117
Lăng Thiên đứng trước Thái Cổ Thần Uyên, nơi vực thẳm đen kịt nuốt chửng ánh sáng và thời gian. Luồng khí tức cổ xưa kia, không ngừng dâng trào, tựa như một trái tim khổng lồ đang đập trong lòng đất, mỗi nhịp đập đều rung chuyển cả Thần Giới. Đó không phải là khí tức của sinh linh, mà là một loại năng lượng nguyên thủy, mang theo sự uy nghiêm của vạn vật khởi thủy, sự cô tịch của vạn cổ tang thương, và sự bất diệt của chân lý.
Hắn hít sâu một hơi, Thần lực trong cơ thể vận chuyển, toàn bộ ý chí ngưng tụ thành một thể. Ngay cả khi đã là Tiên Đế tối cao, đã vượt qua vô số hiểm nguy, khí tức này vẫn khiến Đạo Tâm của hắn phải rung động nhẹ. Đó không phải là sợ hãi, mà là sự kính sợ trước một tồn tại vượt qua mọi khái niệm phàm tục, một phần của Thiên Đạo nguyên thủy.
“Thiên Đạo vỡ vụn…” Lăng Thiên thì thầm, ánh mắt kiên định. Hắn đã đến Thần Giới chưa lâu, nhưng đã nghe phong thanh về sự kiện chấn động vạn cổ này. Thiên Đạo của Thần Giới từng bị một thế lực bí ẩn đánh nát, để lại vô số mảnh vỡ phân tán khắp nơi, và Thái Cổ Thần Uyên này chính là một trong những nơi tập trung nhiều mảnh vỡ nhất, cũng là nơi nguy hiểm nhất.
Hắn không do dự, bước chân vững vàng tiến vào vực thẳm. Ngay lập tức, một áp lực vô hình như núi đổ ập xuống, muốn nghiền nát thân thể và linh hồn hắn. Đây là áp lực của Thần Giới Pháp Tắc bị bóp méo, của những quy tắc nguyên thủy hỗn loạn. Nhưng Lăng Thiên không phải là phàm nhân hay Tiên Nhân bình thường. Thân thể hắn là Vô Thượng Thần Thể, Đạo Tâm hắn là Đế Thần Đạo Tâm, đã trải qua vô số tôi luyện.
“Phá!” Lăng Thiên khẽ quát, toàn thân bộc phát ra kim quang chói lọi, Thần lực cuồn cuộn như biển cả. Hắn không dùng bất kỳ công pháp phức tạp nào, chỉ đơn thuần dùng sức mạnh thuần túy của mình để đẩy lùi áp lực. Từng bước, từng bước, hắn tiến sâu vào bên trong Thần Uyên.
Càng đi sâu, không gian càng trở nên hỗn loạn. Những luồng khí tức cổ xưa va chạm vào nhau, tạo ra những khe nứt không gian, những cơn lốc thời gian nhỏ. Đôi khi, Lăng Thiên còn nhìn thấy những ảo ảnh của các chủng tộc cổ xưa, những cảnh tượng Thần Giới trước khi Thiên Đạo vỡ vụn, hay thậm chí là những mảnh vỡ ký ức của chính Thiên Đạo.
Thần Uyên không hề yên tĩnh. Có những sinh vật kỳ dị sống trong bóng tối, chúng là những tồn tại bị biến dị bởi năng lượng Thiên Đạo vỡ vụn, mang theo sức mạnh hỗn loạn và điên cuồng. Chúng có hình dáng quái dị, ánh mắt đỏ ngầu, không có ý thức, chỉ biết tấn công bất cứ thứ gì xâm nhập lãnh địa của chúng.
Một con quái vật khổng lồ với vô số xúc tu, thân thể được bao phủ bởi những tinh thể đen kịt, đột nhiên lao ra từ một khe nứt không gian. Nó phát ra tiếng gầm gừ chói tai, mang theo Thần lực hỗn loạn muốn xé nát Lăng Thiên.
