Đế Thần Vô Thượng
Chương 107
Chương 107: Thần Chiến Giới Vực, Huyết Chiến Khai Mạc
Lăng Thiên bước vào luồng xoáy hỗn loạn, cảm giác như toàn bộ thân thể bị nghiền nát rồi tái tạo lại trong khoảnh khắc. Hắn không hề chống cự, mà để sức mạnh không gian bao bọc, dẫn dắt. Khi cảm giác choáng váng qua đi, trước mắt hắn hiện ra một thế giới hoàn toàn khác biệt.
Đây không phải là một vùng đất hoang vu hay một ngọn núi cổ kính như hắn từng tưởng tượng. Thần Chiến Giới Vực là một không gian bị bẻ cong, một tập hợp của vô số mảnh vỡ thế giới trôi nổi trong hư không hỗn độn. Những hòn đảo lơ lửng khổng lồ, những lục địa bị xé toạc, và thậm chí là những dòng sông sao băng lấp lánh chảy qua. Năng lượng Thần lực ở đây nồng đậm đến mức hóa thành sương mù màu vàng kim, lấp đầy mọi ngóc ngách, khiến cho mỗi hơi thở đều mang theo sức mạnh diệu kỳ.
Trên những mảnh vỡ thế giới đó, hắn có thể lờ mờ nhìn thấy những kiến trúc cổ xưa bị đổ nát, những tàn tích của các Thần Điện đã mục ruỗng, và những dấu vết của những cuộc chiến vĩ đại từ xa xưa. Một cảm giác tang thương, hùng vĩ nhưng cũng đầy nguy hiểm bao trùm lấy không gian này.
Lăng Thiên đáp xuống một hòn đảo đá khổng lồ, mặt đất rạn nứt như mạng nhện, đầy những vết sẹo do chiến tranh để lại. Hắn cảm nhận được hàng trăm, hàng ngàn luồng khí tức Thần lực đang lan tỏa khắp nơi, từ yếu ớt đến mạnh mẽ, từ ẩn mình đến phô trương. Cuộc chiến đã bắt đầu.
Ngay lập tức, ba đạo bóng người từ phía xa lao tới, tốc độ cực nhanh, mang theo sát khí lạnh lẽo. Chúng là ba vị Thần Nhân, tu vi khoảng Thượng Vị Thần, nhìn Lăng Thiên bằng ánh mắt tham lam và khinh miệt. Trong Thần Chiến Giới Vực, kẻ yếu là miếng mồi ngon cho kẻ mạnh. Việc cướp đoạt Thần Cách và Thần Bảo của người khác là cách nhanh nhất để tăng cường sức mạnh.
“Ha ha, lại là một kẻ mới đến. Xem ra vận may của chúng ta không tồi!” Một tên Thần Nhân cười lớn, thân hình vạm vỡ như thiết tháp, tay cầm một cây búa chiến khổng lồ, trên đó lấp lánh Thần văn.
Tên thứ hai là một nữ Thần, thân hình yểu điệu nhưng ánh mắt sắc như dao găm, hai tay múa may, hàng chục phi đao Thần lực bay lượn xung quanh nàng, sẵn sàng xé nát mục tiêu.
Kẻ thứ ba là một lão giả gầy gò, ánh mắt âm hiểm, toàn thân bao phủ bởi một lớp sương mù đen kịt, rõ ràng là tu luyện Thần đạo tà ác nào đó.
Lăng Thiên đứng yên tại chỗ, không hề có ý định né tránh. Hắn khẽ nhíu mày. Những kẻ này, ngay cả Thần Vương cũng không đạt tới, lại dám có ý đồ với hắn. Có lẽ là do hắn vừa mới tiến vào, khí tức chưa ổn định hoàn toàn, hoặc do họ quá tự tin vào bản thân.
“Ngươi là ai? Mới đặt chân đến Thần Chiến Giới Vực đã dám nghênh ngang như vậy sao?” Nữ Thần chế giễu, những phi đao Thần lực đã khóa chặt Lăng Thiên.
“Đừng nói nhiều, giết hắn đi! Thần Cách của kẻ mới đến thường rất thuần khiết, là tài nguyên tốt nhất để chúng ta đột phá!” Lão giả gầy gò thúc giục, một luồng độc vụ màu đen từ tay hắn phun ra, lao thẳng về phía Lăng Thiên.