Lăng Thiên không tránh né. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận luồng Thần lực hỗn loạn kia. Sau đó, hắn vung tay, một đạo kiếm khí đơn giản nhưng chứa đựng Thần Giới Pháp Tắc hoàn chỉnh và ý chí Vô Thượng của hắn, chém thẳng vào con quái vật. Kiếm khí không hề hoa lệ, nhưng nó mang theo sự bá đạo và phá hủy tất cả. Con quái vật bị chém đôi ngay lập tức, thân thể tan rã thành những luồng năng lượng hỗn loạn, rồi biến mất vào hư vô.
“Chỉ là những biến dị phẩm.” Lăng Thiên bình thản. Hắn hiểu rằng, những sinh vật này chỉ là vật cản nhỏ trên con đường của hắn. Mục tiêu thực sự nằm sâu hơn.
Sau khi vượt qua vô số cạm bẫy và đánh bại hàng chục sinh vật biến dị, Lăng Thiên cuối cùng cũng đến được trung tâm của Thái Cổ Thần Uyên. Nơi đây, không còn là vực thẳm đen kịt, mà là một không gian bao la được bao phủ bởi ánh sáng ngũ sắc mờ ảo. Những luồng sáng này không cố định, chúng xoay tròn, biến đổi liên tục, như thể đang tái hiện lại quá trình hình thành và hủy diệt của vũ trụ.
Ở trung tâm của không gian đó, trôi nổi một vật thể. Nó không lớn, chỉ như một viên ngọc bội, nhưng lại phát ra luồng khí tức mà Lăng Thiên đã cảm nhận được từ bên ngoài. Viên ngọc bội đó lấp lánh, bên trong nó ẩn chứa vô số phù văn cổ xưa, mỗi phù văn đều đại diện cho một Pháp Tắc của Thiên Đạo. Đây chính là một mảnh vỡ Thiên Đạo nguyên thủy!
Lăng Thiên chậm rãi tiếp cận. Càng gần, hắn càng cảm nhận được sự hùng vĩ và uyên thâm của mảnh vỡ này. Nó không có ý thức, nhưng lại chứa đựng toàn bộ tri thức và quy tắc của một phần Thiên Đạo đã vỡ. Nếu có thể dung hợp hoặc lĩnh ngộ được nó, Lăng Thiên chắc chắn sẽ có bước đột phá lớn trong tu vi Thần Giới.
Nhưng ngay khi hắn định đưa tay chạm vào, mảnh vỡ Thiên Đạo đột nhiên phát sáng rực rỡ. Vô số phù văn cổ xưa từ bên trong nó bay ra, tạo thành một kết giới vô hình, ngăn cản Lăng Thiên tiến thêm. Đồng thời, những phù văn này bắt đầu xoay tròn xung quanh hắn, tạo ra một trận pháp phức tạp, như muốn thử thách hắn, hoặc muốn truyền tải một điều gì đó.
Lăng Thiên không nóng vội. Hắn khoanh chân ngồi xuống giữa không trung, nhắm mắt lại. Thần niệm của hắn bộc phát, không phải để phá vỡ trận pháp, mà là để cảm nhận, để giao tiếp với những phù văn cổ xưa đó. Hắn biết, đây không phải là một cuộc chiến, mà là một cơ hội để lĩnh ngộ.
Từng phù văn, từng Pháp Tắc hiện lên trong tâm trí hắn. Hắn nhìn thấy sự hình thành của các vì sao, sự vận hành của các thế giới, sự luân hồi của sinh linh, sự biến đổi của thời gian và không gian. Hắn cảm nhận được sự cân bằng và trật tự của vũ trụ, cũng như sự hỗn loạn và hủy diệt khi trật tự đó bị phá vỡ. Đây là Chân Lý Vũ Trụ mà hắn luôn tìm kiếm.