Lăng Thiên khẽ thở dài. Hắn không có thời gian để chơi đùa với những kẻ này. Mục tiêu của hắn là Thiên Đạo Chi Nguyên, không phải những trận chiến tầm thường này.
Hắn không động thủ, chỉ là một luồng uy áp vô hình từ trong cơ thể bùng nổ. Đó là uy áp của Huyết Mạch Đế Thần, là sự ngưng tụ của vô số đạo pháp mà hắn đã lĩnh ngộ. Uy áp này không mang theo sát khí kinh thiên động địa, nhưng lại khiến cho không gian xung quanh Lăng Thiên trở nên nặng nề, như thể toàn bộ thế giới đang đè nặng lên ba vị Thần Nhân kia.
Độc vụ màu đen của lão giả gầy gò vừa chạm vào phạm vi uy áp liền tan biến như băng tuyết gặp lửa nóng. Ba vị Thần Nhân đang lao tới bỗng chững lại, khuôn mặt biến sắc. Chúng cảm thấy một lực lượng kinh khủng đang bóp nghẹt lấy tim phổi, khiến cho Thần Lực trong cơ thể trở nên trì trệ, Thần Hồn rung động kịch liệt.
Cây búa chiến của Thần Nhân vạm vỡ run rẩy trong tay, không thể nâng lên được nữa. Phi đao Thần lực của nữ Thần rơi lả tả xuống đất. Lão giả gầy gò thì hoảng sợ lùi lại, đôi mắt mở to nhìn Lăng Thiên.
“Đây… đây là Thần Vương? Không! Không thể nào! Lực lượng này… vượt xa Thần Vương!” Lão giả run rẩy thốt lên, giọng nói đầy kinh hãi.
Lăng Thiên nhàn nhạt nhìn bọn chúng. “Cút đi. Đừng cản đường ta.”
Chỉ một câu nói đơn giản, nhưng lại giống như phán quyết của Thiên Đạo. Ba vị Thần Nhân không dám chần chừ thêm nữa, chúng nhanh chóng quay đầu bỏ chạy, tốc độ nhanh hơn lúc tấn công gấp bội, chỉ sợ Lăng Thiên thay đổi ý định.
Lăng Thiên không truy đuổi. Hắn nhắm mắt lại, Thần Thức trải rộng. Thần Chiến Giới Vực này rộng lớn hơn hắn tưởng tượng rất nhiều, và cũng nguy hiểm hơn. Hắn cảm nhận được những luồng khí tức Thần Vương, thậm chí là Thần Chủ ẩn hiện. Đây mới chính là sân chơi của cường giả.
Hắn bắt đầu di chuyển, không vội vã nhưng cũng không hề chậm trễ. Mỗi bước chân của Lăng Thiên đều mang theo một loại đạo vận huyền ảo, như thể hắn đang dung hợp với không gian xung quanh. Hắn muốn tìm hiểu cấu trúc của Thần Chiến Giới Vực, tìm kiếm những dấu vết của Thiên Đạo Chi Nguyên, và tất nhiên, cũng phải đối mặt với những thử thách đang chờ đợi.
Chẳng bao lâu sau, Lăng Thiên phát hiện ra một vạt rừng cổ thụ, những cây cổ thụ cao vút chạm tới tầng mây, thân cây to lớn đến mức hàng chục người ôm không xuể. Mỗi chiếc lá đều phát ra ánh sáng Thần lực yếu ớt. Đây là một khu vực tương đối nguyên vẹn, ít bị chiến tranh tàn phá.
Khi tiến sâu vào khu rừng, Lăng Thiên cảm nhận được một luồng khí tức cường đại đang ẩn nấp. Đó là một con Thần Thú, tu vi ít nhất cũng đạt đến Thần Vương cấp bậc, đang ngủ say trong một hang động dưới lòng đất. Bên cạnh nó, có một vài loại Thần Dược quý hiếm đang phát triển, tỏa ra hương thơm ngào ngạt.
Hắn không có ý định quấy rầy con Thần Thú, nhưng có vẻ như nó đã phát hiện ra sự hiện diện của hắn. Một tiếng gầm trầm thấp vang vọng, mặt đất rung chuyển. Con Thần Thú lao ra khỏi hang động, đó là một con Viêm Liệt Thần Hổ khổng lồ, toàn thân bao phủ bởi ngọn lửa Thần Diễm, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm Lăng Thiên.
“Gừ… Kẻ xâm nhập!” Viêm Liệt Thần Hổ phun ra một luồng hỏa diễm nóng bỏng, thiêu đốt cả không gian.
Lăng Thiên vẫn bình tĩnh. Hắn đã gặp vô số Thần Thú mạnh hơn thế này. Hắn chỉ vung tay áo, một luồng Hỗn Độn Chi Lực bùng phát, dễ dàng dập tắt ngọn lửa Thần Diễm. Hắn không muốn giết nó, nhưng cũng không muốn nó cản đường.
“Ta không có ác ý. Ngươi nên tránh ra.” Lăng Thiên nói, giọng nói không mang theo cảm xúc.
Viêm Liệt Thần Hổ cảm nhận được sự nguy hiểm từ Lăng Thiên, nhưng bản tính hung hãn và sự kiêu ngạo của Thần Thú khiến nó không lùi bước. Nó gầm lên một tiếng nữa, lao thẳng vào Lăng Thiên, móng vuốt sắc bén xé rách không khí, mang theo uy lực của Thần Vương.
Lăng Thiên khẽ lắc đầu. “Đã vậy thì đừng trách ta.”
Hắn không sử dụng Thần khí, không vận dụng bất kỳ Thần thông phức tạp nào. Chỉ là một quyền đơn giản, nhưng lại ẩn chứa Vô Thượng Pháp Tắc của Hỗn Độn. Quyền này không chỉ đánh vào thân thể Viêm Liệt Thần Hổ, mà còn đánh thẳng vào Thần Hồn và ý chí của nó.
Ầm!
Một tiếng động lớn vang lên, nhưng không phải là tiếng va chạm của quyền và móng vuốt, mà là tiếng Viêm Liệt Thần Hổ gầm lên đau đớn, thân thể khổng lồ của nó bị đánh bay ngược trở lại, đập mạnh vào vách đá. Lông nó không bị tổn thương, nhưng đôi mắt hung hãn lúc trước giờ đây tràn đầy vẻ sợ hãi và kinh hoàng.
Nó cảm nhận được một luồng lực lượng kinh khủng đang càn quét trong Thần Hồn, suýt chút nữa đã phá hủy ý thức của nó. Kẻ trước mắt này không phải Thần Vương bình thường, mà là một tồn tại có thể dễ dàng nghiền nát nó.
Viêm Liệt Thần Hổ rên rỉ, không dám chần chừ, nhanh chóng lùi sâu vào hang động, không còn dám ngẩng đầu lên nữa. Những Thần Dược quý hiếm kia, nó cũng không dám giữ nữa.
Lăng Thiên nhặt lấy mấy cây Thần Dược, cất vào Không Gian Giới Chỉ. Đây là những thứ hắn có thể dùng để tinh luyện đan dược, tăng cường tu vi. Hắn không có ý định tham gia vào cuộc tranh đoạt Thần Vị hay Thần Khí tầm thường. Mục tiêu của hắn cao hơn nhiều.
Hắn tiếp tục đi sâu vào Thần Chiến Giới Vực, Thần Thức không ngừng quét qua mọi ngóc ngách. Hắn cảm nhận được những luồng khí tức mạnh mẽ đang giao tranh ở phía xa, những tia Thần lực lóe sáng giữa các mảnh vỡ thế giới. Đó là những cuộc chiến tranh giành tài nguyên, Thần Khí, hoặc Thần Cách. Nhưng Lăng Thiên biết, đằng sau những cuộc chiến này, còn có một bí mật lớn hơn đang chờ hắn khám phá.
Thiên Đạo Chi Nguyên. Đó là chìa khóa để hắn bước lên cảnh giới Vô Thượng, là chân lý mà hắn khao khát. Thần Chiến Giới Vực này, có lẽ chính là nơi ẩn chứa manh mối quan trọng nhất.
Ánh mắt Lăng Thiên kiên định, hắn nhìn về phía một vùng không gian sâu thẳm, nơi có những luồng năng lượng hỗn loạn và cổ xưa nhất đang hội tụ. Hắn cảm nhận được một sự kêu gọi từ sâu trong huyết mạch, một linh cảm mách bảo rằng nơi đó có thể chứa đựng điều hắn tìm kiếm.
Hắn sẽ không dừng lại cho đến khi đạt được mục tiêu. Thần Chiến Giới Vực này, chỉ là một bậc thang trên con đường trở thành Đế Thần Vô Thượng của hắn.