Thời gian trôi qua, không biết bao lâu. Có lẽ là vài ngày, có lẽ là vài tháng. Trong không gian hỗn loạn của Thái Cổ Thần Uyên, khái niệm thời gian đã trở nên mơ hồ. Lăng Thiên hoàn toàn đắm chìm vào quá trình lĩnh ngộ. Thần lực trong cơ thể hắn không ngừng biến đổi, hấp thu những Pháp Tắc cổ xưa từ mảnh vỡ Thiên Đạo. Thần hồn của hắn cũng trở nên mạnh mẽ hơn, trong suốt hơn, phản chiếu rõ ràng hơn con đường Vô Thượng của hắn.
Khi Lăng Thiên mở mắt ra, đôi mắt hắn sâu thẳm như vũ trụ, chứa đựng ánh sáng của vạn vật khởi nguyên. Hắn không hoàn toàn dung hợp mảnh vỡ Thiên Đạo, nhưng đã lĩnh ngộ được phần lớn những bí ẩn mà nó chứa đựng. Tu vi của hắn đã đạt đến đỉnh phong Thần Chủ cảnh, chỉ còn một bước nữa là có thể chạm tới cảnh giới Thần Đế.
Mảnh vỡ Thiên Đạo vẫn trôi nổi ở đó, nhưng kết giới đã tan biến. Nó không còn xa cách như trước, mà dường như đã chấp nhận sự hiện diện của Lăng Thiên. Hắn vươn tay, nhẹ nhàng chạm vào mảnh vỡ. Một luồng thông tin khổng lồ ập vào tâm trí hắn, không chỉ là tri thức về Thiên Đạo, mà còn là một manh mối về nguyên nhân thực sự khiến Thiên Đạo vỡ vụn, và về một thực thể tà ác đang âm thầm thao túng Thần Giới.
“Thần Giới… không hề bình yên.” Lăng Thiên đứng dậy, ánh mắt sắc bén. Hắn đã đạt được những gì mình muốn, nhưng đồng thời cũng phát hiện ra một âm mưu lớn hơn, một mối đe dọa thực sự đối với toàn bộ Thần Giới, thậm chí là các thế giới bên dưới. Con đường của “Đế Thần Vô Thượng” không chỉ là nâng cao sức mạnh cá nhân, mà còn là gánh vác sứ mệnh bảo vệ và kiến tạo trật tự.
Lăng Thiên ngẩng đầu nhìn lên khoảng không vô tận phía trên Thần Uyên. Hắn đã lĩnh ngộ được những Pháp Tắc tối cao, đã cảm nhận được hơi thở của Thiên Đạo nguyên thủy. Hắn biết, con đường phía trước sẽ còn gian nan hơn rất nhiều, nhưng Đạo Tâm của hắn đã kiên cố đến mức không gì có thể lay chuyển.
Rời khỏi Thái Cổ Thần Uyên, Lăng Thiên mang theo một sức mạnh hoàn toàn mới, một sự giác ngộ sâu sắc hơn về Chân Lý Vũ Trụ. Hắn không chỉ là một Thần Chủ đỉnh phong, hắn còn là người đã chạm tới một phần của Thiên Đạo, đã nhìn thấy bức màn che giấu những bí mật kinh thiên động địa. Mảnh vỡ Thiên Đạo kia, trong quá trình lĩnh ngộ, đã chọn hắn, truyền thụ cho hắn những gì nó còn sót lại.
Kẻ đứng sau sự vỡ vụn của Thiên Đạo, thực thể tà ác đang thao túng, tất cả sẽ dần được hé lộ. Lăng Thiên biết, cuộc chiến tranh giành Thần Giới, tranh giành Thiên Đạo, giờ mới thực sự bắt đầu. Và hắn, Lăng Thiên, sẽ là người kết thúc nó, hoặc kiến tạo một trật tự mới.
Bước chân hắn nhẹ nhàng, nhưng mỗi bước đều mang theo sức nặng của Thần Giới Pháp Tắc, của ý chí Vô Thượng. Hắn không còn là một kẻ đi tìm kiếm, mà đã trở thành một người định hình. Thần Giới sắp sửa rung chuyển vì sự trở lại của một tồn tại đã lĩnh ngộ một phần Thiên Đạo.
Con đường Vô Thượng, giờ đã rõ ràng hơn bao giờ hết.